Kẻ Thù Bên Gối - Chương 344

"Anh đi Anh quốc, máy bay vừa mới hạ xuống." Lãnh Thanh Mặc dùng thủ ngữ trả lời, "Em sao rồi? Thân thể như thế nào?"

"Anh đi Anh quốc làm gì?"

Lăng Tuyết cảm thấy rất nghi hoặc, đồng thời, trong lòng không hiểu nhớ tới Thân Đồ Dạ, Anh quốc là trụ sở của Thân Đồ Dạ, Lãnh Thanh Mặc lúc này đi Anh quốc, có phải là có liên quan tới Thân Đồ Dạ hay không?

"Chủ yếu là muốn giải giải sầu, mặt khác cũng có chút việc muốn làm." Lãnh Thanh Mặc nhàn nhạt đáp lại, "Anh mở máy thì thấy cuộc gọi nhỡ của em, tin nhắn không kịp xem, có phải em chuyện gì hay không?"

"Đúng rồi." Lăng Tuyết thu hồi suy nghĩ, trở về chủ đề, "Bọn nhỏ cô nhi viện tất cả đều mất tích."

"Hả?" Lãnh Thanh Mặc tỏ ra rất kinh ngạc, "Chuyện gì xảy ra?"

Lăng Tuyết cố nén nội tâm nghi ngờ, cặn kẽ giải thích rõ chuyện đã xảy ra, kể cả tình hình hiện tại của chuyện này.

Nghe đến những lời này, Lãnh Thanh Mặc trầm mặc, buông thõng mắt, tựa hồ đang suy tư cái gì.

"Anh đối với chuyện này có ý kiến gì không?" Lăng Tuyết tận lực làm cho giọng nói của mình tỏ ra bình tĩnh.

"Anh sẽ cho người điều tra." Lãnh Thanh Mặc nhìn Lăng Tuyết, dùng thủ ngữ nói, "Em yên tâm, những đứa bé này không có người thân, theo anh thấy, bọn họ chỉ là tạm thời bị giam cầm."

"Vì sao?" Lăng Tuyết vẫn nhìn Lãnh Thanh Mặc, là một loại thói quen, thói quen đọc thủ ngữ và cũng muốn muốn thấu tâm tư của hắn qua ánh mắt.

"Không có ai có oán hận với những đứa bé này." Lãnh Thanh Mặc nghiêm túc trả lời, "Người này rõ ràng là hướng về phía em đi, hắn chỉ là muốn đem bọn nhỏ bắt trở thành con tin, hy vọng em vì hắn làm ít chuyện mà thôi."

"Là chuyện gì?" Lăng Tuyết tiếp tục hỏi.

"Cái này thì anh cũng không biết." Lãnh Thanh Mặc cười nhạt một tiếng, "Anh lại không phải là người trong cuộc."

"Thanh Mặc..."

"Anh đang xuống máy bay." Lãnh Thanh Mặc cắt đứt lời Lăng Tuyết nói, đứng dậy, "Anh không có ngồi máy bay riêng, không tiện để người ta chờ đợi quá lâu."

"Được rồi." Lăng Tuyết biết rõ, hắn không muốn nói, cô tiếp tục hỏi cũng không có có ý nghĩa gì, vì vậy sửa lời nói, "Còn có một việc muốn nói cho anh biết."

"Chuyện gì?" Lãnh Thanh Mặc vừa đi vừa nhìn camera màn hình.

Lăng Tuyết nhìn hắn chằm chằm, nghiêm túc nghiêm túc nói: "Em hoài nghi Tần Tuệ hạ độc với em, làm cho em sinh non, vừa rồi đã được chứng thật, cho nên đã cho người ta nhốt chị ta vào bệnh viện tâm thần."

"Hạ độc?" Lãnh Thanh Mặc hơi ngẩn ra, giống như có chút ít ngoài ý muốn, "Em làm sao mà tra được?"

"Em đi xét nghiệm máu, kết quả chứng minh trong cơ thể em bị nhiễm độc tố." Lăng Tuyết vẫn nhìn nhìn chằm chằm Lãnh Thanh Mặc như cũ, "Tần Tuệ uy hiếp Viện trưởng Lý, muốn hắn hỗ trợ che giấu sự thật, em đã ghi hình lại quá trình đó, đợi lát nữa có thể gửi cho anh."

"Được" Lãnh Thanh Mặc không có nhiều lời, "Để anh xem một chút."

"Em cho người ta đem Tần Tuệ đưa đến bệnh viện núi xanh. Anh không có ý kiến gì chứ?" cái này là lần thứ hai Lăng Tuyết nhắc tới chuyện này.

"Không có." Lãnh Thanh Mặc khẽ mỉm cười, "Em là chủ, chị ta là nô bộc, không cần nói đến chị ta có phạm sai lầm hay không chọc giận em mất hứng, em cũng có thể tùy tiện xử trí."

"Vậy là tốt rồi." Lăng Tuyết giương cao khóe môi, "Nhưng mà những tùy tùng ở đây giống như không quá nghe lời của em, em ra lệnh phải nói nhiều lần, nhiều lần cường điệu chủ quyền của em, bọn họ mới chầm chập hành động."

"Anh sẽ gửi tin nhắn cho bọn họ." Lãnh Thanh Mặc mỉm cười nói, "Em là người cầm quyền của Cung gia, không ai có thể vượt quyền của em! Mặc kệ em ra quyết định gì, anh vĩnh viễn đều đứng về phía bên em ủng hộ em."

"Cảm ơn." Lăng Tuyết nhẹ nói ra này câu, trong lòng lại nổi lên một cỗ chua xót, nếu như không có nhiều người nhắc nhở cô như vậy, nếu như không phải là nhiều chuyện thực chứng minh Lãnh Thanh Mặc có vấn đề như vậy, cô nguyện ý tin tưởng mọi thứ đều là thật, cô thật hy vọng trở lại lúc ban đầu, cô toàn tâm toàn ý tin tưởng Lãnh Thanh Mặc, trời sập xuống đều có hắn đỡ, đáng tiếc hiện tại, đích thân hắn đem bầu trời của cô phủ lên một mảnh huyết sắc...

"Tiểu Tuyết." Lãnh Thanh Mặc dùng thủ ngữ gọi tên cô, "Em tin tưởng anh sao?"

Lăng Tuyết nhìn vào mắt hắn, nhớ tới lần đầu tiên bọn họ chính thức gặp mặt, lúc đó là tỉnh lại sau tai nạn giao thông, cô nhìn thấy hắn, giống như nhìn thấy thiên sứ vậy, hắn muốn cô giả mạo Cung Thiên Long, mặc dù cô do dự, nhưng vẫn là đồng ý, khi đó hắn nắm tay cô, cũng hỏi cô câu này: "Tiểu Tuyết, em tin tưởng anh sao?"

Cô không chút do dự gật đầu nói "Tin tưởng", nhưng mà bây giờ, cô không cách nào làm được quyết đoán như vậy.

Cô vô pháp lừa gạt mình, vô pháp nói ra đáp án trái lương tâm như vậy.

"Tin tưởng anh." Lãnh Thanh Mặc nghiêm túc nói, "Vô luận xảy ra chuyện gì, anh vĩnh viễn vĩnh viễn đều sẽ không làm tổn thương em! ! !"

Nghe được câu này, trong lòng Lăng Tuyết có chút ít cảm động, do dự một chút, cuối cùng vẫn gật đầu: "Em tin tưởng anh!"

Đúng vậy, cái cô tin tưởng là câu này, tin tưởng hắn sẽ không làm tổn thương cô.

"Vậy là tốt rồi." Lãnh Thanh Mặc ôn nhu cười, "Chờ anh trở lại!"

"Uh" Lăng Tuyết gật gật đầu, cắt đứt video trò chuyện.

Cô cầm lấy di động đi đến bên cửa sổ, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, trong đầu nổi lên vô số cảnh tượng, trong lòng cảm khái ngàn vạn...

Cô nhớ tới lúc trước cùng Lãnh Thanh Mặc gặp nhau lần đầu, lúc đó cô đang ở sân khấu Dark Bar nhìn thấy hắn, đôi mắt hắn giống như những vì sao trong bầu trời đêm, chiếu lấp lánh, cô cảm thấy hắn chính là một thiên sứ chưa nhuộm phải khói bụi trần gian, về sau lúc cô đi đến Cung gia, trải qua nhiều gian khổ nhiều năm như vậy, hắn vẫn luôn bảo vệ ở cô bên người, cô cảm thấy hắn là người hoàn mỹ nhất trên cái thế giới này, nhưng mà bây giờ, vật đổi sao dời, mọi thứ đều thay đổi, thay đổi ...

Cô không dám tưởng tượng, một ngày kia cô và hắn trở thành kẻ địch, một màn kia ở trong đầu lóe qua, giống như một mũi nhọn sắc bén, hung hăng đâm vòa tim cô.

Lãnh Thanh Mặc từ trên máy bay đi xuống, nhìn không trung mây trắng, trong mắt lóe lên một tia phức tạp.

Hắn biết rõ, rất nhiều chuyện đã không gạt được nữa, nên vạch trần, sớm muộn đều phải vạch trần, rất nhiều chuyện lúc này cũng nên đối mặt, kể cả mối quan hệ giữa hắn và Lăng Tuyết.

Giải quyết sớm một chút cũng tốt, như lọt vào trong sương mù dây dưa không rõ không phải là phong cách của hắn, súc tích vài thế lực hơn chục nay của hắn, vào hôm nay cuối cùng cũng nên bộc phát, Thân Đồ Dạ, chúng ta chờ xem! ! !

...

Thân Đồ Dạ một mình lái xe ở vùng ngoại thành tìm kiếm tung tích những đứa bé kia, đột nhiên Đường Tiêu gọi đến, anh nghe điện thoại: "Như thế nào? ?"

"Thân Đồ tiên sinh, tôi đã thành công đánh lạc hướng bọn họ, Lãnh Thanh Mặc cũng như ngài đoán, thật sự đi Anh quốc, hiện tại phải đã đến sân bay thủ đô, ngài có thể chuẩn bị người nhìn chằm chằm đi."

"Được" Thân Đồ Dạ đáp lại, "Tra có được gì không? Là ai truy sát tôi?"

"Chưa từng gặp qua, là một nhóm người bí ẩn." Đường Tiêu trả lời, "Chủ nhân của tôi tự mình phái người điều tra, xem ra những người kia chính là không muốn làm cho ngài về Anh quốc, ngài hiện tại ở lại Hải Thành không phải là đúng như bọn họ ý sao?"

"Tôi muốn đem chuyện bên này xử lý tốt rồi nói sau." Thân Đồ Dạ nhìn đồng hồ trên tay một chút nói, "Được rồi, cứ làm theo kế hoạch lúc đầu của tôi mà làm việc, trước hết tôi xử lý một chút chuyện."

"Được."

...

Cúp điện thoại, Thân Đồ Dạ bấm gọi cho Lôi Quân, dự định phân phó Lôi Quân nhìn chằm chằm Lãnh Thanh Mặc, nhưng mà đầu bên kia điện thoại truyền đến lại là giọng nói đã lâu, u lãnh âm trầm, giống như địa ngục U Linh: "Thân Đồ Dạ, tất cả người của cậu đều bị tôi khống chế, nếu mà lại không đến Anh quốc theo lời của tôi, tôi sẽ triển khai hành động ."

"Dạ Thần! ! !" Thân Đồ Dạ lông mày cau lại, tức giận quát khẽ, "Ngươi lại dám đụng đến người của tôi?"

"Nói nhảm, vì cái gì không dám?" Dạ Thần lạnh lùng cười một tiếng, "Cậu phạm phải cấm kỵ, theo lý tôi cần phải muốn xử trí cậu."

"Nhất mã quy nhất mã!" Thân Đồ Dạ phẫn nộ quát, "Tôi phạm phải cấm kỵ là vấn đề của tôi, nhưng thuộc hạ của tôi không có sai, cậu không thể động vào bọn họ."

"Cậu yên tâm, tôi sẽ không động đến bọn họ." Dạ Thần khinh thường nói, "Tôi khống chế bọn họ, chỉ là muốn cắt đứt đường lui của cậu, để cho cậu không có biện pháp lại lăn qua lăn lại mà thôi."

"Tôi còn có một chút chuyện muốn làm, chờ làm xong tự nhiên sẽ đi Anh quốc tìm các người."

Thân Đồ Dạ không muốn nói nhiều với Dạ Thần nữa, anh đã tra được một chút manh mối, đêm nay nhất định phải đem bọn nhỏ tìm trở về.

"Cậu làm cho tất cả mọi người chờ cậu? Cậu cho rằng ngươi là ai?" Dạ Thần cuồng ngạo nói, "Thân Đồ Dạ, xem ra nhiều năm giao tình như vậy, tôi không muốn xử cậu quá triệt để, nhưng mà điều kiện tiên quyết là cậu không nên đụng tới ranh giới cuối cùng của tôi, nếu không, họ hàng gì tôi cũng không nhận."

"Tùy cậu."

Thân Đồ Dạ nói xong câu đó, trực tiếp cúp điện thoại, hắn có thể tưởng tượng ra được, Dạ Thần giờ phút này nhất định tức giận đến giậm chân, như vậy thì như thế nào? Chỉ cần hắn một ngày chưa có trở về Anh quốc, Dạ Thần cũng sẽ không hành động thiếu suy nghĩ, hắn hiện tại lo lắng nhất là Dạ Thần tra ra được Lăng Tuyết, những chuyện khác đều không sao cả.

Thân Đồ Dạ nghĩ tới có nên gọi cho Lỗi Lạc hay không, lúc này, Lỗi Lạc ngược lại gọi tới trước: "Thân Đồ."

"Cậu cũng bị Dạ Thần khống chế ?" Thân Đồ Dạ cẩn thận hỏi.

"Làm sao có thể." Lỗi Lạc có chút ít không còn gì để nói, "Dạ Thần mặc dù cuồng ngạo, nhưng mà sẽ không làm xằng làm bậy. Tôi cùng đẳng cấp với hắn, lại không có chọc hắn, hắn không có việc gì khống chế tôi làm cái gì?"

"Vậy là tốt rồi." Thân Đồ Dạ thở phào nhẹ nhõm, "Lãnh Thanh Mặc đi Anh quốc, cậu phái người nhìn chằm chằm hắn."

"Tôi biết rõ, Đường Tiêu đã báo với tôi." Lỗi Lạc nói, "Tôi đã chuẩn bị người, cậu yên tâm đi. Bất quá cái này kỳ thật không quan trọng, dù sao hội nghị quyết sách sẽ lập tức tổ chức, đến lúc đó Đế Phong cũng tới tham gia, là long là xà, liếc thì sẽ nhì thấu."

"Nếu như Lãnh Thanh Mặc thật sự là Đế Phong, tôi cũng có thể hiểu được hắn vì cái gì mà có thể động vào tôi."

Thân Đồ Dạ nhíu lại mi, "Nhưng có một điểm tôi thủy chung không hiểu, Lãnh Thanh Mặc tốn nhiều tâm tư đối phó với tôi như vậy, chỉ sợ đã có âm mưu rất nhiều năm, lúc trước tiếp xúc với Cung gia, tôi và hắn vốn không quen biết, hắn đến cùng là tại sao phải đối phó tôi?"

"Tôi cũng rất muốn biết đáp án này." Lỗi Lạc ngưng trọng nói, "Đáng tiếc Cung lão gia tử chết, bằng không cũng có thể tra ra chút gì đó. Đúng rồi, Cung Hiếu Cường không phải là đang ở trên tay cậu sao? Lẽ nào hắn cái gì cũng không biết?"

"Tôi đã thẩm tra qua, hắn không biết rõ." Thân Đồ Dạ nói, "Hiện tại chỉ có một người có thể tra ra manh mối."

"Tần Tuệ?" Lỗi Lạc đoán được ý tứ của Thân Đồ Dạ.

"Không có sai." Thân Đồ Dạ nói, "Tôi đã cho người ta đi tìm Tần Tuệ, hy vọng mau chóng tìm ra chân tướng."

1 comment: