Kẻ Thù Bên Gối - Chương 200: Nữ Tổng Tài Bá Đạo

I love you ma ❣️

"Buổi chiều tốt lành!"

Lăng Tuyết mỉm cười đáp lại, lúc ở Lôi Vân và Tần Tuệ đỡ cô đi ra thang máy.

Trải qua nhiều chuyện như thế, dưới ảnh hưởng của Thân Đồ Dạ, Lăng Tuyết đã là một cô gái đã gặp qua không ít sóng to gió lớn, vô luận gặp phải chuyện gì, loại tình cảnh gì, cô sẽ có thể bình tĩnh ứng đối.

Tỷ như hiện tại, cô lạnh nhạt tự nhiên, khí định thần nhàn.

So với Cung Thiên Long lúc trước, chỉ có hơn chứ không kém!

Một đám cổ đông nhìn thấy Lăng Tuyết, tất cả đều tha thiết vây lại đây, hỏi han ân cần - -

"Cung nhị tiểu thư, chúng tôi đã rất sớm ở đây chờ cô, không biết rõ sức khỏe của bạn như thế nào ?"

"Đúng vậy đúng vậy, hai ngày trước ở trong tang lễ nhìn thấy cô bị thương, chúng tôi rất là lo lắng."

"Vài ngày qua chắc là bôn ba mệt nhọc, cô sẽ không có có nghỉ ngơi tốt đi?"

...

"Tôi không sao, sức khỏe đã tốt hơn rất nhiều"

Lăng Tuyết khẽ mỉm cười, "Hôm nay xử lý những chuyện khác xong sớm, cho nên mới dời thời gian họp hội nghị lên sớm một chút, hy vọng không có quấy rầy đến mọi người!"

"Không có không có"

Mọi người liên tục đáp lại, " tập đoàn Cung thị là của mọi người, tất cả mọi người phải toàn lực ứng phó mới đúng, đặc biệt là tại thời khắc mấu chốt như vậy, chúng tôi đương nhiên phải nghe từ kêu gọi của cô."

"Vậy là tốt rồi."

Lăng Tuyết nhìn lướt qua đám người ở đây, Cung Hiếu Cường sợ hãi rụt rè đứng ở phía sau, không nói lời nào, thần sắc rất là thấp thỏm.

Những người khác tất cả đều mang sắc mặt nịnh nọt, không giống với lần đầu tiên cô tới tập đoàn, tình huống hoàn toàn khác nhau.

"Tốt lắm, chúng ta đi về phòng họp đi." Lăng Tuyết chào hỏi.

"Được được được."

Tất cả mọi người vây quanh cô cùng nhau đi tới phòng họp, vài người cổ đông dọc theo đường đi đều cùng cô báo cáo tình hình công ty gần đây, Lăng Tuyết yên lặng nghe, thỉnh thoảng gật đầu đáp lại.

Đi đến phòng họp, cô ưu nhã ngồi ở ghế tổng tài trên bàn họp, làm thủ thế, những người khác lúc này mới dám ngồi xuống.

Rất nhiều người đều cho rằng cô là lần đầu tiên đến cung thị, không nghĩ tới cô thế nhưng có khuôn cách như thế, mọi thứ đều rất quen thuộc như thế, nắm giữ rất thành thạo.

Lúc hội nghị bắt đầu chính là một giám đốc kinh doanh báo cáo, tất cả mọi thứ đều báo cáo với cô.

Lăng Tuyết chuyên tâm nghe, đem tất cả số liệu đều nhớ kỹ, đại khái khoản chừng một giờ, bọn họ cuối cùng cũng báo cáo hết, Lăng Tuyết theo lệ nói một chút tình hình chiến lược sắp tới, sau đó liền bắt đầu tiến vào chính đề: "Trước đây chị của tôi lúc xử lý việc của công ty, có có người khắp nơi đối nghịch với chị ấy , thậm chí còn làm một chút hại người mà chẳng lợi gì cho mình, chị của tôi rất lương thiện, vẫn luôn chú ý nhớ tới tình xưa, khắp nơi nhẫn nhịn, hiện tại chị ấy đã không còn, từ nay tôi sẽ phụ trách quản lý tập đoàn này, cách thức xử lý công việc của tôi sẽ không giống với chị ấy, cho nên..."

Lăng Tuyết sắc bén nhìn chằm chằm Cung Hiếu Cường, gọi thẳng tên, "Cung Hiếu Cường!"

"A?" Cung Hiếu Cường sợ hết hồn, căng thẳng nhìn cô.

Lăng Tuyết lạnh lùng chất vấn: "Trước kia ông vì bản thân tư lợi, âm thầm cùng nhà họ Bạch hợp tác, còn tự tiện làm chủ ký hợp đồng bất bình đẳng, làm hại công ty tổn thất nghiêm trọng, chị của tôi rất hiền, một lần lại một lần nhẫn nhịn ông, cho ông cơ hội, nhưng mà ông thật sự giống như cũng không cảm kích a, còn liên tục cùng Bạch Tấn Sinh hợp tác, như thế nào? Hiện tại có chỗ tốt sao?"

"Cô cũng không cần nói đến như thế"

Cung Hiếu Cường mặc dù trong lòng sợ hãi mối quan hệ của Lăng Tuyết và Thân Đồ Dạ, nhưng mà nói trước mặt nhiều người trong công ty như thế, ông ta vẫn phải là bảo trụ gương mặt già, "Việc kia là do tôi sai lầm, tôi nguyện ý đền bù sai lầm của mình. Cho nên lúc trước tôi cũng đã nói, sẽ đem một nửa cổ phần chuyển nhượng cho cô..."

"Ha ha!" Lăng Tuyết cười lạnh vài tiếng, "Lúc trước ông chỉ có hai mươi phần trăm cổ phần, về sau dùng thủ đoạn bất lương mua mười phần trăm cổ phần, hiện tại đã có ba mươi phần trăm cổ phần, coi như ông chuyển nhượng một nửa cổ phần cho tôi, vẫn còn lại mười lăm phần trăm cổ phần, vẫn còn quyền cổ đống lớn sau tôi, ông vẫn là cổ đông đứng thứ hai của tập đoàn Cung thị! ! ! !"

"Vậy cô muốn thế nào?"

Cung Hiếu Cường cũng không muốn giả bộ, nhìn thấy con nha đầu này còn muốn được voi đòi tiên.

"Ông là thân là chú của tôi, tôi có thể làm như thế nào với ông?"

Lăng Tuyết nhếch môi cười, "Ông yên tâm, tôi sẽ không để cho ông lỗ vốn đâu, tất cả cổ phần của ông, tôi sẽ trả giá gấp đôi giá cả hiện hành, ông cũng sắp đến tuổi về hưu rồi, du lịch vòng quanh thế giới, hưởng thụ cuộc sống, cần gì vất vả nữa?"

"Cung Thiên Long cô không cần quá phận như vậy! ! ! !"

Cung Hiếu Cường bật rống to, rống xong sau thì sửng sốt, tất cả mọi người dùng ánh mắt kỳ quái nhìn ông ta, lại nhìn một chút Lăng Tuyết trên ghế chủ tịch.

Xác thực, Cung Thiên Long và người trước mắt này Cung nhị tiểu thư giống nhau như đúc, nếu không phải chính mình tham gia tang lễ Cung Thiên Long, bọn họ căn bản là không thể tin được lại có hai người.

"Tôi tên là Cung, Thiên, Tuyết! ! !"

Lăng Tuyết từng chữ từng nhắc nhở, "Phiền ông nhớ rõ ràng!"

"Cung Thiên Tuyết, cô không nên quá phận"

Cung Hiếu Cường sửa lời nói, "Cái này là xí nghiệp gia tộc là của mẹ tôi, cũng chính là bà nội của cô để lại, tôi cũng có phần, cô mặc dù là tổng tài, nhưng cũng là vãn bối, tôi làm trưởng bối hiện tại đã nhường một bước cho mọi người một cái hạ bậc thang đi xuống, cô lại còn muốn đuổi tận giết tuyệt? ? ?"

"Nếu là tôi thật sự đuổi tận giết tuyệt, cũng sẽ không dùng giá gấp hai giá thị trường mua cổ phần trên tay ông"

Lăng Tuyết lạnh lùng cười, "Ông làm cho công ty thiếu hụt tiền lớn như vậy, nếu thật sự dựa theo quy tắc kinh doanh, tôi hoàn toàn có thể triệu tập ban giám đốc bãi nhiệm chức vị của ông, sau đó lại bức ông bồi thường khoản tiền thiếu hụt, đến lúc đó, ông muốn bán cổ với giá thấp để  trả nợ? hay chuẩn bị ngồi tù?"

"Cô..." Cung Hiếu Cường thế nhưng không phản bác được.

"Tôi đã đối với ông hết lòng quan tâm giúp đỡ"

Lăng Tuyết trực tiếp đem hợp đồng mua bán cổ phần đặt trước mặt Cung Hiếu Cường, ép buộc ra lệnh, "Ký tên, hòa hòa khí khí rời khỏi Cung thị, mọi người về sau vẫn là thân thích, chừa chính mình chút mặt mũi đi, không cần quá cố chấp, chú à!"

Cung Hiếu Cường tức giận đến mặt đỏ tới mang tai, thẹn quá hoá giận mắng to: "Cô không cần ỷ vào có chỗ dựa là ngài Thân Đồ thì muốn làm gì thì làm, cô cho rằng quản lý một cái tập đoàn dễ như vậy sao? Cô từ nhỏ đã lưu lạc ở bên ngoài, lớn lên ở cô nhi viện, học hành chắc đã qua vài năm, chỉ sợ liền anh văn cũng không nhận ra, cô hiểu như thế nào quản lý công ty? ? Chỉ sợ công ty rơi ở trong tay cô, không được bao lâu thì sẽ hủy hoại chỉ trong chốc lát."

Trong phòng họp nhiều người đang ngồi rất có rất nhiều tâm tư, bọn họ nhìn trộm mặt nhau, không dám nhiều lời, nhưng mà trong lòng đã có chút thấp thỏm bất an.

Kỳ thật mỗi người đều lo lắng cái này, chỉ là Lăng Tuyết là người của Thân Đồ Dạ, bọn họ không dám có nửa điểm thất lễ, nhưng mà từ một mặt khác suy nghĩ, quản lý một tập đoàn khổng lồ, thật không phải là ai cũng có thể đảm nhiệm ,

Lăng Tuyết đến cùng có hay không bản lĩnh thật sự, ai cũng không biết.

Hôm nay lần đầu gặp mặt, nàng trên khí thế là không sai, nhưng là thật sự có chân tài thật học sao?

"Cái này cũng không phiền đến ông quan tâm"

Lăng Tuyết không muốn cùng ông ta nói tiếp, "Tôi muốn hỏi ông một câu nói, ông ký hay là không ký?"

Cung Hiếu Cường nhìn chằm chằm cái hợp đồng, sắc mặt rất khó nhìn, trong lòng cũng rất rối rắm, do dự thật lâu cũng không biết nên quyết định như thế nào.

"Nếu không thì nhìn lại một chút cái này"

Lăng Tuyết lại đem một sấp văn kiện vứt xuống trước mặt Cung Hiếu Cường, Cung Hiếu Cường mở ra vừa nhìn, quá sợ hãi, cả người đều loạn .

"Tôi không có thời gian phung phí cho ông"

Lăng Tuyết lười biếng kéo trán, "Cho ông 10s suy nghĩ"

Cô bắt đầu đếm ngược, "10, 9, 8, 7, 6, 5, 4..."

Đếm tới ba, Cung Hiếu Cường cũng đã cầm lấy bút, mặc dù tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng vẫn ký tên mình ở phía trên.

"Như vậy mới đúng" Lăng Tuyết nhướn mày cười một tiếng, "Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt! ! !"

Tần Tuệ mừng rỡ, vừa lúc bắt đầu, chị ta còn lo lắng Lăng Tuyết sẽ bị khí thế của Cung Hiếu Cường đè xuống, không thể bức ông ta giao ra cổ phần, không nghĩ tới nhanh như vậy đã làm tốt.

Trên người Lăng Tuyết này tất nhiên có một phần ngang ngược, mỗi nháy mắt có thể giết tất cả người ở đây.

Tần Tuệ âm thầm cảm thán, quả nhiên gần đỏ thì đỏ, Lăng Tuyết ở cùng Thân Đồ Dạ thời gian ngắn như thế, cũng đã học được phần khí phách vương giả của anh ta, cái này mỗi tiếng nói cử động, hoàn toàn lộ ra phong độ của nữ vương.

Cung Hiếu Cường sau khi ký xong, vứt văn kiện ở trên bàn: "Tôi sẽ mỏi mắt mong chờ, xem cô một chút một đứa nha đầu hoang dã có thể xử lý tốt Cung thị hay không, cô cũng đừng để cho tôi chế giễu, Cung Thiên Long chết cũng không nhắm mắt!"

"Tạm biệt không tiễn!" Lăng Tuyết mím môi cười một tiếng.

Cung Hiếu Cường giận dữ lườm cô một cái, giận dữ đứng dậy, bước nhanh rời đi.

Lăng Tuyết nhìn chằm chằm bóng lưng ông ta, trong mắt léo lên ánh sáng lạnh, nếu như ngay từ đầu không phải là Cung Hiếu Cường với Bạch Tấn Sinh liên thủ âm mưu hại Cung Thiên Long, những việc này sẽ không xảy ra, hiện tại chỉ là đuổi ông ta ra công ty, thật sự là trừng phạt được quá nhẹ.

"Chúng tôi tin tưởng Cung nhị tiểu thư nhất định sẽ quản lý tốt công ty"

Một cổ đông cẩn thận vuốt mông ngựa, nịnh nọt nói, "Tôi nhất định đi theo Cung nhị tiểu thư, đi theo làm thuộc hạ, xông pha khói lửa, không chối từ!"

"Anh tên là gì?"

Lăng Tuyết chuyển mắt nhìn hắn, một người khoản ba mươi tuổi, cổ đông không đến bốn mươi tuổi, ngồi ở dựa vào vị trí cạnh cửa, dựa theo quy định Tần Tuệ đã nói cho cô biết, càng ngồi ngoài cùng, địa vị và cổ phần càng ít.

"Tôi gọi là Trịnh Hải"

Cổ đông kia vội vàng nói, "Cha tôi gọi là Trịnh Cường, trước đây ông ấy ở ban giám đốc, gần đây sức khỏe không tốt, cho nên tôi đi thay..."

"Anh đi thay?"

Lăng Tuyết ngắt lời hắn, lạnh lùng nói, "Đây cũng không phải là những năm 70, 80 xí nghiệp là đơn vị của nhà nước, còn có thể để cho người thân tùy tiện đi họp thay, chức vị có thể đi thay, năng lực có thể chứ?"

"Tôi..."

"Phiền anh trở về nói cho Trịnh lão"

Lăng Tuyết ép buộc ra lệnh, "Lần sau sức khỏe không ổn trực tiếp xin nghỉ đi, không nên để bất luận kẻ nào đến làm việc thay, hiện tại, mời anh ra ngoài!"

"Cái này... vâng..." Trịnh Hải cúi đầu, khó xử lui ra ngoài.

Những người khác không dám thở mạnh, cẩn thận cúi đầu, rất sợ rước họa vào thân.

Lăng Tuyết nhìn lướt qua người phía dưới, vênh váo hung hăng nói: "Tôi cần làm người rất chân thực, không phải là tiểu nhân ăn cây táo, rào cây sung, cũng không phải là người a dua nịnh hót nịnh hót. Những người đang ngồi đây đều là nguyên lão của tập đoàn Cung Thị, là người tài, tôi hy vọng mọi người có thể cùng tôi kề vai chiến đấu, vinh nhục cùng chung! ! ! !"

"Chúng tôi nhất định sẽ !"

Nhóm cổ đông ào ào tỏ thái độ, cùng nhau vỗ tay, mọi người đối với nữ tổng tài kế nhiệm này ấn tượng đầu tiên phi thường tốt, khí thế trên người và khí phách đều có một loại từ lúc sinh ra đã có phong độ vương giả, khiến người ta nguyện ý đi theo.

Tần Tuệ vui mừng nhìn Lăng Tuyết, trong lòng hết sức kích động, lại không bàn luận về năng lực thực tế của Lăng Tuyết như thế nào, nhưng mà phần khí thế này với Cung Thiên Long chính là chỉ có hơn chứ không kém, mỗi một lần, Lăng Tuyết cũng có thể làm cho người ta đặc biệt ngạc nhiên mừng rỡ, hy vọng tương lai sẽ có nhiều liên tục ngạc nhiên mừng rỡ!

1 comment: