Đối với tâm tư của Hàn Giai, Hàn Bắc biết rõ, nhưng anh sẽ không đi nói toạc, bởi vì anh cũng biết tâm tư của Lăng Ngạo.
Lăng Ngạo thích Lăng Tuyết, cái này tất cả mọi người đều biết rõ, hơn nữa tình cảm của Lăng Ngạo đối Lăng Tuyết tuyệt không phải người bình thường có thể nghĩ tới, Lăng Ngạo là lấy mạng để yêu Lăng Tuyết, đây cũng không phải là giống như tình yêu của phàm phu tục tử có thể rung chuyển!
Cho nên Hàn Bắc luôn khuyên bảo Hàn Giai, không nên khăng khăng một mực, nhưng mà Hàn Giai căn bản cũng nghe không lọt.
Nhưng Hàn Bắc vẫn rất lo lắng, anh nhìn bóng lưng vội vã rời đi của Hàn Giai, nên vội vàng hỏi Lăng Tuyết: "Lăng Tuyết, em có muốn đi thăm Lăng Ngạo không, buổi chiều Lăng Ngạo hỏi anh, anh còn nói buổi tối em sẽ qua thăm cậu ta."
Lăng Tuyết vô ý thức quay đầu lại nhìn thoáng qua cửa phòng, cô đương nhiên là hy vọng có thể đi thăm Lăng Ngạo, có thể ra ngoài vào buổi tối, nhưng Thân Đồ Dạ nhất định sẽ nổi đóa.
Đây là người đàn ông ngang ngược, không nói lý, buổi diễn còn có thể mất điện, còn có cái gì là không thể làm?
Lăng Tuyết đành phải nói: "Sáng mai sẽ qua thăm anh ấy, vừa vặn ngày mai không có việc gì, tôi có thể ở bệnh viện cả ngày."
"Cũng được, em tốt nhất nói với cậu ta một cái, không thì cậu ta lại phiền não, thất vọng" Hàn Bắc nhắc nhở.
Lăng Tuyết gật đầu đáp ứng, lại giúp Hàn Vũ Thần gắp miếng thức ăn nói: "Anh tốt nhất cũng sớm quay lại bệnh viện đi, nghĩ nghơi nhiều thì vết thương mới mau lành, sao không ở bệnh viện lại thích chạy loạn khắp nơi."
Hàn Vũ Thần đem món ăn cô gắp một ngụm đã ăn sạch, vừa ăn đáp ứng nói: "được, được, được, anh sẽ ngoan ngoãn ở bệnh viện, em cứ yên tâm đi!"
Lăng Tuyết lại cười ngặt ngẻo nói: "Cái gì mà ngoan ngoãn nghe lời nói, giọng điệu sao giống Lăng Ngạo nhau như đúc!"
Nói đến đây, cô mới đột nhiên ý thức được chính mình ba câu đều không ngừng nhắc đến Lăng Ngạo.
Cô thở dài nói: "Tôi cùng Lăng Ngạo từ nhỏ cùng nhau lớn lên, tình cảm từ trước đến nay đều rất tốt, giống như tình anh em. Cho nên làm chuyện gì nói cái gì, đều sẽ nghĩ tới anh ấy, nhắc tới anh ấy."
Giải thích này, Lăng Tuyết có ý không muốn làm cho Thân Đồ Dạ bên trong kia có chỗ hiểu lầm, nhưng Hàn Vũ Thần trước mắt lại rằng cô sẽ nói như vậy, chính là không muốn anh hiểu lầm.
Vừa nghe, Hàn Vũ Thần cười vui vẻ, vội nói: "Anh hiểu, thanh mai trúc mã tình cảm này nên quý trọng’’.
Thật ra anh có chút hâm mộ các người, các ngươi một đám người tình cảm giống như tình thân, phần tình cảm này khó mà có được ! Cho nên anh đặc biệt thích ở cùng với các người, cảm giác tự do tự tại, vô cầu vô thúc, loại không khí rất hòa hợp, khiến người ta cảm giác thật thoải mái."
Hàn Bắc vội vàng nói: "Thật ra chúng ta cũng cảm thấy cậu rất tốt, cậu không nên khách khí khiêm tốn, cậu đối với chúng tôi rất tốt. Này cùng nhau đi tới, chúng tôi mới làm cậu thiệt thòi đó, nếu như không phải là cậu cho chúng ta cơ hội, nhóm chúng tôi cũng sẽ không có hôm nay, thậm chí hiện tại cũng không biết được như thế nào. Tóm lại, chúng tôi đặc biệt cảm tạ cậu, đa tạ cậu lâu nay đã trợ giúp cùng bao dung với chúng tôi!"
Lăng Tuyết giơ chén lên cười : "Hàn Bắc nói đúng, anh là ân nhân của chúng tôi, cũng là an hem của chúng tôi, hôm nay tôi lấy trà thay rượu kính anh một ly!"
"Bị các ngươi nói đên ngại ngùng quá." Hàn Vũ Thần cũng giơ lên chén trà nói, "Vậy anh cũng mượn hoa hiến phật, chúc các người sự nghiệp diễn xuất phát triển nhanh giống như phóng tia sáng kỳ dị, sớm ngày thành thần!"
Ba người cười ha ha, giơ lên chén trà uống một hơi cạn sạch, còn chíp bông với đậu đậu đều cảm nhận được không khí sung sướng này, học theo giơ ly lên.
Mọi người vui vẻ hòa thuận, rất nhanh đã ăn cơm xong.
Sau khi cơm nước xong, thời gian cũng còn sớm, đối với thói quen sống về đêm của thanh niêm ở đây, bây giờ mới thật sự bắt đầu cuộc sống về đêm.
Nhưng mà vừa nghĩ tới Thân Đồ Dạ bị buộc trốn ở trong phòng, Lăng Tuyết đành phải trái lương tâm nói: "Hàn Vũ Thần chân anh không tốt, mau chóng về đi thôi, ở trong bệnh viện thật tốt dưỡng, nếu không khôi phục sẽ rất chậm."
Hàn Bắc phụ họa nói: "Đúng đúng, bây giờ dưỡng thương là trên hết, tôi đưa cậu trở về."
"Lăng Tuyết, có muốn cùng đưa Vũ Thần trở về không, một mình anh đỡ cậu ta cũng quá bất tiện."
Hàn Vũ Thần kỳ thật chẳng hề nghĩ đi sớm như thết, gặp Hàn Bắc nói như vậy, vì vậy được đằng chân lân đằng đầu nói: "Đúng vậy, mới vừa cơm nước xong, em có muốn đi dạo một chút không? Sau khi ăn xong đi trăm bước, sống đến chín mươi chín a."
Hàn Bắc còn nói: "Thuận tiện còn có thể qua thăm Lăng Ngạo một chút, chắc Hàn Giai đã nói với cậu ta đêm nay em không qua, chắc là đang tức giận đó."
Nghĩ đến Thân Đồ Dạ còn ở trong phòng, Lăng Tuyết cũng có chút do dự, đang do dự , trong phòng vang lên tiếng chuông di động.
"Ồ, điện thoại của ai ở trong phòng em?" Hàn Bắc có chút không hiểu nhìn cửa phòng nói, "Em không phải còn chưa mua điện thoại di động sao, sao bên trong lại có chuông điện thoại di động đâu?"
Thiên tính vạn tính, sao lại quên tình huống kia chứ!
Lăng Tuyết cực kỳ lúng túng, đành phải nói xạo: "Tôi mới vừa mua, vừa mới mua, không có di động rất bất tiện, có việc gì cũng náo loạn cả lên’’.
Hàn Vũ Thần hơi có vẻ thất vọng nói: "Em đã mua điện thoại di động rồi? Anh còn nghĩ sẽ mua cho em một cái, thật ra ngày hôm qua cũng đã mua xong, chỉ là vì sư cố kia, chưa đưa đến cho em."
Lăng Tuyết vội vàng nói: "Không cần không cần, tôi đã mua rồi."
Hàn Vũ Thần đành phải thôi, nói ra: "Được rồi, vậy chờ lần sau nó hư thì anh đưa cho cái này. Đúng rồi, số di động của em là bao nhiêu, đưa cho anh đi."
Số điện thoại di động... Ngay cả điện thoại đều là nói bừa, lấy ở đâu ra số a a a!
Lăng Tuyết có chút khó khăn, thật khó khăn!
Nhưng Hàn Bắc không biết nội tình còn muốn chọc một đao, phụ họa Hàn Vũ Thần nói: "Đúng vậy đúng vậy, nhóm chúng ta cũng cần, có việc gì sẽ tìm được em, đừng để giống như tối hôm qua, chúng tôi đã rất lo lắng!"
Tối ngày hôm qua các người gọi điện thoại tôi cũng không dám tiếp a!
Lăng Tuyết tức giận trắng mắt liếc anh một cái, trong lòng gấp gáp, thật sự là ứng câu ngạn ngữ kia, là người thì không nên nói dối, nếu đã nói dối một lần thì nhất định phải có nhiều lời nói dối tiếp theo!
"Cái này không cần vội..." Lăng Tuyết cái khó ló cái khôn nói, "Tôi mới mua hôm qua, chưa nhớ số, nên không thể cho được. cái này không quan trong, chờ điện thoại đầy pin tôi sẽ gọi cho từng người một, tới lúc đó rồi lưu lại. Các người nên về bệnh viện trước đi."
"Em vừa mua điện thoại, sao lại có người biết số mà gọi? Ai gọi tới vậy?" Hàn Vũ Thần nghi hoặc hỏi.
"Ak, có khả năng là công ty điện thoại." Lăng Tuyết thuận miệng nói dối, "Được rồi, các người đi nhanh lên đi, coi chừng bị trễ giờ đó!"
Vừa nói, Lăng Tuyết đem hai nguoiwf đẩy ra ngoài...
Hàn Vũ Thần cơ bản còn muốn cùng cô nói vài lời, nhưng vừa mới ra tới cửa, Lăng Tuyết cũng đã đóng kỹ cửa phòng.
"Lăng Tuyết, kì kì quái quái." Hàn Bắc thầm nói.
"Khả năng là cô ấy không muốn gặp tôi" Hàn Vũ Thần tâm tình có chút sa sút.
"Sao có thể?" Hàn Bắc vội vàng an ủi cậu ta, "Khả năng là quá mệt mỏi, còn muốn ngủ, bệnh cảm của cô ấy vốn chưa khỏi hẳn, hơn nữa gần đây phát sinh nhiều chuyện, ngủ cũng không tốt, cho nên muốn ngủ thêm một lát đi!"
"Uh, chắc vậy." Hàn Vũ Thần cuối cùng là nghĩ thông suốt, "Vừa rồi tôi nhìn cô ấy tinh thần đều rất không tốt, chúng ta dù sao cũng là nam, ở lại đây bên trong, cô ây cũng không thỏi mái
"Đi thôi, tôi đưa cậu về bệnh viện!"
"Được"
...
Cuối cùng cũng đuổi được người đi, Lăng Tuyết một bên dọn dẹp bát đũa một bên nói với hai đứa bé: "Chíp bông, đậu đậu, các em ăn xong chưa? Ăn xong thì về phòng đọc sách nghỉ ngơi đi."
"Chị Lăng, chúng em giúp chị dọn dẹp." Chíp bông với đậu đậu rất hiểu chuyện. .
"Không cần không cần, bát đũa để chị dọn dẹp. Các em tuổi còn nhỏ, nên học tập nhiều vào, lập tức trở về phòng làm bài tập, nghỉ ngơi đi thôi, không có việc gì thì không cần ở trong phòng khách đi loạn khắp nơi, đã nghe chưa?"
Lăng Tuyết ước gì bọn chúng trở về phòng sớm một chút.
"Được rồi."
Chíp bông đậu đậu mặc dù tuổi rất nhỏ, nhưng thời gian qua rất nhu thuận hiểu chuyện, ngoan ngoãn về phòng của mình.
Đối với việc lừa gạt trẻ em, Lăng Tuyết thật đau lòng, nhưng vừa nghĩ trong phòng kia đang có đại ma đầu ở trong, cô chỉ có thể an ủi chính mình cũng không có biện pháp khác a.
Nhanh chóng thu dọn bát đũa, Lăng Tuyết ở trong phòng bếp tìm xem xem còn có cái gì không ăn không, chỉ còn lại nồi canh xương, Lăng Tuyết thêm vài cây cải xanh nấu với vài sợi mì, sau đó bưng vào phòng cho Thân Đồ Dạ ăn.
"Bỏng chết bỏng chết." Lăng Tuyết đem tô mì để trên bàn, vội vội vàng vàng đóng cửa lại, quay đầu lại nói khẽ với Thân Đồ Dạ đang trên giường, "Này, dậy ăn cái gì đó đi."
Thân Đồ Dạ không có động tĩnh...
"Chuyện gì xảy ra? Không phải là đi đi?"
Lăng Tuyết đi tới nhẹ nhàng vén chăn lên, Thân Đồ Dạ thế nhưng đã ngủ, như đứa bé đang ôm gối ôm, ngủ rất ngon, còn có tiếng ngáy rất nhỏ.
Lăng Tuyết ngồi xuống thảm trên sàn ở bên giường, chống tay lên cằm, nhẹ tay nhẹ thay anh đắp lại chăn mền, cứ như vậy lẳng lặng ngắm nhìn anh.
Anh ngủ say có bộ dạng trầm tĩnh, không giống như bình thường ngang ngược, cường thế, cũng không có cái loại tâm tư thâm trầm, giống như một đứa trẻ rất mệt, bỏ xuống tất cả phòng bị.
Xem ra anh cũng thật mệt chết rồi, tối hôm qua cũng không ngủ, hôm nay lại không biết có chuyện gấp gì.
Đại khái cũng bởi vì nguyên nhân này, cho nên mới dễ nói chuyện như vậy, nếu không có làm khó cô, cứ như vậy ở trong phòng trốn tránh, sau đó không ý thức buồn ngủ.
Được rồi, sẽ để anh ngủ một giấc cho ngon, chờ anh tỉnh lại kêu anh ăn một chút gì.
Lăng Tuyết đứng lên, đem cửa phòng khóa lại, sau đó đi tắm, thay đồ ngủ, chui lên nằm cạnh Thân Đồ Dạ ngủ.
Cô cố ý duy trì khoảng cách nhất định với anh, không nghĩ sẽ ầm ĩ đến anh, cũng không muốn chọc giận.
Nhưng cho dù là vậy, cô nhìn bóng lưng anh, trong lòng vẫn rất ấm áp, bên môi không ý thức nhếch lên cao nụ cười ấm áp...
Đại khái là bởi vì có anh ở bên cạnh, cảm giác rất chân thực, rất nhanh, cô cũng ngủ .
Thân Đồ Dạ trở mình đối mặt với cô, một cánh tay theo thói quen đưa tới kéo cô qua bả vai, lôi cô vào trong ngực, hai người bây giờ có bộ dạng đang ôm nhau ngủ...
Welcome to dieptrucgiai's blog. Our main goal is to always achieve a high level of our readers satisfaction with the services and products that we provide. This simple approach has effectively fueled our growth. We’re thrilled you’ve decided to visit us - please browse our site to discover what we’re all about.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
-
Photo from Pinterest Trong đại sảnh, vài vị nữ tu áo tím đang đứng đối đầu với bên nam tu áo xanh, nam tu cầm đầu trên người mặc áo lụa...
-
Photo from Pinterest Gió thu thổi hiu hiu! Cỏ cây liêu xiêu!! Con sóng dập dềnh!!! Biển trời mênh mông!!!! Chỉ thấy một cô gái toàn thâ...
No comments:
Post a Comment