KẺ THÙ BÊN GỐI (C136: THẬT LÒNG THÍCH ANH)

Lăng Tuyết mặt bỗng chốc hồng đến mang tai, nhận lấy quần áo lập tức kéo Thân Đồ Dạ vào phòng: "Thay nhanh đi!"

"Mặt đã đỏ lên rồi." Thân Đồ Dạ sờ sờ mặt cô, "Sao lại thẹn thùng?"

"Được rồi được rồi, thay quần áo nhanh đi." Lăng Tuyết không dám nhìn vào mắt anh, "Em đi ra ngoài trước chuẩn bị đồ ăn sang cho anh."

"Em giúp anh thây đi’’ Thân Đồ Dạ kéo cô, "Xong rồi cùng đi ra ngoài ăn cơm!"

"Không cần, em..."

Lăng Tuyết đang muốn nói chuyện, lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng "A" tiếng thét chói tai, là giọng của Hàn Giai! ! !

Lăng Tuyết trong lòng cả kinh, thầm kêu không xong rồi, vội vàng nhìn ra cửa phòng, quả nhiên là Hàn Giai trở về, hơn nữa vừa vặn đang đụng vào Cố Huy!

"Anh, anh là ai..." Hàn Giai kinh hoảng hô to, "Lăng Tuyết, trong nhà có trộm đến!"

"Hàn Giai, anh ta không phải là trộm, là bạn của tôi." Lăng Tuyết cuống quít giải thích, "Anh ta là tới..."

Lăng Tuyết lời còn chưa dứt, cùng lúc này, Thân Đồ Dạ thay xong quần áo nghênh ngang đi ra.

"Chủ nhân!" Cố Huy hướng Thân Đồ Dạ hành lễ.

Cục diện loạn hơn!

"Anh..."

Hàn Giai trợn tròn mắt, há hốc mồm!

Hàn Giai biết Thân Đồ Dạ, mặc dù không có gặp qua, nhưng đã nghe nói qua nhân vật như thế, không cần giới thiệu, cô biết anh là ai!

Lăng Tuyết vỗ trán lời muốn nói lại không thốt ra được nữa, Cố Huy ở chỗ này còn có thể miễn cưỡng giải thích, nói một chút tìm cô có việc, còn Thân Đồ Dạ người này lại xuất hiện từ trong phòng cô đi ra, hơn nữa còn vừa đi vừa cài nút áo...

Cái này thì có thể giải thích thế nào, chẳng lẽ nói anh ta tới đây để thây quần áo?

Nói được rõ mới là lạ!

Hàn Giai rất lúng túng, lui qua một bên một câu nói cũng không dám nói, hối hận mình đã đi về!

Thân Đồ Dạ cực kỳ lạnh nhạt, còn lễ phép chào hỏi Hàn Giai: ‘’cô khỏe không!"

"Anh, anh khỏe không!"

Hàn Giai ngẩng đầu nhìn anh một cái, lập tức cúi đầu xuống, người đàn ông này so với Hàn Bắc Hàn Vũ Thần Lăng Ngạo hoàn toàn khác nhau, anh toàn thân đều lộ ra một loại khí chất đặc biệt vương giả, khiến người ta không dám mạo phạm.

"Ra đi ăn sáng?" Thân Đồ Dạ đi đến bên cạnh Lăng Tuyết, rất tự nhiên ôm thắt lưng của cô, "Em không phải là đói sao?"

"Em, em không ăn. Em muốn đi bệnh viện." Lăng Tuyết nhìn thoáng qua Hàn Giai, nói có chút không rõ ràng, "Em đi trước đi!"

Lăng Tuyết sắp khóc tới nơi rồi, loại cục diện này, cô vô cùng xấu hổ

"Được rồi." Thân Đồ Dạ cũng không muốn khó làm cô khó xử thêm, mím môi cười một tiếng, dịu dàng nói, "Vậy anh về trước đây, buổi tối sẽ tới tìm em nữa."

Người này thật là, không giúp mình viên cớ còn không tính, lại còn đổ thêm dầu vào lửa, Lăng Tuyết xấu hổ đến thiếu chút nữa muốn tìm cái lỗ để chui vào!

Thân Đồ Dạ mới không thèm để ý cái nhìn của người khác, lại hôn lên tráng cô một cái, lúc này mới cùng Cố Huy thản nhiên đi.

Chờ bọn họ đi xa, Hàn Giai kích động hỏi: "Lăng Tuyết, hai người bọn họ đến lúc nào vậy? Chị với Thân Đồ Dạ đã phát sinh cái đó…, tối ngày hôm qua, Đậu Đậu nói với tôi là có tiếng đàn ông trong nhà, chị không muốn bị phát hiện, lẽ nào... lẽ nào Thân Đồ Dạ tối hôm qua đã qua đêm ở phòng của chị?"

Lăng Tuyết là thật không biết nên giải thích thế nào, che trán do dự nửa ngày cũng không nói nên lời.

Hàn Giai thấy bộ dáng này của cô, đã biết đáp án : "Không thể nào, chị thật ... Hết hết ... Tôi còn tưởng rằng chúng ta đã trốn khỏi nanh vuốt của họ rồi, không nghĩ tới lại bị khống chế. Có phải anh ta đã bức ép chị không..."

"Không phải như vậy!" Lăng Tuyết biết rõ việc này khẳng định không thể gạt được, nên đành phải thẳng thắn nói, "Việc này tôi vốn không muốn gạt mọi người, nhưng mà sự tình thật quá phức tạp, phát sinh rất nhanh, tôi cơ bản không có thời gian để giải thích với mọi người"

Cô thở dài, tiếp tục nói: "Thật ra tôi đã rất lý trí, không nghĩ lại cùng với Thân Đồ có bất kỳ liên quan nào. Nhưng mà sự tình phát triển hoàn toàn vượt quá khống chế của tôi, đến cuối cùng, đến cuối cùng, giống như em thấy ngày hôm nay !"

Nghe nửa ngày, Hàn Giai kỳ thật cũng không có hiểu gì hết, cô đành phải nói: "Được rồi, những thứ khác tôi cũng không muốn hỏi, tôi chỉ muốn hỏi chị, chị thích anh ta thật sao, chị với Thân Đồ Dạ ở cùng một chỗ là tự nguyện sao, không phải là bị bức hiếp cái gì đúng không?"

"Đương nhiên là tự nguyện, nếu tôi không muốn, ai có thể bức hiếp được tôi?" Lăng Tuyết trả lời, "Mặc dù việc này phát triển quá nhanh, nhưng Thân Đồ từ trước đến giờ không có bức bách qua tôi, điểm này tôi có thể khẳng định ."

Hàn Giai thở phào nhẹ nhõm, nói ra: "Chị đã là tự nguyện, vậy tôi cũng không nói gì được, dù sao tình yêu là của mình, ai cũng không thể phát biểu ý kiến. Bất quá, chị đã xác định chị thích anh ta thật sao?"

Nhớ lại từng ly từng tý thời gian qua cô và Thân Đồ Dạ cùng ở một chỗ, Lăng Tuyết gật gật đầu, đều đến lúc này rồi, cô cũng không thể lại phủ nhận cái gì, Thân Đồ Dạ mặc dù bá đạo cường thế, nhưng đối với cô vẫn là dùng tình cảm để đến, cô có thể cảm giác được.

"Nhưng mà chị dự đình nói như thế nào với Lăng Ngạo đây?" Hàn Giai băn khoăn hỏi, "Nếu anh ấy biết rõ việc này, nhất định rất khổ sở. Các người từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, anh ấy thích chị như vậy, chị nếu yêu Thân Đồ Dạ, đối với anh ấy mà nói, đó tuyệt đối là một sự đả kích rất lớn, anh ấy bây giờ lại đang bị thương..."

"Hàn Giai!" Lăng Tuyết ngắt lời cô, nghiêm túc nói, "Mặc dù tôi cùng Lăng Ngạo từ nhỏ cùng nhau lớn lên, tình cảm của chúng tôi so với ai khác đều là tình sâu nghĩa nặng, có thể đây không phải là tình yêu, tôi chỉ xem anh ấy là anh trai, anh ấy có địa vị trong lòng tôi ai cũng không thể thay thế.

Nhưng cái này chính là tình thân, không trộn lẫn tình yêu nam nữ!

Như thế, từ đầu đến cuối, tôi đối Lăng Ngạo không tồn tại bất kỳ quan hệ tình yêu nào, gần đây đã xảy ra quá nhiều chuyện, tư tưởng của Lăng Ngạo sẽ có chút cực đoan, nhưng cái này cũng không thể đại biểu cho việc chúng tôi nhất định phải ở cùng một chỗ."

Nói đến đây, Lăng Tuyết dừng một chút lại tiếp tục nói: "Thật ra tôi nhìn ra được, cô thích Lăng Ngạo. Tôi càng hy vọng cô có thể cùng ở một chỗ  với Lăng Ngạo, so sánh với tôi mà nói, cô thích hợp với anh ấy hơn!"

Hàn Giai nghe được câu này, thở dài một tiếng: "Thật ra tôi cũng vậy biết rõ chị từ trước đến giờ không có thích Lăng Ngạo, nhưng mà Lăng Ngạo đối với chị là thật ...

Có thể cũng rất rõ ràng, tình cảm không thể miễn cưỡng, giống như tôi với Lăng Ngạo, chị cũng có thể nhìn ra tôi thích anh ấy, nhưng mà anh ấy sao lại không biết chứ? Khẳng định là anh ấy biết rõ tôi thích anh ấy, cho nên anh ấy lúc nào cũng đối tôi rất lạnh lùng, không cho tôi bất cứ hy vọng nào."

Nói đến đây, Hàn Giai khổ sở cười, "Trong lòng anh ấy chỉ có chị!"

Lăng Tuyết không biết phải an ủi cô như thế nào, chỉ có thể nói: "Cô với tôi không giống nhau, cô phải tranh thủ đi, đến cuối cùng ai ở cùng với ai chưa biết rõ, nhưng tôi hiểu rất rõ Lăng Ngạo , anh ấy là người tốt, là một người tuyệt đối có thể để cho cô phó thác cả đời!

Có thể anh ấy là khối đầu gỗ, cô thích anh ấy, cô phải nói cho anh ấy biết, bằng không anh ấy sẽ không biết. Thật ra nói đến cái này, tôi rất xem trọng hai người!"

"Chỉ có thể hy vọng như thế đi, " Hàn Giai lại nhớ ra cái gì đó, tiếp tục nói, "Chẳng qua nếu như chị không thích Lăng Ngạo, trước đến giờ chỉ coi anh ấy là anh trai, tốt nhất vẫn nên nói rõ rang với anh ấy đi. Mặc dù anh ấy bị thương, nhưng mà đau dài không bằng đau ngắn. Anh ấy không biết rõ chị yêu người khác, liên tục chờ, đối với chị là ôm lấy ảo tưởng, cứ tiếp tục như vậy, đối với chị hay anh ấy cũng không tốt."

"Yên tâm đi, tôi sẽ nói rõ rang với anh ấy !"

Lăng Tuyết có chút đau đầu, cô hiểu rõ tính cách của Lăng Ngạo, chuyện này muốn nói rõ ràng thật rã cũng không phải là dễ dàng, cô suy nghĩ một chút còn nói - -

"Bất quá cô tạm thời giúp tôi giữ bí mật này, tôi cần tìm thời cơ thích hợp để giải thích, cũng cần có thời gian suy nghĩ nói cách nào để anh ấy tiếp nhận một cách dễ dàng nhất.

Hàn Vũ Thần tốt nhất cô cũng không cần nói, mặc dù anh ấy chưa thổ lộ với tôi, nhưng tôi đã nhìn ra được anh ấy chính xác là có cảm tình với tôi. Nếu như tôi không nói ra, mà biết được thông qua người khác, Lăng Ngạo tôi sợ anh ấy sẽ có những ý nghĩ bất thường"

"Cái này tôi biết rõ, ta cũng là quên mang ví tiền nên mới trở về lấy a." Hàn Giai gật đầu, "Thật ra tôi rất lúng túng, sớm biết thì không them trở về lấy tiền thì tốt rồi’’.

"Được rồi, biết thì cũng đã biết, chúng ta đừng nói a, tôi với cô cùng đi bệnh viện thăm Lăng Ngạo một chút đi."

...

Lúc trước khi tới cổng, Lăng Tuyết phát hiện Cố Huy thế nhưng vẫn đang chờ. Nhìn thấy Lăng Tuyết đi ra, Cố Huy rất cung kính đưa một hộp quà được gói rất tinh xảo bằng hai tay lên nói: "Cô Lăng, chủ nhân kêu tô giao cái này cho cô!"

Lăng Tuyết có chút ngoài ý muốn, hai người mới vừa xác định, tại sao tặng đồ rồi. Cô nhận hộp quà hỏi: "Bên trong là cái gì a, vừa rồi đi rồi mà, sao còn cố ý để anh ở lại đây?"

Cố Huy giải thích nói: "Chủ nhân vì cô đã rắp ráp một chiếc di động, vì lần trước di động của cô đã bị người khác động chân động tay, ngài ấy cũng đã phân phó chúng tôi đi giải quyết việc đó, nhưng chỉ vì về sau đã diễn ra nhiều việc như vậy nên không có đưa được tay cô. Vừa rồi, không biết chủ nhân vì cái gì đột nhiên nhớ tới cái này, nói bây giờ cô rất cần di động, vì vậy kêu tôi lập tức đưa qua đây ."

Lăng Tuyết lúc này mới nhớ tới việc tối qua trong phòng ngủ của mình vang lên tiếng chuông di động, khi đó cô còn lừa Hàn Vũ Thần với Hàn Bắc về di động mới và sô sim.

Nếu không phải Thân Đồ Dạ lúc này đưa di động lại đây, đợi lát nữa có khả năng lại phải giải thích nữa ngày.

"Thì ra là anh cũng nghe được, không nghĩ tới còn rất tỉ mỉ."

Lăng Tuyết nghĩ tới như thế, trên mặt cười tươi như hoa, có một loại gọi là hạnh phúc đang chậm rãi nhộn nhạo nở hoa trên mặt cô.

Cố Huy còn nói: "Sim di động cũng đã có luôn rồi, bên trong còn đã có số của chủ nhân của tôi, và số của Lôi Quân, nếu như cô có cần gì, có thể liên lạc với chúng tôi bất cứ lúc nào. Tôi đi trước, chủ nhân xe còn ngừng ở bên cạnh chờ."

Nói xong, Cố Huy đã xoay người rời đi.

Lăng Tuyết nhìn theo bóng lưng của Cố Huy, phát hiện Thân Đồ Dạ đã mở cửa xổ xe, nhìn cô thâm tình mà lại ái muội cười cười, lại còn ra dấu tay gọi điện thoại.

Lăng Tuyết ngượng ngùng cúi đầu, kéo Hàn Giai đi giống như chạy trốn.

Hàn Giai nhìn bộ dáng này của cô, nhịn không được cảm thán: "Lăng Tuyết, xem ra chị đã thích Thân Đồ Dạ thật rồi, đây là loại phản ứng biểu hiện dành cho những cô gái đang yêu, Chị ở trước mặt Lăng Ngạo, Hàn Vũ Thần chưa từng biểu hiện như vậy a!"

 

1 comment: