Kẻ Thù Bên Gối (C49: Chỗ Dựa của Cô)

Nghe những câu này, làm cho Lăng Tuyết đặc biệt cảm động, Lãnh Thanh Mặc đối với các vấn đề của cô rất để tâm, chỉ cần một cú điện thoại, đều cho người lặp tức điều tra và vì cô mà giúp xử lý

Lãnh Thanh Mặc cuối cùng cũng đóng lại tập tài liệu, cười khổ một tiếng: "Xem ra vấn đề của chúng tôi đã làm phiền toái đến em rồi ."

"Có chuyện gì vậy?" Lăng Tuyết không hiểu ra sao. .

Lãnh Thanh Mặc ngẩng đầu nhìn Lăng Tuyết, dùng khẩu hình miệng nói - -

"Đó là công trình của nhà họ Hoắc, bọn họ muốn lấy lại mảnh đất trống kia,  phá bỏ cô nhi viện và khai phá vùng xung quanh núi, đầu tư khu nghỉ dưỡng cao cấp, vùng đất xung quanh đã giải tỏa xong, chỉ còn cô nhi viện của bọn em chưa được giải tỏa.

Cô nhi viện là phần giữa của vùng đất xung quanh núi, là có mười căn hộ đã bị cưỡng chế, nếu như cô nhi viện không giải tỏa được, thì hạng mục của họ coi như bỏ đi, không có khả năng tiến hành, cho nên bọn họ mới giở hết các thủ đoạn để đuổi bọn em đi.

Lúc trước anh mua cô nhi viện, thật tình là muốn giúp em hoàn thành tâm nguyện, căn bản không điều tra vụ việc này, không nghĩ tới chuyện này đã mang tai họa đến cho bọn em, là anh thất trách.

"Sao việc này lại đổ trách nhiệm cho anh được?" Lăng Tuyết không hiểu.

"Nếu như biết trước chỗ này sẽ có dự án, anh sẽ không mua lại mãnh đất đó." Lãnh Thanh Mặc dùng khẩu hình miệng nói, "Tìm một nơi xây mới cô nhi viện thì những chuyện này đã không phát sinh."

"Cái này không thể trách anh, chỉ có thể trách nhà họ Hoắc táng tận lương tâm, vì kiếm tiền lại làm ra loại hành động không bằng cầm thú này."

Lăng Tuyết lòng đầy căm phẫn, cô nhớ tới Hoắc Phi Vân, xem ra cao quý ưu nhã như vậy, không nghĩ tới gia đình lại làm ra sự tình độc ác cỡ này .

"Kinh doanh rất phức tạp, sẽ ủy quyền cho một công ty bất động sản làm giải tỏa, huống chi nhà họ Hoắc là một tập đoàn lớn, bọn họ hẳn là đem những chuyện nhỏ nhặt này giao cho bên thứ ba đi làm." Lãnh Thanh Mặc nói.

"Nhưng công trình này vẫn là nhà họ Hoắc làm thầu chính, tìm Hoắc thị là đúng rồi phải không?" Lăng Tuyết hỏi.

"Hoắc thị sẽ không để ý đến việc nhỏ này, huống chi em lấy danh nghĩa gì đi tìm họ? Hoắc thị dựa vào cái gì mà giúp em?" Lãnh Thanh Mặc hỏi ngược lại, "Cung thị mặc dù trong giới thương trường có chút ít địa vị, nhưng cũng không theo kịp Hoắc thị, huống chi, đây là công trình của Hoắc Thị, Cung thị không có địa vị, không có lý do gì nhúng tay vào."

Lăng Tuyết im lặng , Cô không thể lấy danh nghĩa Cung Thị ra mặt, nên cái gì cũng thể làm, chưa nói tìm Hoắc Thị đàm phán, mà ngay cả cửa công ty bọn họ còn chưa vào được.

Tần Tuệ tận tình khuyên bảo - -

"Hoắc Thị đứng đầu ngũ thần , so với Bạch gia thì khó đối phó hơn nhiều . Cô Lăng, cô có thể đừng tùy hứng làm bậy, Cung Thị trên phương diện kinh doanh không có biện pháp chống lại Hoắc Thị, không thể vì cô ra mặt, cô không nên nhất thời xúc động làm việc, chỉ mang thêm nhiều phiền toái cho cô nhi viện."

"Tôi có chút bằng chứng." Lăng Tuyết đem bằng chứng mà Quách viện trưởng đã thu thập cho Lãnh Thanh Mặc, " bên trong có giấy báo án của hai đứa bé, ảnh chụp của bọn côn đồ gây sự tại hiện trường, còn có..."

"Tôi tin là những bằng chứng này, các cô không giao cho cảnh sát phải không?" Tần Tuệ ngắt lời của Lăng Tuyết, "Mà ngay cả cảnh sát cũng không có tra ra manh mối, Ngài Lãnh thì có biện pháp gì?"

Lăng Tuyết thất vọng rũ tay xuống: "Thật sao? các ngươì thật không giúp được tôi?"

Lãnh Thanh Mặc trầm mặc , khẽ nhíu mày, thập phần khó xử.

Thấy rõ Tần Tuệ nói đều là thật .

Tần Tuệ nhìn nhìn Lãnh Thanh Mặc, hướng Lăng Tuyết nói: "Cô Lăng, tôi biết rõ cô rất lương thiện, vì bảo cô nhi viện đã trả giá rất nhiều, nhưng là cô cũng nên nhận rõ thực tế, chúng tôi bây giờ không có năng lực đối đầu cùng Hoắc Thị , không cần để mình rơi vào mầm tai họa"

Nhưng chúng tôi cũng không nói không giúp cô, không phải là một khu cô nhi viện sao? Như ngài Lãnh đã nói, chúng tôi có thể tìm một nơi cho bọn nhỏ, lấy danh nghĩa của Cung thị xây một khu tốt hơn cô nhi viện, để bọn họ sinh sống tốt hơn."

"Hha ha!" Lăng Tuyết bi thương cười một tiếng, kích động nói, "Tôi trong cô nhi viện lớn lên, chỗ đó có ta ký ức và dấu chân tôi, chỗ đó cây cối, hoa cỏ đều do chúng tôi trồng , các bức tường bị sụp đỗ được xây dựng lại bởi từng viên gạch, mồ hôi của bọn nhỏ, kỳ hạn thuê của cô nhi viện cũng sắp đến, nhưng là còn chưa tới, khi hợp đồng không chưa đến kỳ hạn, bọn họ không có có quyền dùng những thủ đoạn hèn hạ vô sỉ  xua đuổi chúng tôi, càng không có quyền lợi tổn thương bọn trẻ của chúng tôi! ! !"

"Cô đừng kích động." Tần Tuệ vội vàng khuyên bảo, "Tôi cũng biết rõ những người kia rất quá đáng, nếu như chúng tôi có thể xử lý, tuyệt đối sẽ không từ chối, nhưng bây giờ chúng tôi đang đối mặt là Hoắc Thị, Chúng tôi cũng bất lực a. Huống chi, có một số việc phải nghĩ thoáng mốt chút, 'núi xanh còn đó; không lo thiếu củi đốt', cô nhi viện bọn nhỏ bình an vô sự mới là quan trọng nhất, Cô muốn cứng rắn đối phó với bọn họ, nếu họ làm ra những việc quá đáng hơn với bọn trẻ, tới lúc đó có hối hận cũng không kịp".

Nghe đến những lời này, Lăng Tuyết lần nữa trầm mặc, mặc dù cô biết rõ mục đích của rõ Tần Tuệ mục đích là bo bo giữ mình, nhưng những lời này không phải không có đạo lý? nếu cô không cam tâm giữ đến cùng thì sao? Cô có thể đấu được với Hoắc Thị sao? Mà ngay cả Cung Thị đều bất lực, Cô thì tính cái gì?

"Dậy là cô đã quyết định?" Tần Tuệ thăm dò hỏi Lăng Tuyết, "Tôi hiện tại kêu người đi tìm một miếng đất..."

"Chờ một chút đã." Lăng Tuyết ngắt lời Tần Tuệ nói, "Hai đứa bé bị mất tích như thế nào rồi?"

"Cái này sẽ rất khó nói." Tần Tuệ nhỏ giọng nói, "Dính dáng đến vụ án hình sự, chúng tôi không có biện pháp nhúng tay vào, chỉ có thể chờ tin tức  của cảnh sát , chỉ cần cô nhi viện buông tha mảnh đất trống kia, bọn họ tự nhiên sẽ không làm thương tổn hai đứa bé kia."

"Cái gì gọi là phải?" Lăng Tuyết bỗng chốc liền phát hỏa, "Tôi biết rõ thực tế rất tàn khốc, tôi có thể tự biết rõ, tôi không phải là muốn đấu với ai, vì an toàn của bọn trẻ tôi nguyện ý lui một bước, tôi cũng có thể tiếp nhận vì bọn trẻ một lần nữa xây một khu cô nhi viện mới, nhưng điều kiện tiên quyết là đưa hai đứa trẻ kia bình yên về nhà! Nếu như ngay cả cái này đều không bảo đảm được, tôi cũng không thể tiếp tục nữa."

"Sự tình đã dính đến vụ án hình sự, nếu thây đổi được thì đặc biệt phức tạp, chúng tôi không có cách nào bảo đảm được gì. Không cần nói là cô, mà ngay cả Cung thị cũng không dám đấu cùng Hoắc Thị, Hoắc Thị bảo vệ danh dự của bọn họ, tuyệt đối không thể nào thừa nhận những vấn đề này, nếu như cô nhất định nhúng tay vào sự việc này, cuối cùng nếu xảy ra chuyện gì, thì Cung Thị cũng không giúp được cô..."

"Tôi không cần phiền đến các người ." Lăng Tuyết đứng dậy muốn đi.

"Cô muốn đi đâu?" Tần Tuệ vội vàng ngăn cản cô lại, "Cô không nên manh động, chúng tôi không phải là không giúp cô, chỉ là chuyện này thật ..."

"Tôi đi tìm Thân Đồ Dạ."

Lăng Tuyết thốt ra, sau khi nói xong chính mình cũng bị hù dọa , không biết bắt đầu từ lúc nào , cô thế nhưng đã đem Thân Đồ Dạ như cứu tinh của mình, gặp khó khăn không thể giải quyết thì vô ý thức nghĩ đến anh ta.

Tần Tuệ sững sờ một cái, nghiêm túc kia nói: "Kỳ thực, vụ việc này cũng chỉ có ngài Thân Đồ mới có thể giúp cô. Nhưng cô muốn lấy thân phận gì nói với ngài ấy? nếu phải xử lý việc này thì phải điều tra tư liệu, ngài ấy tự nhiên sẽ có thể tra ra chủ của Thánh Tâm cô nhi viện là cô, đến lúc đó, bí mật gì đều sẽ bị vạch trần ..."

"Tôi quản không được nhiều như vậy." Lăng Tuyết chau mày, "Tôi hiện tại phải cứu bọn trẻ."

"Ha ha!" Tần Tuệ lạnh lùng cười , "Đúng vậy, cô có thể không cần để ý tới lợi ích của Cung Thị, thân phận bại lộ thì bại lộ, dù sao cô còn có thể quay trở lại làm Lăng Tuyết, nhưng là cô đã nghĩ qua chưa? Nếu như Thân Đồ Dạ biết rõ cô giả mạo cung tiểu thư lừa gạt ngài ấy, ngài ấy sẽ nghĩ sao? Ngài ấy còn có thể giúp cô sao?"

Lăng Tuyết thình lình mở to hai mắt, tâm, giống như rơi vào vực sâu.

"Haizzzzzzzzz..." Tần Tuệ thở dài một hơi, tận tình khuyên bảo nói, "Tôi còn nhớ rõ thời điểm lần đầu tiên cô đến nhà họ Cung, tôi còn chưa kịp giải thích tình huống rõ , Cô cũng đã hiểu hết tình thế, đại khái bởi vì đó việc của nhà họ Cung, khi đó cô đặt mình là người ngoài cuộc, hiện tại đối mặt chính mình vấn đề thì bắt đầu hồ đồ rồi ."

"Thật sự không còn cách nào ?" Lăng Tuyết không cam lòng.

"Biện pháp cũng không phải là không có."

Tần Tuệ nhìn Lãnh Thanh Mặc một cái, đang chuẩn bị nói gì đó, Lãnh Thanh Mặc đột nhiên đứng dậy đi qua cầm Lăng Tuyết tay, ở trong lòng bàn tay nàng viết tiếp câu nói: "Anh sẽ huy động toàn lực giúp em, cho anh một chút thời gian!"

Lăng Tuyết giương mắt nhìn anh, đôi mắt trong suốt tựa như phát ra những vì sao lấp lánh, mang cho cô hy vọng.

Trong mắt cô hồng hồng , nhịn không được nhì anh...

Tần Tuệ sít sao nhíu mày, cũng không nói gì, yên lặng lui qua một bên.

...

Lãnh Thanh Mặc lúc này liền đi điều tra sự việc của cô nhi viện, trước khi đi dặn dò Lăng Tuyết ăn uông, nghĩ ngơi cho tốt, đừng suy nghĩ lung tung.

Tần Tuệ cũng không có nhiều lời, chỉ là thở dài một hơi.

Lăng Tuyết biết rõ, chính mình lại mang thêm phiền toái cho Lãnh Thanh Mặc, trong lòng cô rất áy náy, nhưng vấn đề này của cô nhi viện vô cùng cấp bách, nhất định phải mau chóng giải quyết.

Chỉ có thể đợi đến sau này có cơ hội mới báo đáp anh thật tốt.

Lăng Tuyết không đói bụng, ăn chút gì đơn giản rồi trở về phòng nghỉ ngơi, cô tối hôm qua thức trắng đêm, cho dù tâm sự nặng nề cũng chống cự không nổi mệt mỏi, ngủ rất nhanh.

Ngủ một mạch đến tối mịt, cô bị điện thoại đánh thức, mơ mơ màng màng lấy di động từ dưới cái gối lấy ra xem, lại là Thân Đồ Dạ gọi tới, cô đang chuẩn bị nhận, thì điện thoại đã bị ngắt ...

Cô híp mắt nhìn màn hình di động, do dự có nên gọi lại hay không, nhận được tin nhắn, từ Thân Đồ Dạ gửi đến : "Ngủ rồi à? Anh đi công tác nước ngoài, năm ngày nữa sẽ về."

Đi công tác rồi?

Như thế cũng tốt.

Dù sao cũng không thể tìm anh ta giúp đỡ, anh không ở đây, cô đỡ phải ứng phó, thật là vui vẻ, yên tĩnh.

Lăng Tuyết ngẫm đang nghĩ có cần nhắn lại chúc đi đường bình an, ngón cái đã vuốt vài cái trên màn hình, cuối cùng vẫn nhét điện thoại xuống gối và tiếp tục ngủ.

Vừa nhắm mắt lại, trong đầu toàn những vấn đề hỗn loạn, lúc thì Lãnh Thanh Mặc, lúc thì Thân Đồ Dạ...

Về Lãnh Thanh Mặc tất cả đều là dịu dàng, về Thân Đồ Dạ tất cả đều là cường ngạnh bá đạo.

Cuối cùng, cô cưỡng chế xóa đi hình ảnh Thân Đồ Dạ thân trong đầu, chỉ toàn nghĩ về Lãnh Thanh Mặc!

Sân bay quốc tế, chiếc Lincoln đang băng băng chạy về phía trước.

Thân Đồ Dạ nhìn chằm chằm di động, rất lâu, vẫn không có nhận được tin nhắn lại của Lăng Tuyết, anh có chút thất vọng, nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ, mặt trời đỏ rực phía chân trời, đám mây lơ lững giống như gương mặt của Lăng Tuyết, xinh đẹp động lòng người.

Cô đến cùng là một cô gái như thế nào?

Như là sương mù thâm sâu, thần bí khó lường, vừa giống như mèo hoang lại hoang dã như lửa.

Anh không thể nào rút chân ra khỏi hố sâu này rồi....

- - - - - - - - - -

Hết chương 49 - edit by Diệp Trúc Giai

1 comment: