Lúc này, ghi âm dừng lại, Lăng Tuyết ngẩng đầu nhìn Hàn Vũ Thần: "Chuyện gì xảy ra?"
"Nhà thôi miên yêu cầu hỏi vấn đề này là Thân Đồ Dạ trước đó muốn hỏi, hắn chiếu theo hỏi." Hàn Vũ Thần trả lời, "Lúc Tần Tuệ nói ra tên Đế Mộ Phàm, thuộc hạ của Thân Đồ Dạ lập tức cho tạm dừng thôi miên, sau đó cho người ta điều tra, cho nên ở giữa đoạn bị ngắt, đợi lát nữa em có thể nghe tiếp đoạn thứ hai."
"Lẽ nào Lãnh Thanh Mặc và Thân Đồ Dạ còn có thù riêng gì?" Lăng Tuyết bỗng chốc liền hiểu rõ, "Lãnh Thanh Mặc làm ra nhiều chuyện như thế, đã sớm có sắp xếp, kỳ thật căn bản là không đơn thuần là vì giúp Cung gia báo thù, mà là vì mình?"
"Đúng." Hàn Vũ Thần gật gật đầu, thở dài một hơi, "Nói đến đến chuyện này là một bi kịch khác, sau khi biết rõ nội tình, ngược lại anh không biết rõ nên nói cái gì cho phải ."
"Đến cùng xảy ra chuyện gì?" Lăng Tuyết vội vàng truy hỏi.
"Hiện tại anh không có cách nào để trả lời cho em." Hàn Vũ Thần ngưng trọng nói, "chuyện này rất phức tạp, em nên tự mình đi nghe, mới tự mình hiểu rõ ràng mọi chuyện."
"Phần hai của đoạn ghi âm đâu?" Lăng Tuyết đang tìm trong điện thoại.
"Để anh." Hàn Vũ Thần giúp cô tìm ra, nhẹ nói, "Em nên chuẩn bị tâm lý thật tốt, nghe xong đoạn ghi âm này, chỉ sợ sẽ khiến cho tâm tình không ổn định, tâm tình khó chịu."
Nghe đến những lời này, Lăng Tuyết dừng lại, nhớ tới lời Tần Tuệ nói khi nãy, mỗi một câu nói cũng giống như một con dao nhọn hung hăng đâm vào lòng, làm cho cô lòng như đao cắt...
Cô cảm thấy, không có có cái gì là không thể thừa nhận .
Nhưng mà không biết rõ vì cái gì, lúc này, cô lại có chút khiếp đảm, cô nhớ tới lúc trước biết rõ chuyện của mẹ mình chết thảm, đã từng oán hận thật lâu với Thân Đồ Dạ, mặc dù về sau cô đã nghĩ thông suốt, Thân Đồ Dạ khi đó còn nhỏ, hơn nữa ước muốn ban đầu của anh xác thực là ở cứu người, cho nên cô cũng cho qua.
Thân Đồ Dạ nói nhất định sẽ cho cô một cái công đạo, cô tin tưởng anh, cho nên liên tục chờ anh.
Chỉ là về sau xảy ra rất nhiều chuyện, anh còn không kịp cho cô trả lời thuyết phục, hai người bọn họ cũng đã tách ra.
Cô nghĩ tới rất nhiều nguyên nhân, nghĩ tới rất nhiều rất nhiều tình cảnh có thể sẽ xảy ra, nhưng ma cô cũng không nghĩ đến, cơ bản tên đầu sỏ gây nên chính là cha của Thân Đồ Dạ -Thân Đồ Tiếu.
Khó trách, Thân Đồ Dạ có nhiều nỗi niềm khó nói như vậy;
Khó trách, anh không chịu mang cô đi bái tế cha mẹ anh...
Làm cho Lăng Tuyết trăm mối như tơ vò, cô từng nghe Thân Đồ Phong Hoa đã nói qua, gia tộc Thân Đồ mấy đời tiền tài quyền thế hùng hậu, có tài có thế như thế sao Thân Đồ Tiếu phải bắt cóc Cung gia thiếu phu nhân? Vì tiền? Quá hoang đường.
Nhưng nếu như không phải vì tiền, thì là vì cái gì?
Lẽ nào Thân Đồ gia và Cung gia có cừu oán?
Nếu quả thật là như vậy, Thân Đồ Dạ nên biết đi?
Căn bản là không cần tìm đáp án từ Tần Tuệ...
"Em tiếp tục nghe tiếp đi." Hàn Vũ Thần thay Lăng Tuyết mở phần hai đoạn ghi âm.
Lăng Tuyết đeo tai nghe lên, lần này không phải là giọng nói của nhà thôi miên, mà là giọng nói của một người đàn ông khác, người đàn ông này hiển nhiên đã biết thân phận Đế Mộ Phàm, gọn gàng dứt khoát ép hỏi Tần Tuệ: "Cơ bản Đế Mộ Phàm là mối tình đầu của Cung gia thiếu phu nhân! ! !"
"Ông, làm sao biết? Ông là ai? Các người... Các người muốn làm gì?"
Lúc này Tần Tuệ đã tỉnh lại từ thôi miên, nói lời đã có lúc chị ta tỉnh táo, hoảng sợ mà hoảng loạn.
"Tôi là Đường Tiêu, chủ nhân của tôi là Lỗi Lạc." Giọng nói kia tự giới thiệu mình, "Ngươi nên biết, hiện tại tôi giúp Thân Đồ tiên sinh làm việc."
"Các ngươi không nên vọng tưởng." Tần Tuệ vô cùng đề phòng, "Các ngươi bắt ta lại đây cũng vô ích, nếu như các ngươi giết tôi, tôi cũng sẽ không phản bội Lãnh tiên sinh."
"Chị đã phản bội." Đường Tiêu lạnh lùng nói, "Chị mới vừa bị thôi miên, đã đem tất cả chuyện xấu của Lãnh Thanh Mặc làm nói rất rõ ràng, không tin, chị có thể nghe một chút."
Nói xong, Đường Tiêu đem phần ghi âm thứ nhất mở cho Tần Tuệ nghe, Tần Tuệ nghe đến những lời này, tâm tình hết sức kích động, nhào tới muốn tiêu hủy ghi âm, lại bị Đường Tiêu một cước đạp đến trên mặt đất, Đường Tiêu trào phúng cười lạnh: "Chết đã đến nơi còn dám bừa bãi, chị rơi vào trong tay chúng tôi, trừ thành thật khai báo ra, cái gì cũng đều làm không được."
"Tôi sẽ không nói, sẽ không nói." Tần Tuệ phẫn nộ nói, "bất quá chỉ có chết thôi mà"
"Chị đã nói xong, đoạn ghi âm này dài đến hơn hai tiếng..." Đường Tiêu gọi một người mau vào, "Chị nhìn một chút, chị đã đem tất cả bí mật đều nói ra hết, hiện tại lại che che giấu giấu đã không có bất cứ ý nghĩa gì."
"Các ngươi..." Tần Tuệ tuyệt vọng ngã ngồi dưới đất.
"Bất quá chị yên tâm." Đường Tiêu cười lạnh nói, "Lãnh Thanh Mặc nếu đã để lại thuộc hạ thuận theo ý tứ của Lăng tiểu thư mà làm việc, cũng đã đoán được chúng tôi sẽ lấy thông tin từ chị để biết rõ tất cả chân tướng, chị có nói hay không đều sẽ không ảnh hưởng đến hắn, hoặc nói một cách chính xác hơn, hắn hiện tại đã chuẩn bị ngả bài toàn bộ, không có ý định che giấu nữa. Hiện tại chị phải đem tất cả chân tướng nói ra, chỉ là để Lăng tiểu thư thêm đau lòng sớm một chút mà thôi."
Nghe đến những lời này, Tần Tuệ trầm mặc, chị ta biết rõ, Đường Tiêu nói đều là sự thật. .
Với tâm cơ của Lãnh Thanh Mặc, không thể nào không biết rõ Thân Đồ Dạ sẽ tra ra từ trên người Tần Tuệ, dù sao Thân Đồ Dạ lúc trước đã cho người đi Thụy Sĩ tìm Tần Tuệ, là Lãnh Thanh Mặc vượt lên trước một bước cứu chị ta trở về mà thôi. Khi đó còn không phải lúc ngả bài, mà bây giờ không giống như vậy, Lãnh Thanh Mặc đi một mình, tất cả thuộc hạ đều nghe lời Lăng Tuyết, rất hiển nhiên, hắn đã không cố kỵ gì.
"Nếu coi như chị hiện tại không nói, chúng tôi sẽ thôi miên chị lần nữa, để cho chị nói đáp án ra." Đường Tiêu lạnh lùng quát, "Nếu không muốn tiếp tục bị đau, nói thẳng ra chân tướng."
"Các người cho là tôi là người ngu sao?" Tần Tuệ lạnh lùng cười, "Nhà thôi miên một ngày chỉ có thể thôi miên một lần, hơn nữa mỗi một lần đều cũng có thời hạn, vừa rồi thôi miên bị cắt đứt, hôm nay không thể lại thôi miên, các người vội vã biết rõ đáp án, cho nên mới ép hỏi tôi như vậy. Bằng không, các người đã trực tiếp đem tôi đi thôi miên lần nữa rồi, cần gì phải lăn qua lăn lại như vậy?"
"Chị nói không sai." Đường Tiêu thẳng thắn nói, "Hôm nay thật sự là không có cách nào khác lại thôi miên chị, Thân Đồ tiên sinh muốn phải nhanh một chút biết rõ đáp án, cho nên chúng tôi mới trực tiếp thẩm vấn. Nhưng mà như thế này cũng không có nghĩa là chúng tôi không có cách nào với chị, chúng tôi có rất nhiều hình pháp, để cho chị chịu chút đau khổ, chị mới biết được cái gì gọi là chiêu."
"Tôi đối với chết còn không sợ, còn sợ gì?" Tần Tuệ còn ở mạnh miệng, "Cho dù tôi thật nói ra những thứ gì, Lãnh tiên sinh cũng sẽ thông cảm tôi, hắn vừa nghe đến giọng nói của tôi liền biết tôi là bị thôi miên mới nói ra, nếu tôi ở trạng thái tỉnh táo sao có thể phản bội hắn, ý nghĩa của nó sẽ không giống nhau."
"Xem ra chị còn chưa hết hy vọng." Đường Tiêu trào phúng cười lạnh, "Lẽ nào chị vẫn chưa rõ sao? Đối với Lãnh Thanh Mặc mà nói, chị bất quá cũng chính là một con cờ mà thôi, hắn vì khống chế chị, đã sớm động tay chân trên người chị."
"Cái gì?" Tần Tuệ sửng sốt, "Tôi căn bản là không hiểu các người đang nói cái gì, các người đừng tưởng rằng châm ngòi ly gián như vậy có thể đã lừa gạt tôi."
"Thật sự là đáng thương." Đường Tiêu thở dài một hơi, "Lẽ nào chị không có phát hiện cơ thể mình có cái gì khác thường sao?"
"Tôi căn bản là nghe không hiểu cậu đang nói cái gì." Tần Tuệ mặt ngoài mạnh miệng, kỳ thật trong lòng đã sợ hãi, "Tôi có cái gì khác thường? Tôi cái gì khác thường cũng không có..."
Chị vừa nói vừa gãi cánh tay, kỳ thật chị đã sớm phát hiện trên cánh tay phải có nhiều đốm đen, còn có vài cái gân nhô lên màu xanh, giống như bên trong có con sâu đang muốn chuyển động, bình thường không có cảm giác gì, nhưng mà buổi tối sau khi tắm rửa xong sẽ rất ngứa, nếu như dùng tay đi bắt, sẽ rất đau, lại một lần còn ra máu đen, chị ta bị hù dọa, cẩn thận hỏi thăm Lãnh Thanh Mặc, đây là bệnh quái gì.
Lãnh Thanh Mặc nói có khả năng chị ta bị dị vật gì đó, không phải là bệnh gì nặng, chị ta không cần lo lắng, vì vậy, chị ta thật sự không để ý đến.
Bởi vì từ trước đến giờ đều chị ta xem lời nói của Lãnh Thanh Mặc như như chân lý, thánh chỉ, hắn nói như thế thì khẳng định là như thế, từ trước đến giờ chị ta không có hoài nghi qua.
Nhưng mà bây giờ nghe được Đường Tiêu vừa nói như thế, chị ta bắt đầu cảm thấy sợ hãi .
"Thật sự là đáng thương..." Đường Tiêu một phen túm lấy cánh tay Tần Tuệ, kéo tay áo của chị ta lên, chỉ những đốm đen kia nói, "Chị không muốn biết đây là cái gì?"
"Cái này, đây là cái gì?" giọng nói của Tần Tuệ đang phát run.
"Chị tận mắt xem sẽ biết ..."
Lập tức xoạt một cái con dao cắt ngang một đường, Tần Tuệ thì kêu thê thảm.
Đường Tiêu cứng rắn đâm thủng vài đốm đen kia, bên trong là vài cái máy nghe trộm nhỏ xíu.
Tần Tuệ chấn kinh đến trợn mắt há hốc mồm, bất khả tư nghị nhìn mình cánh tay, máy nghe trộm? ?
"Kỹ xảo vụng về như thế, rất hiển nhiên là do thủ hạ của Lãnh Thanh Mặc cài vào vào người chị ta, nếu như nếu đổi lại là hắn, nhất định sẽ làm rất hoàn mỹ, căn bản là sẽ không mở được ra." Đường Tiêu tàn nhẫn nói, "Hắn chạm vào cũng không muốn chạm đến chị, thấy rõ hắn đến cỡ nào chán ghét chị. ."
"Sẽ không, sẽ không..." Tần Tuệ hoảng sợ lắc đầu, "Lãnh tiên sinh sẽ không làm như vậy, tôi đối với hắn rất trung thành và thành tâm, chuyện gì cũng bẩm báo với hắn, hắn căn bản cũng không cần thiết cài máy nghe trộm vào người tôi, hắn không cần thiết làm a như thế."
"Một tên có nội tâm âm u, căn bản là sẽ không dễ dàng tin tưởng người khác." Đường Tiêu lạnh lùng nói, "Chỉ trách chị biết quá nhiều. Hơn nữa, chị không chỉ là bị cài vào người máy nghe trộm, còn bị hạ độc. Mấy cái gân xanh bị phòng lên chính là độc tố đang lan tràn, hiện tại có phản ứng gì, chị tự mình phải rất rõ ràng."
"Tôi, tôi..." Tần Tuệ thất kinh, căn bản là nói không ra lời, giọng nói đều đang phát run, chị ta đương nhiên rõ ràng, đã mấy tháng nay không đến tháng, mặc dù chị ta đã hơn 40 tuổi, nhưng mà còn chưa tới thời mãn kinh, kỳ sinh lý đều là bình thường, bây giờ căn bản không đến tháng, hơn nữa có đôi khi còn ra máu màu đen, thường xuyên cảm thấy hoảng hốt đầu choáng váng, có một loại cảm giác bất cứ lúc nào cũng sẽ bị sốc chết được báo trước.
Lẽ nào cái này chính là dấu hiệu trúng độc? ?
"Lãnh Thanh Mặc sẽ không để cho chị sống quá lâu ." Đường Tiêu nói, "Nếu hôm nay cái gì chị cũng không nói, cũng sống không quá một tháng, hơn nữa, chị sẽ chết cực kỳ thảm."
"Vì cái gì? Vì cái gì? ?" Tần Tuệ khóc, khóc đến rất tuyệt vọng, "Tôi đối hắn chân thành như vậy, hắn tại sao phải đối với tôi như vậy? Vì cái gì? ?"
"Nếu mà chị đàng hoàng nói ra tất cả mọi chuyện, tôi sẽ dẫn chị đi Anh quốc, để cho chị ở trước mặt hỏi Lãnh Thanh Mặc. Như thế, chị có chết cũng có thể nhắm mắt ."
[…] Kẻ Thù Bên Gối Chương 352 […]
ReplyDelete