KẺ THÙ BÊN GỐI (C137: THÂN THẾ -tt)

Lăng Ngạo buông thõng mắt, trầm mặc không nói...

Qua một lúc lâu, Lăng Ngạo lại nhớ về thời còn thiếu niên, anh đã cùng bạn bè tưởng tượng về hình dáng cha mẹ mình như thế nào, cũng sẽ nằm trên cửa số ngắm nhìn các bạn khác đang được cha mẹ nắm tay đi.

Khi đó, cứ đến cuối tuần thì cô nhi viện lại đón tiếp những người có tấm lòng hảo tâm đến quyên góp và các nhu yếu phẩm thể hiện tấm lòng của mình.

Lăng Ngạo còn nhớ rõ năm ấy mình được chín tuổi, 1/6,  ngày quốc tế thiếu nhi, có một đôi cha con đến cô nhi viện quyên góp.

Cùng đi với họ có phóng viên theo sau, cô nhi viện vì nghênh đón bọn họ còn cố ý treo bang rôn, các bạn nhỏ còn xếp hai bên đường hoan nghênh.

Cùng mỗi lần quyên tặng, người cha béo phệ đểu nói rất nhiều lời, sau đó còn thét to mọi khi đưa vật phẩm cho cô nhi viện. Đến phiên Lăng Ngạo, là nhận từ đứa con mũm mĩm kia của ông ta.

Khi Lăng Ngạo duỗi tay tiếp lễ vật, có khả năng là vì quá kích động, tay không cẩn thận đã đụng phải mu bàn tay của đứa con trai kia, kết quả cả hai như bị điện giựt nhảy dựng lên.

Đứa trẻ mập ú kia dùng ánh mắt chán ghét hung hăng trừng Lăng Ngạo, dùng khăn tay liều mạng xoa xoa tay mình, nghiến răng nghiến lợi chửi bới anh:

"Ai để cho mày chạm vào tao, dơ bẩn, dơ bẩn! Ba ba ta là một ông chủ lớn của thành phố kế bên, bọn người các ngươi không cha không mẹ dám chạm vào tao, ghê tởm chết !"

Lăng Ngạo dọa hỏng, liên tục nói: "Không phải là, không phải là, tao có ba mẹ, bọn họ không cẩn thận bị lạc mất, bọn họ sẽ tìm đến tao , tao có ba mẹ ..."

Có thể là vô dụng, đứa trẻ mập kia chạy đi tìm ba ba béo của nó, ban đầu còn ở trên sân khấu dáng tươi cười, sau đó ba ba béo đã cướp lại quà trên tay anh, hung thần ác sát trừng mắt anh, giống như mắng anh không cha không mẹ!

Đến lúc đó, Lăng Ngạo mới biết được tấm lòng ái tâm nhân sĩ cơ bản đều là giả, lòng người sao lại ác độc như vậy. Anh rốt cuộc cũng biết, mình thật sự là không cha không mẹ, chỉ là một kẻ đáng thương!

Làm hâm mộ biến thành yêu cầu xa vời, chín tuổi, Lăng Ngạo không hề nhắc lại tình thân, anh không chỉ một lần tự nói với mình, mình chính là một người không cha không mẹ, hiện tại không có, về sau cũng sẽ không có.

Nếu như không phải như vậy, bọn họ vì cái gì đến bây giờ đều không có tới tìm anh?

Lúc nhỏ hy vọng xa vời đã tan thành mây khói, hiện tại Lăng Ngạo đã trưởng thành, đã không cần những thứ tình thân xa vời không thể chạm vào, mà lúc này, cha mẹ anh lại xuất hiện.

Chuyện này rất buồn cười đúng không?

Có lẽ cuộc đời chính là như vậy, lúc mình cần thì không thấy đâu, lúc không cần lại xuất hiện trong sinh mệnh của mình, nói ra cho oai, tôi là vì tìm kiếm con mà đến.

Đứng ở góc độ đạo đức, anh lại không thể không vui vẻ tiếp nhận.

Nhưng mà có ai suy nghĩ cho cảm nhận của cô nhi chưa?

Loại tư vị này, đại khái không ai có thể cảm động lây đi?

"Được rồi, anh không muốn nghe, em cũng không nói nữa."

Lăng Tuyết hiểu rất rõ Lăng Ngạo, lúc anh không muốn nghe chính là cái bộ dáng này, người khác nói cái gì cũng không có tác dụng.

"Cô giáo Phùng, người đã ăn trưa chưa?" Lăng Tuyết tỉ mỉ hỏi, "Nhờ Hàn Bắc mang cô đi ăn cơm trưa, sau đó về nhà nghỉ ngơi một chút đi."

"Cũng tốt, vậy chiều cô sẽ trở lại đây." Cô giáo Phùng đứng lên, "Lăng Ngạo, con chớ suy nghĩ quá nhiều, chờ có kết quả DNA rồi nói sau."

"Được" Lăng Ngạo gật gật đầu, "cô giáo Phùng, cô ngồi máy bay cũng đã mệt mỏi rồi, Về nhà nghỉ ngơi sớm một chút đi’’.

"Được’’, Chíp bông Đậu Đậu, các con cùng về với cô giáo đi" cô giáo Phùng nói, " cô giáo thuận tiện kiểm tra một chút các con học hành thế nào trong khoản thời gian này."

"Chúng con mỗi ngày đều ngoan ngoãn đọc sách, nhưng không có học kiến thức mới." Hai đứa bé đi theo cô giáo Phùng cùng đi ra khỏi phòng bệnh.

" cô giáo Phùng, chúng ta cùng đi."

Hàn Bắc cùng bọn họ trở về, trước hết để cho cô giáo Phùng sắp xếp chỗ ở.

"Con tiễn mọi người" Lăng Tuyết đưa bọn họ ra.

...

Lúc Lăng Tuyết, Hàn Bắc đưa cô giáo Phùng đi ra, bọn họ phát hiện ngài Lãnh với vợ ông ấy thật ra vẫn còn ở bệnh viện, không có rời đi, hoặc là bọn họ không dám ở lại trong phòng bệnh sợ kích thích đến Lăng Ngạo đi.

Lăng Tuyết đi đến trước mặt bọn họ, lễ phép chào hỏi một tiếng cô chú, sau đó trấn an nói: "Vừa rồi thực xin lỗi, Lăng có chút không tiếp nhận được đi, dù sao chúng con đều là cô nhi, mặc dù lúc nào cũng ngóng trông cha mẹ mình, có thể ngày nào đó đến thật, lại có cảm giác quá đột ngột, khả năng này chính là... Vui mừng quá đỗi á."

Ngài Lãnh khẽ lắc đầu, thương cảm nói: "Chúng tôi đã mắc nợ nó nhiều như vậy, sẽ không để ý mấy thứ này đâu, nếu nó có đánh, có mắng chúng ta, chúng ta cũng sẽ không có câu oán hận. Đây là chúng ta thiếu nó, làm như thế nào cũng không thể đền bù."

"Chú đã nặng lời rồi!"

Cho đến lúc này, Lăng Tuyết mới có thời gian quan sát cẩn thận hai người bọn họ. Nhìn cách ăn mặc, chắc là rất giàu có, nhất là ngài Lãnh trên tay mang cái đồng hồ đeo tay kia, cô đã từng thấy Cung Hiếu Cường cũng có một cái giống vậy.

Nghe nói là số lượng hạn có hạn, giá trị xa xỉ, người bình thường cơ bản mua không nổi.

Hơn nữa từ trên người bọn họ tản mát ra một loại khí chất cũng có thể thấy được, bọn họ thật là sống trong thế giới thượng lưu, quần áo có thể giả, nói năng cử chỉ cũng có thể học, nhưng loại khí chất này trong một thời gian ngắn không thể dưỡng ra được.

Có thể khẳng định, vợ chồng họ sống trong xã hội thượng lưu, cái này đối với Lăng Ngạo coi như là một niềm vui bất ngờ, dù sao nếu quả thật là cha mẹ ruột, không có nhiều người sẽ hi vọng cha mẹ họ nghèo rớt mùng tơi.

Ngài Lãnh rất cao, ông ấy lấy tấm hình kia cho Lăng Tuyết xem, lại một cái giấy tùy thân từ trong bóp ra trong rất xưa, đã ố vàng, rồi nói về sự cố của Lăng Ngạo trước đây...

Lăng Tuyết nhìn nhìn, xác thực giống như ông ấy nói, người trong hai tấm hình rất giống nhau, hơn nữa cô cũng có thể xác định tấm ảnh đầu tiên chính là Lăng Ngạo .

"Không chỉ là trước đây, chú với Lăng Ngạo bây giờ cũng rất giống, mũi, lông mày, quả thực giống nhau như đúc." Bà Lãnh thay đổi vừa rồi hai mắt đẫm lệ, cười cong mi, bà thở dài nói, "Ông trời có mắt, cuối cùng cũng tìm được, cái này, chính là Thiên hoàng lão tử đến, cũng đừng mơ tưởng đem con ta cướp đi!"

Trước mặt vợ chồng rất hào hứng ngẩng cao, trong phòng bệnh thì Lăng Ngạo lạnh lùng, hai bên đối lập, Lăng Tuyết bị đau đầu, trong lòng cầu mong mau có kết quả sớm một chút, để cho Lăng Ngạo nhận lại cha mẹ sớm một chút cũng tốt, cũng làm cho bọn họ có thể đạt được ước muốn.

Lại tán gẫu thêm một lúc, Lăng Tuyết nhìn thời gian không còn sớm thì nói: "Chú, dì, các người ở chỗ này chờ cũng vô dụng, ba ngày sau mới có kết quả, cô chú đi về nghĩ ngơi trước đi! Có đặt khách sạn chưa? Có muốn con giúp không?"

"Không cần không cần, chúng ta ở đây có chỗ ở, lái xe đang chờ ở bên ngoài." Ngài Lãnh vội vàng nói, "Cảm ơn con!"

Bà Lãnh cố ý kéo Lăng Tuyết vừa đi vừa nói: "Con chính là Lăng Tuyết phải không? Dì nghe viện trưởng Quách đã nói qua, con với Lăng Ngạo giống như anh em, nó nghe lời con nhất, con giúp dì khuyên nó một chút đi, mặc dù kết quả rất nhanh sẽ có, nhưng mà bộ dạng nó như vậy, trong lòng của dì, trong lòng thật ra vẫn là có một chút khổ sở ."

Lăng Tuyết cười cười, an ủi nói: "Dì yên tâm đi, dì không cần nói, con cũng sẽ khuyên anh ấy thật tốt. Lăng Ngạo là người rất hiểu chuyện, chờ anh ấy nghĩ thông suốt, nhất định sẽ hiếu thuận với hai người, đến lúc đó, các người cả nhà sẽ có quan hệ tốt."

Bà Lãnh cười không khép miệng, ở trải qua thời gian dài đằng đẵng, tìm kiếm trong vô vọng, vô số lần thất vọng, hôm nay bà phá lệ cao hứng: "Thật có thể như vậy thì quá tốt, con không biết rõ, dì với ba của Lăng Ngạo ngóng trông một ngày đều trông mong bao lâu! Chúng ta còn tưởng rằng, cuộc đời đều không thấy nhìn thấy được nó, vẫn còn tốt còn tốt, ông trời không phụ... Con giúp dì khuyên nó một chút!"

Lăng Tuyết mỉm cười theo chân bọn họ tạm biệt, xoay người đi vào phòng của Lăng Ngạo, thật ra cô rất hiểu rõ Lăng Ngạo, nếu lúc anh không nghe lọt tai thì không thể dùng bất kỳ cái gì ép buộc được, còn không bằng cho anh yên tĩnh, chờ kết quả DNA rồi nói sau.

Trở lại phòng bệnh, Lăng Tuyết phát hiện hộ lý đang khuyên Lăng Ngạo: "Anh Lăng, anh đang bài xích bọn họ à?"

Lăng Ngạo có chút phiền chán trả lời: "tôi bây giờ không muốn nghe về chuyện này nữa"

Vẻ mặt anh mưng rỡ như người lần đầu gặp người thân, mà là lộ ra một cỗ rất uể oải.

"Nhưng mà nếu như bọn họ thật sự là cha mẹ anh, đây không phải là rất tốt sao? Tôi nhìn ra được tình cảm của bọn họ là chân thật, bọn họ thật rất hy vọng có thể nhận lại anh. Mặc dù anh hiện tại đã trưởng thành, đối với chuyện có cha mẹ hay không không quan trọng, nhưng đừng từ chối họ? Cho dù ngoài miệng nói là không để ý, tất cả đều là lừa mình dối người mà thôi!" Ngô đình cẩn thận nói.

Hàn Giai đã ở một bên phụ hoạ nói: "Đúng vậy, em với Hàn Bắc cũng là cô nhi, mặc dù không cùng nhau lớn lên cùng một cô nhi viện, nhưng đều muốn cha mẹ. Nếu như đổi là cha mẹ em tìm tới cửa, vậy em nhất định sẽ vui vẻ!

Có đôi khi ngẫm lại, chúng ta cố gắng lằm ăn, cố gắng sinh sống, nhưng mà đến cùng cha mẹ là ai cũng không biết, kỳ thật thật rất đáng buồn. Nhưng mà, em nhìn thấy cô chú ăn mặc là đồ sang trọng, bọn họ chắc chắn sẽ không trở thành gánh nặng cho anh, hơn nữa, nếu thật như vậy, cuộc đời của anh sẽ hoàn toàn thay đổi !"

Lăng Ngạo không kiên nhẫn nói: "Bọn họ có tiền hay không có tiền không liên quan gì tới tôi, cuộc sống của tôi từ trước đến giờ sẽ không gửi hy vọng vào người khác, cho dù thật sự là cha mẹ cũng không cần, huống chi bọn họ vẫn chỉ là 'Hư hư thực thực' mà thôi. Tôi thật sự không muốn tiếp tục cái đề tài này, mọi việc cứ chờ có kết quả rồi nói!"

Hàn Giai nhận ra có khuyên mấy đi nữa thì Lăng Ngạo cũng không chịu nghe, đành phải thở dài nói: "Được rồi, anh nghỉ ngơi thật tốt đi, tôi đi lấy nước sôi đã."

"Việc này để nói sau đi." Lăng Tuyết đi vào nói, "Cơm trưa còn chưa ăn đúng không? Ngoan ngoãn ăn cơm đi, tôi qua phòng bên cạnh thăm Hàn Vũ Thần một chút."

 

No comments:

Post a Comment