Hầm Táo Ký - Chương 66: Là Chàng

Đường Táo lật người qua, phát giác có gì đó không quá thích hợp. Nàng dụi dụi con mắt, mơ mơ màng màng chậm rãi mở mắt, bên người đã không có sư phụ.


Di?


Sư phụ luôn luôn ham ngủ, hôm nay sao dzậy sớm hơn nàng.


Đường Táo cau mày nghĩ nghĩ, hơn nữa khi sư phụ rời giường, nàng một chút cũng không có nhận thấy... Thật đúng là kỳ quái. Đường Táo không suy nghĩ thêm nữa, đưa tay từ đệm chăn ra, nhìn trên cánh tay trắng nõn có nhiều vết xanh tím , liền nhớ tới kích tình đêm qua.


... Tươi đẹp lại dâm mỹ.


Khiến Đường Táo gấp gáp che mặt, không dám nữa tiếp tục suy nghĩ nữa.


Rõ ràng là mới nếm qua chuyện này, vì sao sư phụ lại học được nhiều cách đa dạng như vậy, lại đem nàng ăn tươi nuốt sống, giằng co hơn nửa buổi, về sau, nàng thật sự mệt mỏi, mới thiếp đi. Đại khái là sau đó, Sư phụ bôi thuốc cho nàng, chỗ đó cũng không đau lắm, chỉ là  cảm giác bủn rủn lại làm cho nàng không thể không nhíu mày.


May mắn là lúc bôi thuốc đã ngủ, không thì lại là một phen giằng co.


Bất quá ——


Lại quá phóng túng như vậy, chỉ sợ mình cũng sẽ bị ép đến hỏng luôn rồi.


Đường Táo tức giận mặc quần áo, nghĩ thầm: về sau nhất định phải nhắc sư phụ tiết chế một ít.


Đường Táo rời giường, Hải Đường liền tiến vào hầu hạ, nàng hỏi sư phụ đi khi nào, Hải Đường lại nói sáng sớm chưa từng gặp qua trang chủ. Đường Táo liền thấy kỳ quái , Hải Đường luôn luôn dậy sớm, nếu sư phụ sáng sớm rời đi, Hải Đường không có khả năng không biết .


Chẳng lẽ, sư phụ lại thức dậy sớm như vậy?


Đường Táo tất nhiên sẽ không nghĩ tới, sư phụ nửa đêm đã rời đi , chung quy khi đó mình quá mệt mỏi, không có để ý.


 Chắc là có cái gì quan trọng ah? trong lòng Đường Táo có chút bất an, lại làm bữa sáng thật nhanh, đưa qua cho sư phụ.


Lúc Đường Táo mang đồ ăn sáng qua, nhìn thấy hình ảnh của sư phụ ——


Một nam tử toàn thân áo trắng, khoanh tay, hướng mặt về phía ngoài bờ hồ Di Lan Cư, gió nhẹ thổi qua, dung mạo tuấn tú, ánh mắt lạnh nhạt, có vài phần tiên phong đạo cốt. Lần đầu gặp mặt, Đường Táo liền bị bộ dáng này của sư phụ lừa, nhận lầm hắn là Tiên Quân.


Đường Táo không khỏi mỉm cười.


Nhưng là nới sư phụ đứng, nếu bước thêm một bước sẽ bị rơi xuống hồ. Đường Táo biết sư phụ mắt mù, hành động rất tự nhiên, không có trở ngại, chính là nguyên nhân này, lúc trước nàng tới di lan cư lúc nhìn thấy sư phụ, nhất thời không có nhìn ra mắt mù, thẳng đến khi tới gần, mới phát hiện manh mối.


Đường Táo vẫn là lo lắng, đem hộp đồ ăn để một bên trên bàn, bước nhỏ đi qua, im lặng ôm lấy hắn từ phía sau lưng.


Sư phụ không có động, cũng không nói gì.


Thường những người bị mù mắt, thính lực rất tốt, Đường Táo biết, lúc nàng đi qua , sư phụ cũng biết là nàng, bây giờ ôm hắn như vậy, càng rõ ràng . Đường Táo cọ cọ mặt, nói: "Hôm nay sap lại dậy sớm như vậy?"


Mấy ngày trước sư phụ mỗi lần đều là quấn nàng không để nàng đứng lên, không làm khó đến giờ Thìn nơi nào chịu đứng lên?


"Nghĩ đến có một số việc chưa xử lý, liền thức dậy hơi sớm." Trọng Vũ thản nhiên nói.


Tuy rằng, âm thanh giống như thường ngày, nhưng Đường Táo nghe vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không thích hợp. Đang lúc nàng nhíu mày nghi hoặc, sư phụ liền xoay người, ôn hoà vương tay xoa mặt nàng, dừng dừng một chút mới nói: "Trời đang lạnh như vậy, không biết mặc nhiều quần áo một chút sao?"


Quan tâm săn sóc như vậy, sự nghi hoặc của Đường Táotoàn bộ bị phủi sạch sẽ, nàng thân thiết cọ vào ngực hắn, "Ta biết ." Dứt lời liền tựa vào trong lòng hắn ngẩng đầu, nói, "Ta làm đồ ăn sáng, cùng nhau ăn nha?"


Trọng Vũ chỉ vuốt tóc nàng, chậm rãi mở miệng nói: "Ta ăn rồi."


"Ân?" Vài ngày nay sư phụ đều thích thức ăn nàng làm , nghe sư phụ nói như vậy, Đường Táo liền nhíu đôi mi thanh tú lại, sau một lúc lâu rầu rĩ cúi đầu, lông mi run rẩy, nói, "Vậy... Được rồi." Ăn rồi liền ăn rồi, không phải là một bữa ăn sáng nha, nàng nghi ngờ nhiều làm cái gì?


Đường Táo bất đắc dĩ, liền nhoẻn miệng cười, nhón chân lên hôn hôn cằm sư phụ , yêu kiều nói: "Vậy buổi trưa ta sẽ mang đồ ăn đến, chàng chờ nha."


Trọng Vũ cũng không giữ nàng, chỉ là gật đầu "Ân" một tiếng.


Tuy rằng Đường Táo thấy sư phụ không dính người như mấy ngày trước đây, chỉ nghĩ có chuyện quan trọng, liền mang hộp đồ ăn về Kiêm Gia các.


Tiếng bước chân dần dần đi xa, Trọng Vũ nhìn hướng đó, tay dưới ống tay áo đã sớm có gân xanh nổi lên.


Lúc Đường Táo cảm thấy sư phụ không thích hợp ở điểm nào, cùng lúc Phù Yến sư thúc chạm mặt.


Nàng đang vội vàng ở phòng bếp , lại thấy Phù Yến sư thúc đứng ở bên ngoài , nàng liền buông tay, đi ra ngoài.


Phù Yến sư thúc khó có lúc mang khuôn mặt khó chịu, u sầu, vẻ mặt mờ mịt liếc Đường Táo một cái, thấp giọng hỏi một câu: "Sư huynh của ta... Có phải hay không cãi nhau cùng ngươi ?"


Đường Táo có chút ngớ ngẩn, ánh mắt mở thật to , vội vàng lắc đầu, "Không có a, Phù Yến ngươi vì sao hỏi như vậy?"


Phù Yến vốn đang bị muội muội làm cho trong lòng rất loạn, không nghĩ đến vừa gặp sư huynh, đúng lúc thành túi trút giận, cái gì hỏa đều trút hết lên người của hắn. Trong lòng hắn tự nhiên là không thoải mái, nhưng cũng biết sư huynh hắn tuy rằng tính tình không tốt, cũng sẽ không vô duyên vô cớ trút giận lung tung. Bất quá —— có thể ảnh hưởng đến tâm tình sư huynh của hắn , Phù Yến nghĩ, cũng chỉ có một người là Đường Táo .


Trước mắt Đường Táo lại nói, hai người bọn họ đều tốt , chuyện gì cũng đều không có.


Thông minh như Phù Yến, đương nhiên biết sư huynh thương tiếc không có trút giận lên Đường Táo, có một số việc, chỉ sợ là trong lòng mình đầu nghẹn . Hắn cũng đã biết qua loại tư vị này, tỷ như hôm qua tỉnh táo lại.


Cũng như chuyện của Phù Nguyệt, hắn không nỡ đánh không nỡ mắng, trong lòng tức giận lo lắng đều chịu đựng một mình, nếu nói vài câu, nhìn  bộ dáng ủy khuất của nàng, đến cuối cùng, đau lòng không phải là hắn sao?


Thật sự là tự tìm tội cho mình.


Phù Yến xoa xoa mi tâm, mới nói: "Chẳng qua là gặp sư huynh tâm tình không tốt, còn tưởng rằng hai ngươi xảy ra chuyện gì. Ngươi cũng biết sư huynh của ta tính tình, nếu có thể ngồi xuống nói chuyện thì tốt rồi; nhưng là cố tình mọi chuyện không vui đều giấu ở trong lòng. Từ nhỏ, tính tình hắn liền quái gở, không thích nói chuyện với  mọi người, ta mặc dù là sư đệ của hắn, nhưng có một số việc, cũng là khó mà nói ."


Đường Táo vẫn là không quá rõ ràng, đôi mắt nghi hoặc, nói: "Cái này... Ta đã biết."


"Sư huynh của ta đối ngươi không giống với người khác, hắn để ý ngươi, lại chưa hiểu được thế nào đau lòng, bất quá trước mắt nhìn so với ta tưởng tượng thì tốt hơn rất nhiều . Có đôi khi, ngươi cùng hắn trò chuyện sẽ tốt hơn, sư huynh cũng sẽ không bao giờ một mình hờn dỗi." Tuy rằng Đường Táo tính tình đích xác là người gặp người thích, sư huynh sẽ nàng, hắn cũng không cảm thấy kỳ quái, nhưng mới có mấy ngày, cảm tình lại thâm sâu như vậy .


Lúc này Đường Táo mới hiểu ý của Phù Yến, Phù Yến sư thúc ý tứ là, sư phụ trong lòng không vui, lại không chịu nói, nguyên nhân không vui này , có liên quan tới mình? Đường Táo cẩn thận nhớ lại nhiều ngày nay, cảm thấy sư phụ không có gì dị thường.


Trừ bỏ ——


Hôm nay.


Rõ ràng đêm qua còn... Hôm nay sáng sớm như thế nào đột nhiên liền không vui rồi?


Đường Táo cảm thấy không thích hợp, thu thập một chút liền đi di lan cư.


Vừa bước vào di lan cư, liền cảm thấy bên trong không giống như mọi hôm, có chút im lặng. Đường Táo bước vào thấy sư phụ đang nằm nghiêng ở trên nhuyễn tháp, tóc đen bộc lên, áo bào bay nhẹ, cửa sổ thổi vào từng cơn gió lạnh.


Đường Táo cau mày, đem cửa sổ đóng kỹ, lại thấy sư phụ ngủ ngon lành như vậy, liền lấy một tắm thảm lông đắp lên người hắn.


Đường Táo không đành lòng đánh thức sư phụ, liền mang một chiếc ghế, chống cằm lẳng lặng ngắm bộ dáng của hắn. Bộ dạng sư phụ rất đẹp mắt, nàng ngắm như thế nào cũng không đủ, Đường Táo cười đắc ý cười, ngắm có chút lâu , thì hơi mệt mỏi.


Ước chừng quá hai khắc chung, Trọng Vũ mới tỉnh lại. Hắn chưa mở mắt, cũng đã ngưởi được hương vị ngọt ngào của Đường Táo.


—— nàng đến lâu như vậy, thế nhưng hắn không có phát hiện.


Trọng Vũ động đậy, phát hiện một cánh tay bị nàng ôm, thần sắc thản nhiên, chỉ là dùng một tay còn lại sờ soạng, vừa vặn chạm đến mặt nàng , nhỏ nhắn mềm mại, bất quá bàn tay có chút nhỏ. Lại chạm đến cằm của nàng, chỉ cảm thấy nàng gầy đi một ít.


Chỉ là nơi nào cần to thì không gầy đi miếng nào.


Rõ ràng tâm tình khó chịu, lại đột nhiên có chút hoài niệm, Trọng Vũ nhíu mi không vui, nắm cằm của nàng. Lực đạo này không nặng, lại đủ để cho Đường Táo đau đến tỉnh lại, nhất thời đôi mắt nước mắt lưng tròng , oán giận nói: "Sư..."


Lời nói chưa ra khỏi miệng, liền im bặc.


Đường Táo cảm thấy sư phụ đầu ngón tay lạnh đi một chút, tay ấn cầm nàng cũng dùng sức một ít, nàng nhỏ nhẹ ủy khuất nói: "... Đau."


Trọng Vũ lúc này mới buông lỏng tay, vừa buông tay, Đường Táo liền lập tức nhào tới, chui vào trong lòng hắn, giống như một con tiểu Miêu, cọ cọ vạt áo của hắn, chớp chớp mắt nói: "Chỉ biết khi dễ người, dùng sức như vậy làm cái gì?"


Biết nàng đây là làm nũng, Trọng Vũ có chút hưởng thụ, nhịn không được thu tay lại , ôn hòa nói: "Rất đau sao?"


"Ân." Đường Táo cằm tay của hắn, đưa về phái cằm mình , "Nơi này đều đỏ."


Lúc trước Đường Táo tất nhiên sẽ không nói những này, chẳng qua hôm nay nghe xong lời nói Phù Yến, có phải hay không cùng hắn trò chuyện.


Trọng Vũ nhìn không thấy, nhưng tin là làn da nàng đích xác mềm mại, vừa rồi chính mình... vừa rồi giống như dùng sức quá mức. Hắn cúi đầu, hôn cằm của nàng, "sẽ không có lần sau ."


Bỗng nhiên lại ôn nhu ân cần như vậy làm Đường Táo có chút chưa kịp thích ứng, nàng buông tay sư phụ ra, ôm lấy thắt lưng của hắn, giọng nói êm ái: "Chàng... Có phải có chuyện không vui hay không a?"


"Ai nói với nàng?"


"Này..." Đường Táo cắn cắn môi, âm thầm mắng mình.


Trọng Vũ tay xoa nàng mặt, chậm rãi nói: "Phù Yến? Đúng không?"


Là nàng đi tìm Phù Yến, hay là Phù Yến đi gặp nàng? lửa giận trong lòng Trọng Vũ bổng dưng tăng lên.


"Phù Yến là quan tâm tới chàng, cho nên... Ngô..."


Sư phụ còn chưa cho nàng cơ hội nói chuyện, thoáng vừa nghiêng người, liền hôn xuống môi nàng. cánh môi mềm mại lập tức bị đè xuống ,đầu lưỡi linh hoạt trêu đùa giỡn trong miệng nàng, dùng sức đi vào quấn quýt lưỡi nàng, làm nàng hơi đau một chút.


Hơi thở ấm nóng dồn dập chầm chậm phất trên mặt nàng, khiến Đường Táo cảm giác được hai má của mình bắt đầu chậm rãi nóng lên. Quá mức thô bạo cùng dùng sức, Đường Táo không thích, chỉ bất mãn ra sức đẩy hắn.


Nhưng là thân mình sư phụ nặng như vậy, căn bản không thể nhút nhít, giống như một ngọn núi, ép nàng không thở nổi.


"Ngô..." Đường Táo nhịn không được khóc nấc lên, sư phụ giống như phát điên hôn nàng vậy.


Thấy nàng khóc , sư phụ dừng động tác, Đường Táo thở phì phò, nàng không nghĩ nhiều, chỉ là vươn liều mạng ôm lấy hắn —— nàng biết hắn không vui.


"Thực xin lỗi." giọng sư phụ trầm thấp, nhuốm đầy tình dục, âm thanh khàn khàn say lòng người.


"Không có gì." Đường Táo ôm hắn, nhỏ giọng nói, "Làm cho ta... Làm ta sắp tắt thở đến nơi."


Trọng Vũ vốn trong lòng đang áy náy, nghe Đường Táo nói như vậy liền cười ra tiếng, hắn thò tay ấn tiểu cô nương vào trong ngực, ôn nhu nói: "nhìn ta giống cầm thú như vậy sao?"


Đường Táo cười , há miệng cắng lên môi mỏng của sư phụ một cái, nghiêm túc nói: "Vốn chính là."


"Ta đã làm hư nàng rồi." Trọng Vũ ra vẻ không vui, vương tay nhéo nhéo nơi mềm mại của nàng, làm Đường Táo vừa xấu hổ vừa muốn tránh lại không tránh được.


Có một số việc, hắn đích xác có chút cầm thú . Trọng Vũ nghĩ.


Đường Táo muốn phản bác, nhưng là cầm thú sư phụ lại không có cho nàng cơ hội, một đôi bàn tay to linh hoạt quen thuộc đem quần áo nàng lột ra, làm cả người nàng run rẩy, hắn cắn môi nàng, ngữ khí trầm thấp nói: "Thích cầm thú sao?"


Loại lời này, Đường Táo xấu hổ không dám ngẩng đầu, chỉ muốn tìm một chỗ đem đầu chui vào, liền lập tức trốn vào trong lòng hắn, vội hỏi: "Không cho chàng nói như vậy!"


Trọng Vũ chỉ nghĩ khi dễ nàng, tóm hai tay nàng đưa lên đỉnh đầu,gằn từng chữ: "Nói cho ta biết, có thích hay không?"


Ngữ khí sư phụ không giống lúc vui đùa, Đường Táo cũng phần nào bớt ngượng ngùng, ngửa đầu nói: "Thích ."


Trọng Vũ vẫn còn chưa hài lòng, tiếp tục hỏi: "Thích ai? Nói cho ta biết, nàng thích ai?" Hắn đưa tay chạm vào ngực nàng, hỏi một lần nữa, ngữ khí trầm thấp hơn so với câu trước, "Người trong lòng nàng là ai?"


Đường Táo kinh ngạc nhìn sư phụ, trầm mặc hồi lâu mới hôn lên ánh mắt hắn , gằn từng chữ: "Là chàng a... Vẫn luôn là chàng."


Dứt lời, liền thấy sư phụ không nói chuyện, trong lòng Đường Táo có chút sợ hãi, vừa muốn nói gì đó, liền nhận được một nụ hôn nóng rực rơi xuống.


Sau đó ——


Nàng và sư phụ cầm thú, cầm thú nguyên cả một cái buổi chiều.


Tác giả có lời muốn nói: ·


Cầm thú (╯‵□′)╯︵┻━┻! ! !

1 comment:

  1. […] – Chương 61– Chương 62 – Chương 63 – Chương 64- Chương 65– Chương 66– Chương 67 – Chương 68 – Chương 69 – Chương 70 – Chương 71- […]

    ReplyDelete