Kẻ Thù Bên Gối - Chương 169 - Tâm Tư Của Đàn Ông



"Ai muốn quản anh?" Lăng Tuyết chu cái miệng nhỏ nhắn, tức giận trừng mắt anh, "Anh, hồng hoàng lam lục tri kỷ một đống lớn, sao em lại phải mất công đi quản chứ?"

"Hắc, còn nói không phải là ghen?" Thân Đồ Dạ xoa bóp khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, hướng ngược cười, "Được rồi được rồi, tối hôm qua chính là đi xử lý Hoắc lão gia tang lễ, không có cái gì khác, em không nên suy nghĩ bậy bạ."

"A, biết rõ."

Lăng Tuyết trong lòng mừng thầm, anh có thể giải thích với cô, trong lòng cô đã thật cao hứng, lại nói, ngày hôm qua nhà họ Hoắc thật là xử lý tang lễ, Hoắc lão gia đối anh tốt như vậy, anh không thể nào không đi tham gia tang lễ, cho dù là thật sự xuất hiện cùng Nhan Nhược Hi và Hoắc Phi Vân có cái gì, cô cũng không thể không buông tha a?

Kỳ thật trong lòng khó chịu vì anh khinh thường sự tồn tại của cô, cũng không phải là việc khác, anh có thể giải thích với cô có thể chứng minh anh vẫn rất để ý đến cô, có chừng có mực thì tốt lắm.

"Tối hôm qua ngủ không được ngon giấc phải không?"

Thân Đồ Dạ nhẹ nhàng khều khều cằm của Lăng Tuyết, mê luyến nhìn cô, "Có nghĩ là ngủ một giấc cho ngon?"

"Hm? Anh còn biết thôi miên?"

Lăng Tuyết cắn môi dưới, đầu tóc, gò má ẩm ướt, dính óng ánh bọt nước trong suốt, đồ ngủ màu trắng tơ tằm bị nước xối, dính sát ở trên người, lộ ra đường cong, nói không nên lời thật là mê người.

"Không phải là thôi miên..." Thân Đồ Dạ ái muội để sát vào cô, môi mỏng trêu chọc qua gò má mềm mại, bám vào bên tai cô nhẹ giọng than nhẹ, "Anh giúp em đem thể lực hao hết, em sẽ mệt mỏi không chịu nổi, sau đó mơ màng chìm vào giấc ngủ ..."

"Có ý gì..."

Lăng Tuyết vẫn nghe không hiểu, nhưng cô rất nhanh liền sáng tỏ ý tứ của anh, đôi mắt hạt châu đã nhanh chui vào trong lồng ngực cô rồi, về sau nâng mặt cô, tay kia ôm thắt lưng cô, thân thể như phát tình, như dã thú chậm rãi đến gần, gần sát vào cô, ở trên người cô nhẹ nhàng vuốt ve.

"Đừng nháo ..."

Lăng Tuyết vừa muốn nói gì đó, Thân Đồ Dạ đã nhiệt tình hôn cô, lúc nào hôn cũng mang khí thế hung hăng ngang ngược, làm cho cô hoàn toàn không có biện pháp kháng cự, trong vòi hoa sen nước nóng từ trên đầu rơi xuống, lại ngăn cản không được nhiệt tình như lửa của Thân Đồ Dạ.

Lăng Tuyết bị anh đè ép lên trên vách tường, thân thể hoàn toàn không có biện pháp nhúc nhích, chỉ bị bức bách thừa nhận nụ hôn nóng bỏng cùng chiếm hữu của anh.

Trong phòng tắm hơi nước tràn ngập, hai người liều chết, tình cảm mãnh liệt như lửa...

Bên ngoài, Cố Huy gõ vài cái lên cửa, bên trong không có bất kỳ phản ứng, anh ta đại khái đoán trong phòng lúc này là tình huống nào, chỉ nên tạm thời lui ra, sẽ lại đến bẩm báo chuyện quan trọng sau vậy.

Nhà họ Cung.

Lãnh Thanh Mặc cầm lấy báo cáo xét nghiệm đi đến phòng của Cung Thiên Long, Cung Thiên Long ngồi ở trước bàn trang điểm, đang nhìn vẻ mặt bệnh tật của trong mình trong gương ngẩn người, sau lưng, một nữ đầy tớ đang ở thay cô chải tóc, một người khác thì đang thay cô lựa chọn và mang trang phục đến.

Cung Thiên Long không có cảm giác gì, ánh mắt trống rỗng và chết lặng, nhìn Lãnh Thanh Mặc trong gương, sắc mặt cô mới có vẻ tươi cười, ánh mắt cũng hơi chút có một chút biến hóa: "Đến!"

Lãnh Thanh Mặc ra hiệu, các nữ đầy tớ với hộ lý, bác sĩ toàn bộ tất cả lui ra, bên trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ.

"Như thế nào?" Cung Thiên Long xoay người nhìn Lãnh Thanh Mặc.

Lãnh Thanh Mặc đem tài liệu đưa cho cô, cô tiếp nhận đến vừa đọc, tươi cười rạng rỡ, kích động nói: "Quả nhiên là sự thật đó!"

Kết quả DNA, rất rõ ràng, hai người độ tương đồng là chín mươi chín phần trăm.

"Cô ấy quả nhiên là em gái của em..." Cung Thiên Long cảm khái ngàn vạn nói, "Em sớm đã biết, trên cái thế giới này làm gì có hai người giống nhau đến thế? Khẳng định là có liên hệ máu mủ gì đó. Nhưng mà em không hiểu, tại sao cô ấy bị lưu lạc bên ngoài? Vì sao cô ấy lớn lên ở cô nhi viện? Lẽ nào, sự việc năm đó có quan hệ?"

"Chuyện này sau này sẽ lại đi điều tra"

Lãnh Thanh Mặc dùng khẩu hình miệng nói, "Trước mắt, quan trọng nhất nên trước giải quyết vấn đề này"

"Anh nói đúng"

Cung Thiên Long gật gật đầu, "Trước mắt, nên nhận lại quan hệ với cô ấy, làm cho cô ấy cam tâm tình nguyện trở lại nhà họ Cung, thay thế em, phụ trách quản lý đại cục!"

"Nhưng mà lấy tính cách của cô ấy, chỉ sợ sẽ không nguyện ý"

Lãnh Thanh Mặc nhíu mi lại, "Qua mấy sự việc lúc trước, cô ấy đại khái đã muốn tránh không kịp. Huống chi hiện tại có ngài Thân Đồ ở đây, hắn sẽ không để cho Lăng Tuyết trở lại nhà họ Cung."

"Đúng..."

Cung Thiên Long khổ sở cười một tiếng, "Thế giới bên ngoài đặc sắc cỡ nào, tự do cỡ nào, ai lại nguyện ý ở lại gia tộc bảo thủ này? Huống chi, cô còn có một người đàn ông cường đại yêu cô ấy như vậy, bảo vệ cô ấy, cô ấy hoàn toàn không cần thiết tiếp nhận loại cuộc sống này giống em."

Lãnh Thanh Mặc nhìn Cung Thiên Long thật sâu, trầm mặc không nói, trong mắt có suy nghĩ phức tạp bắt đầu khởi động.

"Nhưng mà..." Cung Thiên Long nhìn mình trong gương, lầm bầm lầu bầu vậy than nhẹ, "Em không thể làm trái với nguyện vọng của bà nội, không thể nào quên những cừu hận kia, không thể buông tha cho trách nhiệm của mình..."

Cô ngẩng đầu, cố định nói, "Lăng Tuyết nhất định phải trở lại nhà họ Cung, nhất định phải tiếp tục nhiệm vụ chưa hoàn thành của em!"

Cô kéo tay Lãnh Thanh Mặc, "Thanh Mặc, giúp em một chút! ! !"

Lãnh Thanh Mặc trầm mặc một lát, thật dài thở dài, cuối cùng vẫn là cầm tay cô, nhìn cô hứa hẹn: "Yên tâm, anh đáp ứng với em sẽ nhất định sẽ làm được! ! ! Nhưng mà, cái kế hoạch này cần em tự mình đi làm, hơn nữa rất có thể rất mạo hiểm..."

"Không quan hệ." Cung Thiên Long cười, " bộ dáng của em còn có thể tạo được tác dụng, em đã rất thỏa mãn ."

"Đừng lo lắng." Lãnh Thanh Mặc nâng má của Cung Thiên Long, ôn nhu nhìn cô, "Anh sẽ vĩnh viễn bảo vệ em..."

Câu này, anh đã nói vài chục năm, cũng vẫn luôn làm như thế.

Mỗi một lần, Cung Thiên Long đều sẽ cảm động đến rơi nước mắt, hiện tại cũng không ngoại lệ. .

Bốn giờ chiều, Thân Đồ Dạ với Lăng Tuyết còn ở trong phòng chưa đi ra.

Phương pháp của Thân Đồ Dạ quả nhiên vẫn có hiệu, anh thật sự là đem Lăng Tuyết thể lực đều hao hết, cô mệt mỏi rã rời, hiện tại đã chìm vào giấc ngủ, sét đánh cũng vẫn không tỉnh lại.

Thân Đồ Dạ cũng ngủ theo trong chốc lát, hiện tại đã tỉnh lại, nhìn qua khe cửa bên ngoài có người khác còn đang thấp giọng nói: "Chủ nhân vẫn chưa xong chuyện sao? có việc gấp cần bẩm báo, có thể gấp chết tôi"

"Thể lực kia của Chủ nhân, không làm một ngày sẽ không sẽ xong, ngươi hãy chết tâm đi." Lôi Quân cười nói.

Thân Đồ Dạ đứng dậy khoác bộ y phục, đi tới gõ cửa: "có việc gì mà sốt ruột như vậy?"

"Chủ nhân, ngài đi ra quá tốt, là về..."

"Đi thư phòng nói." Thân Đồ Dạ ra khỏi phòng.

Cố Huy liền vội vàng đi theo Thân Đồ Dạ đi đến thư phòng, lo lắng bẩm báo: "nhà họ Hoắc với nhà họ Cố chính thức bắt đầu nội chiến, nhà họ Cố liên hợp với nhà họ Nghiêm hai nhà cùng nhau đối phó nhà họ Hoắc, bọn họ đã chính thức tuyên chiến, nhà họ Hoắc trở tay không kịp, hoàn toàn không có biện pháp ứng phó, cổ phiếu đại hạ giá, vấn đề rất nghiêm trọng."

"Nhanh như thế..."

Thân Đồ Dạ lẩm bẩm tự nói, anh thân là ngũ đế chi nhất, trước đến giờ cũng sẽ không nhúng tay vào lúc các gia tộc đang đấu đá lẫn nhau.

Ngũ thần trong lúc đó đã không hợp nhau, cái này sớm đã công khai bí mật, nhà họ Hoắc mặc dù là đứng đầu ngũ thần, nhưng tiền tài quyền thế lại không địch lại nhà họ Cố, cho nên nhà họ Cố liên tục không phục, trong bóng tối liên hợp với nhà họ Nghiêm, hai nhà đối phó nhà họ Hoắc.

Hoắc lão gia tử lúc còn trẻ có ân với Thân Đồ Dạ, Thân Đồ Dạ mặc dù không có làm ra cái gì trái với công bằng là đi trợ giúp nhà họ Hoắc, nhưng mà cái 4 nhà khác đều biết rõ anh có quan hệ với nhà họ Hoắc, nên vẫn còn có chút kính sợ.

Tình hình bây giờ là vì cái gì, lão hồ ly Bạch Tấn Sinh vẫn luôn chân thành bảo vệ  nguyên nhân của nhà họ Hoắc!

Trước khi Thân Đồ Dạ kết hôn, Cố, Mục, Nghiêm, 3 gia tộc cũng không có đến, chủ yếu là bởi vì anh không có thông báo với bọn họ, bọn họ không có được mời, không dám tùy tiện đến đây, nếu không sẽ khiến người ta hiểu lầm cho là bọn họ vẫn nhìn chằm chằm vào hành tung của nhà Thân Đồ.

Tiếp theo, bọn họ cũng rõ ràng biết rõ Thân Đồ Dạ có quan hệ thân thiết với nhà họ Hoắc, không nên làm phức tạp.

Hiện tại Hoắc lão gia tử qua đời, theo lý thuyết, nhân tình của Thân Đồ Dạ với nhà họ Hoắc cũng nên kết thúc, lúc này bọn họ mới chính thức bắt đầu đối phó nhà họ Hoắc, dạng này, Thân Đồ Dạ cũng không lời nào để nói.

"Đúng vậy, Hoắc lão gia tử vừa mới qua đời, bọn họ liền động thủ, cái này là không thể chờ đợi." Cố Huy thở dài nói, "Trước kia là vì ngài có quan hệ thân thiết với Hoắc lão gia tử, bọn họ không dám hành động thiếu suy nghĩ, hiện tại thì không sợ hãi nữa."

Thân Đồ Dạ rũ mắt, trầm mặc không nói, giống như đang suy tư cái gì.

"Tối hôm qua Hoắc gia như vậy sốt ruột thúc giục ngài đi qua, hẳn là muốn trước di thể của Hoắc lão gia tử thỉnh cầu ngài việc đó đi?" Cố Huy đã làm việc cho Thân Đồ Dạ nhiều năm như thế, rất nhiều chuyện liếc đã nhìn thấu.

"Uh, vẫn là cậu thông minh." Thân Đồ Dạ gật gật đầu, "Lôi Quân một điểm cũng nhìn không ra"

"Lôi Quân tâm tư đơn giản, nhưng mà thân thủ so với tôi tốt hơn"

Cố Huy thẹn thùng cười cười, "Ngài nên không nên đáp ứng bọn họ cái gì đi?"

"Đương nhiên không có"

Thân Đồ Dạ khổ sở cười một tiếng, "Mặc dù vẫn còn tình cũ ở chỗ đó, nhưng mà công ra công tư ra tư, nguyên tắc tính này nọ, ta còn là muốn tuân thủ! Huống chi, ngũ thần cùng nhau khống chế thế giới các quốc gia thương chính, chúng ta nhóm năm gia tộc là có ước định, ai phá vỡ quy tắc trước, bốn người khác sẽ liên hợp đem hắn đuổi ra ngoài. Ta mặc dù là trọng tình nghĩa, nhưng cũng không thể vì trả ân tình cũ đi phá hư cái quy củ này."

"Vậy là tốt rồi"

Cố Huy thở ra một hơi, "Ngài trở về thì đưa điện thoại di động tắt máy, Hoắc Vân Phong đã gọi cho tôi gọi một cuộc, gửi hai cái tin nhắn, Hoắc Phi Vân lại là một cái tiếng đồng hồ gọi một cú điện thoại, cảm giác nhà họ Hoắc đã đại loạn . ."

"Chút chuyện này cậu không cần đi để ý tới"

Thân Đồ Dạ quyết đoán ra lệnh "Về sau người của nhà họ Hoắc tìm cậu, cậu phải kiếm cớ từ chối, mặt khác, cùng Lôi Quân, cái đồ ngốc kia nói một tiếng, không có mệnh lệnh của ta, không nên tự tiện làm bất cứ chuyện gì."

"Vâng, Tôi hiểu!" Cố Huy gật đầu.

"Tung tin tức ra ngoài, nói thân thể ta bị bệnh nhẹ, đi Thụy Sĩ tĩnh dưỡng, ít nhất một tháng không thể gặp người" Thân Đồ Dạ tiếp tục ra lệnh.

"Vâng"

"Còn có, kêu Lôi Quân chuẩn bị xe, chúng ta buổi tối sẽ xuất phát đi núi Vô Lượng, gần đây xảy ra quá nhiều việc, ta muốn mang Lăng Tuyết đi ẩn cư một thời gian."

"Đã rõ, tôi lập tức đi chuẩn bị"

...

Cố Huy đi làm việc, Thân Đồ Dạ nghĩ đến lập tức có thể mang Lăng Tuyết đi lên núi ẩn cư, khóe môi liền nhếch lên vui mừng, anh thích cùng một chỗ với cô, có thể quên tất cả phiền não ưu sầu, trải qua cuộc sống của thần tiên quyến lữ...

Vừa vặn, Lăng Tuyết gần đây cũng đối mặt với một vài vấn đề, tránh đi một chút tương đối khá.

Anh muốn ngay lập tức đem cái tin tức tốt này nói cho Lăng Tuyết, cô nhất định sẽ rất vui vẻ.

Nghĩ tới đây, Thân Đồ Dạ chuẩn bị trở về phòng, lúc này, Cố Huy vội vã chạy đến, khó xử nói: "Chủ nhân, Cô Nhan đến!"

1 comment: