
Lần này, Ngũ Khúc và Hàn Bắc ngược lại rất ủng hộ Lăng Ngạo, về việc ngũ đại gia tộc phân tranh, bọn họ sớm đã nghe nói qua, ngũ đại gia tộc và Cung gia còn có Thân Đồ Dạ có những thứ ân oán tình thù cừu đặc biệt phức tạp, không phải là bọn họ chỉ là những người phàm phu tục tử có thể hiểu được, bọn họ môt khi bị cuốn vào, thì sẽ phải chịu rất nhiều dính líu đến, chuyện tối hôm qua chính là một bài học.
Bọn họ lại cũng không muốn liên lụy trong đó.
Lăng Ngạo mặc dù rất khốn kiếp rất không chịu trách nhiệm, lúc trước còn làm rất nhiều chuyện sai, nhưng mà gia đình hắn không đến mức phức tạp như vậy, cũng sẽ không có nhiều gió tanh mưa máu như vậy, đánh đánh giết giết, cùng nhau rời đi là lựa chọn sáng suốt nhất.
Hàn Bắc nhìn Ngũ Khúc, Ngũ Khúc khách khí nói: "Thân Đồ tiên sinh, cảm ơn cậu đã nhắc nhở, chúng tôi vẫn là quyết định cần phải rời khỏi đây, không muốn cùng những đại gia tộc cao cao tại thượng xảy ra khúc mắc."
Nói xong, Ngũ Khúc và Hàn Bắc liền đỡ Lăng Ngạo, Hàn Giai rời đi.
Lăng Tuyết nhìn bóng lưng bọn họ rời đi, trong lòng vô cùng lo lắng, cuống quít khuyên nhủ: "Cung gia cũng có bệnh viện, tôi mang mọi người đi bệnh viện của Cung gia, đợi sức khỏe khá hơn một chút rồi nói sau."
"Em không nên nói nữa." Hàn Bắc phiền chán trừng mắt Lăng Tuyết, "Chúng tôi không muốn lại dây dưa nữa với loại tai ương máu tanh này, không muốn có bất kỳ quan hệ gì với các người."
"Hàn Bắc, cậu sao lại nói như vậy?" Ngũ Khúc quát khẽ.
Hàn Bắc quay mặt, không cần phải nhiều lời nữa.
Lăng Tuyết thương cảm cúi đầu xuống.
Ngũ Khúc hiền hoà nhìn Lăng Tuyết nói: "Tiểu Tuyết, xảy ra nhiều chuyện như vậy, ai cũng không muốn, em đối mọi người đã rất chu đáo rồi, mọi người nhìn ở trong mắt, ghi ở trong lòng, mấy người chúng ta tình nghĩa anh em vĩnh viễn cũng sẽ không thay đổi, Hàn Bắc chỉ là nhất thời ở nổi nóng, cho nên vừa rồi mới nói như vậy, em không nên trách móc cậu ta. Bất quá, Thân Đồ tiên sinh và các đại gia tộc phân tranh quyền lực thật sự là quá phức tạp, mọi người thật sự không muốn tham dự vào đó, cho nên muốn muốn sớm một chút rời đi, cái này với em không có vấn đề gì, em không nên mang gánh nặng trong lòng."
"Nhưng mà..." trong lòng Lăng Tuyết rất khó chịu, rất muốn vì bọn họ làm chút gì đó, nhưng nhìn bộ dạng lạnh lùng của Hàn Bắc Hàn Giai, hơn nữa Ngũ ca đã khuyên, cô cũng sẽ không có nói thêm gì nữa, "Được rồi, các người cũng đã quyết định, em cũng khó mà nói thêm cái gì. Nếu như các người gặp phải việc gì, hoặc là có cái gì cần, nhất định nhớ gọi điện cho em."
"Chỉ cần rời xa cô, chúng tôi sẽ không gặp phải việc gì lớn" Hàn Bắc nổi giận đùng đùng nói, "Nhà người bình thường sao lại có nhiều máu và tai ương như vậy!"
"Cậu đủ ..." Thân Đồ Dạ không thể nhịn được nữa.
"Hàn Bắc!" Ngũ Khúc nhíu mày quát khẽ, "Cậu đừng quá đáng."
Lăng Ngạo vẫn không đành lòng Lăng Tuyết bị khinh bỉ, nhìn Hàn Bắc nói: "Hàn Bắc, cậu không nên như vậy, xảy ra chuyện này là do tôi sai, Lăng Tuyết không có liên quan gì, cậu không nên giận dỗi với cô ấy."
"Hai người các người đều có vấn đề, ai cũng trốn không được trách nhiệm." Hàn Bắc tức giận nói, "cậu bây giờ còn che chở cô ta? Cậu cũng không muốn chuyện cậu làm là vô liêm sỉ sao."
"Cậu..."
"Được rồi . ." Ngũ Khúc có chút ít nổi giận, "Hàn Bắc, cậu có thể vì Hàn Giai mặt mũi mà thu liễm tính tình một chút hay không? Cậu nói mấy thứ này chỉ làm cho con bé càng ngột ngạt hơn cậu có biết không?"
Hàn Bắc cúi đầu, một câu nói đều không nói.
"Tiểu Tuyết, em không cần lo lắng cho chúng ta, đợi mọi người đều ổn ổn, anh sẽ gọi điện thoại cho em." Ngũ Khúc vỗ vỗ vai Lăng Tuyết, "Chớ suy nghĩ quá nhiều, phải chăm sóc cho mình thật tốt!"
"Dạ, cảm ơn Ngũ ca."
Lăng Tuyết rưng rưng gật đầu, cô biết rõ bọn họ muốn như thế là có đạo lý, Thân Đồ Dạ và ngũ đại gia tộc phân tranh mọi người đều biết, cô cũng thường xuyên gặp phải nguy hiểm, bây giờ còn liên lụy đến Hàn Giai, tất cả mọi người đều sợ, đều muốn tránh xa xa cô. Mà chính cô cũng không hy vọng bọn họ lại dính líu đến. .
Nghĩ tới đây, Lăng Tuyết không có ngăn cản nữa, lui qua một bên nhường đường đường cho bọn họ rời đi.
Bốn người chuẩn bị rời đi, Thân Đồ Dạ đột nhiên nói chuyện: "Chờ một chút."
Vài người dừng bước chân lại, ngẩng đầu nhìn anh.
Thân Đồ Dạ nhìn Lăng Ngạo chằm chằm, ý tứ sâu xa nói: "Lăng Ngạo, cậu cảm giác mình thật sự có năng lực chăm sóc tốt cho bọn họ sao? Cậu đừng tưởng rằng nhất thời hành động theo cảm tính thì có thể đền bù sai lầm của mình, như bây giờ cậu dẫn bọn họ đến Lãnh gia là hại bọn họ!"
"Thân Đồ Dạ, anh có hết hay không." Lăng Ngạo không thể nhịn được nữa rống giận, "Tôi với anh không có giao tình gì, tôi và bạn bè của tôi giữa chuyện giữa chúng tôi, chúng tôi sẽ tự đến xử lý, đến phiên anh tới quản sao? Tôi nếu đã quyết định muốn kết hôn với Hàn Giai, tôi nhất định sẽ làm được. Tôi nếu đã quyết định muốn chăm sóc bọn họ, vậy tôi sẽ dùng hết toàn lực đi bảo vệ bọn họ. Anh không cần luôn xem thường người khác, đừng tưởng rằng chỉ có Thân Đồ Dạ mới có thể chăm sóc người khác, mới có thể cho người khác hạnh phúc, tôi cũng có thể!"
"Ha ha..." Thân Đồ diệp lạnh lùng cười một tiếng, ý tứ sâu xa nói, "Cậu thật sự cho rằng Lãnh Khôn đem cậu là con trai để đối đãi? Cậu tự mình ngẫm lại, cậu trở lại Lãnh gia lâu như thế, hắn dạy cậu chuyện gì tốt? Hắn chỉ biết xúi giục cậu đi làm một chút chuyện thương thiên hại lý, cậu lại tiếp tục đi theo hắn, tương lai của cậu sẽ thật sự bị phá hủy. Cậu tự mình muốn sa ngã thì cũng thôi đi, không nên liên lụy đến những người khác."
Nghe đến những lời này, Lăng Ngạo ngơ ngẩn, ánh mắt lóe lên, đúng vậy, từ lúc trở lại Lãnh gia, Lãnh Khôn đã truyền thụ tất cả cho hắn đều là tư tưởng âm u, dẫn hắn tham gia các loại tiệc rượu, giới thiệu cho hắn biết rất nhiều công tử trẻ tuổi, mà những người kia ngày ngày đều mang hắn cùng nhau tiêu xài tiền tài, đi bar chỉ biết chơi phụ nữ, còn giật giây hắn hít thuốc phiện, đi trên con đường không lối về...
Sau ngày đầu tiên hít thuốc phiện, về đến nhà rất áy náy rất sợ hãi, tố cáo việc này cho Lãnh Khôn, Lãnh Khôn chẳng những không có trách cứ hắn, còn ủng hộ hắn, nói đàn ông mà, cái gì cũng phải nếm thử một chút, ba ba có tiền có thể cho con hưởng thụ, con muốn chơi như thế nào thì chơi thế đó, không cần lo lắng.
Bởi vì có ba ba ủng hộ, từ đó về sau, Lăng Ngạo làm cái gì cũng đều yên tâm có chỗ dựa vững chắc, tùy ý làm bậy, cũng càng ngày càng sa ngã, nếu như không phải là xảy ra chuyện ngày hôm qua, hắn đến bây giờ còn chưa xét lại chính mình.
Thân Đồ Dạ thao túng thương chính hai giới, mắt sáng như đuốc, hắn mới vừa nói mấy lời này rõ ràng chính là có ý riêng. Lẽ nào hắn biết cái gì?
Bất quá bây giờ không phải là lúc suy nghĩ những cái này, rất nhanh, Lăng Ngạo liền khôi phục tỉnh táo, lạnh lùng trừng mắt Thân Đồ Dạ: "Anh không cần cùng tôi nói mấy lời này, châm ngòi ly gián quan hệ cha con của tôi, không có cửa đâu."
Hắn nghiêng đầu nhìn Ngũ Khúc nói, "Ngũ ca, chúng ta đi."
"Uh!" Ngũ Khúc đỡ hắn.
"Lăng Ngạo..."
Thân Đồ Dạ vốn là còn muốn nói gì, Lăng Tuyết giữ chặt anh, thấp giọng nói, "Được rồi, bọn họ đã quyết định đi, anh không cần lại ngăn cản. Huống chi, đây là bệnh viện Hoắc gia, xác thực không tốt lắm."
Thân Đồ Dạ không muốn nói cái gì, có một vài chuyện, Lăng Tuyết không biết chuyện, cô chỉ là đơn thuần cho rằng bọn họ không muốn dính líu đến mà thôi.
Kỳ thật cái Thân Đồ Dạ lo lắng là, Lãnh Khôn hiện tại đã trên cơ bản khống chế Lăng Ngạo, nếu mà lại khống chế Hàn Bắc Hàn Giai và Ngũ Khúc nữa, đến lúc đó Lăng Tuyết không thể nghi ngờ có một thế lực kiềm chế bọn họ.
Huống chi, nếu như mấy người này bị cho làm quân cờ, kết cục chỉ biết so với hiện tại còn thảm hại hơn.
Thân Đồ Dạ liếc mắt ra hiệu, Cố Huy lập tức mang người âm thầm theo sau.
Bốn người vẫn là rời đi, Thân Đồ Dạ và Lăng Tuyết nhìn theo bóng lưng của bọn họ, trong lòng đều có tâm sự riêng...
"Ở đây gió lớn, chúng ta xuống rước đi." Thân Đồ Dạ ôm Lăng Tuyết.
"Anh vừa rồi nói với Lăng Ngạo những lời kia là có ý gì?"
Lăng Tuyết mặc dù tâm tình không tốt, nhưng vẫn là nghe ra ý tứ trong lời nói của Thân Đồ Dạ, hơn nữa khi đó Lăng Ngạo cũng nghẹn một cái, khẳng định là nghĩ tới điều gì.
Cô từ trước đến nay rất thông minh, huống chi cô đối với Thân Đồ Dạ và Lăng Ngạo đều rõ như lòng bàn tay, bọn họ nghĩ cái gì, cô nhìn một cái là có thể nhìn thấu.
"Em nhìn ra ?"
Thân Đồ Dạ thực sự không muốn đem những chuyện kia nói cho Lăng Tuyết, nhưng là cẩn thận ngẫm lại, vạn nhất về sau Lăng Ngạo và những người kia lại xảy ra chuyện gì, anh sẽ rất khó báo cáo kết quả với cô. Cho nên, nói cho cô biết cũng không sao, ít nhất cô có chuẩn bị tâm lý, cũng có thể đề phòng.
"Uh, đến cùng là thế nào?" Lăng Tuyết truy vấn.
"Ở đây nói những việc này quá bất tiện, trở về rồi hãy nói." Thân Đồ Dạ ôm cô, "Em hôm nay đã rất mệt mỏi, Chúng ta về nhà đi."
"Đợi lát nữa ở trên xe rồi nói với em." Lăng Tuyết có chút ít nóng lòng.
"Được..."
Bốn người trở lại phòng bệnh của Hàn Giai thu dọn đồ đạc, giấy tời của Hàn Giai và Hàn Bắc đều ở đây, Hàn Giai hiện đang không có kích động điên cuồng như trước, chỉ là vô cùng hậm hực, liên tục cúi đầu, không dám gặp người.
Chân bị thương của Lăng Ngạo cơ bản đã có chút nghiêm trọng, hơn nữa vừa rồi bò lếch, tay cũng bị thương, từ thang máy đi ra liền đi không nổi, Ngũ Khúc đặt hắn trên ghế chờ ở hành lang, nhìn Hàn Bắc nói: "Các người ở chỗ này chờ tôi, tôi đi lấy đồ."
"Được, đi nhanh về nhanh." Hàn Bắc gật đầu.
"Uh." Ngũ Khúc vội vã rời đi, đi vài bước còn quay đầu dặn dò, "Đừng có chạy lung tung, chờ tôi trở lại."
"Biết rõ." Hàn Bắc đáp lại một tiếng.
Lăng Ngạo nhất tay ôm lấy Hàn Giai suy yếu vô lực, nhất tay từ trong túi lấy điện thoại di động, đang muốn mở khóa, có thể là vì bàn tay bị thương, động tác rất ngốc, di động bỗng chốc bị trơn rớt trên mặt đất.
"Bây giờ, cậu còn chơi di động cái gì?" Hàn Bắc không vui quát khẽ.
"Tôi muốn gọi Cô giáo Phùng có liên lạc với ba ba tôi chưa." Lăng Ngạo xoay người lại nhặt di động, "Giúp tôi nhặt một cái."
Hàn Bắc nhặt di động lên đưa cho hắn: "Cậu nói có ý gì? Cậu nhờ Cô giáo Phùng liên lạc với ba ba cậu? sao cậu không trực tiếp gọi cho ba ba cậu?"
"Di động của tôi bị hư mất, cái này là do Hoắc Phi Vân cho tôi, sim cũng đổi, tôi không nhớ rõ số của ba ba tôi." Lăng Ngạo vừa nói vừa mở QQ, liếc mắt liền thấy cô giáo Phùng trả lời- -
"Lăng Ngạo, viện trưởng Quách không có số điện thoại của ba ba con, cô đã xuất phát đi Phong Thành, hy vọng sẽ mau chóng đến nhà của con, liên lạc với ba ba con, nếu như bên con xảy ra chuyện gì rất nguy hiểm nên báo cảnh sát."
"Ai..." Lăng Ngạo thở dài một hơi, trong lòng thấp thỏm bất an, "Đợi đến lúc cô giáo Phùng tìm được nhà của tôi, trời đã tối rồi."
"Hiện tại không nóng vội, chúng ta đi bệnh viện khác trước." Hàn Bắc nói, "tôi không nằm viện, cậu và Hàn Giai nhập viện là được, chỉ cần không phải bị trúng đạn, bệnh viện sẽ không báo cảnh sát ."
"Không phải là vấn đề này, tôi lo lắng đêm dài lắm mộng, người của Hoắc gia sẽ động thủ với chúng ta."
Lăng Ngạo đuối lý chột dạ, nếu như Hoắc Phi Vân biết rõ chính hắn là hung thủ đã đâm vào anh của cô ta, nhất định sẽ không bỏ qua cho hắn.
[…] Kẻ Thù Bên Gối – Chương 276 […]
ReplyDelete