Welcome to dieptrucgiai's blog. Our main goal is to always achieve a high level of our readers satisfaction with the services and products that we provide. This simple approach has effectively fueled our growth. We’re thrilled you’ve decided to visit us - please browse our site to discover what we’re all about.
Hầm Táo Ký - Chương 72: Sủng Ái
Khó được một đêm ngủ ngon, Trọng Vũ chậm rãi khép hờ ánh mắt, giật giật cánh tay, lại phát hiện cánh tay bị quấn chặt có chút tê tê . Hắn cúi đầu đi xem, tiểu cô nương đang ngủ say trong ngực , mái tóc đen mượt xõa tung trên cánh tay hắn, làm tôn lên khuôn mắt trắng nõn mềm mại.
Tay không nhịn được chạm vào mặt nàng, đem những sợi tóc lộn xộn kéo ra sau đầu, chạm khẽ vào khuôn mặt nhẵn nhụi, da thịt mềm mềm, liền không nhịn được nhẹ nhàng vuốt vuốt lên mặt nàng.
Ánh mắt từ trên gương mặt nàng lại hướng xuống, cái cổ dài trắng mịn rồi đến bộ ngực mềm mại theo hô hấp nâng lên hạ xuống... Nhìn được một lúc Trọng Vũ cảm thấy cơ thể khô khốc.
Nàng đang ở trong lòng hắn, nho nhỏ, nhìn qua dịu ngoan nhu thuận.
"Đường Táo." đêm qua, nàng nói cho hắn biết tên của nàng.
Quả táo? Trọng Vũ không lộ dấu vết giật giật khóe miệng, cúi người đè lên, hướng tới khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn nàng hung hăng cắn một ngụm. Có lẽ là cắn hơi đau , làm tiểu cô nương dưới thân đang ngủ say lập tức tỉnh , mở to con ngươi ủy khuất lại vô tội nhìn hắn, phấn nộn cánh môi hé mở, "Đau..."
Thấy nàng tội nghiệp , tâm tình Trọng Vũ lập tức khá hơn, vươn bàn tay to ôm eo của nàng, thản nhiên nói: "Hầu hạ ta thây đồ."
Đường Táo vừa tỉnh, đầu còn có chút chóng mặt , vừa nghe sư phụ nói, liền lập tức phản ứng kịp. Nhớ tới biểu hiện của mình đêm qua, Đường Táo cảm thấy —— mình phải ngoan thêm nữa, như vậy sư phụ mới có thể thích mình.
"Ân."
Vì thế Đường Táo lập tức liền đứng lên hầu hạ sư phụ thây y phục, nhưng sư phụ còn đang ôm nàng, nàng lại vội vội vàng vàng đứng lên, "Oành" một cái đè lên lồng ngực cứng rắn của sư phụ, phát ra tiếng bang bang , Đường Táo xấu hổ đến có chút mặt đỏ, hai tay chống lên ngực hắn, nhăm 2 mắt không dám nhìn hắn.
Tư thế như vậy, cảnh đẹp trong ngực liền rộ ra trước mắt không sót gì, Trọng Vũ ngửi được hương thơm trên người nàng, cánh tay không tự chủ được vươn lên, nhẹ nhàng xoa bóp ngực nàng.
Đường Táo thân mình run lên, bây giờ có thể nói là đâm lao thì phải theo lao, vật quen thuộc kia đang nhiệt tình chào hỏi nàng, nàng sợ tới mức động cũng không dám động.
"Tôn Thượng, ta..." Đường Táo cắn môi, một đôi mắt ướt sũng đang chực rơi xuống
Biếng nhác quyến rũ, thật chọc người.
Trọng Vũ không chịu được trêu chọc nàng, đêm qua ôm lấy nàng, thân thể mềm mại dán vào lồng ngực của hắn, dục hỏa trào lên mãnh liệt, nếu không phải là nàng khóc, chỉ sợ cái gì nên làm đều đã làm .
Hắn vừa cho phép nàng vào ở Thừa Hoa điện, tất nhiên có ý tứ kia.
Thật vất vả mới gặp gỡ một một người mà hắn không bài xích , cho nên hắn không có lý do để cự tuyệt.
Trọng Vũ dùng sức một ít, trên người là tiểu cô nương mảnh mai nhịn không được ưm lên, hắn chỉ cảm thấy thân mình chịu đựng đến cực hạn, như là có cái gì đó dường như sắp trào ra.
Không kịp tự hỏi nhiều như vậy, cơ thể đã có phản ứng, liền lật người chặt chẽ áp đến dưới thân, vung tay lên, liền đem quần áo trên người cởi ra toàn bộ. Đường Táo hoảng hốt, lại nghe được âm thanh xé bỏ quần áo, rồi sau đó cảm thấy cơ thể lành lạnh.
"Tôn... Ngô..." Cánh môi bị phủ trên, nụ hôn bá đạo làm cho nàng sắp hít thở không thông. Dường như nghĩ tới điều gì, nàng không do dự, vươn hai tay choàng trên lên cổ của hắn, ngửa đầu nghênh đón.
Hải Đường sớm đã ở bên ngoài.
Mới tới Thừa Hoa điện hầu hạ, nàng không biết Tôn Thượng khi nào thức dậy, tối hôm qua mới qua đêm với Đường cô nương có chút muộn, sợ sẽ mệt . Nhưng đã ở ngoài một hồi lâu, cũng không thấy động tĩnh. Sau đó, rốt cuộc có cũng nghe tiếng, qua bao không bao lâu liền truyền đến tiếng thở gấp của nữ tử thở và tiếng thở dốc nặng nhọccủa nam tử .
Cách xa như vậy mà còn nghe được, Hải đường sửng sốt một lúc lâu, mới đỏ mặt đem đầu cuối thấp .
Xem ra Tôn Thượng thật thích Đường cô nương, bằng không cũng sẽ không sáng sớm liền...
Bất quá cũng không biết Đường cô nương này thân thể mảnh mai có thể hay không thừa nhận Tôn Thượng ân sủng.
Hải Đường cúi đầu lẳng lặng một bên, âm thanh bên trong vẫn không ngừng. Mới đầu còn cảm thấy thẹn thùng, sau đó, trong lòng âm thầm cảm khái: Tôn Thượng thể lực thật là tốt a.
Ước chừng một nửa canh giờ, mới nghe được bên trong truyền đến tiếng Tôn Thượng, tình dục qua đi, âm thanh trầm thấp dễ nghe truyền ra vẻ ấm áp. Hải Đường nghe tiếng đi vào, liền ngửi được trong tẩm điện tràn ngập hương vị tình dục rõ ràng.
" Hầu hạ nàng cho tốt."
"Nô tỳ tuân mệnh." Hải Đường nói, liền thật cẩn thận giương mắt liếc mắt nhìn, lại nhanh chóng cuối đầu, bộ dáng nhu thuận . Tôn Thượng đã mặc chỉnh tề , chỉ là Đường cô nương... Nàng nghiêng đầu đi xem, màn đang rủ xuống, thấy không rõ động tĩnh bên trong, chỉ sợ là bị ép buộc hỏng rồi, bây giờ đang ngủ thật say.
Trọng Vũ trên mặt không có biểu tình gì, vừa định bước đi thì nhịn không được quay đầu nhìn thoáng qua trên giường, rồi sau đó bước ra khỏi tẩm điện.
Sau khi Tôn Thượng đi, Hải Đường mới thở dài một hơi nhẹ nhõm . Nàng rón rén đi đến bên giường, thò tay đem một bên màn vén lên. Trên giường cô nương đang ngủ yên, chẳng qua sắc mặt có chút ửng hồng.
—— đây chính là bộ dáng bị ân sủng qua.
Mùi vị đó rất nặng, nhưng trên người Đường cô nương lại tản ra hương thơm tự nhiên, Hải Đường không khỏi kinh ngạc: chẳng lẽ là Tôn Thượng tự tay hầu hạ Đường cô nương tắm rửa?
Nếu là bình thường, nàng tất nhiên sẽ không làm ra bậc suy đoán này, nhưng trước mắt trên giường là một người có bộ dáng mệt đến cực hạn, không có khả năng tự mình tắm rửa. Mới vừa rồi Tôn Thượng lại không cho nàng đi vào hầu hạ, tẩm điện bên trong, có thể giúp Đường cô nương tắm rửa , chỉ có một người Tôn Thượng.
Hải Đường vừa là hâm mộ lại là vui vẻ: nhìn Tôn Thượng mỗi ngày lạnh như băng , nhưng cũng là một người có tâm.
Trên giường là một người ngủ say sưa, đệm chăn mềm mại che kín mít , chỉ lộ ra chỗ cổ vẫn có thể nhìn thấy không ít dấu vết xanh tím. Hải Đường đánh bạo, tay thoáng nhấc chăn lên, sau đó không khỏi sợ ngây người.
—— đây đâu Tôn Thượng là người đau lòng người khác, rõ ràng là đem người ta ép buộc thành bộ dáng này, chăc lòng chút áy náy đi.
Đường Táo ước chừng ngủ thẳng tới buổi trưa, hơn nữa là bị đói tỉnh .
Chăn đệm bên cạnh đã lạnh băng, nghĩ đến sư phụ rời đi đã lâu. Đường Táo khẽ động đậy, khuôn mặt nhỏ nhắn càng tái nhợt. Toàn thân không có một nơi không đau nhức , giữa hai chân càng vô cùng đau đớn. Đường Táo tinh nhớ lại hình ảnh lúc sáng, trong lòng vô cùng xấu hổ.
Nếu không phải sư phụ quên mất nàng, nàng làm sao có thể để hắn ép buộc mình như vậy.
Nàng xốc chăn đệm lên nhìn thân thể mình, lọt vào trong tầm mắt đều là mảnh lớn, nhỏ dấu vết xanh tím, nghiêm trọng nhất là ở ngực và bắp đùi. Đường Táo có chút mặt đỏ, mặc dù vừa mệt vừa đau , nhưng tâm lý vẫn là vui vẻ .
Trước mắt sư phụ muốn nàng, thì sẽ không đuổi nàng đi.
Nghĩ như vậy, trong lòng cũng hết giận.
Hải Đường đi vào, nhìn thấy Đường Táo ngồi cười ngây ngốc, cũng vì nàng cảm thấy cao hứng, cầm quần áo đi đến bên giường, hầu hạ nàng thây y phục. Bị Hải Đường nhìn thấy Đường Táo cũng không thẹn, thân thể đau nhức, liền tùy ý nàng hầu hạ mình y phục, chỉ nghiêng đầu hỏi: "Tôn Thượng rời đi khi nào ?"
"Tôn Thượng giờ Thìn liền đi, còn cố ý dặn dò nô tỳ hầu hạ tốt cho Đường cô nương." Hải Đường khóe miệng mang ý cười, đáp.
"Ân." Đường Táo buông mi mắt xuống, nghĩ thầm: sư phụ thể lực thật tốt a. Rõ ràng người sử lực là hắn, nhưng cuối cùng người mệt gần chết lại là nàng, hắn lại là tinh thần sảng khoái đi rồi, thật sự là...
Quá khi dễ người.
Ngồi vào gương trước, Hải Đường thay nàng búi tóc. Có lẽ là quá mệt, sắc mặt có chút trắng bệch, Đường Táo nghĩ sư phụ sẽ không nhìn ra sắc mặt tái nhợt của nàng, nhưng cũng thoa chút phấn, tô son, thoạt nhìn cả người đều có tinh thần.
Nữ nhi vì người mình thích mà làm đẹp.
Tuy rằng Đường Táo đói đến bụng dính vào lưng, nhưng đã đến giờ trưa, nàng không muốn dùng trước? Vì thế Đường Táo ôm bụng đói chờ sư phụ, đợi khoản nửa canh giờ, Đường Táo liền cảm thấy đầu choáng váng, cả người ngất đi.
Đường Táo một choáng ngất đi, dọa Hải Đường một phen.
Mà Trọng Vũ đang ở đại điện xử lý công vụ, nghe được tin tức nữ nhân của mình bị ngất đi vì đói, vạn năm mặt không biến sắc mới có một tia gợn sóng, sau đó đứng dậy ra khỏi đại điện.
Đường Táo thật không nghĩ tới chuyện cười như vậy, do da mặt mỏng, bây giờ còn bị nhuộm hồng liếc mắt nhìn, đỏ au , kiều mỵ ướt át.
Nàng gặp vẻ mặt âm trầm của sư phụ đi đến bên giường, từng chữ từng chữ chậm rãi hỏi: "Trọng Vũ ta bạc đãi nàng như vậy sao, không có cho nàng dùng bữa sao?"
Từ hôm qua đến hôm nay, sư phụ vẫn luôn lộ ra sắc nhàn nhạt, ngay cả lúc làm chuyện đó, cũng không có quá nhiều biểu tình, chỉ là một mặt va chạm, biến đổi nhiều tư thế thành ra nàng phải liên tục cầu xin tha thứ. Bây giờ lại đưa sắc mặt lạnh thấu xương , khiến Đường Táo có chút bị dọa.
Vốn là trong lòng ủy khuất , vừa nghe hắn hỏi như vậy, hấp hấp môi, còn chưa thổ nói được nửa chữ, nước mắt liền cấp tốc rơi xuống. Trên mặt son phấn đã bị trôi đi, bây giờ nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn càng tái nhợt dọa người, nước mắt rơi, càng lúc càng nhiều như hoa sen mới nở, thật động lòng người.
Nàng sinh ra cơ thể mảnh mai, hắn lại là lần đầu, sáng sớm một phen triền miên, trên người của nàng sớm đã để lại dấu vết của hắn. Lần này hoan yêu, làm cho hắn lần đầu cảm nhận được loại cảm giác sung sướng này khó diễn tả bằng lời, vốn là hắn có cảm giác trìu mến, trước mắt lại thấy nàng khóc đến ủy khuất như vậy, tâm cứng rắn cũng mềm nhũn.
"Ta lại không mắng nàng, nàng khóc làm cái gì?" Trọng Vũ ngồi xuống, ngữ khí mềm mại đi vài phần.
Hải Đường vừa nghe giọng điệu này của Tôn Thượng , cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi, lặng lẽ lui ra.
Đường Táo hít hít mũi, chóp mũi hồng hồng, nhìn cực kỳ thú vị, một đôi mắt to như là hai viên Thanh Tuyền, bây giờ còn ướt sủng nước mắt, nàng cắn cắn môi, nói: "Ta... Ta đợi chàng ; trước đó ngủ đến buổi trưa mới dậy ."
Chỉ đơn giản hai câu, liền không chút do dự đem trách nhiệm đẩy đến trên người hắn. Nàng bị mình ép buộc thành cái dạng này, còn chờ hắn, cũng khó trách kiên trì như vậy, còn bị đói. Nhưng nàng chờ đợi mình, lại làm cho Trọng Vũ có một chút kinh ngạc.
Đường Táo tựa trên giường ngồi dậy, mềm mại dựa vào trong ngực người bên cạnh, Trọng Vũ thấy cử chỉ của nàng , cũng không ngăn cản, chỉ thuận thế ôm nàng. Buông mi nhìn xuống, liền có thể nhìn đến dấu vết chỗ cổ cùng trước ngực của nàng.
Đó là hắn biến thành.
"Ủy khuất ?" âm thanh của Trọng Vũ mềm như nước.
Đường Táo lắc đầu, vươn đầu đang tựa trong ngực của hắn, lộ ra cái cổ trắng như tuyết, một đôi mắt ngập nước hồng hồng , âm thanh ngọt ngào nhu thuận nói: "Không có, chỉ là... Người đừng nóng giận, được không?" Nàng là bị sư phụ làm hư , mới chịu không nổi nửa phần ủy khuất.
Trọng Vũ biết nàng không dám, lại thấy giọng nói của nàng thấp nhuyễn thật cẩn thận, mới gật đầu, nói: "Có thể dùng bữa không?"
Lông mi dài run rẩy, Đường Táo rụt rè giương mắt, sau đó chớp mắt.
Trọng Vũ ôm nàng, buồn bực đánh lên mông nàng một cái.
Đường Táo đau đến rơi nước mắt, gắt gao cắn môi, một bộ ủy khuất ba ba bộ dáng.
Lấp đầy bụng, Đường Táo mới nhoẻn miệng cười.
Trọng Vũ thấy nàng lúc khóc lúc cười, trong lòng có chút bất đắc dĩ, bất quá nhìn lại một chút đều không cảm thấy khó chịu. Bảy vạn năm qua, bên người hắn không có một nữ nhân nào, tất nhiên cũng chưa nếm qua loại tư vị này, cũng thấy được không sai, liền không khỏi sủng nịnh hơn vài phần.
Đường Táo biết lúc Hải Đường nói đi tìm Tôn Thượng, Tôn Thượng đang tại xử lý chính sự.
Nay ——
Đường Táo nâng nâng mi mắt, cảm thấy có chút do dự. Nàng tự nhiên là muốn sư phụ cùng nàng , nhưng là nếu là bởi vì chính mình làm trễ nãi chính sự, nàng khó thoát khỏi trách nhiệm . Châm chước hồi lâu, Đường Táo mới không tình nguyện hi sinh nói. Nào biết người sau vừa nghe, mày đẹp lập tức nhíu lại, một đôi con ngươi lạnh lùng dọa người, "Nàng đây là... Đuổi ta đi?"
Một cái mũ lớn như vậy đội lên đầu, Đường Táo bất mãn , nàng nào dám nha? Ước gì sư phụ ở luôn Thừa Hoa điện.
"Ta chỉ là, Tôn Thượng bởi vì ta mà làm trễ nãi chính sự, cho nên mới..."
Trọng Vũ biết đã nghĩ sai, mới lạnh lùng nói: "Đừng nói nữa, mau ăn."
"Ta đã no ." Đường Táo chớp mắt, sợ sư phụ không tin mình, liền sờ sờ bụng mình.
Thật là nhu thuận dịu ngoan, nay nhìn có vài phần thị sủng mà kiêu , nhưng Trọng Vũ lại cảm thấy hết sức hưởng thụ. Hôm qua như vậy sợ hãi, sợ đầu sợ đuôi, nghĩ đến nàng là sợ mình, nay lại lộ ra tính tình ngây thơ, xem ra là không thể nào sợ mình.
Ăn no , kia...
Trọng Vũ nắm nhẹ tay nàng, nghiêm túc nói: "Vậy thì theo giúp ta ngủ trưa."
Vừa ăn no liền ngủ, Đường Táo nào chịu theo. Lắc đầu, liền bắt gặp sắc mặt không vui cảu sư phụ, mới vội vàng mở miệng nói: "Ta muốn đi dạo trong sân đi một chút, vừa mới dùng bữa xong"
Trọng Vũ bỗng nhiên đứng dậy, không có buông tay, chỉ nói: "Cùng đi."
Sư phụ khí lực quá lớn, Đường Táo cổ tay bị nắm đến phát đau, lặng lẽ giương mắt nhìn thoáng qua, gặp sư phụ thần sắc đạm nhạt.
"Làm sao?" Nhận thấy được ánh mắt của nàng, Trọng Vũ cúi đầu đi xem nàng.
Đường Táo thân mình vốn là suy yếu đau nhức, đi trong chốc lát, càng toát mồ hôi, nói: "Cổ tay..."
Cổ tay? Trọng Vũ nắm cổ tay giơ lên, đặt lên lòng bàn tay mình, sau đó buông ra. Lại thấy một vòng màu hồng phấn, nghĩ thầm: đây là không phải quá non? hay là hắn khí lực quá lớn ?
Đường Táo nhìn biểu tình của sư phụ, đưa tay dọc theo cánh tay hắn hướng xuống, rồi sau đó giang hai tay, mười ngón đan xen, chớp mắt nói: "Như vậy liền hết đau." đôi môi phấn nộn mở ra, lời nói hoạt bát có hơi thở mùi đàn hương từ miệng tỏa ra.
Ánh mắt của Trọng Vũ dừng trên môi nàng, nghĩ đến hương vị đã nếm qua, liền không chút do dự đem tay vừa thu lại, đem người hướng trong lòng mình. Nàng vóc dáng nhỏ; chỉ đến ngực hắn, hắn chỉ có thể ôm eo của nàng, phủ ngậm lên đôi môi đỏ mọng kia.
Lén thân mật còn chưa tính, nay còn ở trong sân... Đường Táo do dự một cái chớp mắt, liền bất mãn đẩy đẩy hắn, nghĩ thầm: nếu là bị người nhìn thấy, liền không xong.
Thấy nàng khó được phản kháng, hắn còn muốn trêu chọc nàng, Trọng Vũ đem nàng nâng lên một chút, sau đó đem người áp người lên thân cây đại thụ gần đó, càng hôn càng sâu.
Cho nên, khi Phù Yến có chuyện đến tìm sư huynh nhà mình bẩm báo, nhìn đến hình ảnh như vậy ——
Nam tử cao lớn áo trắng đang đè tiểu cô nương nũng nịu kia trên thân cây khi dễ, iểu tiểu cô nương yêu kiều kia dường như có chút không quá nguyện ý, đang dùng sức đẩy đẩy nam tử trước ngực, lại bị nam tử này vô tình dùng sức đè lại. Đang là ban ngày, lại khi dễ một tiểu cô nương, đây thật sự là cầm thú hành vi a.
Đang lúc Phù Yến muốn tiến lên, lại thấy cầm thú kia quay đầu qua, đang gương mắt cảnh cáo.
Phù Yến bị dọa đứng im tại chỗ.
Con cầm thú này sao lại nhìn quen mắt như thế !
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
-
Photo from Pinterest Trong đại sảnh, vài vị nữ tu áo tím đang đứng đối đầu với bên nam tu áo xanh, nam tu cầm đầu trên người mặc áo lụa...
-
Photo from Pinterest Gió thu thổi hiu hiu! Cỏ cây liêu xiêu!! Con sóng dập dềnh!!! Biển trời mênh mông!!!! Chỉ thấy một cô gái toàn thâ...
[…] Chương 67 – Chương 68 – Chương 69 – Chương 70 – Chương 71– Chương 72 – Chương 73- Chương 74- Chương 75- Chương 76- Chương 77- Chương 78- Chương 79 […]
ReplyDelete