Kẻ Thù Bên Gối - Chương 328

Hàn Vũ Thần quá sợ hãi, vội vàng đi ấn nút thang máy, từ tầng dưới cùng đến tầng cao nhất toàn bộ đều ấn một lần, hy vọng thang máy sẽ dừng lại ở tầng trệt.

Trong thang máy đèn không ngừng lấp lóe, giống như trong phim ma quái vậy, mặc dù Hàn Vũ Thần ấn lần lượt từng tần một, nhưng mà thang máy thủy chung không có dừng lại, còn rơi rất nhanh...

Hàn Vũ Thần bị hù dọa đổ mồ hôi lạnh, sắc mặt trắng bệch, cảm giác mình sắp xong rồi.

Hắn dựa theo kỹ xảo chạy trốn dính sát vào tường thang máy, trong lòng có một tia may mắn, hy vọng có thể tránh được một kiếp, nhắm mắt lại, đem vận mệnh chính mình giao cho ông trời...

"Ầm - - "

Một vàog vang thật lớn, sau đó, thang máy dừng lại, không có tiếp tục rơi xuống nữa, cứ như vậy dừng nửa đường, trong thang máy ánh sáng vẫn lấp lóe như cũ, nhưng nguy hiểm tạm thời dừng lại.

Hàn Vũ Thần ngơ ngác một chút, phục hồi tinh thần lại, cuống quít ấn chuông cấp cứu, nhưng mà hắn vừa mới đè ấn xuống, bên ngoài liền vang lên: "Hàn thiếu, bên trong có người không?"

"Có có có!" Hàn Vũ Thần lập tức trả lời.

"Là Hàn Vũ Thần Hàn thiếu sao?" Người ở phía ngoài lại hỏi.

"Là tôi" Hàn Vũ Thần cảm thấy kỳ quái, chuyện này làm sao mấy người này biết người bên trong bị nhốt là hắn?

"Chúng tôi là bảo vệ của bệnh viện, ngài đừng nóng vội, chúng tôi lập tức cứu ngài ra." Người ở phía ngoài hô to, "Thang máy đang bị trục trặc, đang dừng ở giữa lầu hai và lầu ba."

Nói xong, vài người bảo vệ liền ở bên ngoài tìm cách mở cửa thang máy, dự định mở cửa tra trước rồi kéo Hàn Vũ Thần lên...

Hàn Vũ Thần nhìn thấy có hy vọng, trong lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm...

Lúc này, di động của hắn đột nhiên vang lên, làm hắn sợ hết hồn, vừa nhìn, là Thân Đồ Dạ gọi tới, hắn này mới nhớ tới, mới vừa rồi là đang nói chuyện với Thân Đồ Dạ trong điện thoại thì đột nhiên xảy ra chuyện thang máy bị trục trặc, khi đó hắn không kịp để ý tới điện thoại, hẳn là tín hiệu bị gián đoạn, sau đó nên Thân Đồ Dạ mới gọi điện thoại tới.

Hàn Vũ Thần lập tức tiếp nghe: "Alo!"

"Hàn Vũ Thần, cậu đừng nói chuyện, hãy nghe tôi nói." Thân Đồ Dạ ở đầu bên kia điện thoại vội vàng nói, "Mới vừa nãy nghe được giọng nói của cậu trong điện thoại, tôi biết rõ cậu xảy ra chuyện, cho nên lập tức cho người đi cứu cậu, hiện tại cậu có thể nghe điện thoại của tôi, chắc hẳn đã sắp thoát khỏi nguy hiểm. Nếu đúng thì cậu chỉ trả lời một vàog."

"Uh, đúng vậy." Hàn Vũ Thần đơn giản đáp lại, thì ra là Thân Đồ Dạ phái người cho bảo vệ tới.

"Vậy là tốt rồi." Thân Đồ Dạ thở phào nhẹ nhõm, "May mắn vừa rồi chúng ta đang nói chuyện, tôi có thể rất nhanh cho người đi qua cứu cậu, bằng không, cậu đã có thể bị nguy hiểm ."

"Đúng vậy, cảm ơn anh." Hàn Vũ Thần không dám nói thêm cái gì, sợ có người nghe thấy, tiết lộ cơ mật.

"Vừa rồi tôi hỏi cậu có xen vào việc của người khác hay không, cậu nói không có, nhìn ra cậu là đang nói dối tôi." Thân Đồ Dạ nghiêm túc nói, "Hàn Vũ Thần, khi đó lúc tôi đi tìm cậu đã nói với cậu, nhiệm vụ của cậu là bảo vệ Lăng Tuyết, không nên xen vào việc của người khác, cậu chỉ cần tận lực ở bên cạnh Lăng Tuyết, bảo đảm cô ấy an toàn là tốt rồi, những chuyện khác với cậu không có quan hệ."

"Nhưng mà..."

"Ta biết rõ viện trưởng Quách xảy ra chuyện , nếu như trong phạm vi năng lực của cậu, cậu đương nhiên muốn cứu người, hơn nữa tôi tin cậu sẽ phải làm như vậy, nhưng mà chuyện này đã phát sinh, thì chứng minh cậu vô lực, không thể ngăn cản, đã như vậy, cậu không cần để ý chuyện sau đó, còn không nên ở trước mặt Lãnh Thanh Mặc biểu lộ quá nhiều hoài nghi của cậu, nếu không cậu sẽ rất nguy hiểm."

"Tôi biết rồi ..."

"Cậu biết cái quái gì." Thân Đồ Dạ có chút tức giận, "Thời gian này Năm Khúc không ở bệnh viện, cậu lại xảy ra chuyện, ai ở bên cạnh Lăng Tuyết? Ở cương vị người giám hộ, ngươi còn không có trầm ổn như Năm Khúc, hắn đều có thể bảo trì bình thản, cậu không nên ỷ vào chính mình có một chút tiền tài qaloền thế thì tự cho là đúng, Lãnh Thanh Mặc không phải là người dễ đúng phó như vậy ."

"Được, ta hiểu." Hàn Vũ Thần bị Thân Đồ Dạ dạy dỗ một câu nói cũng không dám nói.

"Cậu sau khi thoát khỏi nguy hiểm nhanh đi tới chỗ Lăng Tuyết, không nên để cho cô ấy có chuyện." Thân Đồ Dạ vô cùng sốt ruột, "Có nghe thấy không?"

"Biết rồi." Hàn Vũ Thần đáp một vàog, trực tiếp cúp điện thoại, trong lòng giận dữ nghĩ, "Thân Đồ Dạ, tôi lại không phải là thủ hạ của anh, anh dám quát tới quát lui với tôi."

Đầu bên kia điện thoại, Thân Đồ Dạ tức giận chửi nhỏ, "Hàn Vũ Thần tên khốn kiếp này, cầm không giúp được tôi làm việc gì tốt, mà còn dám cúp điện thoại của tôi? ? ? ?"

Nhưng mà, quả nhiên không ngoài dự liệu của tôi, Lãnh Thanh Mặc thật sự đi, nếu như hắn lần này là đi quanh quẩn rồi mới đến Anh, cái kia đã nói lên hắn thật sự chính là Đế Phong! ! !

Nghĩ tới đây, Thân Đồ Dạ lập tức gọi điện thoại sắp xếp nhiệm vụ: "phải nhìn chòng chọc Lãnh Thanh Mặc, để nhìn hắn đến cùng là đi nơi nào."

"Vâng"

...

Rất nhanh, bảo vệ đã cạy ra cửa thang máy, đem Hàn Vũ Thần kéo lên.

Hàn Vũ Thần bị kẹt ở giữa hai tầng lầu trong thang máy, không khỏi có chút sợ hãi trong lòng, hắn mới vừa rồi là từ lầu mười bảy đi xuống, nếu như không có người gấp gáp khống chế được thang máy, hắn nhất định sẽ bị ngã chết ở bên trong...

Cái này là một kế hoạch rất tỉ mỉ cho chuyện ngoài ý muốn! ! ! !

Thân Đồ Dạ nói cũng không có sai, Lãnh Thanh Mặc thật sự là một phần tử nguy hiểm, hơn nữa hắn hiện tại đã có chút ít mất khống chế, bắt đầu toàn diện công kích, đem những người cản đường hắn từng bước từng bước diệt trừ...

Kể cả Hàn Vũ Thần hắn!

Trước khi Lãnh Thanh Mặc chạy tới cứu viện trưởng Quách, Hàn Vũ Thần còn từng nghi vấn lời của Thân Đồ Dạ, hoài nghi chính mình có phải nghĩ nhiều quá hay không, hiện đang xảy ra chuyện này, hắn đã có nhận định, chuyện này nhất định là có liên quan tới Lãnh Thanh Mặc, chỉ là hắn vẫn không hiểu như cũ, Lãnh Thanh Mặc tại sao phải phải cứu viện trưởng Quách? Lẽ nào chính là vì làm cho Lăng Tuyết vui sao?

Kỳ thật nếu quả thật là như vậy, cũng không phải là không thể được.

Lãnh Thanh Mặc cái tên phần tử theo chủ nghĩa cực đoan này, thật sự là không tầm thường, cách hắn nhìn nhận về tình cảm có lẽ không giống với người bình thường.

Nhưng mà mấy chuyện này vẫn chỉ là salo đoán, mặc dù có chút căn cứ, nhưng mà vẫn như cũ chứng cớ không đủ, lời nói của Thân Đồ Dạ cũng không thể hoàn toàn tin hết...

"Hàn tiên sinh, ngài không có sao chứ? Có nơi nào bị thương hay không? Có muốn đi gặp bác sĩ hay không?" Bảo vệ ân cần hỏi.

"Tôi không sao, không cần." Hàn Vũ Thần đáp lại, "Cảm ơn các người."

"Không cần khách khí, nhưng mà thật ra là có người gọi điện thoại cho chúng tôi, chúng tôi mới biết được thang mấy ở đây có trục trặc, cho nên chúng ta lập tức chạy tới." Bảo vệ nói.

"Là sao? Là ai gọi điện thoại?" Hàn Vũ Thần muốn chứng thật có phải Thân Đồ Dạ cứu hắn hay không.

"Không biết rõ, khi đó tình huống khẩn cấp, người kia chỉ nói thang máy số 4 xảy ra vấn đề, cho chúng tôi phải vội vàng ngắt đứt nguồn điện trước, sau đó mới tới cứu người, khi đó chúng tôi còn có chút hoài nghi, người kia nói người trong thang máy là ngài, nếu như ngài đã xảy ra chuyện gì, chúng tôi đảm đương không nổi, giọng nói kia rất có alo nghiêm, tôi vô ý thức liền làm theo, lập tức chạy đến tra xét, ngài thật sự bị vây ở bên trong..."

"Các người có còn điện thoại kia hay không?"

Hàn Vũ Thần vừa mới hỏi thì hối hận, số điện thoại của Thân Đồ Dạ đều là đặc biệt định chế, gọi tới số xa lạ cũng không có biểu hiện.

"Khi đó là điện thoại cố định nên không biết số gọi đến." Bảo vệ nói.

"A, thì ra là như vậy." Hàn Vũ Thần không có hỏi tới cái vấn đề này nữa, hắn hiện tại đã biết rõ, khó trách thang máy đang rơi xuống thì đột nhiên dừng lại, thì ra là cúp điện trước, nhìn ra người gọi điện thoại rất bình tĩnh, rất hiểu được khống chế cục diện, phải là Thân Đồ Dạ.

"Ngài không có việc gì thì tốt, chúng tôi đi trước." Bảo vệ nói.

"Được" Hàn Vũ Thần cảm kích nói, "đa tạ, tôi sẽ nói với người phụ trách của các anh chuyện này, để hắn khen ngợi các người."

"Vậy thì đa tạ, ha ha." Hai người bảo vệ hết sức cao hứng.

...

Đại khái tình huống Hàn Vũ Thần đã hiểu rõ, có thể hắn còn có chút không biết rõ, mặc dù lúc xảy ra chuyện, Hàn Vũ Thần đang gọi cho Thân Đồ Dạ, nhưng mà hắn cũng không có lộ ra chính mình ở thang máy số mấy a, Thân Đồ Dạ là làm sao biết được hắn ở thang máy số 4? Khi đó tình huống khẩn cấp như vậy, hắn căn bản cũng không có thời gian điều tra.

Lẽ nào...

Hàn Vũ Thần trong lòng cả kinh, lập tức đi đến toilet gần đó lục soát trên người mình, muốn tìm nhìn trên người mình có máy nghe trộm, hay camera theo dõi này nọ hay không, hắn hoài nghi Thân Đồ Dạ cho người cài đặt mấy thứ này trên người hắn, cho nên mới biết rõ hành tung của hắn.

Nhưng mà tìm cũng không có tìm được, lúc này, di động của Hàn Vũ Thần vang lên, chính là Thân Đồ Dạ gọi tới, hắn lập tức nghe: "Alo!"

"Không cần tìm, tôi không có lắp máy nghe lén theo dõi trên người cậu đâu." Thân Đồ Dạ lạnh lùng nói.

"Vậy anh làm sao biết tôi ở thang máy số 4?" Hàn Vũ Thần lập tức hỏi, "Còn có, làm sao anh biết tôi đang tìm những vật này? Anh thật sự có siêu năng lực biết trước? Tôi không tin."

"Lúc cậu vào thang máy, thang máy gần đó có phải có nhân viên cấp cứu đang đẩy người bệnh ra phải không?" Thân Đồ Dạ hỏi ngược lại.

Hàn Vũ Thần nghĩ nghĩ một chút, lập tức trả lời: "Đúng, nhân viên cấp cứu đang đẩy người bệnh ra!"

Bởi vì lầu 13 là khoa ngoại cấp cứu, cơ hồ tất cả bệnh nhân nghiêm trọng của khoa ngoại người đều là đến lầu 13 cấp cứu, vì bảo đảm thời gian cấp cứu, bệnh viện đã thiết lập thang máy chuyên dụng dùng cho việc này, chính là thang máy số năm bên cạnh Hàn Vũ Thần, hắn bừng tỉnh ngộ, "Anh nghe được nhân viên cấp cứu nói, nên biết rõ bên cạnh tôi là thang máy chuyên dụng dùng để cấp cứu, cho nên dự đoán bên cạnh tôi là thang máy số 4?"

Dừng một chút, hắn còn nói, "Không đúng, nếu tính anh biết bên cạnh tôi thang máy chuyên dụng đi, còn cái kia làm sao anh biết tôi đi thang nào?"

"Lúc gọi điện thoại có người ra vào." Thân Đồ Dạ nhàn nhạt nói, "Mặc dù chỉ có một lần, nhưng mà hai người kia nói câu nào, cậu còn nhớ không?"

"Lúc ở lầu mười một có một y tá đẩy một người bị gãy xương chân vào, nhưng tôi không có lưu ý hắn đã nói qua cái gì a..." Hàn Vũ Thần cẩn thận nhớ lại, một hồi lâu mới phục hồi tinh thần lại, "Đúng, người bệnh người kia khi đó nói cách vách là thang máy số năm có người được đẩy đi lên, trên cơ bản đi người đi lên nhưng không có mạng đi xuống ..."

Nói đến đây, Hàn Vũ Thần có chút rợn cả tóc gáy, "Cho nên anh liền biết bên cạnh tôi là thang máy số năm? Cái kia làm sao anh biết tôi chính là đi thang máy số 4? Vạn nhất là số 6 thì sao?"

"Tùy tiện đoán thôi." Thân Đồ Dạ thuận miệng nói, "Không phải là số 4 chính là số 6, khi đó đã không có thời gian nghĩ nữa, chậm một chút nữa cậu chắc hẳn phải chết không thể nghi ngờ gì."

"Không thể nào, anh đừng có nói giỡn? ?" Hàn Vũ Thần kích động chất vấn, "Anh sao có thể như vậy chứ?"

1 comment: