Kẻ Thù Bên Gối - Chương 372


"shit!" Thân Đồ Dạ cắn răng gầm lên, vốn nên đi sớm
một chút, vừa rồi chỉ trong chốc lát, vẫn bị người chặn lại, xem ra không giống
như là người của Lãnh Thanh Mặc, chắc hẳn là người của Dạ Thần, chuyện này thật
phiền toái, hắn chắc đã biết sự tồn tại của Lăng Tuyết, nếu như lại bị hắn biết
rõ chuyện Bạch Tấn Sinh là do Lăng Tuyết giết, như vậy hắn sẽ cố gắng làm hết
thảy để anh vô tôi.





            Đây là một
cái ngã tư đường, con đường rất hẹp, mỗi một con đường cũng chỉ có thể chạy một
chiếc xe, Thân Đồ Dạ xe lui ra ngoài một nửa liền bị hai chiếc xe khác chặn lại,
đứng ở ngã tư đường, giằng co ở chỗ đó không thể động đậy.





            "Đáng
chết, Lãnh Thanh Mặc vẫn là chưa từ bỏ ý định." sắc mặt Thân Đồ Dạ trầm xuống,
hô một tiếng, "Ngồi vững đó! ! !"





            Vừa dứt lời,
Thân Đồ Dạ liền nhấn mạnh ga, xe bỗng chốc bay về phía sau bay ra ngoài.





            Lăng Tuyết
bắt lấy tay vịn, trấn định tự nhiên nhìn xung quanh, hoàn toàn không có nửa điểm
kinh hoảng, cô biết rõ, với kỹ thuật lái xe của Thân Đồ Dạ muốn đột phá vòng
vây cũng không phải là chuyện gì khó khăn.





            Nhưng Thân
Đồ Dạ giống như đang rất cẩn thận, thậm chí là toàn lực ứng phó, cau mày, giống
như có một loại cảm giác nguy cơ, nhưng mà mặc dù như thế, Thân Đồ Dạ vẫn là mạnh
mẽ vang dội, vượt qua rào cản, nhấn mạnh ga, màu lam của chiếc Hummer giống như
ngựa hoang thoát cương, mạnh mẽ đâm về phía sau thẳng xông tới, thật nhanh vượt
qua hai chiếc xe, chạy như bay về phía sau mà đi.





            Mấy chiếc
xe kia lập tức liền quay vòng lại, xe Thân Đồ Dạ không thể quay đầu, chỉ có thể
tiếp tục lui về phía sau, hắn lấy tốc độ nhanh nhất lui về phía sau, chỉ cần ra
khỏi ngỏ hẻm này có thể chạy đi rồi, nhưng mà những người kia giống như không
chịu buông tha cho bọn họ, mấy chiếc xe đến gần, cửa sổ xe mở ra, vài người thò
nửa người ra cầm súng nhắm vào bánh xe của chiếc Hummer màu lam mà bắn.





            Thân Đồ Dạ
không có chút rung động nào, vẫn lùi lại, xe phát ra tiếng va chạm chói tai,
bánh xe trượt và tiếng cọ xát tạo ra tia lửa rừng rực, chỉnh chiếc xe đứng lên bằng
hai bánh sau mà chạy, ở tại chỗ xoay một vòng, sau đó liền thuận lợi quay đầu,
hướng về lối ra chạy như bay...





            Những chiếc
xe kia còn muốn đuổi theo, nhưng cũng đã không kịp, cơ bản đây chính là ngã tư
đường, đợi đến lúc bọn họ quay đầu chạy ra khỏi con hẻm, chiếc Hummer màu lam của
Thân Đồ Dạ đã biến mất không còn thấy bóng dáng đâu nữa, người bên trong xe vội
vàng gọi Dạ Thần: "Dạ vương, Đồ gia đã chạy thoát."





            "Các
ngươi như thế nào làm? Như vậy mà cũng để hắn trốn thoát ?" Dạ Thần tức đến
phiền muộn gầm lên.





            " Kỹ
thuật lái xe của Đồ gia ngài cũng biết rõ, chỉ cần là lái xe, căn bản chúng tôi
không có khả năng bắt được hắn." Tùy tùng nhát gan nói, "Huống chi, chúng
tôi cũng không dám thật sự nổ súng, chỉ có thể bắn lốp xe, nhưng mà kỹ thuật
lái xe của hắn đã nhập thần, thế nhưng còn dùng bánh sau xe để di chuyển, toàn
bộ xe đứng lên, ở tại chỗ quay một vòng, quay đầu chayh đi, chờ chúng ta đuổi
theo ra, hắn đã biến mất không thấy gì nữa ."





            "Nói
nhảm!" Dạ Thần căn bản là không muốn nghe bọn họ dong dài, "Ngay lập
tức đi tìm hắn trở về cho ta."





            "Vâng"
Các tùy tùng lập tức đi làm.





            ...





            Cúp điện
thoại, Dạ Thần giương mắt nhìn chằm chằm Lỗi Lạc ở trên ghế sô pha đối diện,
ánh mắt bén nhọn: "Cậu còn không có ý định nói sao?"





            "Tôi
không có lời nào để nói." trên mặt Lỗi Lạc một mảng tím xanh, khóe miệng bị
chảy máu, cả này là kiệt tác vừa rồi của Dạ Thần.





            Dạ Thần âm
trầm nói: "Cậu phải hiểu rõ, tôi gọi cậu lại đây là vì tôi đã biết những
thứ gì..."





            "Nếu
ngài đều đã biết, cũng không cần thiết hỏi tôi." Lỗi Lạc khẽ mỉm cười,
"Tôi không thể nào bán đứng huynh đệ."





            "Thật
đúng là nghĩa khí." Dạ Thần trào phúng cười lạnh, "Đáng tiếc cậu như
thế này là hại Thân Đồ Dạ, không phải là giúp hắn, cậu cũng biết rõ cậu ấy
không giết người, còn không nói ra chân tướng, lẽ nào cậu muốn trơ mắt nhìn hắn
thất bại thảm hại, hoàn toàn không có tất cả?"





            Nghe được
câu này, Lỗi Lạc ngơ ngác một chút, ánh mắt có chút ít biến hóa, từ lúc hắn nghe
điện thoại của Dạ Thần thì liền biết có một số việc đã bại lộ, nhưng trong lòng
hắn vẫn hy vọng, hy vọng Dạ Thần còn chưa biết rõ chân tướng, nhưng mà bây giờ,
tất cả hy vọng của hắn đều tan biến ...





            Dạ Thần thế
nhưng đã biết rõ Thân Đồ Dạ không phải là hung thủ giết chết Bạch Tấn Sinh, như
vậy, hắn có phải đã biết hung thủ là ai hay không?





            "Nhìn
phản ứng của cậu, xem ra tôi đã đoán đúng." Dạ Thần vừa rồi chỉ là thăm dò
mà thôi, hiện tại cuối cùng có thể khẳng định, "Nhưng mà làm cho Thân Đồ Dạ
cam tâm tình nguyện chịu tiếng xấu thay cho người khác phải cũng chỉ có người
phụ nữ của hắn! Cho nên, người giết Bạch Tấn Sinh là Lăng Tuyết! ! !"





            "Ách..."
Lỗi Lạc triệt để sững sờ, căn bản là Dạ Thần c cũng không có tra ra chân tướng,
hắn vừa rồi bất quá chính là đang thử dò xét hắn mà thôi, đơn giản như thế đã tra
ra chân tướng, hắn vốn không muốn phản bội Thân Đồ Dạ, cũng đã phản bội rồi.





            "Cậu
không cần lo lắng." Dạ Thần đứng lên, vỗ vỗ vai Lỗi Lạc, "Cậu chưa
tính là phản bội Thân Đồ Dạ, cậu cuối cùng cũng cũng không nói ra chân tướng, chuyện
này là do chính tôi đoán được. Cậu hiện tại có thể đi ."





            "Dạ
vương, ngài định xử lý chuyện này như thế nào?" Lỗi Lạc thấp thỏm bất an hỏi,
"Thân Đồ không phải cố ý lừa gạt ngài, hắn là vạn bất đắc dĩ ..."





            "Tất cả
vạn bất đắc dĩ đều là biểu hiện bất lực." Dạ Thần chẳng hề quanh co,
"Thân Đồ Dạ ở giữa hai giới coi như là có chút bản lãnh, làm được nhiều
năm như thế, thì bại dưới tay một người phụ nữ, trách ai? Kia chỉ có thể trách
chính hắn."





            "Dạ
vương..."





            "Cậu
không cần phải nói ." Dạ Thần căn bản là không muốn cùng Lỗi Lạc nói tiếp,
"Nên làm như thế nào, trong lòng tôi có tính toán, cậu trọng tình trọng
nghĩa là chuyện tốt, nhưng mà chuyện này tốt nhất cậu không cần nhúng tay, nếu
không..."





            Dạ Thần dựa
vào gần Lỗi Lạc, đè thấp thanh âm, "Tôi thật sự giữ không được Thân Đồ Dạ
!"





            Lỗi Lạc
trong lòng cả kinh, kinh ngạc nhìn Dạ Thần, hắn vạn lần không ngờ Dạ Thần sẽ
nói ra câu này, thì ra Dạ Thần trăm phương ngàn kế điều tra chân tướng, cũng
không phải là vì giải quyết Thân Đồ Dạ, mà là vì muốn giữ lại Thân Đồ Dạ! ! !





            Dạ Thần vỗ
vỗ vai Lỗi Lạc, lập tức đi ra khỏi phòng.





            Lỗi Lạc
nhìn theo bóng lưng hắn, qua hồi lâu mới phục hồi tinh thần lại, trong lòng có
cái cái gì đó hoảng hốt, lẽ nào Thân Đồ Dạ đã nói lá bài tẩy chính là cái này?





            Nhưng mà, từ
trước đến nay kẻ bạc tình bạc nghĩa Dạ Thần vì cái gì mà không xử Thân Đồ Dạ?





            Lỗi Lạc
nghĩ không ra...





            Bất quá hắn
hiện tại không muốn nghĩ nhiều như vậy,





            Chiếc
Hummer màu xanh ngọc giống như một luồng sáng màu lam ở trên đường lớn bay
nhanh, đêm khuya, xe trên đường đi rất ít, Thân Đồ Dạ chạy cực kỳ sảng khoái, mở
nhạc, hưởng thụ bóng đêm yên tĩnh, tâm tình đều trở nên rất tốt.





            Ngược lại
Lăng Tuyết thì luôn có tâm sự nặng nề, thấp thỏm bất an.





            "Chớ
suy nghĩ lung tung." Thân Đồ Dạ nghiêng đầu nhìn cô, "Ngủ một giấc
cho ngon, lúc em tỉnh dậy, tất cả mọi chuyện đều được giải quyết ."





            "Anh
muốn làm gì?" Lăng Tuyết nhíu mày nhìn anh, "Chờ em ngủ, anh liền đi
tìm Dạ Thần nhận tội?"





            "Không
có a." Thân Đồ Dạ nói sang chuyện khác, "Ý anh nói, là chuyện đám trẻ
cô nhi viện ngày mai sẽ có thể an toàn trở về . ."





            "Thật không?"
Lăng Tuyết mừng rỡ như điên, "Anh khẳng định chứ?"





            "Tin
tưởng anh!" Thân Đồ Dạ vuốt vuốt mái tóc của Lăng Tuyết, nhìn cô cười dịu
dàng.





            "Nhưng
mà, anh thì làm sao bây giờ?" Lăng Tuyết hỏi.





            "Anh
cũng phải trở về a." Thân Đồ Dạ ôm cô vào trong ngực, "Anh chỉ là bị
niêm phong tài sản mà thôi, không phải là nộp mạng, chờ anh xử lý xong hết sẽ
trở lại tìm em."





            "Vậy anh
hứa chắc chắn đó." Lăng Tuyết nhìn vào đôi mắt anh





            "Anh
thì có lúc nào nói chuyện không tính toán gì hết đâu?" Thân Đồ Dạ hôn một
cái lên trán cô, "Nhìn em giống như rất mệt mỏi, ngủ đi, ngủ một giấc cho
ngon."





            "Uh..."





            Đại khái là
thật sự quá mệt mỏi, lại có lẽ là bởi vì có Thân Đồ Dạ ở bên nên trong lòng có
một loại cảm giác đặc biệt ấm áp, Lăng Tuyết thế nhưng thật sự ngủ rồi.





            Chỉ là hắn
đang lái xe, giữa hai người có một khoảng cách nhất định, cô ngủ không quá an ổn.





            Thân Đồ Dạ
vì để cho cô ngủ ngon một chút, mở chức năng tự động lái, sau đó lấy tay ra đỡ
Lăng Tuyết nằm xuống ghế dựa, làm cho nằm ở ghế kế bên tài xế ngủ thật ngon.





            Lo lắng
Lăng Tuyết bị lạnh, Thân Đồ Dạ còn cởi áo khoác của mình xuống khoác lên trên
người cô, nhẹ nhàng vuốt ve má của cô, nhìn bộ dạng chìm vào giấc ngủ của cô, hắn
khóe môi nở nụ cười vui mừng nhẹ nhõm, thật sự hy vọng con đường phía trước đường
vĩnh viễn không ngừng, hắn có thể vĩnh viễn ở lại bên người cô, cùng cô đi hết
quãng đường còn lại...





            Đáng tiếc cái
này là không thể nào, chỉ còn có hai mươi km, bọn họ sẽ đến sân bay, hắn muốn
đưa cô rời đi, rời đi khỏi chốn thị phi này, trở lại thế giới thuộc về cô.





            Đồng hồ đeo
tay luôn không ngừng chấn động, Thân Đồ Dạ không để ý đến, hiện tại trừ an nguy
của Lăng Tuyết, cái gì cũng đều không quan trọng.





            Lỗi Lạc lái
xe từ bệnh viện ra, di động ở vang lên, là Hàn Vũ Thần gọi tới.





            Hắn do dự một
chút, tnghe điện thoại: "Alo!"





            "Lăng
Tuyết đâu?" Hàn Vũ Thần hỏi.





            "Hiện
tại cô ấy ở cùng Thân Đồ Dạ." Lỗi Lạc trả lời.





            "A?"
Hàn Vũ Thần hết sức kinh ngạc, "Cô ấy không phải đi gặp Dạ Thần sao? Tại
sao lại ở cùng Thân Đồ Dạ?"





            "Ha
ha!" Lỗi Lạc cười lạnh hai tiếng, "Thân Đồ Dạ vì bảo vệ Lăng Tuyết,
thế nhưng lại thông báo cho Lãnh Thanh Mặc đi ngăn cản cô ấy gặp Dạ Thần, Lãnh
Thanh Mặc ở chỗ gần bệnh viện trong ngõ hẻm đem Lăng Tuyết chặn lại, dùng tính
mạng của đám trẻ cô nhi viện uy hiếp cô ấy, Lăng Tuyết thống khổ rối rắm, sau
đó Thân Đồ Dạ đã tìm đến dẫn cô ấy đi ."





            "Ách..."
Hàn Vũ Thần trong khoảng thời gian ngắn không biết rõ nên nói cái gì mới tốt, Lỗi
Lạc nói vài câu ngắn ngủi đã bao hàm quá nhiều nội dung, nhưng mà cụ thể nội
dung chính là Thân Đồ Dạ vì ngăn cản Lăng Tuyết đi nhận tội, cơ hồ là hao hết
tâm tư, "Không từ thủ đoạn nào" .





            Cái này giải
thích rõ Thân Đồ Dạ thật sự rất yêu Lăng Tuyết, vì Lăng Tuyết, thậm chí không
tiếc hy sinh chính mình.





            Kỳ thật Hàn
Vũ Thần đã sớm n biết điểm này, căn bản không có cần thiết nhiều lần chứng
minh, chỉ là chính bản thân hắn không yên lòng mà thôi.





            "Không
còn gì để nói đi? Tôi cũng vậy rất không còn gì để nói." Lỗi Lạc khổ sở cười
một tiếng.





            "Vậy
làm sao bây giờ?" Hàn Vũ Thần thấp thỏm bất an hỏi, "Thân Đồ Dạ muốn
dẫn Lăng Tuyết đi nơi nào?"





            "Tôi
nghĩ..." Lỗi Lạc do dự một chút, khẳng định nói, "Chắc là đi sân bay,
vì bảo đảm tính mạng cho Lăng Tuyết, hắn sẽ phải đưa Lăng Tuyết rời đi."





            "Vậy
tôi lập tức xuất phát đi sân bay tìm bọn họ." Hàn Vũ Thần vội vàng nói,
"Anh có thế để cho thuộc hạ của anh cho tôi mượn một chiếc xe không?"





            "Tôi đến
đón cậu" Lỗi Lạc nói, "Nếu như tôi không có đoán sai, ở sân bay sẽ phải
xảy ra chiến tranh, một mình cậu đi không an toàn. Nếu Thân Đồ Dạ đã muốn bảo vệ
Lăng Tuyết như vậy, vậy chúng ta liền giúp hắn một chút đi."


1 comment: