Kẻ Thù Bên Gối - Chương 373


"Chiến tranh?" Hàn Vũ Thần nghe đến từ này liền sợ,
"Là có người muốn đuổi giết hắn sao? Vậy bọn họ chẳng phải là rất nguy hiểm?"





            "Nguy
hiểm chưa nói tới." Lỗi Lạc nói, "Mấy người này chỉ là muốn bắt sống
Lăng Tuyết, sẽ không làm tổn thương bọn họ."





            "Bọn họ
tại sao phải bắt sống Lăng Tuyết?" Hàn Vũ Thần lo lắng hỏi.





            "Biết
được quá nhiều đối với cậu không có lợi." Lỗi Lạc không muốn nhiều lời,
"Được rồi, cậu chuẩn bị một chút, tôi lập tức đến đón."





            "Được"





            ...





            Thân Đồ Dạ liên
tục tăng tốc, lại tăng tốc, hắn muốn nhanh đến sân bay, đem Lăng Tuyết đưa lên
máy bay, để cho cô bình yên trở lại Hải Thành, lại muốn chạy chậm một chút, có
nhiều thời gian ở cùng cô nhiều một chút, cái gì cũng đều không làm, chỉ cần
nhìn cô thôi, trong lòng hắn cũng đã thỏa mãn.





            Từ trước đến
nay hắn là người quyết đoán dứt khoát nhưnggiờ phút này có chút ít do dự thiếu
quyết đoán, con đường phía trước rõ ràng rộng lớn bằng phẳng, nhưng mà lại có một
loại cảm giác cố hết sức.





            Giống như tâm
tình rối rắm của Thân Đồ Dạ vậy, không biết nên đối mặt với chia lìa như thế
nào, lúc này từ biệt cũng không biết khi nào còn có thể gặp lại, có lẽ, vĩnh viễn
cũng sẽ không gặp lại.





            ...





            Di động của
Lỗi Lạc đêm nay vang lên không ngừng, vừa mới nhận cuộc gọi của Hàn Vũ Thần,
hai người còn chưa kịp nói mấy lời, di động hắn liền vang lên, lần này một là
Thân Đồ Phong Hoa gọi tới, hắn biết rõ ý tứ của cuộc điện thoại của Thân Đồ
Phong Hoa, mặc dù có chút khó có thể đối mặt, nhưng vẫn muốn nghe điện thoại...





            "Phong
Hoa!"





            "Lạc
đang ở cùng Thân Đồ Dạ sao?" Thân Đồ Phong Hoa lo lắng hỏi, "Lăng Tuyết
có phải đã đến Anh quốc không?"





            "Uh"
Lỗi Lạc trả lời, "Lăng Tuyết đã tới Anh quốc, hiện tại con bé ở cùng Thân
Đồ, tôi thì không ở cùng bọn họ."





            "Thân
Đồ đã đã tìm được Lăng Tuyết ? Vậy là tốt rồi." Thân Đồ Phong Hoa thở phào
nhẹ nhõm, "Thân Đồ trước đó đã gọi điện thoại cho tôi hỏi Lăng Tuyết có
liên lạc hay không, bộ dáng gấp gáp, tôi hỏi hắn, hắn cũng không chịu nói. Đến
cùng đã xảy ra chuyện gì? Lăng Tuyết vì sao lại đến Anh quốc? không phải cô nhi
viện xảy ra chuyện sao? Còn có viện trưởng cô nhi viện giống như cũng là đang
hôn mê bất tỉnh, sống chết chưa biết."





            "Chuyện
này nói đến rất phức tạp..." Lỗi Lạc không biết nên nói như thế nào với
Thân Đồ Phong Hoa, "Tôi hiện tại cũng không biết nên nói như thế nào với
Phong Hoa ..."





            "Đại
khái là tôi đoán đúng đi? Bạch Tấn Sinh chết có liên quan với Lăng Tuyết?"
Thân Đồ Phong Hoa thăm dò hỏi, "Lăng Tuyết lần này đến Anh quốc là vì chuyện
này?"





            "Uh."
Lỗi Lạc đơn giản trả lời, "Chính là như Phong Hoa nghĩ."





            Hắn và Thân
Đồ Phong Hoa rất ăn ý, không cần nói quá nhiều, rất nhiều chuyện chỉ một điểm đã
hiểu.





            Thân Đồ
Phong Hoa bỗng chốc liền trầm mặc, đại khái là không biết rõ nên nói cái gì cho
phải, kỳ thật bà và Lỗi Lạc đã sớm có suy đoán, chỉ là Thân Đồ Dạ vẫn luôn lên tiếng
nói người là do hắn giết, bọn họ không hề có chứng cớ, cũng không dám nói, Thân
Đồ Phong Hoa còn một lần cho là mình là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, bây
giờ nghĩ lại, thì ra giác quan thứ sáu của bà rất chính xác .





            "Tôi
đoán Thân Đồ hiện tại đang mang Lăng Tuyết đi sân bay, tôi chạy qua đó một chuyến."
Lỗi Lạc nói đơn giản, "Phong Hoa không cần lo lắng, Thân Đồ có người giúp
đỡ, không có việc gì ."





            "Có
người giúp đỡ? Ai?" Thân Đồ Phong Hoa nghi hoặc hỏi.





            "Không
nói trước được, sẽ gọi điện thoại lại cho Phong Hoa." Lỗi Lạc không có tiện
ở trước mặt Hàn Vũ Thần nói quá nhiều, đặc biệt là về chuyện của Dạ Thần,
"Tôi cúp trước, đang lái xe."





            "Được
rồi." Thân Đồ Phong Hoa biết rõ hắn không tiện, cũng không có hỏi tới,
"Có chuyện gì cần tôi làm phải báo cho tôi, ngàn vạn không thể để cho Thân
Đồ xảy ra chuyện được."





            "Yên
tâm đi." Lỗi Lạc đáp một tiếng, cúp điện thoại, tiếp tục lái xe.





            "Tôi hiện
tại đã biết rõ ." Hàn Vũ Thần nghe vừa rồi nghe Lỗi Lạc nói vài câu, đột
nhiên liền hiểu rõ một chút đạo lý, "Có người biết là do Lăng Tuyết giết cậu
tôi, cho nên mới muốn bắt sống cô ấy. Là Dạ Thần đi?"





            Lỗi Lạc
không có trả lời, bởi vì di động lại vang lên, lần này là Tưởng Khiếu Quân gọi
điện thoại tới.





            Lỗi Lạc nhướng
mày, có chút ít phiền chán, Tưởng Khiếu Quân sẽ không phải lại là vì chuyện tranh
giành tình mà gọi tới đi? Hắn cái người này thường xuyên nặng nhẹ chẳng phân biệt
được.





            Lỗi Lạc
không muốn nghe điện thoại của Tưởng Khiếu Quân, nhưng điện thoại liên tục vang
lên không ngừng, vô cùng ầm ỹ, hắn vẫn là nghe : "Alo!"





            "Lỗi Lạc,
di động của Thân Đồ Dạ vẫn không gọi được, hắn có phải xảy ra chuyện gì hay
không?" Tưởng Khiếu Quân vội vàng hỏi.





            "Cái
gì?" Lỗi Lạc có chút ít ngoài ý muốn, Tưởng Khiếu Quân khó có được nghiêm
trang như vậy, hắn còn có chút không quá quen, hắn hoãn một cái mới hỏi,
"Đúng rồi, vì cái gì anh lại hỏi tôi như thế?"





            "Tôi
nhận được tin tức, có người đã tung tin nói Thân Đồ Dạ sẽ lập tức bị tước bỏ chức
vị ngũ đế, tịch thu tài sản, toàn diện bị niêm phong, hiện tại bọn cừu gia của
hắn đều đang đuổi sang Anh quốc, đợi đến lúc chuyện này chứng thực xong, chỉ sợ
hắn sẽ gặp phải truy sát ùn ùn! !"





            Nghe đến những
lời này, Lỗi Lạc sững sờ một cái, cuống quít hỏi: "Tin tức này có thể tin
được không?"





            "Nói
nhảm, tôi giống như người không tín nhiệm như vậy sao?" Tưởng Khiếu Quân vô
cùng tức giận, "chuyện lớn như thế, tôi làm sao dám nói lung tung? Cậu còn
nhớ rõ cái tên Dikaba không? Chính là hắn nói cho tôi biết."





            "Dikaba?"





            Lỗi Lạc đối
với cái tên này tương đối quen thuộc, tên này có tiếng lớn nhất trong giới buôn
bán vũ khí, còn có tên trên bảng xếp hạng người kinh doanh giàu nhất sau Tưởng
Khiếu Quân, tiền tài quyền thế khổng lồ, tính tình háo sắc, vì đạt được mục
đích không từ thủ đoạn nào, nhưng coi như là một người có tính tình sảng khoái,
tay trắng dựng nghiệp, trọng tình trọng nghĩa.





            Dikaba và Thân
Đồ Dạ không đánh nhau thì không quen biết, hai người có một chút giao tình.





            Nửa năm trước,
Cung Thiên Long bị Thân Đồ Dạ huỷ hôn, sau đó, Cung gia làm ăn ngày càng tiêu
điều, lúc sau có Lãnh Thanh Mặc ủng hộ, Cung Thiên Long dự định đem tất cả tài
sản của tập đoàn cung thị bán cho Dikaba, bởi vì năm đó cung lão phu nhân đối
Dikaba có ân, nhưng mà chuyện đã qua nhiều năm như vậy, Dikaba còn nhớ hay
không cái nhân tình này, ai cũng nói không chính xác.





            Huống chi,
khi đó Cung Thiên Long chưa hồi phục hoàn toàn sau tai nạn xe cộ, hơn nữa ở
trong hôn lễ lại bị Thân Đồ Dạ từ hôn, bị đả kích lớn, thân thể rất đáng lo,
căn bản là không thể đi đường dài tròng trành đến Mỹ tìm Dikaba nói chuyện làm
ăn và chuyện hợp tác.





            Hơn nữa tên
Dikaba này vốn người là rất khó đối phó, nếu sức khỏe Cung Thiên Long không có
vấn đề, cơ hội cũng là mong manh, bởi vì như vậy, Tần Tuệ chạy đến Mỹ tìm Lăng
Tuyết, khi đó Lăng Tuyết đã rời khỏi Cung gia, cơ bản là không muốn theo chân bọn
họ có bất kỳ quan hệ gì, nhưng mà không biết rõ vì cái gì, cuối cùng lại còn là
ma xui quỷ khiến đồng ý.





            Sau đó, Tần
Tuệ liền dẫn Lăng Tuyết đi San Francisco tìm Dikaba, Dikaba cho thuộc hạ đối
đãi như khách quý, chăm sóc, hầu hạ thật tốt Lăng Tuyết, lại thủy chung không
có lộ diện, Lăng Tuyết chờ không được trong cơn giận dữ, đều chuẩn bị rời đi,
nhưng lúc này, Dikaba thế nhưng liền xuất hiện, mời cô lên du thuyền nói chuyện
thu mua, Lăng Tuyết đúng hẹn lên du thuyền, không nghĩ tới lại gặp phải cừu gia
của Dikaba tìm đến, song phương sống mái với nhau, Lăng Tuyết lâm nguy không sợ
hãi, cứu Dikaba...





            Bất quá thời
khắc mấu chốt vẫn là do Thân Đồ Dạ xuất hiện, cứu hai người đều hoàn toàn thoát
khỏi nguy hiểm, cũng chính là khi đó, Lăng Tuyết và Thân Đồ Dạ cuối cùng cũng gở
bỏ được khúc mắc và yêu nhau, mà Dikaba cũng bởi vì chuyện này mà thiếu Lăng
Tuyết một cái nhân tình, mặc dù về sau biết rõ Lăng Tuyết không phải là Cung
Thiên Long, nhưng cô ấy dù sao cũng là người của Cung gia.





            Dikaba mặc
dù có đống tật xấu, nhưng cũng không phải là một người có ân không báo, lúc đó
đã đi Hải Thành ký hợp đồng thu mua thật sự với Cung Thiên Long, từ đó về sau,
sản nghiệp của Cung gia chầm chậm về không, chỉ còn lại một công ty vàng bạc đá
quý còn đang kinh doanh, những cái khác đều bán để lấy tiền mặt mua tài sản
trên danh nghĩa của Cung Thiên Long, chỉ là về sau Cung Thiên Long xảy ra chuyện,
lại đem những tài sản kia tất cả đều chuyển sang cho Lăng Tuyết...





            Những chuyện
này, Lỗi Lạc đều là rất rõ ràng, sau khi Thân Đồ Dạ tẩy trắng sẽ không có thuê hacker
và trinh thám viên, ngược lại Lỗi Lạc thì thuê vài chục công ty trinh thám, cho
nên Thân Đồ Dạ có chuyện gì cần điều tra thì tìm Lỗi Lạc hỗ trợ, trước lúc Lăng
Tuyết tiếp nhận tài sản của Cung gia, vì để phòng ngừa vạn nhất, Thân Đồ Dạ đã
nhờ Lỗi Lạc điều tra toàn diện một chút lai lịch vcủa Cung thị, xem có sạch sẽ
hay không.





            Lỗi Lạc tìm
hiểu nguồn gốc thì tra được ra Dikaba t, phát hiện Dikaba ngược lại là một
doanh nhân mua lại Cung thị, cảm thấy rất ngoài ý muốn, dù sao Dikaba không phải
là người khẳng khái nhân từ như vậy, lập tức hỏi rõ tình hình với Thân Đồ Dạ,
giờ mới hiểu được nguyên do...





            Về sau Lỗi
Lạc cũng có làm ăn với Dikaba, hai người trước đó không lâu mới gặp mặt một lần,
ký một khoản hợp đồng, tiếp xúc qua, Lỗi Lạc phát hiện Dikaba mặc dù có rất nhiều
tật xấu, nhưng là một người hết lòng tuân thủ lời hứa, trọng tình trọng nghĩa.





            Cho nên, nếu
như chuyện này thật sự là do Dikaba nói, như vậy Lỗi Lạc vẫn tin tưởng .





            "Đúng,
chính là Dikaba nói ." Tưởng Khiếu Quân cắt đứt suy nghĩ Lỗi Lạc, hắn
nghiêm trang nói, "Hắn gọi cho Thân Đồ Dạ và cậu đều không gọi được, nên gọi
cho tôi, nhờ tôi thông báo cho các cậu."





            "Tốt, tôi
biết rõ, cảm ơn." Lỗi Lạc đáp lại một câu, lập tức trực tiếp cúp điện thoại
, lập tức gọi điện thoại cho Dikaba chứng thật.





            "Alo, alo..."
Tưởng Khiếu Quân tức giận đến mắng ngời, "Cái tên này, sao lại giống như
Thân Đồ Dạ vậy? Đều thích cúp điện thoại của người khác. Tôi còn chưa nói hết
đâu, chuyện này cũng không chỉ là một mình Dikaba nói, chú bảy của tôi cũng nhận
được tin tức..."





            "Chú Bảy
cũng nhận được tin tức?" giọng Thân Đồ Phong Hoa truyền đến, "Xem ra
chuyện này đã rất nghiêm trọng rồi."





            "Làm
anh hết hồn." Tưởng Khiếu Quân che ngực, "Em đến lúc nào? Sao lại đứng
ở sau lưng anh nghe lén?"





            "Ai
nghe lén ?" Thân Đồ Phong Hoa lạnh lùng trừng mắt hắn, "Tôi là quang
minh chính đại nghe."





            "Được
được được, anh nói không lại em, dù sao bây giờ anh cũng muốn đi tìm em nói chuyện
này, vừa rồi gõ cửa phòng em không mở, chuyện khẩn cấp, anh đành phải gọi trước
cho Lỗi Lạc..."





            "Trước
đừng nói nhảm ." Thân Đồ Phong Hoa cắt đứt lời Tưởng Khiếu Quân nói,
"Anh mới vừa nói Chú Bảy nhận được tin tức gì?"





            Tưởng Khiếu
Quân là nguyên lão của chính giới ở Anh quốc, tiếng tăm lừng lẫy về tài quân sự
của lão Tưởng, mà ngay cả tổng thống đương nhiệm của Anh quốc cũng thường xuyên
đi thăm hỏi hắn, cho nên Tưởng lão gia tử nhận được tin tức khẳng định rất quý
quý.





            "Thân
Đồ Dạ trước đắc tội với một đại lão quân sự, tên kia đã từng bước thăng chức
trong vài năm, thực lực bây giờ không nên xem nhẹ, hắn biết rõ Thân Đồ Dạ thất
thế lập tức chuẩn bị hành động ."


1 comment: