Kẻ Thù Bên Gối - Chương 342

"Tôi..." Viện trưởng Lý bị dọa ngốc rồi, cuống quít giải thích, "Cung nhị tiểu thư, ngài nghe tôi giải thích, tôi..."

"Không cần giải thích." Lăng Tuyết trào phúng cười lạnh, "Tôi đã sớm biết trong máu tôi có vấn đề, căn bản không cần chứng minh, cho ông một cơ hội hiện tại thừa nhận, tôi còn có thể tha cho ông một cái mạng, nói cách khác, ông sẽ chờ xong đời đi."

Viện trưởng Lý sắc mặt tái nhợt, cúi đầu không dám nói lời nào, trong lòng vô cùng hoảng loạn, làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?

"Tôi biết rõ Tần quản gia đi tìm ông." Lăng Tuyết lạnh lùng nói, "Là chị ta nói ông làm như vậy đúng không?"

"A..." Viện trưởng Lý bối rối nhìn Lăng Tuyết, không dám thở mạnh, hắn căn bản cũng không có nghĩ đến, Lăng Tuyết thế nhưng nhìn một cái đều biết rõ.

"Tôi nhìn ông già rồi mà còn hồ đồ." Lăng Tuyết rèn sắt khi còn nóng gầm lên, "Cung gia đến cùng ai làm chủ, ông không biết sao?"

"Tôi..." Viện trưởng Lý tâm hoảng ý loạn, nói năng lộn xộn, "Tôi biết rõ, đương nhiên là Cung nhị tiểu thư ngài làm chủ."

"Như vậy mới đúng." Lăng Tuyết nhếch môi cười, "Hiện tại ông nên biết nên làm như thế nào?"

"Cái này..." Viện trưởng Lý do dự một chút, cuối cùng vẫn là đem cái kết quả thật kia lấy ra giao cho Lăng Tuyết, "Cung nhị tiểu thư, ngài có thể ngàn vạn chớ có trách tôi, tôi bị kẹp ở giữa cũng thật khó khăn."

Lăng Tuyết tiếp nhận báo cáo xét nghiệm thật nhìn kỹ, sắc mặt trong nháy mắt trở nên tối tăm, trong mắt lóe lên tia oán khí làm người ta sợ hãi, bọn họ nói không có sai, cô thật sự bị nhiễm độc, việc cô sinh non cũng không có đơn giản như ngoài mặt...

Đến cùng là ai muốn hại cô?

Là ai?

"Cung nhị tiểu thư, tôi đã đem báo cáo xét nghiệm thật cho ngài, Tần quản gia kia bên cạnh..."

Viện trưởng Lý nói cắt đứt suy nghĩ của Lăng Tuyết, Lăng Tuyết phục hồi tinh thần lại, giương mắt nhìn hắn, "Ông yên tâm, cái nhà này là do tôi định đoạt, Tần Tuệ chỉ là một quản gia, chị ta không có có quyền quản tôi."

"Nhưng mà.." Viện trưởng Lý như cũ thấp thỏm bất an, "Tần quản gia nói chuyện này liên quan đến danh dự của Thân Đồ tiên sinh, nếu mà truyền ra ngoài, tôi có đắc tội Thân Đồ tiên sinh hay không? Vậy tôi đã có thể..."

"Chị ta nói cái gì ông cũng tin?" Lăng Tuyết nhíu mày gầm lên, "Đến cùng tôi và Thân Đồ Dạ có liên quan, hay là chị ta và Thân Đồ Dạ có liên quan?"

"Cái này..." Viện trưởng Lý sửng sốt, rất nhanh phản ứng lại đây, "Đương nhiên là ngài."

"Viện trưởng Lý, ông hẳn là vị bác sĩ tốt, nhưng không phải là một người quản lý giỏi." Lăng Tuyết lắc đầu cảm thán, "Tần Tuệ nói hai ba câu thì lừa được ông, ông cũng không cần suy nghĩ nghĩ sao? Đến cùng ai mới là chủ của ông, ông còn không có nhận thức rõ ràng?"

"Vâng vâng vâng, tôi hiện tại đã rõ ràng."

Bây giờ viện trưởng Lý thật sự hiểu rõ, gia tộc Cung thị đương nhiên là do Lăng Tuyết định đoạt, Tần Tuệ chỉ là một quản gia, không có quyền gì? Chị ta ở sau lưng có âm mưu với chủ nhân, cái này là đại nghịch bất đạo, vô luận là Thân Đồ Dạ hay là Lãnh Thanh Mặc, khẳng định đều là giúp đỡ Lăng Tuyết, sao có thể là Tần Tuệ chứ?

Viện trưởng Lý ở trong lòng mắng chính mình, thật sự là quá ngốc, thế nhưng tin tưởng Tần Tuệ nói chuyện ma quỷ.

"Ông hiện tại không rõ ràng lắm không có vấn đề gì, chờ một chút, ông sẽ biết tính nghiêm trọng của nó."

Lăng Tuyết lạnh lùng cười một tiếng, đứng dậy lấy di động từ trên tủ, tắt đi camera, đem đoạn đối thoại vừa rồi ghi lại gửi đi, sau đó trực tiếp gọi Tần Tuệ.

Viện trưởng Lý thấy một màn như vậy, thật sự là bị hù dọa hít một ngụm khí lạnh, hắn ở trong lòng cảm thán, phụ nữ lợi hại lên thật sự không dễ chọc, hắn thế nhưng hoàn toàn không có phát hiện, vừa rồi mình và Lăng Tuyết nói chuyện lúc đó cư nhiên bị Lăng Tuyết ghi chép lại, sau này hắn đã vô pháp chống chế, cô ấy nhất định sẽ đối chất với Tần Tuệ, không xong rồi, vậy phải làm sao bây giờ?

Điện thoại rất nhanh đã được kết nối, Lăng Tuyết trực tiếp mở handfree, bên kia điện thoại truyền đến tiếng Tần Tuệ: "Nhị tiểu thư."

"Lập tức trở về bệnh viện." Lăng Tuyết gọn gàng dứt khoát ra lệnh.

"Nhị tiểu thư, tôi vừa tới cục cảnh sát, còn chưa có nhìn thấy cảnh sát Cao đâu..."

"Tôi nói chị tức trở về bệnh viện, ngay lập tức." Lăng Tuyết tất nhiên ra lệnh.

"Vâng, là xảy ra chuyện gì sao?"

Tần Tuệ vĩnh viễn đều hỏi lại đối với mệnh lệnh của Lăng Tuyết, lúc nào cũng lo lắng quyết sách của cô ấy là sai, sẽ làm ra chuyện sai lầm, cho nên lúc nào cũng không ngừng hỏi thăm xác nhận, chậm chạp không dám nghe theo sự sắp xếp của cô ấy.

"Tôi bảo chị trở về, thì chị phải trở lại." Lăng Tuyết vênh váo hung hăng gầm lên, "Làm một thuộc hạ, chức trách của chị chính là nghe theo lệnh của tôi, lấy ở đâu ra quyền mà hỏi lại như vậy."

"Vâng" Tần Tuệ không dám nhiều lời nữa, cuối cùng đáp lại, "Vậy tôi lập tức trở về."

"Từ cục cảnh sát đến bệnh viện nửa tiếng là đủ, trong vòng nửa tiếng nữa tôi muốn thấy chị ở đây."

Lăng Tuyết quẳng xuống câu này, trực tiếp cúp điện thoại, giương mắt nhìn viện trưởng Lý, Viện trưởng Lý hoảng loạn không thôi, nói năng lộn xộn nói, "Cung nhị tiểu thư, tôi, tôi..."

"Ông không cần khẩn trương." Lăng Tuyết cười nhạt một tiếng, "Vừa rồi tôi đã ghi lại đoạn đối thoại của chúng ta, hậu quả ông hẳn là biết rõ, tóm lại, hiện tại ông không thừa nhận cũng phải thừa nhận, đợi lát nữa Tần quản gia trở về, ông chỉ cần nói thật là được."

"Nhưng mà..." Viện trưởng Lý thấp thỏm lo âu, "xong chuyện này Tần quản gia khẳng định hận chết tôi ..."

"Ông sợ cái gì? Chị ta phạm sai lầm, còn dám lỗ mãng?" Lăng Tuyết nhướn mày cười một tiếng, "Ông lại không có nói oan cho chị ta, chỉ là không muốn cùng chị ta thông đồng làm bậy mà thôi."

"Nói cũng đúng." Viện trưởng Lý suy nghĩ một chút, tự mình chẳng qua là làm đúng chức trách của bác sĩmà thôi, không có làm gì sai, Tần Tuệ lại tà niệm, nên phải chịu trách nhiệm.

Đang nghĩ ngợi, Viện trưởng Lý di động liền vang lên, hắn lấy ra vừa nhìn, đúng là Tần Tuệ gọi tới, hắn cuống quít hỏi Lăng Tuyết: "Làm sao bây giờ? Tần quản gia gọi tới."

"Tiếp a." Lăng Tuyết nâng nâng tay, "Nói cho chị ta biết, ông vừa mới có kết quả, còn chưa kịp đem kết quả đến cho tôi."

"Cái này..." Viện trưởng Lý nhìn nhìn ngoài cửa, cẩn thận nhắc nhở, "Cung nhị tiểu thư, ngài có khả năng không biết, những người bên ngoài kia tất cả đều là người của Tần quản gia, khi tôi đến đây, những tùy tùng kia chỉ sợ đã sớm nói với Tần quản gia ."

"Ông nghĩ nhiều rồi." Lăng Tuyết trào phúng cười lạnh, "Bọn họ là người của Cung gia, chủ nhân của bọn họ là tôi, không phải là Tần Tuệ! Tôi đã sớm chào hỏi bọn họ rồi, bọn họ không dám nói lung tung."

Điểm này, kỳ thật Lăng Tuyết cũng cảm thấy kỳ quái, mấy người này không thể tính là người của Tần Tuệ, phải là người của Lãnh Thanh Mặc, bọn họ làm theo mệnh lệnh của Lãnh Thanh Mặc, cho nên, mới đầu cô cảnh cáo bọn họ không cho nói nhiều, trong lòng còn có chút thấp thỏm bất an, không biết lời mình nói có tác dụng hay không, nhưng mà về sau quan sát được, những tùy tùng kia ngược lại rất nghe lời cô, cũng không có chút nào chống lại.

Hiện tại Lăng Tuyết lại không thể hiểu, không biết rõ Lãnh Thanh Mặc đến cùng là nghĩ như thế nào.

"Được rồi." Viện trưởng Lý gặp Lăng Tuyết khí định thần nhàn, không có chút nào sợ hãi nào, nếu như không phải là có lòng tin tuyệt đối thì không thể biểu hiện như vậy, nếu Lăng Tuyết đã nắm chắc như thế, hắn chỉ có thể yên lòng thôi.

Mà lúc này, điện thoại của Tần Tuệ còn đang gọi tới, Viện trưởng Lý mở handsfree cho Lăng Tuyết nghe: "Tần quản gia."

"Làm sao mà bây giờ mới nghe điện thoại?" Tần Tuệ lo lắng hỏi, "Ông đang làm gì? Không phải là đã đem kết quả xét nghiệm đưa cho Cung nhị tiểu thư rồi chứ?"

"Không có không có, tôi vừa mới cầm đến tờ kết quả xét nghiệm, đang ở rối rắm khó xử đây." Viện trưởng Lý nói xạo, tự mình tìm cái cớ hợp lý, "Như thế nào? Chị trở về chưa? Bằng không chị đem báo cáo xét nghiệm đưa cho Cung nhị tiểu thư đi?"

"Nói nhảm, cô ấy nói để cho ông tự mình đưa qua, ông kêu tôi lấy đi qua tính toán chuyện gì?" Tần Tuệ mắng, "Hiện tại kết quả xét nghiệm là cái gì? Có phải nói trong máu có độc tố hay không?"

Viện trưởng Lý ngẩng đầu nhìn Lăng Tuyết, Lăng Tuyết cười lạnh gật đầu, Viện trưởng Lý nói: "Đúng vậy. Kết quả xét nghiệm là Cung nhị tiểu thư bị nhiễm độc tố..."

Nghe đến những lời này, Tần Tuệ không có nửa điểm ngoài ý muốn, dường như mọi thứ đều nằm trong dự liệu, bên cạnh có người thấp giọng nói: "Không nghĩ tới vài ngày như thế, độc tố còn chưa có thanh lý sạch sẽ..."

Giọng nói này rất thấp, nhưng mà Lăng Tuyết vẫn nghe thấy, đôi lông mày cô cau lại, trong mắt thoáng hiện tia lạnh lẽo làm người ta sợ hãi.

Mà Viện trưởng Lý cũng cảm thấy vô cùng ngoài ý muốn, Tần Tuệ đã sớm biết trong cơ thể của Lăng Tuyết có độc tố, lẽ nào chuyện Lăng Tuyết bị nhiễm độc có liên quan với chị ta?

Viện trưởng Lý cũng có thể nghĩ ra được chuyện này, Lăng Tuyết tự nhiên cũng nghĩ đến, xem ra bọn họ nói không có sai, chuyện cô sinh non quả nhiên có liên quan đến Tần Tuệ, Tần Tuệ là một người không dám tự tiện chủ trương, chỉ sợ Lãnh Thanh Mặc mới thật sự là người ở phía sau.

"Được rồi" Tần Tuệ nói sang chuyện khác, "Kết quả này không thể để cho cô ấy xem, ông nên biết nên làm như thế nào đi?"

"Biết rõ, biết rõ." Viện trưởng Lý liên tục đáp lại, "Ngài yên tâm, tôi đã làm một kết quả khác rồi đưa qua cho Cung nhị tiểu thư."

"Như vậy mới đúng." Tần Tuệ hài lòng cười, "Sau khi chuyện thành công, tôi sẽ khen ngợi ông thật tốt."

"Cảm ơn."

...

Cúp điện thoại, Viện trưởng Lý đã sợ đến sắc mặt tái nhợt, thấp thỏm lo âu nhìn Lăng Tuyết, lớn lá gan hỏi: "Nhị tiểu thư, lẽ nào chuyện ngài bị nhiễm độc có liên quan với Tần quản gia?"

"Ông bây giờ mới biết?" Lăng Tuyết lạnh lùng nói, "Tần Tuệ làm nhiều việc ác, lần này, tôi muốn đem chị ta giải quyết triệt để."

"Trời ạ, chị ta làm sao dám..." Viện trưởng Lý cảm thấy rợn cả tóc gáy, "Làm sao dám mưu hại chủ nhân."

"Lá gan của chị ta lớn." Lăng Tuyết lạnh lùng cười một tiếng, "Ông còn kém quá nên bị chị ta lợi dụng."

"Đúng vậy, may mắn đúng lúc quay đầu lại." Viện trưởng Lý cảm thấy một trận hoảng sợ, "Còn chưa thật sự làm sai chuyện, bằng không cả đời này của tôi liền phá hủy."

"Ông biết thì tốt."

Lăng Tuyết không muốn nói thêm nữa, nhìn đồng hồ, đã qua vài phút, cô ưu nhã thưởng thức trà, kiên nhẫn chờ đợi.

Viện trưởng Lý đứng ở trong góc nhỏ thấp thỏm bất an chờ đợi.

Qua khoản hơn hai mươi phút nữa, bên ngoài cuối cùng cũng vang lên tiếng bước chân dồn dập, Lăng Tuyết biết rõ Tần Tuệ trở về, cô vẫn không có nửa điểm phản ứng, tự rót cho chính mình một ly trà, tiếp tục thưởng thức trà.

Viện trưởng Lý trán thấm đầy mồ hôi, trong lòng vô cùng căng thẳng.

...

Bên ngoài, Tần Tuệ nhẹ bước chân, thấp giọng hỏi thăm tùy tùng: "Chuyện gì xảy ra?"

Các tùy tùng lắc lắc đầu, giống như cái gì cũng không biết rõ, không dám nhiều lời.

1 comment: