Kẻ Thù Bên Gối - Chương 356

"Lăng Tuyết..." Hàn Vũ Thần còn muốn nói thêm gì đó, Lăng Tuyết đã từ trên giường đứng lên, hắn vô cùng bất đắc dĩ, chỉ có thể đỡ cô, "Được rồi, anh dẫn em đi, nhưng mà em phải đồng ý với anh, thẩm tra xong là trở về nghỉ ngơi ngay, không được lăn qua lăn lại . ."

"Biết rồi." Lăng Tuyết không muốn làm cho hắn lo lắng, thuận miệng ứng một câu.

Hai người chuẩn bị đi tìm cánh sát Dương, lúc này, di động Hàn Vũ Thần vang lên, là luật sư của hắn gọi tới, muốn báo về chuyện của: "Hàn thiếu, chuyện này đặc biệt phiền toái, tất cả giấy tờ hợp pháp của tập đoàn Lãnh đều do Lăng Ngạo ký tên, người đại diện pháp lý cũng đổi thành tên hắn, hiện tại công ty thiếu hụt mười mấy triệu USD, hắn nhất định phải gánh chịu cái trách nhiệm này, nếu như hắn còn không trả nỗi, vậy thì phải ngồi tù."

"Không có biện pháp khác sao?" Hàn Vũ Thần tức giận hỏi, "cơ bản Lãnh thị chính là của Lãnh Khôn, không có nữa điểm liên quan đến Lăng Ngạo, tại sao hiện tại tất cả giấy tờ pháp lý đều biến thành hắn? Có phải là Lãnh Khôn tạo giấy tờ giả hay không?"

"Chúng tôi đã điều tra, giấy tờ pháp lý không có vấn đề." Luật sư nói, "Tất cả tên ký trên văn kiện đều là tự tay Lăng Ngạo ký và ấn dấu tay, còn có kèm theo số chứng minh nhân dân của hắn. Tình huống như thế, muốn nói là Lãnh Khôn tạo giấy tờ giả, thẩm phán đều sẽ không tin tưởng."

"Lẽ nào sẽ không có những biện pháp khác ?" Hàn Vũ Thần nhăn mày đến sít xao.

"Chúng tôi đang nghĩ biện pháp, nhưng mà..." Luật sư dừng một chút, cẩn thận nói, "Ngài cũng đừng ôm hy vọng quá lớn, chuyện này thật sự rất phiền toái. Trừ phi có đầy đủ chứng cớ chứng minh Lăng Ngạo là bị buộc ký tên vào mấy giấy tờ này."

"Hắn hẳn không phải là tự nguyện."

Hàn Vũ Thần nghĩ đến lúc trước đã nghe thấy Năm Khúc nhắc tới qua Lãnh Khôn có vấn đề, hơn nữa Thân Đồ Dạ chắc cũng đã sớm phát hiện những vấn đề này, Thân Đồ Dạ cho dù không thích Lăng Ngạo, nhưng mà biết rõ hắn và Lăng Tuyết là bạn bè, hắn không thể nào ngồi yên không để ý đến, chỉ sợ đã sớm đã nhắc nhở qua Lăng Ngạo .

Lăng Ngạo mặc dù không coi là thông minh, nhưng cũng không phải là ngu xuẩn như vậy, chuyện lớn như vậy, hắn không thể nào không đề phòng.

Đã như vậy, hắn làm sao có thể ký tên trên mấy hợp đồng đó được? Đây không phải là tự nguyện nhảy vào g vực sâu sao?

"Vũ Thần, vừa rồi anh nghe điện thoại là đang nói chuyện của Lăng Ngạo sao?"

Lăng Tuyết ở bên cạnh, vừa rồi đã nghe được mấy lời của Hàn Vũ Thần nói.

"Uh" Hàn Vũ Thần gật gật đầu, "Chính là chuyện của Lăng Ngạo, anh vốn không muốn làm cho em lo lắng, nhưng mà vừa rồi ở trong điện thoại cũng đã nghe được, hiện tại Tập đoàn Lãnh thị, người đại diện pháp lý chính là Lăng Ngạo, cho nên tập đoàn Lãnh thị đang nợ mười mấy triệu USD, Lăng Ngạo phải chịu trách nhiệm, hiện tại chuyện của Lăng Ngạo vô cùng phiền toái, luật sư của anh đều không có biện pháp ."

"Không đúng..." Lăng Tuyết lẩm bẩm tự nói nói, "Thân Đồ Dạ đã sớm biết Lãnh Khôn có vấn đề, anh ấy không thể nào không hành động, Lãnh Khôn chỉ là một tiểu nhân vật, Thân Đồ Dạ chỉ cần một cú điện thoại là có thể đem hắn giải quyết xong, sao lại biến thành như bây giờ?"

"Anh cũng nghĩ như vậy, nhưng mà bây giờ sự thật ở ngay trước mắt..." Hàn Vũ Thần nhíu lại mi nói, "Anh nghĩ, khả năng là Thân Đồ Dạ quá bận rộn, cho nên xem nhẹ chuyện này."

"Sẽ không" Lăng Tuyết lắc lắc đầu, "chuyện Thân Đồ Dạ làm từ trước đến nay rất kín đáo, chuyện quan trọng như vậy, anh ấy sẽ không xem nhẹ, huống chi, Lãnh Khôn lợi dụng Lăng Ngạo, rất có thể là có liên quan đến anh ấy."

Nhưng mà bây giờ toàn bộ chứng cớ cũng đã xếp đặt ngay trước mắt, Lăng Ngạo cũng bị bắt giữ ." Hàn Vũ Thần cảm thấy nghi hoặc, "Anh nói đoàn luật sư của công ty đến xử lý chuyện này, bọn họ đều cảm thấy không có biện pháp..."

"Mặc kệ, chuyện này cứ để đó." Lăng Tuyết rất quyết đoán, "Mở phiên toà thẩm án cũng cần phải có thời gian, kết quả cuối cùng cũng cần thời gian, kết quả xấu nhất cũng chính là ở trong tù một thời gian, coi như là cho hắn một chút giáo huấn là được rồi. Cứu đám trẻ cô nhi viện quan trọng hơn, nếu như bọn họ có cái gì bất trắc, cái kia đã có thể quan hệ đến an toàn tính mạng."

"Em nói cũng đúng." Hàn Vũ Thần gật gật đầu, "Chuyện này liền giao cho luật sư đi làm đi, trước hết chúng ta nghĩ biện pháp điều tra đám trẻ cô nhi viện mất tích đã."

"Uh. Đi thôi, chúng ta nên gặp cái tên họ Dương kia sớm một chút."

"Được"

...

Trong lúc Hàn Vũ Thần mang Lăng Tuyết đi thẩm vấn cánh sát Dương, thì ở Anh quốc kia, Thân Đồ Dạ cũng đi theo tùy tùng của Dạ Thần đến chỗ của Dạ Thần ở phía bắc Anh quốc.

Thân Đồ Dạ và Dạ Thần đã quen biết nhau nhiều năm, hai người cũng rất ít gặp mặt, đi đến hang ổ của Dạ Thần đây là lần đầu tiên.

Tính cách của Dạ Thần quái gở bất thường, hỉ nộ vô thường, cương quyết không kiềm chế được, chuyện duy nhất hắn yêu thích chính là chơi phụ nữ, tùy tùng của hắn đại đa số đều là đủ loại kiểu dáng mỹ nữ, những mỹ nữ này đối với hắn trung trinh một lòng, thề chết đi theo, đối với người khác lại là lạnh băng.

Hôm nay phái tới "Nghênh đón" Thân Đồ Dạ không phải là tùy tùng mỹ nữ, Thân Đồ Dạ chưa từng thấy bọn họ, xem ra hẳn là người mới, cũng có thể là người của Long Cửu.

Long Cửu và Dạ Thần có cùng sở thích, ham hưởng lạc, phong lưu háo sắc, đối tiền tài địa vị lại là vĩnh viễn không ngừng dùng dục vọng cùng dã tâm, tính tình âm hiểm xảo trá, vì đạt được mục đích không từ thủ đoạn nào.

Vài năm nay, Long Cửu phòng thủ ở Anh quốc to như vậy, Thân Đồ Dạ phụ trách quản lý các nước Đông nam á, hai người nước giếng không phạm nước sông, không phạm vào bất cứ cái gì của nhau, nhưng mà nguồn gốc của Thân Đồ Dạ ở Anh quốc, Thân Đồ Phong Hoa phát triển sự nghiệp cũng ở Anh quốc, Thân Đồ Dạ thường xuyên muốn trở về, chuyện này có qua có lại nên có chút xung đột với Long Cửu.

Tóm lại hai người bọn họ là không ưa gì nhau, Long Cửu không ưa Thân Đồ Dạ loại người luôn nói nguyên tắc, tật xấu là không van xin, Thân Đồ Dạ cũng rất phản cảm với Long Cửu. Hai người đối đầu, trong tối ngoài sáng đấu đến đấu đi, nhưng mà trở ngại lần này có nhiều tầng liên quan, bọn họ cũng có chỗ cố kỵ, cho nên trước mắt cũng không có thật sự đánh nhau.

Xe lái vào khu vực thành phố, Thân Đồ Dạ nhìn qua cửa sổ xe, bên ngoài toàn cảnh màu bạc, khẽ nheo lại con mắt, Dạ Thần thần kinh hề hề, sao sông băng này trên đất đầy tuyết cả thành phố? Lạnh lắm a!

Còn đem người đều đến chỗ này họp, hắn có bị bệnh không?

"Thân Đồ tiên sinh, đến rồi!" Xe ngừng lại đến, có người lại đây mở cửa xe.

Thân Đồ Dạ từ trên xe bước xuống, liếc mắt liền nhìn thấy Lỗi Lạc, hắn đứng ở cửa chờ hắn, cau mày, biểu cảm thâm tình nghiêm túc ngưng trọng.

Thân Đồ Dạ gọn gàng dứt khoát hỏi: "Dạ Thần đâu?"

"Dạ vương và Long Cửu ở phía sau phòng chờ cậu." Lỗi Lạc nhìn nhìn Thân Đồ Dạ, giống như có chuyện muốn nói với anh.

"Cố Huy và Lôi Quân đâu?" Thân Đồ Dạ dò hỏi.

"Ở trong tay Dạ vương."

Lỗi Lạc và Thân Đồ Dạ không giống nhau, Dạ Thần đối hắn có ân, cho nên hắn tôn trọng Dạ Thần hơn, luôn đi theo những người khác xưng hô với Dạ Thần là Dạ vương.

Long Cửu với Tư Không Cẩn trước kia lại càng không cần phải nói, đối với Dạ Thần vô cùng tôn trọng, bốn người này, cũng chỉ có Thân Đồ Dạ đối với Dạ Thần chẳng thèm ngó tới.

"Dạ Thần uống lộn thuốc rồi à? Sao lại bắt người của tôi." sắc mặt Thân Đồ Dạ tối lại, sải bước đi ra phía sau phòng.

Lỗi Lạc bước nhanh đuổi kịp anh, lo lắng khuyên nhủ: "Thân Đồ, cậu bình tĩnh một chút, phải nói chuyện thật tốt với Dạ vương."

"Có cái gì tốt mà nói ?" Thân Đồ Dạ buồn cười nói, "Nếu như hắn tin tưởng tôi, cũng sẽ không bắt người của tôi."

"Thân Đồ..." Lỗi Lạc còn muốn nói gì, Thân Đồ Dạ đột nhiên dừng lại bước chân, hỏi, "Đế Phong đến chưa?"

"Nghe nói đã đến." Lỗi Lạc mày nhăn lại, "Nhưng hắn còn chưa có lộ diện."

"A, chơi trò thần bí?" Thân Đồ Dạ trào phúng cười lạnh, "nhưng mà không cần gấp gáp, tôi đã biết hắn là ai ."

"Cậu biết hắn là ai?" trong lòng Lỗi Lạc bỗng chốc hiểu rõ, nhịn không được hỏi, "Cậu đột nhiên trở về, có phải đã xử lý tốt mọi chuyện rồi phải không?"

Người của Dạ Thần đang ở bên người, Lỗi Lạc hỏi rất hàm súc, Thân Đồ Dạ lúc trước chết sống không chịu trở về, hiện tại chỉ một mình lặng lẽ trở về, trong đó nhất định có nguyên nhân, mà nguyên nhân này, chính là Đế Phong!

Bởi vì Thân Đồ Dạ biết rõ thân phận của Đế Phong, cho nên lúc này mới chạy về, xem ra mấy chuyện xảy ra gần đây thật sự có liên quan đến Đế Phong.

Nhưng mà, vụ án Bạch Tấn Sinh chết là sự thật, nếu như Thân Đồ Dạ không có xử lý tốt chuyện này, trở về cũng là hết đường chối cãi, nên gánh chịu trách nhiệm một chút cũng hàm hồ không được.

"Tôi đã trở về, sẽ giải quyết tất cả vấn đề." Thân Đồ Dạ vỗ vỗ vai Lỗi Lạc, "Cậu không cần lo lắng."

"Nhưng mà..."

"Được rồi" Thân Đồ Dạ cắt đứt lời Lỗi Lạc nói, "Đi thôi, cùng tôi đi gặp Dạ Thần."

Thân Đồ Dạ cất bước đi về phía trước, Lỗi Lạc thở dài một hơi, đi theo phía sau anh.

Tòa thành này rất lớn, từ trước viện đến phòng khách riêng đều đi qua mấy trăm mét, Thân Đồ Dạ nhìn thẳng phía trước, xoải bước đi về phía trước, trong ánh mắt đều là không sợ hãi, anh đã sớm làm tốt mọi chuẩn bị, vô luận kết cục như thế nào, anh đều sẽ dũng cảm thừa nhận.

Ngược lại Lỗi Lạc rất lo lắng thay cho Thân Đồ Dạ, hắn hiện tại có một bụng nghi vấn muốn hỏi rõ ràng, nhưng mà Thân Đồ Dạ dường như cũng không muốn nói.

Cuối cùng đã đến phòng khách riêng, trước cửa phòng có bốn tùy tùng mỹ nữ đứng canh cửa, toàn thân là bộ đồ màu trắng bó sát người, trên mặt đeo mặt nạ màu trắng viền vàng, lộ ra đường cong vô cùng đẹp mắt, có một mỹ nữ vừa nhìn, người này rất ít gặp Thân Đồ Dạ, vẫn như cũ rất cung kính, khom lưng cúi đầu hành lễ: "Thân Đồ tiên sinh! Trác tiên sinh!"

"Thân Đồ tiên sinh, Dạ vương và Cửu gia đã chờ ngài lâu rồi. Mời!"

Tùy tùng mở cửa, Thân Đồ Dạ nâng bước đi đi vào, nhìn thấy trong đại sảnh, không khỏi nhăn mày lại, Dạ Thần cái người này tính tình và tính cách thật sự là không nắm bắt được, rõ ràng là tùy hứng, cương quyết không kiềm chế được từ trong xương nhưng mà lại rất hoài cổ, trong đại sảnh tất cả đều là thiết kế cổ điển kiểu Trung Quốc, quanh quẩn du dương khúc nhạc đàn tranh, còn có một loại mùi thơm đặc biệt.

Bình phong chạm trổ sau lưng, hai bóng lưng quen thuộc như ẩn như hiện, một người với giọng nói trào phúng cười lạnh truyền đến: "Không phải là không chịu trở về sao? Xem ra vẫn là sợ."

Giọng nói Long Cửu rất êm tai, có một loại lực đặc biệt xuyên thấu, lúc nói chuyện lại có một loại cảm giác vui vẻ ẩn hàm trong đó.

"Là tôi sợ, sợ không có ai thu thập mày." Thân Đồ Dạ lạnh lùng đáp lại một câu, bước đi qua.

"Ha ha..." Long Cửu cười to, buồn cười, giống như lời này là một cái gì đó đặc biệt buồn cười, "Chết đến nơi còn mạnh miệng như thế, thật sự là không biết tự lượng sức mình!"

"Long Cửu, mày đủ rồi!" Lỗi Lạc lạnh lùng quát.

"Chuyện này đến phần của cậu nói chuyện?" Long Cửu căn bản không đem Lỗi Lạc để vào mắt.

"Mày..."

"Như thế nào?"

"Đủ rồi"

Một giọng nói khác cắt đứt lời Long Cửu nói, mặc dù thanh thanh đạm đạm, lại mang hơi lạnh thấu xương, một thân ảnh màu đen động động, chắn lại ánh sáng chói mắt.

1 comment: