KẺ THÙ BÊN GỐI (CHƯƠNG 148)

Lăng Tuyết cùng Tần Tuệ trong nội tâm mừng thầm, nghĩ tới Dikaba cuối cùng muốn đến, mặc dù chờ dài đằng đẵng như thế, nhưng cuối cùng cũng đợi được.

Quản gia cung kính đối Lăng Tuyết thi lễ, sau đó dùng tiếng Trung không lưu loát nói: "Cô Cung, thật xin lỗi, ngài Dikaba hôm nay còn có chuyện quan trọng cần phải xử lý, tạm thời không thể trở về. Ngài ấy nói cô có thể nên rời đi trước, chờ đến sang ngày mai, bên chúng tôi sẽ liên lạc lại với cô. Đương nhiên, nếu như cô không để ý, cũng có thể ở lại bên trong này một đêm, ngài Dikaba thật sự rất hoan nghênh ."

Nghe được câu này, trong lòng Tần Tuệ nhất thời chợt lạnh. Lăng Tuyết không tự chủ nhìn về phía Lãnh Thanh Mặc, Lãnh Thanh Mặc thoáng suy tư một chút, khẽ gật đầu.

"Vậy thì đa tạ ngài Dikaba đã thịnh tình chiêu đãi ." Lăng Tuyết mỉm cười nói, "chúng tôi lần này đến Mỹ đặc biệt vì gặp ngài Dikaba, nếu ngài Dikaba có chuyện phải làm, chúng tôi cũng không thể làm trễ nãi việc của ngài ấy, vì có thể kịp thời đợi được ngài ấy, không làm trễ nãi thời gian của hai bên, đêm nay chúng tôi sẽ quấy rầy ở đây rồi, đối với phong cảnh tươi đẹp của tòa thành, coi như là đã lãnh hội được phong tình của nước Mỹ, là một trong số không nhiều tòa thành ở đây !"

"Cô Cung khách khí rồi, tôi bây giờ sẽ sai người đi sắp xếp."

...

Quản gia dựa theo Dikaba ý tứ vì Lăng Tuyết chuẩn bị phòng khách hoa lệ nhất tòa thành cho cô, bữa tối cũng là hết sức tinh mỹ, vấn đề ăn ở đều có chuyên gia đi theo làm tùy tùng bên người phục vụ.

Nhưng cho đến khi trời tối, Dikaba vẫn là không có trở về, giống như lúc trước quản gia nói đồng dạng, hắn hôm nay giống như thật sẽ không trở lại .

Dạng hành vi này khiến người ta xem không hiểu, nắm lấy không ra.

Nếu như nói Dikaba hôm nay cố ý không lộ diện, mục đích là vì cho Cung thị một cái ra oai phủ đầu, muốn trực tiếp cho bọn họ biết khó mà lui nhanh, nhanh rời đi thì tốt rồi, hoàn toàn không cần thiết chiêu đãi nhiệt tình như thế; nhưng nếu như nói hắn là thật sự có việc không thể trở về... Ai tin đâu? Dù sao quan hệ đến việc làm ăn sinh tử, tồn vong của Cung thị tuyệt đối sẽ không phải là chuyện nhỏ, hơn nữa trước đó đã hẹn rồi, Dikaba có thể có chuyện quan trọng gì cần phải chọn đúng thời điểm này chạy đi?

Ba người đã dùng bữa tối, giờ phút này đang ở trong phòng xa hoa của Lăng Tuyết nghỉ ngơi tán gẫu.

"Hắn khẳng định là muốn cho chúng ta chờ tới nóng nảy, sẽ đồng ý mở ra điều kiện có lợi đối với hắn!" Tần Tuệ tổng kết nói.

Lãnh Thanh Mặc cũng không để ý tới ý kiến của Tần Tuệ, nhẹ nhàng gõ gõ bàn, dùng khẩu hình miệng hỏi Lăng Tuyết: "Em thấy thế nào?"

"Em đối với việc trên thương trường một ít cũng không hiểu, cho nên em khẳng định là không biết rõ ..."

Lăng Tuyết suy nghĩ một chút nói, "Chẳng qua nếu như Dikaba quả thật như các người nói là người có tiền tùy hứng như vậy, làm việc tình toàn bộ dựa vào việc yêu thích, vậy hắn thật sự ra ngoài có việc cũng không kỳ quái a, tỷ như bồi bạn gái đi dạo trung tâm mua sắm a, tỷ như kia bạn bè mời hắn đi uống rượu a... A, không đúng, anh đã nói hắn không uống rượu."

Sau đó Lăng Tuyết lại ý thức được một chuyện khác, lập tức động não!

"Hắn là người không uống rượu, sao lại chuẩn bị nhiều rượu đỏ như vậy cho chúng ta là làm sao, lúc vừa mới đến cũng chiêu đãi rượu đỏ, lúc bữa tối lại là chiêu đãi rượu đỏ - - hắn sẽ không kiếm cớ nói chuyện lúc nói chuyện với chúng ta chứ!"

"Em lo chuyện gì." Bởi vì không có mang theo dụng cụ pha trà đi theo, Lãnh Thanh Mặc đành phải thay đổi uống nước suối, "Ở đây mặc dù đối với các loại đồ uống có cồn quản chế rất nghiêm, nhưng giống nhau cũng giới hạn, Dikaba không sẽ đùa như vậy đâu, huống chi là đang ở Mỹ nữa."

"Cho nên tại sao, hắn sẽ không làm hại chúng ta!"

Lăng Tuyết bỗng chốc liền ngồi lên trên ghế sofa, đem cả người thật sâu chôn trên ghế sô pha mềm mại.

"Em hiện tại cuối cùng cũng hiểu, Dikaba căn bản chính là người không theo lẽ thường để sắp xếp! Cho chúng ta ra oai phủ đầu là thật, nhiệt tình chiêu đãi cũng là thật, có ai nói cái này là hai người xung đột mâu thuẫn? Muốn cho chúng ta khó chịu nhưng thực ra hắn mới là người bị khó chịu

Cung thị trước kia đối hắn có ân, tri ân đồ báo, hắn liền nhiệt tình chiêu đãi thôi. Cái này gọi cái gì, ân oán rõ ràng?"

Lãnh Thanh Mặc không khỏi mỉm cười, Lăng Tuyết lời nói tuy nhưng hơi thô tục chút ít, nhưng làm sao không phải là chân tướng a?

"Có lẽ là vậy, chúng ta lấy bất biến ứng vạn biến, làm tốt lắm." Tần Tuệ ngược lại cũng không có lạc quan như thế.

Nhìn phòng ngủ của Lăng Tuyết được trang trí xa hoa, phòng tiếp khách, phòng tắm thật lớn cái gì cần có đều có, nhưng duy chỉ có thiếu truyền hình, cho nên mới không lâu sau, Lăng Tuyết cũng có chút nhàm chán. Mặc dù khi đó hỏi đầy tớ lấy cớ là muốn tham quan phong cảnh tòa thành một chút, nhưng bây giờ trời tối rồi, cũng không thể thật sự chạy đi dạo xung quanh được?

"Không bằng chúng ta đánh cờ đi?" Lãnh Thanh Mặc loay hoay cờ vua trong tay.

"A, đánh cờ?" Lăng Tuyết quá lúng túng, cầm kỳ thư họa, trừ ra âm nhạc, những cái khác không biết gì hết a!

"Đúng, đánh cờ." Lãnh Thanh Mặc đem quân cờ sắp xếp về vị trí cũ, "ngoài công phu ở đánh cờ, đây cũng là một trò chơi để luyện lòng người."

"Cái này... Bày mưu nghĩ kế, quyết thắng thiên lý bên ngoài?" Lăng Tuyết có chút ít lúng túng, "Nhưng là ta không biết a!"

Lãnh Thanh Mặc giương mắt nhìn nhìn Tần Tuệ, Tần Tuệ lập tức giải thích: "Cô Cung là cao thủ cờ vua... Thực xin lỗi anh Lãnh, là sơ suất của tôi ."

Ý tứ của chị ta là khi đó nên tập cho Lăng Tuyết chơi cờ, nhưng trong lòng Lăng Tuyết lại thấy may mắn, này đầu ngựa, đầu người, cờ vua gọi tới gọi lui có ý gì? Khi đó nếu như bị ép buộc học cái này khẳng định là buồn bực chết mất.

"Cô Lăng, anh Lãnh của chúng tôi là cao thủ cờ vây, cờ vua cũng rất lợi hại, lúc trước cô Cung học cờ vua từ anh ấy. Hiện tại nếu như nhờ anh ấy dậy cô, tôi tin tưởng cô rất nhanh sẽ học được !"

Tần Tuệ cẩn thận nói.

"Dikaba xuất thân bần hàn, ở trong nước có thể nói là xuất thân nghèo hèn, nhưng không khéo, hắn cũng rất thích cờ vua."

Lãnh Thanh Mặc không để ý tới Tần Tuệ nữa, mà là nhìn như lơ đãng tiếp tục loay hoay đánh cờ , "Em không cần lo lắng, anh sẽ dạy cho em."

Lăng Tuyết đành phải kiên trì gật đầu đáp ứng. Cũng không phải cô đối đánh cờ thật sự bài xích, mà là từ nhỏ đến lớn, cô là người không kiên nhẫn, trước đây hễ nói đến đánh cờ, học vẽ là chạy thật xa, sợ bị cô giáo của cô nhi viện bắt đi học, có thể so với phạt vẽ vật thực sự giống như thảm hơn một trăm lần nhiều.

Loại việc này đã đi vào tiềm thức, trong khoảng thời gian ngắn rất khó sửa đổi hoặc thay đổi. Bởi vì lần này là Lãnh Thanh Mặc chỉ dậy, đang nói đến quy tắc của bàn cờ, cái gì "Bàn cờ từ 64 cái trắng đen đan xen ô vuông tạo thành, mỗi phương thập lục con cờ", cái gì "Giáo chủ, kỵ sĩ, xã hội đẳng cấp rõ ràng", cái gì "trắng trước đen sau, mò tử đi tử, rơi tử không hối hận", là một cái câu đều không có nghe lọt!

"Nếu nước cờ kém phải đền bù tổn thất, thì nên vứt bỏ bố cục, có đôi khi vì đạt tới thắng lợi cần phải trả giá, không thể không hy sinh quân cờ trên tay."

Đại khái nói xong quy tắc chơi, Lãnh Thanh Mặc thình lình nói ra, "Cái này cùng với làm ăn đuề giống nhau, tương tự như dùng người, thiên địa là bàn cờ, con người đều là quân cờ!"

"Bộ dạng giống như rất cao thâm..." Lăng Tuyết có chút ít rơi vào mơ hồ, thật không phải là không đủ thông minh, có thể thật sự là nghe không hiểu, "Em có thể hay không giả ngốc một lúc, chỉ cần phụ trách xinh đẹp như hoa?"

"Không được." Lãnh Thanh Mặc trực tiếp cự tuyệt, lại thở dài nói, "Một buổi tối học được cờ vua, nhập môn thật cũng không khó khan lắm, nhưng muốn tinh thông hoàn toàn không thể nào."

"Đúng vậy đúng vậy, em chính là nghĩ như thế!" Lăng Tuyết vội vàng gật đầu.

"Nhưng mà về cơ bản cũng nên hiểu một chút, lúc đàm phán nhảy ra vài từ ngữ chuyên nghiệp về cờ vua, khẳng định là có thể thêm phần thắng."

Lãnh Thanh Mặc rất khi được chứng kiến Lăng Tuyết ăn quả đắng như thế, cảm giác này tựa như thầy giáo nghiêm khắc bắt được học trò lười biếng, anh cố nén cười nghiêm trang nói, "Cho nên tối nay học hay không học!"

"Học đi học đi, em chưa nói là không học!" Lăng Tuyết nhụt chí, không thể làm gì.

Lãnh Thanh Mặc cũng mặc kệ cô, tay cầm tay chỉ dạy, trong đó còn xen kẽ vô số đạo lý cách đối nhân xử thế, vô số thủ đoạn trên thương trường như chiến trường, rất ngắn gọn xúc tích, lưu loát, học một mạch tới khi trời vừa rạng sáng.

Đến cuối cùng thật sự là nghe được đầu hôn não trướng, Lăng Tuyết lấy cớ mệt mỏi cần nghỉ ngơi, nếu không ngày mai không có tinh thần, qua loa đem anh và cả Tần Tuệ đẩy ra khỏi phòng.

Trước khi đi, Lãnh Thanh Mặc lại dùng khẩu hình miệng nhắc nhở cô nói nên khóa cửa phòng lại, nếu có chuyện gì thì gọi điện thoại cho anh, anh ở phòng ké bên.

"Mặc dù Dikaba đáp ứng sẽ không phải đối với em như vậy, nhưng nhưng nên có tâm phòng bị người, bảo vệ chu toàn, tóm lại là không có sai ."

Lăng Tuyết mỉm cười tiễn bọn họ, làm theo lời anh nói khóa trái cửa phòng, sau đó nhảy một cái nhào lên trên giường.

"Công phu ở bề ngoài, nhân sinh như bàn cờ... Hạ cái đánh cờ mà thôi, giải trí sao, sao lại hành hạ người mệt mỏi thế! Em nếu có một phần tâm kế này thì đã sớm đi diễn 'Cung tâm kế' !"

Lầm bầm hết một câu này, Lăng Tuyết trực ngủ! Nhưng mà Lãnh Thanh Mặc vừa rồi giảng qua một phen bay giờ thật sự giống như "Giáo sư" giảng cho ruồi bọ kêu bên tai ong ong, làm cho cô trở mình trằn trọc không ngủ được, đến cuối cùng dứt khoát ngồi dậy.

Thật sự nhân sinh như bàn cờ, một nước cờ sai thua cả ván cờ sao?

Cho tới nay, Lăng Tuyết đều tự xưng là người sống đơn giản nhấ, nói chuyện làm việc trước đến giờ đều thẳng thắng, ngây thẳng, không thích quanh co lòng vòng, lại khinh thường những giở thủ đoạn ngoạn độc, tâm kế. Có thể nhiều năm qua đã trải qua nhiều tình huống nói cho cô biết, một người thuần khiết vô hại người vừa lại thường thường gặp phải trắc trở bốn phía, cho dù nhìn qua như tự do, có thể nói cho cùng một cách đơn giản là bị vận mệnh nắm mũi dẫn đi, giống như trôi nổi dập dờn trong biển.

Loại cảm giác này là từ sau khi giả mạo Cung Thiên Long thì đặc biệt rõ ràng, cô đồng thời tận lực làm cho mình càng giống Cung Thiên Long, lại cố gắng làm theo tính cách của mình, không đùa giỡn, không tâm cơ, không dùng thủ đoạn làm tổn thương bất luận kẻ nào, có thể đến cùng thì bản thân mình cũng không biết làm như thế nào?

Vì Cung thị đã một lần bội bạc, hay vì Lăng Ngạo bị trọng thương?

Nhưng nếu như thật sự như Lãnh Thanh Mặc nói, mang mặt nạ làm người, mỗi một câu nói mỗi một việc đều mang mục đích, vì đạt được mục đích không từ thủ đoạn nào, thậm chí không tiếc hy sinh chính mình, cái gọi là "Quân cờ", như vậy thì sẽ tốt sao?

Chính mình đạt được càng nhiều mục đích thì, tiền tài, địa vị khả năng đều dễ như trở bàn tay, nhưng mất đi, nhất định sẽ lại càng nhiều hơn.

Vậy thì, Lăng Tuyết có sung sướng không!

Cô đột nhiên rất muốn lập tức rời khỏi nơi này, dường như như vây có thể thoát được chốn thương trường ngươi lừa ta gạt.

Nhưng mà còn có một giọng nói với cô cô nhất định phải ở lại, bằng không Cung thị sẽ hết.

Trong lúc mơ mơ màng màng, cô tự an ủi chính mình nói chỉ một lần này thôi, sẽ không có lần sau nữa, giúp hết Cung thị lần này, tự mình sẽ thấy cũng không muốn dính vào những chuyện của họ nữa.

Cuối cùng đã ngủ thật say.

 

1 comment: