"Anh cảm giác tốt lắm, giống như không có bị thương vậy." Hàn Vũ Thần vẫn như cũ mở miệng, nhấc chân thử một chút, lại không cẩn thận động đến vết thương, đau đến hít một hơi lãnh khí, vội vàng lại để xuống giải thích nói:
"Không quan hệ không quan hệ, không động nó sẽ không đau. Cái này cũng rất quái, rõ ràng chính là chuyện nhỏ, nằm viện một chút thì chuyện bé xé ra to, có thể khôi phục một chút cũng thật là chậm, anh vốn cho là hai ba ngày có thể xuống giường đi rồi."
"Bị thương đến gân cốt là một trăm ngày a, anh thành thật chút không nên lộn xộn, nếu không đụng phải sẽ đau đến vặn vẹo, thời gian kéo dài càng lâu, đến lúc anh có biểu diễn mới lười phải tham gia buổi diễn của anh a!"
Hàn Vũ Thần sau khi nghe được thì mừng rỡ, cười hỏi: "Nói như thế nói, em đã ký hợp đồng với chị An rồi à?"
"Uh, hợp đồng đã ký, đem thời gian đổi thành ba năm, còn không biết công ty bên kia có có thể thông qua hay không."
"Yên tâm đi, không thành vấn đề, công ty bên kia nếu như không đồng ý anh lại nói với bọn họ một chút là tốt mà."
Hàn Vũ Thần cam đoan, lại vui vẻ nói, " Thật không tệ a, về sau chúng ta chính là cùng một công ty nghệ sĩ, đồng môn sư huynh, sư muội... Sư muội, đến, kêu Thanh ca ca cho anh nghe một cái."
Lăng Tuyết tức giận trắng mắt liếc anh ta một cái, người này, suốt ngày giống như đều không có đứng đắn, cũng không biết làm như thế nào làm fan hâm mộ lầm tưởng anh ta là một người lãnh khốc kiêu ngạo .
Hai người vừa rỗi rảnh tán gẫu vài câu, Lăng Tuyết rất muốn nói với Hàn Vũ Thần mình đã có bạn trai, có thể vừa nghĩ tới Hàn Vũ Thần cũng chưa từng có chính thức thổ lộ qua, nếu như bây giờ nói ra, giống như cũng không phải là rất thích hợp - - vạn nhất người ta trước đến giờ sẽ không có ý tứ này đâu, chính mình như thế chẳng phải là tự mình đa tình sao?
Vừa rồi chị An ở bên ngoài đều chứng kiến, làm người đại diện của Hàn Vũ Thần, chị ấy sẽ phải tìm thời gian nói với anh ta đi.
Nghĩ tới đây, Lăng Tuyết không có tiếp tục rối rắm việc này nữa, đứng dậy nói với Hàn Vũ Thần:
"Được rồi, anh ở nơi đây dưỡng thương thật tốt đi, tranh thủ xuất viện sớm một chút, chúng ta đến thời điểm lại làm một buổi biểu diễn chấn động nước Mỹ."
"Em muốn đi đâu?" Hàn Vũ Thần vội vàng hỏi.
"Em qua chỗ Lăng Ngạo, anh ấy bị thương quá nghiêm trọng, khôi phục lên rất chậm rất chậm." Lăng Tuyết nói.
"Em đi nhanh như vậy sao, ngồi thêm lâu một lát nữa đi?" Hàn Vũ Thần có chút không bỏ được.
"Dù sao thì Lăng Ngạo cũng ở cách vách a, anh có chuyện gì thì kêu em nhanh lắm." Lăng Tuyết không có nghĩ nhiều, "Đi trước đây, tạm biệt."
Nói xong, Lăng Tuyết liền đi.
Hàn Vũ Thần nhìn bóng lưng cô, trong lòng không khỏi có chút lạc lõng.
...
Lăng Tuyết một ngày này đều ở trong bệnh viện, nói chuyện phiếm với Lăng Ngạo, đọc sách, làm Lăng Ngạo rất vui vẻ, nên lời nói cũng được nhiều hơn.
Lăng Tuyết thật lâu không có ở đây, như hôm nay có thời gian dài như vậy, làm anh chờ đợi rất lâu, anh còn tưởng rằng Lăng Tuyết đã thay lòng, bây giờ nhìn lại, cô đối anh tình nghĩa vẫn còn ở đây, anh cảm thấy vô cùng vui mừng.
Nhưng Lăng Tuyết lúc nào cũng có chút không yên lòng, cô không chỉ một lần muốn thẳng thắn với Lăng Ngạo về Thân Đồ Dạ, nhưng là mỗi lần lời nói đến bên miệng lại nuốt trở về, lại nhặt một chút chuyện linh tinh để nói nhảm. Cô hiểu rất rõ Lăng Ngạo, cũng bởi vì hiểu rất rõ, cho nên băn khoăn cũng nhiều, cô không xác định tự mình nói ra sẽ làm cho Lăng Ngạo bị bao nhiêu tổn thương.
Nhưng sự tình chung quy là nên nói, giống như với Hàn Giai vậy, kéo được càng lâu, khi biết được thì bị thương càng sâu.
Thời gian từ từ trôi qua, nháy mắt đã tới chạng vạng.
Lúc này Hàn Giai vì có việc nên bị Hàn Bắc gọi về nhà, Ngô Đình cũng đi ăn cơm.
Nên trong phòng bệnh, hiện tại chỉ còn lại Lăng Tuyết với Lăng Ngạo hai người.
"Lăng Ngạo, em muốn nói với anh chuyện này..."
Lăng Tuyết ngồi bên cạnh Lăng Ngạo, rất nghiêm túc bắt đầu, gian nan tìm từ ngữ.
"Có chuyện gì thì em nói đi, giữa chúng ta có chỗ nào còn cần nghiêm túc như thế?" Lăng Ngạo tâm tình rất tốt, cười tủm tỉm nhìn cô nói:
"Có phải là việc gia nhập giới giải trí không? Này chuyện anh biết rõ, buổi sang lúc chị An đến tìm, thuận tiện đã nói qua việc của em."
"Không phải chuyện này, em là muốn nói..."
Lăng Tuyết nhìn Lăng Ngạo, anh chính là cười nhẹ nhàng nhìn cô, buổi sáng "nhận người thân" việc vặt mang đến khói mù tất cả đều biến mất không thấy gì nữa, hiện ở trong mắt đều là cô, thân là cô nhi, từ nhỏ đến lớn chỗ theo đuổi này nọ không nhiều, đơn giản chính là kiên cường không sợ hãi, trôi qua tốt hơn so với người khác, cùng với bảo vệ Lăng Tuyết.
Từ nhỏ đến lớn, Lăng Ngạo tựa như một ông thần giữ nhà, đồng dạng với việc bảo vệ Lăng Tuyết, chỉ cần cô vui vẻ, anh cũng vui vẻ!
Hiện tại Lăng Tuyết khẳng định là vui vẻ, việc của cô nhi viện đã được giải quyết triệt để, đúng lúc bứt ra thoát khỏi Cung gia, bây giờ lại ký hợp đồng với công ty đại diện bước vào làng giải trí mà cô đã thiết tha mơ ước, mọi thứ đều thuận buồm xuôi gió, cô không có lý do gì không vui.
"Lăng Tuyết, có lời gì em nói đi, với anh còn phun ra nuốt vào là cái gì đây?"
Lăng Ngạo từ trên tủ đầu giường cầm lấy một trái táo đã rửa qua đưa tới trước mặt cô nói:
"Anh biết rõ em thích ăn trái cây, còn biết em thích đem trái cây cắt thành miếng mỏng, dùng cây tăm để ăn từng phần nhỏ, nhưng mà anh hiện tại thân thể bất tiện, em ăn như vậy trước đi. Đúng lúc bị cảm, nhiều bổ sung chút ít vi-ta-min không phỉa là chuyện xấu."
Lăng Tuyết tiếp nhận trái táo, trong lòng có chút cảm khái, Lăng Ngạo đối tốt với cô, từ nhỏ đã biết, cô không biết là phần này hơn hẳn tình cảm cảm anh em, ở trong mắt Lăng Ngạo từ khi nào thì bắt đầu "Biến chất", càng không biết Lăng Ngạo vì cái gì đã thích mình - - là vì hai người chung đụng thời gian lâu sao, lâu đến sinh tình?
Lăng Tuyết cầm lấy trái táo, quyết định thật nhanh, không thể tiếp tục như vậy nữa, tiếp tục như vậy nữa anh ấy chỉ biết càng lún càng sâu, càng sâu càng khó tự kiềm chế...
Vậy nên phải giải quyết dứt khoát, nói thẳng đi!
Lăng Tuyết nhìn Lăng Ngạo, nổi lên dũng khí hỏi: "Lăng Ngạo, anh... Có phải hay không thích em?"
Lăng Ngạo toàn thân không được yên, cả người đều loạn, mắt không biết nên nhìn về phía chỗ nào, vẻ mặt cũng rất mất tự nhiên.
Kỳ thật anh thích Lăng Tuyết mọi người đầu biết, chỉ là anh từ trước đến giờ cũng không dám nói trắng ra, bởi vì anh sợ hãi, sợ hãi bị Lăng Tuyết cự tuyệt, đến cuối cùng bạn bè cũng đều không thể làm.
Từ nhỏ đến lớn, anh chính là không sợ trời không sợ đất, bởi vì hoàn toàn không có tất cả, cho nên không sợ hãi.
Nếu như nói trên cái thế giới này còn có cái gì làm anh bận tâm nhất, đó chính là Lăng Tuyết !
Lăng Tuyết bảo vật trong nội tâm của Lăng Ngạo, đối với anh mà nói, Lăng Tuyết chính là toàn bộ thế giới, là nữ thần anh dùng hết tâm tư muốn bảo vệ, anh đặt tất cả tình cảm đối với, tình thân, tình hữu nghị, tình yêu, tất cả đều cho cô!
Hắn đem cô như xem trân bảo nâng ở lòng bàn tay, cẩn thận che chở .
Từ trong tiềm thức, anh đã đem Lăng Tuyết coi như là người của anh, anh vẫn luôn kiên định cho rằng cô chính là anh, bọn họ cả đời này phải cùng một chỗ, không thể nghi ngờ, không cần giải thích rõ...
Cho đến khi phát sinh việc của nhà họ Cung, mới biết rõ cô muốn gả cho Thân Đồ Dạ, anh mới cảm giác được nguy cơ nghiêm trọng của việc này, về sau lại phát sinh rất nhiều việc, hôn lễ hủy bỏ, sự tình đã giải quyết, nhưng mà cái loại đó cảm giác nguy cơ đó cho tới bây giờ cũng không có với đi chút nào. .
Anh đã từng nghĩ sẽ tỏ tình với Lăng Tuyết, dùng tấm lòng để giữ cô lại, nhưng có thể anh không có dũng khí.
Chính là bởi vì anh quá yêu cô, cho nên mới bị vay nhiều buồn phiền như vậy.
Lo trước lo sau, cứ thế hiện tại cũng không dám thổ lộ.
Nhưng anh vạn lần không ngờ, Lăng Tuyết thế nhưng đã hỏi anh như vậy một bước đánh vỡ cái cục diện bế tắc này, nói đến cái này đề tài...
"Lăng Ngạo, anh vì cái gì không nói lời nào?" Lăng Tuyết nhẹ giọng hỏi, "Có phải hay không em đã nghĩ nhiều, anh cơ bản cũng không có..."
"Không phải! ! !" Lăng Ngạo kích động không thôi, chống cơ thể suy yếu ngồi dậy nói:
"Anh đương nhiên thích em, thích đến không đành lòng nhìn em chịu một chút ủy khuất. Anh không muốn phải nhìn em mặt mày ủ rũ, anh không muốn phải nhìn em vì người khác mà ủy khuất chính mình, anh không muốn phải nhìn em tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục đi gả cho Thân Đồ Dạ.
Nhưng là anh bất lực, anh trơ mắt nhìn em một mình chịu khổ mà bất lực lúc đó, em có biết anh đã có bao nhiêu thống khổ không? Anh hận không thể đem những thứ kia để, những người làm em chịu khổ, tất cả đều giết, mạng của anh lại có quan hệ gì!"
Yêu quá sâu đậm, Lăng Tuyết vừa cảm động lại sợ, lời đã đến bên miệng lại cứng rắn nuốt trở về.
Giống như trái táo trên tay, trước khi ăn vĩnh viễn sẽ không biết là ngọt, nhưng mà cắn qua sau đó thì thấy cũng không trở về được lúc ban đầu đầy đủ, không sứt mẻ.
Lăng Tuyết trong lòng đang như đang nếm năm loại gia vị, phức tạp khó tả, không biết rõ nên bắt đầu nói từ đâu.
"Tiểu Tuyết, em tại sao không nói chuyện?"
Lăng Ngạo thấp thỏm bất an nhìn cô, không biết rõ cô vì cái gì lại đột nhiên hỏi vấn đề này, sau đó lại không nói lời nào.
Mà lúc này đây, ngoài phòng bệnh vang lên tiếng đập cửa, Lăng Tuyết quay đầu nhìn lại, Ngô Đình đứng ở cửa, nhẹ nói: "Ngại quá, quấy rầy một cái, cô Lăng, có người tìm cô!"
"Ai?" Lăng Tuyết vô ý thức hỏi.
"Tôi cũng không biết." Ngô đình cười nói.
"Anh nghỉ ngơi trước, em đi xem một chút."
Lăng Tuyết lên tiếng với Lăng Ngạo, sau đó thì đi ra ngoài, ngoài cửa cũng không có người nào, cô nhìn quanh bốn phía, một cái giọng nói quen thuộc truyền đến: "Cô Lăng, đã lâu không gặp!"
Lăng Tuyết quay đầu nhìn lại, người đến đúng là Tần Tuệ, đại quản gia của nhà họ Cung.
Tần Tuệ tới chỗ này làm gì, Lăng Tuyết trong lòng tràn đầy nghi vấn, Tần Tuệ nếu không có việc sẽ không lên điện tam bảo, nếu như không phải có cái gì quan trọng, tuyệt sẽ không chạy thật xa đi đến Mỹ tìm cô!
"Có thể kiếm một chỗ nói chuyện không?" Tần Tuệ mỉm cười nhìn Lăng Tuyết.
Lăng Tuyết nhíu mi, nói thật, cô hiện tại thật sự không muốn cùng nhà họ Cung có bất kỳ quan hệ gì, nhưng mà Tần Tuệ nếu đã tìm lại đây, khó tránh việc phức tạp, cô cũng phải trước nghe một chút chị ta muốn nói cái gì, dù sao cái bệnh viện này, các cô đang ở Mỹ mọi thứ đều do Lãnh Thanh Mặc an bài .
Nghĩ tới đây, Lăng Tuyết nói: "Bên kia có quán coffee, lại yên tĩnh, chúng ta đi chỗ đó đi."
"Được’’
...
Cung thị trận thế từ trước đến nay rất lớn, Tần Tuệ một quản gia ra cửa đều mang theo bốn vệ sĩ, mở cửa là một chiếc siêu xe Aston Martin.
Bọn vệ sĩ nhìn thấy Lăng Tuyết, trước sau như một cung kính, cúi đầu hướng cô ân cần chào hỏi, chỉ là hiện tại không lại gọi cô "Cô Cung ", mà là đổi giọng gọi cô Lăng.
Đi đến quán cà phê, Lăng Tuyết đi thẳng vào vấn đề nói: "Có chuyện gì mời nói thẳng đi, tôi không có quá nhiều thời gian."
"Xin lỗi, đã quấy rầy cô!"
Tần Tuệ thái độ vô cùng khiêm tốn, không còn như lúc trước vạch mặt lớn lối kiêu căng, chị ta có chút đứng ngồi không yên, thậm chí ngay cả nói chuyện, giọng nói đều cực kỳ mất tự nhiên - -
"Tôi hỏi địa chỉ của cô từ anh Lãnh, đầu tiên là đi qua nhà trọ, bọn họ nói cô đang ở bệnh viện, tôi liền lại đây ."
[…] KẺ THÙ BÊN GỐI (C140: BẢO BỐI) […]
ReplyDelete