
Lãnh Thanh Mặc nhìn Tần Tuệ trước mắt, bỗng chốc hồi thần lại, cuống quít buông tay ra.
Tần Tuệ ngã ngồi dưới đất, nắm cái cổ không ngừng thở, sắc mặt màu đỏ tím, cả người hù dọa toàn thân phát run.
Nữ đầy tớ cuống quít đỡ Tần Tuệ dậy, hoảng sợ nhìn Lãnh Thanh Mặc, giống như nhìn thấy ma quỷ.
Từ trước đến nay anh Lãnh giống như một thiên sứ sao lại đột nhiên biến thành như này này?
Giống như thay đổi một người khác, thật xa lạ. .
Lãnh Thanh Mặc cúi đầu nhìn bàn tay mình, đối với hành vi của mình vừa rồi cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, giống như bị ma nhập, lại gây ra chuyện như vậy, vì sao có thể như vậy? Vì cái gì?
Tần Tuệ cuối cùng cũng phục hồi tinh thần lại, mặc dù còn đang hoãn sợ và đau đớn, ngược lại trấn an Lãnh Thanh Mặc: "anh Lãnh, thực xin lỗi, tôi không nên nói lung tung, anh đừng kích động, yên lặng một chút, yên lặng một chút, không có việc gì, rất nhanh sẽ không có việc gì ..."
Câu này giống như rất hữu dụng, rất lâu sau đó, Lãnh Thanh Mặc cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại, trong mắt lệ khí dần dần tản đi, vẻ mặt cũng khôi phục bình tĩnh thanh nhã như trước kia, chỉ là trong mắt tia máu vẫn còn, chứng minh vừa rồi một màn kia là chân thật.
"Không có việc gì, không có việc gì ..."
Tần Tuệ còn muốn trấn an Lãnh Thanh Mặc, giống như ở trấn an một con dã thú dần dần bình tĩnh.
Lãnh Thanh Mặc ngẩng đầu nhìn chị ta, trong mắt tràn đầy áy náy, môi mỏng khẽ động lên, dùng thủ ngữ nói: "Thực xin lỗi!"
"Không, tại tôi tự mình nói lung tung, tôi không cần gấp gáp, anh vẫn tốt chứ? Không có sao chứ?" Tần Tuệ cẩn thận hỏi.
"Không có việc gì." Lãnh Thanh Mặc thở ra một hơi, đưa tay che trán, "Tôi muốn yên lặng một chút."
"Ngày mai sẽ phải đi, cái chỗ kia có thể làm cho tâm hồn anh bình tĩnh lại ..." Tần Tuệ nhẹ giọng trấn an, "Hiện tại không nên suy nghĩ bậy bạ, về nhà tắm nước nóng, nghỉ ngơi thật tốt."
Lãnh Thanh Mặc cúi đầu, một tay kéo trán, sa vào tâm tình của chính mình.
Tần Tuệ thấp thỏm bất an quan sát sắc mặt của anh, lại lại không dám nói thêm nữa.
Nữ đầy tớ bên cạnh vẫn còn sợ hãi, ngay cả hô hấp cũng đều cẩn thận, rất sợ anh bỗng nhiên lại nhảy dựng lên giống như muốn ăn thịt người ta vậy.
Rất lâu sau đó, Lãnh Thanh Mặc cuối cùng ngẩng đầu lên, dùng thủ ngữ nói: "Kêu lái xe ngừng xe."
"A?" Tần Tuệ sợ hãi, "Anh đây là..."
"Tôi đi xem Thiên Long một chút." Lãnh Thanh Mặc khẽ giương cao khóe môi, "Đừng lo lắng, tôi sẽ không làm ra cái việc ngốc gì, tôi muốn đi thăm cô ấy..."
"Được rồi." Tần Tuệ gật gật đầu, "Vậy tôi kêu lái xe đổi hướng đi đến nghĩa địa"
"Không cần." Lãnh Thanh Mặc lắc lắc đầu, ra lệnh, "Chị kêu hắn ngừng xe, tôi tự lái xe đi, các người trở về, không cần phải để ý đến tôi."
"Nhưng mà..."
Tần Tuệ còn muốn nói nữa, lông mày Lãnh Thanh Mặc đã nhăn lại sít sao, chi ta không dám nhiều lời nữa, đành phải kêu tài xế ngừng xe.
Đằng sau đi theo là một chiếc Bentley, Lãnh Thanh Mặc cầm chìa khóa, tự mình lái xe đi.
Các thuộc hạ rất lo lắng, thấp giọng hỏi thăm: "Tần quản gia, anh Lãnh cái này là như thế nào? Anh ta bình thường chưa từng có đơn độc một mình đi, sẽ không có nguy hiểm gì?"
"Sẽ không có việc gì đâu, trước khi quay về nhà họ Cung cũng chỉ một mình" Tần Tuệ so với nhiều người ở đây thì hiểu rõ Lãnh Thanh Mặc hơn "Anh ta muốn một mình yên lặng một chút, chúng ta không nên quấy rầy anh ta, đi thôi, trở về ."
"Vâng!"
...
Xe chạy theo hướng trở về, Tần Tuệ ngồi ở trên ghế sofa, nữ đầy tớ Đề Na thoa thuốc cho chị ta, nhớ tới Lãnh Thanh Mặc vừa rồi bộ dạng giống như muốn ăn thịt người, đến bây giờ trong lòng vẫn còn sợ hãi, nhịn không được nói: "Anh Lãnh có phải bị bệnh hay không? Đột nhiên thay đổi thành một người khác vậy."
"Nói bậy bạ gì đó." Tần Tuệ nghiêm khắc quát khẽ, "Cô Cung qua đời đối với anh ta mà nói là một đả kích quá lớn, cho nên anh ta mới có tâm tình mất khống chế, chờ nghỉ ngơi một chút thì không có việc gì ."
"Nhưng mà vừa rồi nổi điên, thật thật sự là khủng khiếp, giống như muốn giết người tới nơi ..."
"Câm miệng." Tần Tuệ cắt đứt lời nữ đầy tớ nói, nghiêm khắc cảnh cáo, "Việc này đừng nhắc lại nữa, không được phép buôn chuyện với bất luận kẻ nào."
Đề Na bị chị ta rống như thế, không dám nói thêm nữa, cẩn thận gật đầu: "Vâng!"
"Tốt lắm, ngươi đi nghỉ ngơi một chút nhi đi, tôi tự mình làm."
Tần Tuệ soi gương tự thoa thuốc, nhớ tới Lãnh Thanh Mặc chuyển biến gần đây, trong lòng mơ hồ bất an.
Nghĩ thật lâu, chị ta cầm lấy di động, chuẩn bị gửi tin nhắn, nhưng mà do dự hết lần này đến lần khác, chị ta vẫn là buông tha cho .
Anh Lãnh hôm nay là chịu kích thích quá lớn, về sau sẽ tốt hơn, lần sau chắc sẽ không phải còn như vậy, sẽ không.
...
Lãnh Thanh Mặc lái xe một mình đi đến nghĩa địa của nhà họ Cung, dừng xe, bất chấp mưa, từng bước từng bước đi lên đỉnh núi.
Chỗ cao nhất này là phần lăng mộ của Cung Thiên Long hiện, mưa phùn ào ào, gió đêm lạnh lẽo, toàn bộ đều tạt vào người anh.
Anh chỉ mặt một cái áo sơ mi trắng, ở đây chỉ một mình anh, bóng lưng của anh, bước chân của anh, giống như một người đang đi xuống địa ngục, đối với nhân gian đã không có chút quyến luyến nào.
Ánh mắt anh thủy chung nhìn chằm chằm mộ phần trên đỉnh núi này, trong lòng suy nghĩ đến hình dáng của Cung Thiên Long, vô cùng bi thương xông lên đầu, từng bước từng bước dựa đến gần, lại thủy chung nhìn không thấy tới hình dáng của cô nữa.
Chỉ thấy phần mộ có ảnh trắng đen, cô cười đến dịu dàng như nước, đôi mắt trong suốt giống như đang nhìn anh, nói với anh: "Thanh Mặc, anh tới rồi, đi theo em ?"
"Thiên Long, anh đến, đến thăm em!"
Lãnh Thanh Mặc ngồi xổm trước mộ phần, nhẹ nhàng nhìn ảnh chụp của Cung Thiên Long, giống như như cũ xoa xoa má của cô.
Không biết là nước mưa hay là nước mắt, từ khóe mắt chảy xuống, chậm rãi thấm vào trong miệng, mang vị mặn.
Sao lại bi thương như thế, bi thương, bi thương...
Lăng Tuyết ở trên xe ngủ, cô thật sự là quá mệt mỏi, cùng Thân Đồ Dạ điên điên náo loạn một hồi thì tựa trên người anh ngủ.
Thân Đồ Dạ cẩn thận đổi tư thế, cho cô dựa vào thoải mái hơn.
Cô mềm nhũn dựa vào người anh, giống như một búp bê vải vậy.
Anh mê luyến hôn môi, trán của cô, ôm chặt cô vào trong ngực, hận không thể khảm cô trên người, lại cũng không cần tách ra.
Không biết có phải hay không do ngồi xe, thủy chung ngủ được không thoải mái, Lăng Tuyết có một giấc mộng, một giấc mộng rất quỷ dị, cô mơ thấy một phần mộ, Cung Thiên Long đứng ở đỉnh núi cười vẫy tay về phía cô, cô tâm hoảng ý loạn, sợ hãi rụt rè không dám đi về phía trước, mà lúc này, một hình bóng từ bên cạnh cô đi tới, hướng Cung Thiên Long phương hướng đi đến.
Lăng Tuyết quay đầu nhìn lại, người này đúng là Lãnh Thanh Mặc, anh giống như mất hồn vậy, chết lặng đi về phía Cung Thiên Long, căn bản cô kêu không ra tiếng, cô muốn kéo anh lại, nhưng mà bọn họ rõ ràng cách gần như thế, lại làm sao cũng kéo không được anh.
Cô trơ mắt nhìn Lãnh Thanh Mặc đi lên đỉnh núi, đi đến trước mặt Cung Thiên Long, đi theo Cung Thiên Long cùng nhau đi vào phần mộ...
Lăng Tuyết cảm thấy rợn cả tóc gáy, muốn gọi lại anh ta, đáng tiếc không thể, phần mộ mở ra, bọn họ cùng nhau té xuống .
"Không cần - -" Lăng Tuyết từ trong cơn ác mộng bừng tỉnh, cả người đều đang phát run, trán đổ mồ hôi lạnh.
"Sao vậy?" Thân Đồ Dạ vừa rồi đã ngủ gà ngủ gật, đã ngủ quên, "Là cơn ác mộng ?"
"Em có môt giấc mộng rất đáng sợ." Lăng Tuyết mặt mũi tràn đầy kinh hoảng, "Thật đáng sợ."
"Mơ thấy cái gì ?" Thân Đồ Dạ thay cô sửa sang lại vài sợi tóc trên trán, "Đầu đầy mồ hôi, đầu tóc đều rối tung."
"Em mơ thấy Lãnh Thanh Mặc ..." Lăng Tuyết bật thốt ra, "Anh ấy..."
Cô nói đến một nửa liền dừng lại, không có nói thêm nữa, trong mơ những thứ đó quá chân thật, giống như thật vậy, mà ngay cả Cung Thiên Long với bộ dáng u ám tươi cười kia, đều giống như là xảy ra thật sự vậy ...
Cô muốn nói ra nhưng đến dũng khí cũng không có, vừa nhắm mắt lại thì sẽ nghĩ thấy bộ dáng tươi cười đáng sợ của Cung Thiên Long.
Thật là khủng khiếp.
"Mơ thấy hắn? ?" Thân Đồ Dạ nhướng mày, "Em không có việc gì mơ thấy hắn làm cái gì?"
"Em cũng không muốn..." Lăng Tuyết kéo trán.
"Anh ấy ở trong mộng là người xấu? Bắt nạt em ?" Thân Đồ Dạ truy vấn.
"Không phải, anh ấy là người bị hại..." Lăng Tuyết mệt mỏi nói, "Được rồi không nói cái này, em muốn uống nước."
Thân Đồ Dạ rót cho cô một ly nước ấm, bá đạo ra lệnh: "Về sau không cho mơ thấy người đàn ông khác, muốn mơ cũng chỉ có thể mơ thấy anh, còn nếu là! ! !"
"Phốc - -" Lăng Tuyết đang uống một ngụm nước phun ra hết, sặc đến ho khan không ngừng.
Nguyên bản thấp thỏm lo âu, hậm hực bực bội, tâm tình bỗng chốc liền bị Thân Đồ Dạ nói câu này mà thay đổi.
Lăng Tuyết vừa bực mình vừa buồn cười nói: "Anh cái người này, muốn làm em chết cười sao? Nằm mơ loại việc này mà anh cũng có thể khống chế được sao? Thật sự là ."
"Em đừng nói, loại này có thể khống chế"
Thân Đồ Dạ nghiêm trang nói, "Dùng thuốc mê, hơn nữa trong lòng thôi miên, có thể để cho em mơ thấy một người. Nhưng mà người giống như anh, có loại ý chí kiên định thì không có tác dụng, bất quá đối với em mà nói thì không nhất định ."
"Cái gì với cái gì?" Lăng Tuyết trắng mắt liếc anh một cái.
"Anh nói là sự thật" Thân Đồ Dạ nhìn cô thật sâu, "Em ở bên ngoài nên cẩn thận một chút, phải có tâm phòng bị người, biết không?"
"Anh nghĩ quá nhiều a, trên thế giới nào có nhiều người xấu như vậy." Lăng Tuyết duỗi lưng một cái, lười biếng nói, "Đầu óc choáng váng , bụng lại đói , gần đây cũng không biết là như thế nào, luôn trong tình trạng này."
"Muốn ăn cái gì? Anh kêu Cố Huy gọi điện về nói phòng bếp chuẩn bị." Thân Đồ Dạ lấy điện thoại ra, "Về đến nhà có thể ăn, ăn xong có thể ngủ ."
"Em muốn ăn..." Lăng Tuyết suy nghĩ một chút, bật thốt ra, "Ăn móng heo."
Thân Đồ Dạ "phốc xuy" một tiếng cười, xoa xoa mặt cô: "Em là lợn sao? Tối nay đều ăn bao nhiêu cái rồi, hiện tại hơn nửa đêm lại còn muốn ăn móng heo? Cô gái này tới cuối có bao nhiêu khẩu vị?"
"Em muốn ăn." Lăng Tuyết bĩu môi, "Anh là chê em béo sao?"
"Béo nhưng không mập, em như vậy vừa vặn tốt, anh không thích cô gái quá gầy " Thân Đồ Dạ nghiêm túc nói, "Nhưng mà bây giờ trời vừa rạng sáng, em lúc này muốn ăn móng heo sẽ không tiêu hóa được, cả đêm đều không ngủ được?"
"Em mặc kệ, dù sao em muốn ăn." Lăng Tuyết có chút không vui, "Em muốn ăn móng heo quay."
"Được được được, ăn ăn ăn." Thân Đồ Dạ kêu Cố Huy gọi điện, quay đầu lại thầm nói, "Gần đây sao lại ăn nhiều như vậy? Thật là kỳ quái."
[…] Kẻ Thù Bên Gối – Chương 209 […]
ReplyDelete