Kẻ Thù Bên Gối - Chương 306

Twins... by Céline Manin on 500px

"Tôi đến đón Lăng Tuyết!"

Đối mặt với sự tức giận của Thân Đồ Dạ, Lãnh Thanh Mặc vẫn như cũ không chút nào lùi bước, một đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn Thân Đồ Dạ, không có chút sợ hãi nào.

"Ngươi chán sống rồi." Thân Đồ Dạ không thể nhịn được nữa, kéo cổ áo Lãnh Thanh Mặc, trong mắt đằng đằng sát khí.

"Ngài cũng không thể đánh người, Lăng tiểu thư, cô đang ở đâu..." Tần Tuệ cuống quít hô to.

"Ở đây không đến lược ngươi nói chuyện! ! !" Thân Đồ Phong Hoa gầm lên.

"Vậy có đến lược tôi nói chuyện hay không? ? ?"

Một giọng nói quen thuộc vang lên, Thân Đồ Dạ giương mắt nhìn, không khỏi sửng sốt.

"Bà là ai?" Thân Đồ Phong Hoa nhìn thấy người đến, quần áo chất phác tự nhiên, bộ dạng bình thường, xem ra chính là một người bình thường.

"Viện trưởng Quách!" Thân Đồ Dạ cau mày, "Ngài sao lại đến?"

Anh khó được xưng hô tôn kính với một người như vậy.

"Trước hết hãy buông tay." Viện trưởng Quách nghiêm túc nhìn Thân Đồ Dạ.

Thân Đồ Dạ thả tay xuống, anh mặc dù cuồng vọng, nhưng cũng không thể không nể mặt viện trưởng Quách.

Viện trưởng Quách đối với Lăng Tuyết mà nói, giống như mẹ của cô ấy, nếu như Thân Đồ Dạ không tôn trọng viện trưởng Quách, cũng chẳng khác nào không tôn trọng cô ấy.

"Các người lui xuống trước đi đi." Viện trưởng Quách nhìn Tần Tuệ nói, "Tiểu Tuyết cần nghỉ ngơi, không nên quấy nhiễu đến con bé."

"cái này..." Tần Tuệ nhìn Lãnh Thanh Mặc.

Lãnh Thanh Mặc khẽ gật đầu, chị ta lập tức mang tùy tùng lui ra, chỉ để lại hai nữ đầy tớ giúp Lãnh Thanh Mặc.

"Ngời này là ai a?" Thân Đồ Phong Hoa thấp giọng hỏi Lôi Vân, "Thân Đồ Dạ giống như rất kính sợ bà ta."

" Viện trưởng của cô nhi viện." Lôi Vân thấp giọng nói, "Coi như là mẹ của Lăng tiểu thư."

"Thì ra là như vậy..." Thân Đồ Phong Hoa như hiểu ra, liền vội vàng tiến lên ân cần thăm hỏi, "Viện trưởng Quách ngài khỏe không, tôi là Thân Đồ Phong Hoa, là cô cô của Thân Đồ Dạ, tôi thấy giữa chúng ta có khả năng là có hiểu lầm gì đó, tôi đề nghị qua phòng kế phòng bệnh nói chuyện đi, không nên ở chỗ này quấy nhiễu đến Lăng Tuyết và bệnh nhân khác."

"Được" Viện trưởng Quách gật gật đầu, nhìn Thân Đồ Dạ nói, "Ta cũng muốn nói chuyện với cậu, nhưng mà tôi muốn thăm Tiểu Tuyết một chút trước."

Thân Đồ Dạ ra dấu tay "Mời", viện trưởng Quách nâng bước đi vào phòng bệnh, Lãnh Thanh Mặc cũng muốn đi theo vào, lại bị Thân Đồ Dạ ngăn cản.

Lãnh Thanh Mặc cũng không có quá nhiều dây dưa, chỉ là lạnh lùng nhìn Thân Đồ Dạ một cái, sau đó liền lui qua một bên.

...

Viện trưởng Quách nhìn thấy Lăng Tuyết đang nằm trên giường, bỗng chốc tâm tình liền mất khống chế, nhịn không được nước mắt rơi như mưa: " Tiểu Tuyết đáng thương của mẹ ..."

Thân Đồ Dạ không biết nên trấn an bà như thế nào, chỉ là hổ thẹn đứng ở một bên, trầm mặc không nói.

Thân Đồ Phong Hoa nhìn Lăng Tuyết một cái, lập tức nghiêng đầu đi, không đành lòng nhìn lần thứ hai.

Cô cô nhớ tới bộ dạng mình lúc trước, đối với phụ nữ mà nói, còn có cái gì tàn nhẫn hơn so với cái này.

Trên giường bệnh, Lăng Tuyết khẽ động động, giống như có dấu hiệu tỉnh dậy.

"Đi gọi bác sĩ." Thân Đồ Dạ lập tức phân phó.

"Vâng" Tùy tùng lập tức đi gọi bác sĩ.

"Tiểu Tuyết, Tiểu Tuyết ..." Viện trưởng Quách vội vàng cầm Lăng Tuyết tay, khóc hô, "Tiểu Tuyết, con nghe được không? Ta là mẹ Quách a."

Lúc này, bác sĩ vào, lập tức kiểm tra cho Lăng Tuyết.

Y tá nói: "Xin lỗi, bệnh nhân cần thanh tĩnh, mời tất cả mọi người đi ra ngoài đi."

"Viện trưởng Quách, chúng ta đi ra ngoài trước đi." Thân Đồ Phong Hoa khuyên nhủ, "Ở đây giao cho bác sĩ là được rồi."

Viện trưởng Quách lau nước mắt, đi theo Thân Đồ Phong Hoa ra ngoài .

Thân Đồ Dạ đau lòng nhìn Lăng Tuyết, lưu luyến không rời rời đi, đi tới cửa, anh nháy mắt với Lôi Vân, ý bảo cô ấy phải canh giữ bên Lăng Tuyết, không để cho bất luận kẻ nào động đến cô.

Lôi Vân lập tức đứng ở cửa phòng bệnh của Lăng Tuyết, đề phòng nhìn chằm chằm từng người có ý đồ đến gần.

Đồng thời cũng có tùy tùng đi bẩm báo tình hình với Cố Huy, nếu như có thể mau chóng tra ra kết quả xét nghiệm, Lãnh Thanh Mặc liền vô pháp mang Lăng Tuyết đi.

...

Thân Đồ Dạ để ý, viện trưởng Quách chỉ đến có một mình, không có mang những người khác.

Trên đường đi Lãnh Thanh Mặc đều đỡ bà, bà đối với Lãnh Thanh Mặc vô cùng tin cậy, rất hiển nhiên, bà đang đứng ở bên phía Lãnh Thanh Mặc.

Bốn người đi đến phòng bệnh cách vách, viện trưởng Quách đi thẳng vào vấn đề nói: "Thân Đồ, ngày đó cậu ở cô nhi viện rửa chén, tôi nhìn thấy cậu chân thành, tôi cho rằng cậu là thật lòng với Lăng Tuyết, nhưng mà tôi tuyệt đối không nghĩ tới..."

Nói đến đây, viện trưởng Quách thương cảm thở dài, "Mới trong thời gian ngắn như vậy đã xảy ra chuyện như vậy! !"

"Thực xin lỗi." Thân Đồ Dạ áy náy xin lỗi, trừ ra ba chữ này, anh cũng không biết nên nói cái gì cho phải, bi kịch đã tạo thành, nói cái gì đều là lấy cớ.

"Vốn là ngày mai sẽ ngày kết hôn, tôi và cô giáo Phùng mang lễ vật mà bọn nhỏ tự tay cho các người làm lễ vật kết hôn, hy vọng Tiểu Tuyết có thể hạnh phúc vui vẻ, nhưng mà bây giờ..." Viện trưởng Quách bất đắc dĩ cười khổ, "Tôi xem ra đã không cần rồi?"

"Con thật đáng tiếc." Thân Đồ Dạ xấu hổ vô cùng.

"Viện trưởng Quách, sức khỏe Lăng Tuyết hiện tại rất khó chịu, cần trị liệu tĩnh dưỡng, hôn lễ cũng phải lùi lại." Thân Đồ Phong Hoa vội vàng giải thích, "Nhưng hôn lễ sẽ không bị hủy bỏ, qua một sau khi sức khỏe con bé tốt hơn..."

"Như thế nào các người cho rằng Tiểu Tuyết sẽ còn muốn gả cho Thân Đồ Dạ?" Viện trưởng Quách tức giận gầm lên.

"Cái này..." Thân Đồ Phong Hoa nhất thời cứng họng, với tính cách của Lăng Tuyết, chỉ sợ hôn lễ thật là lại khó tiến hành.

"Tôi hỏi cậu." Viện trưởng Quách chất vấn Thân Đồ Dạ, "Tiểu Tuyết vì cái gì mà biến thành dạng này? Cái bi kịch này doai tạo thành?"

Thân Đồ Dạ không phản bác được, nếu mà muốn đổ trách nhiệm, đó là đương nhiên là trách nhiệm của anh, anh còn có thể nói cái gì?

"Tôi nghe nói, hôm nay cậu chạy đi chăm sóc cho tình nhân, mối tình đầu của cậu? Nếu như tôi không có đoán sai, các người vì chuyện này gây gổ, sau đó con bé mới có thể xảy ra ngoài ý muốn đi?" Viện trưởng Quách tiếp tục chất vấn.

Thân Đồ Dạ giương mắt nhìn chằm chằm Lãnh Thanh Mặc, hắn ngược lại tin tức nhanh nhạy như vậy, mấy cái này cũng đều biết rõ.

Lãnh Thanh Mặc vẫn đứng sau lưng viện trưởng Quách, không nói lời nào, hiện tại, hắn thản nhiên đón ánh mắt Thân Đồ Dạ, không có nhát gan chút nào.

"Viện trưởng Quách, chuyện này..."

"Bộ trưởng đại nhân, tôi đang hỏi Thân Đồ Dạ." Viện trưởng Quách cắt đứt lời Thân Đồ Phong Hoa nói, nghiêm túc nhìn chằm chằm Thân Đồ Dạ.

Thân Đồ Phong Hoa nhướng mày, cô cô và viện trưởng Quách lần đầu tiên gặp mặt, cô cô đã hỏi Lôi Vân mới biết được viện trưởng Quách là ai, nhưng mà viện trưởng Quách giống như đã sớm biết thân phận của cô cô, xem ra Lãnh Thanh Mặc đã làm công tác chuẩn bị rất tốt.

"Như thế nào? Cậu không trả lời được sao?" Viện trưởng Quách vô cùng phẫn nộ, "Vẫn giống như lời của tôi đã nói? Cậu thật sự là đi chăm sóc cho mối tình đầu của cậu, chọc Tiểu Tuyết tức giận, cho nên mới phải..."

"Vâng" Thân Đồ Dạ không có trốn tránh nói, "Ngài nói không sai, chuyện là như vậy."

"Thân Đồ Dạ..." Thân Đồ Phong Hoa nóng nảy, tên tiểu tử này sao không giải thích rõ ràng? Cứ thừa nhận như vậy, anh biết rõ tình thế đang nghiêm trọng cỡ nào sao?

"Được, rất tốt." Viện trưởng Quách tức giận đến phát run, kích động nói - -

"Tôi từ lúc vừa mới bắt đầu đã cảm thấy cậu không phải là một người đáng giá để phó thác cả đời được, cậu là một người đàn ông bá đạo, tính sở hữu mạnh mẽ căn bản không thích hợp với Tiểu Tuyết.

Tiểu Tuyết là đứa có tình tình bướng bỉnh, tương lai các người đến với nhau, khẳng định sẽ tranh luận gây gổ, tôi thấy cậu không phải người lương thiện gì, cậu chắc chắn sẽ không nhường cho con bé, con bé và cậu cùng một chỗ khẳng định là sẽ bị thua thiệt chịu ủy khuất.

Tôi cũng đã từng khuyên Tiểu Tuyết suy nghĩ kỹ càng, nhưng nó nói nó yêu cậu, rất muốn cùng một chỗ với cậu, tôi cũng không còn có gì hay để nói. Dù sao hôn nhân là chuyện của hai người, chúng tôi làm trưởng bối cũng chỉ có thể chúc phúc.

Tôi cho là mình như thế làm là tôn trọng Tiểu Tuyết, nhưng bây giờ tôi thật sự là hối hận a, tôi hối hận lúc trước không có ngăn cản, cho nên hiện tại con bé mới sẽ phải chịu tổn thương như thế này..."

Nói đến đây, viện trưởng Quách đứng lên, "Chuyện cho tới bây giờ, chúng tôi cũng không có chuyện gì để nói. Lần này tới đây là đón Tiểu Tuyết trở về, con bé không thích hợp ở lại bên cạnh cậu."

"Sức khỏe Lăng Tuyết hiện tại đang cần trị liệu." Thân Đồ Dạ nghiêm túc nói, "Viện trưởng Quách, nếu như ngài lo lắng Lăng Tuyết, có thể ở lại đây chăm sóc cô ấy, con tuyệt đối hoan nghênh. Nhưng con không thể để cho cô ấy rời đi."

"Tôi biết rõ Tiểu Tuyết cần trị liệu, cho nên mới gọi Thanh Mặc đến." Viện trưởng Quách quay đầu lại nhìn Lãnh Thanh Mặc, "Cậu ta là một bác sĩ tốt, y thuật và kiến thức tôi đã thưởng thức qua, không ai có thể so được. Huống chi, cậu ta cũng là bạn tốt của Tiểu Tuyết, để cậu ta chăm sóc Tiểu Tuyết thì không còn cái gì tốt hơn hết."

"Viện trưởng Quách giống như rất tín nhiệm Lãnh Thanh Mặc?"

Thân Đồ Dạ u lãnh nhìn chằm chằm Lãnh Thanh Mặc, anh đương nhiên biết rõ chuyện này hết thảy đều do Lãnh Thanh Mặc giở trò quỷ, nhưng mà không bằng không chứng, anh không có cách nào vạch trần Lãnh Thanh Mặc, nếu có thể vạch trần, viện trưởng Quách cũng sẽ không tin tưởng.

"Tôi đương nhiên tin tưởng cậu ta." Viện trưởng Quách mở miệng nói, "Ít nhất Thanh Mặc từ trước đến giờ cũng không làm tổn thương qua Tiểu Tuyết, cậu ta vẫn luôn trợ giúp Tiểu Tuyết, bảo vệ Tiểu Tuyết, mà không phải giống như cậu, luôn mồm nói yêu Tiểu Tuyết, nhưng lúc nào cũng làm tổn thương con bé."

Nói đến đây mấy lời này, Thân Đồ Dạ lại không phản bác được...

"Viện trưởng Quách, biết người biết mặt nhưng không biết lòng, ngài và Lãnh Thanh Mặc tiếp xúc bao lâu rồi? Ngài thật sự hiểu rõ hắn sao?" Thân Đồ Phong Hoa nhịn không được nói, "Lần trước là ở cô nhi viện, Lăng Tuyết bị Lãnh Thanh Mặc mang một con chó đến đẩy ngã, động thai khí, việc kia..."

"Con chó kia là Tiểu Tuyết nuôi." Viện trưởng Quách cắt đứt lời Thân Đồ Phong Hoa, tức giận nói, "Trước Bánh Bao bị bệnh, nó được Thanh Mặc chăm sóc, Thanh Mặc đem Bánh Bao tới cô nhi viện cũng là vì Lăng Tuyết, còn Lăng Tuyết bị đẩy ngã, cái kia chỉ là một việc ngoài ý muốn, hơn nữa Lăng Tuyết cũng không bị thương mà, lúc sau tới kiểm tra cũng không có chuyện gì mà? Chuyện đó đã qua lâu như thế, ngài còn có thể đem chuyện Tiểu Tuyết sinh non và chuyện đó liên hệ với nhau? Ngài cái này không phải là muốn gán tội cho người khác sao?"

"Viện trưởng Quách..."

"Được rồi." Thân Đồ Dạ cắt đứt lời Thân Đồ Phong Hoa i nói, mạnh mẽ nói, "Các người không nên ầm ĩ nữa. Tóm lại tôi sẽ không để cho Lăng Tuyết rời đi."

"Cậu..."

"Viện trưởng Quách." Thân Đồ Dạ đứng lên, thề lời son sắt nói, "Con đảm bảo với ngài, tuyệt đối sẽ không để bất luận kẻ nào làm tổn thương Lăng Tuyết, tiếp đến, con sẽ bỏ xuống tất cả công việc, toàn lực chăm sóc cô ấy, bảo vệ cô ấy! Nếu như ngài không yên tâm, con có thể cho người đón ngài mỗi ngày tới đây ở với cô ấy, thăm cô ấy, nhưng cô ấy nhất định phải ở bên cạnh con."

"Thân Đồ Dạ, cậu..."

Viện trưởng Quách còn muốn nói gì, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa dồn dập, tùy tùng lo lắng bẩm báo: "Chủ nhân, Lăng tiểu thư, tỉnh !"

1 comment: