KẺ THÙ BÊN GỐI (C138: PHẢI PHẤN ĐẤU VÀI THẬP NIÊN)

Lăng Ngạo bắt lấy tay cô, giọng nói bất mãn: "Em mới vừa tới đã muốn đi?"

Lăng Tuyết đành phải giải thích nói: "Em không phải là muốn đi, em chỉ chạy qua phòng kế bên chào hỏi thôi mà. Hàn Vũ Thần rất chiếu cố nhóm chúng ta, bây giờ anh ta bị thương, lại ở ngay bên cạnh, em đã đến đây còn không qua chào hỏi, đích xác không thể nào nói nổi. Ăn cơm nhanh đi, em xíu nữa sẽ trở lại ."

Lăng Ngạo không nói cái gì, buông tay cô ra.

Lăng Tuyết dặn dò Ngô Đình chăm sóc Lăng Ngạo cho tốt, sau đó mới đi.

Ngoài cửa, Hàn Giai nhìn Lăng Tuyết đi vào phòng của Hàn Vũ Thần, nghĩ tới bộ dạng thất thần của Lăng Ngạo, trong lòng cực kỳ khó chịu, cô rất muốn đem chuyện Lăng Tuyết với Thân Đồ Dạ nói cho Lăng Ngạo, nhưng lời đã đến bên miệng lại không dám nói ra.

Trải qua một thời gian dài, cô cũng chú ý đến một mình Lăng Ngạo, biết rõ Lăng Ngạo tính tình giống như Lăng Tuyết rất nóng nảy, nếu như nói bí mật cho anh lúc này, có lẽ tình hình sẽ lại hỏng bét đi?

Ít nhất, bây giờ Lăng Ngạo đang thay đổi tích cực, nếu lại bị nhấn chìm lần nữa, cái này cô tuyệt không muốn chứng kiến .

Suy đi nghĩ lại, vẫn là không nói .

...

Trong phòng bệnh chỉ còn Ngô Đình, cô đang múc đồ ăn của Hàn Giai từ bình thuỷ ra, một bên khuyên nhủ: "Ngài Lăng, tôi cảm thấy cha mẹ anh rất tốt, tôi đã nói với anh a, vừa rồi tôi ở bên ngoài nhìn thấy xe của bọn họ toàn là siêu xe không a!

Người khác tôi không biết rõ, nhưng mà nếu như đổi là tôi, tôi sẽ vui vẻ cũng không kịp đâu! Anh suy nghĩ một chút a, nếu như để bọn họ nhận lại anh, tôi sao còn phải ở đây làm việc? Ăn cơm phải đến nhà hàng, đi nghỉ phép ở bờ biển, muốn mua cái gì thì mua cái đó!"

Lăng Ngạo lạnh lùng nói: "Xem ra cô không thích công việc của mình rồi"

Ngô Đình có chút lúng túng, gượng cười tiếp tục nói: "Thật ra cũng không phải là tôi, tôi chẳng qua là cảm thấy bọn họ thật là khá.

Anh nghĩ thử a, nếu như anh cho bọn họ nhận lại, anh nghĩ anh sẽ phấn đấu bao nhiêu năm để có được? Hàn Vũ Thần thì tính cái gì, anh so với anh ta còn có nhiều tiền hơn! Còn có những thứ thượng vàng hạ cám tình địch kia, anh cũng có thể xua đuổi bọn họ cách cô Lăng ra, nếu không sẽ dùng tiền đập chết bọn họ!"

Lời tuy nhưng rất thô, nhưng ý nghĩ cũng giống nhau á.

Trừ những công tử con nhà giàu kia ra, ai cũng sẽ không cự tuyệt một đêm phát tài, giống như những người trúng số độc đắc vậy. Biết rõ xác suất trúng giải thưởng lớn rât nhỏ, nhưng mỗi ngày tai sao lại có nhiều người vẫn mua vé số như vậy.

Từ nhỏ đã thiếu hụt tình thân Lăng Ngạo, tình cảm gia đình mặc dù đã phai nhạt theo năm tháng, nhưng nếu quả thật có người xuất ra vài triệu thậm chí vài tỷ gia sản đặt ở trước mặt anh, mà những người kia lại xác thực là cha mẹ ruột của anh, chỉ bởi vì mình xem nhẹn tình thân mà cự tuyệt cái này gọi là quá già mồm.

Dù sao, những thứ đó cơ bản cũng thuộc về chính mình; dù sao, cái này không phải là khúm núm đi nhận giặc làm cha.

Cho nên lúc Ngô Đình nhắc tới có thể thừa kế gia sản khổng lồ, Lăng Ngạo con mắt sáng lên, nhưng rất nhanh lại bị lý trí thay thế:

"Vậy cũng phải chờ có kết quả rồi hãy nói, tôi không thể nào nhận cha mẹ không có máu mủ tình thân"

Ngô Đình cười, mặc dù tuổi không lớn lắm, nhưng mà đã lăn lộn dưới đấy xã hội nhiều năm. Cô cũng coi như nhìn ra được nhân tình ấm lạnh:

"Đó là đương nhiên, nếu như không có liên hệ máu mủ, bọn họ cũng sẽ không nhận anh a, làm sao có thể vô duyên vô cớ lại đi nhận một người không có quan hệ máu mủ đâu?

Thật ra so sánh với người nghèo, như ngài Lãnh và vợ nhìn qua là biết người có tiền, bọn họ làm việc sẽ  càng không qua loa tùy ý, họ khẳng định đã làm rất nhiều cuộc điều tra, không nắm chắc sẽ không dễ dàng ra tay.

Tôi thấy lần này bọn họ có thể tới chỗ này, tám phần là đã xác định, làm giám định DNA không phải là muốn giải quyết dứt khoát."

Lăng Ngạo chẳng hề ngốc, Ngô Đình đã nói như vậy, anh tự nhiên cũng biết rõ, chỉ là người ở trong cuộc có một số việc không không muốn suy nghĩ mà thôi, nhưng mà Ngô Đình đã nói được những lời này, đại biểu cho tầm mắt cũng không thấp, Lăng Ngạo cảm thấy ngoài dự liệu nói: "Nhìn cô tuổi không lớn lắm, nói chuyện ngược lại rất thâm sâu, cuộc sống rất phong phú sao."

"Nào có, trong ti vi đều diễn như thế a." Ngô Đình có chút thẹn thùng, lại bồi thêm một câu nói, ‘’ Thật ra ngài Lăng anh cũng tò mò quái, chuyện tốt như thế còn phiền não, nếu như là người bình thường, đã sớm bổ nhào vào trong lòng bọn họ kêu ba mẹ a!"

Lăng Ngạo cười cười, không tỏ rõ ý kiến.

"Ngài Lăng anh nhanh ăn cơm đi, chờ một lát nếu mà cô Lăng trở về anh còn chưa ăn xong, cô ấy sẽ thất vọng lắm" Ngô đình cười nhắc nhở.

Câu này giống như có ma lực, Lăng Ngạo bắt đầu nghiêm túc ăn cơm.

...

Hàn Vũ Thần đang giận dữ, đi qua đi lại mấy lần "Mất điện ngoài ý muốn" xử lý thỏa đáng, anh ở Mỹ thế lực càng ngày càng lớn, có thể nói là "Chưa hát trước hồng" .

Cái này thật là đang vận hành tư liệu sống, tin tức truyền về nước, PR của cty bắt đầu tuyên truyền tuyên dương anh "chịu thua thiệt không mất chữa tín" đạo đức nghề nghiệp cao, chỉ qua hai ba ngày, các đầu đề của các tờ báo đều "Chiếm lấy".

Hiện tại Hàn Vũ Thần, là siêu sao quốc tế có phong độ nhất.

Lúc Lăng Tuyết đi đến phòng của Hàn Vũ Thần, trong phòng bệnh của anh đang vây quanh 4,5 bác sĩ nổi tiếng, châu đầu ghé tai, giống như đang thảo luận bệnh tình.

Hàn Vũ Thần nhìn thấy Lăng Tuyết, vui vẻ kêu lên, dẫn tới các bác sĩ đang chuyên tâm nói chuyện với nhau đồng loạt nhìn sang.

Lăng Tuyết có chút ngại ngùng, đi đến bên giường bệnh, thấp giọng nói: "Anh đang là nhân vật siêu sao thiên vương, sao còn ầm ầm ĩ ĩ như thế ?"

Hàn Vũ Thần thấy cô thì vẻ mặt tươi cười: "Như thế nào, ở trước mặt em, tôi chẳng lẽ còn muốn bầy ra bộ mặt thần tượng sao? Có phải hay không còn muốn cười không lộ răng, vẻ mặt lãnh khốc, tốt nhất lại mang khẩu trang kính râm?"

"Xem ra tâm tình của anh còn tốt lắm!" Lăng Tuyết cười cười, nhìn nhìn các bác sĩ đang thảo luận, nhỏ giọng hỏi, "Tại sao lại có nhiều bác sĩ nổi tiếng ở đây vậy, có phải bệnh tình có gì thây đổi không?"

Lúc này cô cũng rất lo lắng, Hàn Vũ Thần bị thương cô cảm giác mình khó chối tội này, nếu như hiện tại bệnh tình tăng thêm, cô cả đời cũng khó an tâm .

"Không có, không phải, em không cần lo lắng vớ vẩn." Hàn Vũ Thần vội vàng giải thích nói, "Còn không phải là công ty chuyện bé xé ra to, nói mời nhiều bác sĩ nổi tiếng xem sao, thảo luận tìm ra một phương án giải quyết nhanh nhất? Anh cũng vậy biết rõ công ty vì anh, dù sao vết thương ở chân nên không có biện pháp biểu diễn tiếp, anh cũng không thể ngồi trên xe lăn khiêu vũ đi?"

Đúng lúc này, chị An đi tới, cười nói: "Còn coi như cậu có chút lương tâm, công ty đối với các nghệ sĩ khác cũng không có đãi ngộ tốt như vậy. Bây giờ, trước hết ở chỗ này phối hợp với các bác sĩ kiểm tra đi, chị vừa vặn muốn tìm Lăng Tuyết nói về việc ký hợp đồng, bây giờ gặp được em ấy đã đến thì tốt quá, chị sẽ nói với em ấy một chút."

"Được." Lăng Tuyết đứng lên, đi theo chị An đi ra ngoài.

Chị An đầu tiên là khách sáo vài câu, sau đó tiến vào chủ đề: "Lăng Tuyết, mấy ngày gần đây chị liên tục đang bận, đều không có thời gian tìm em, khi đó không gặp em chị thật sự rất lo lắng. Cho đến ngày hôm qua bọn họ đại khái mới nói với chị, chị mới an tâm. Vốn là chị dự định ngày hôm qua sẽ cùng em nói về hợp đồng, kết quả em không có tới, nên mới phải kéo đến bây giờ ."

Chị An khéo léo, nói chuyện tự nhiên giọt nước cũng không lọt.

"Không cần khách khí, đêm đó em chạy ra ngoài không nói lời nào, làm hại các người lo lắng, hẳn là em nên xin lỗi mới đúng." Lăng Tuyết chân thành nói.

"Đều là người của mình, chúng ta đừng nói những lời khách sáo này." Chị An cười nói, "Em đại khái đã hiểu rõ lực ảnh hưởng của buổi diễn của chúng ta, mặc dù lần này có chút ngoài ý muốn, nhưng đó là chuyện xấu cũng là chuyện tốt.

Em khẳng định đã biết fan hâm mộ đã truyền nhau video song ca của hai đứa, nhất là em xuất hiện lúc tùy cơ ứng biến, hiện trường tự triển khai, quả thực so với rất nhiều nghệ sĩ có kinh nghiệm, thâm niên nghệ sĩ đều lợi hại hơn.

Điểm này, công ty chúng ta cũng là rất tán thành, hơn nữa đã cố ý cùng truyền thông giải thích rõ ràng. Sự kiện trải qua thêm mấy ngày nữa duy trì liên tục là hot search, Hàn Vũ Thần nhân khí thì không cần nhiều lời, em cũng lên theo như nước lên thì thuyền lên.

Có thể nói, cả công ty chúng ta đều rất xem trọng em, hiện tại ở Mỹ cũng tốt, trong nước cũng tốt, mọi người đối với em đều đặc biệt cảm thấy hứng thú, cho nên nếu như lúc này là thời điểm chính thức để em ra mắt, chúng ta tin tưởng em nhất định có thể nổi tiếng, phóng một tia sáng kỳ dị!"

"Khả năng này thật sự là niềm vui ngoài ý muốn, em cũng không có quá nhiều chú ý. Kỳ thật em hiện đang lo lắng cái chân bị thương của Hàn Vũ Thần, bị thành như vậy, nhất định đối anh ấy có ảnh hưởng không nhỏ, em thật áy náy, em nghĩ là tốt nhất có thể làm những chuyện gì có thể đền bù cho anh ấy." Lăng Tuyết nghiêm túc nói.

"Chuyện này là ngoài ý muốn, với em lại không có quan hệ gì, em áy náy cái gì?" Chị An nghi hoặc hỏi.

"Nha, ý em là, em đã nhận thù lao biểu diễn, lại chỉ diễn một ca khúc, cho nên cảm thấy thẹn thùng." Lăng Tuyết phản ứng rất nhanh giảng hòa, "Hơn nữa, em từ nhỏ đến lớn vận khí đều rất không tốt, chị xem, không biết có phải hay không là em đưa tới vận rủi, làm cho Hàn Vũ Thần phát sinh việc ngoài ý muốn như vậy."

"Làm sao có thể chứ? Em tuổi còn trẻ mà tin tưởng mấy cái này a?" Chị An tỷ cười nói, "Về thù lao, ban nhạc và các thành viên khác cùng vài diễn viên vũ đạo cũng muốn đem trả lại, vì Vũ Thần giảm bớt tổn thất, nhưng mà đã bị Vũ Thần cự tuyệt, cậu ta cảm thấy cái này là sự cố, không thể để cho mọi người đi theo bị hao tổn, huống chi mấy ngàn vạn đối với cậu ta mà nói cũng không phải là không gánh nỗi, nhưng mà những thù lao kia đối với người nuôi gia đình sống qua ngày, thì cái đó thật sự là nhiều .

Nhưng mà, thông qua chuyện này, mọi người lại rất đoàn kết.

Nếu em muốn đền bù cho Vũ Thần thì chúng ta ký hợp đồng đi, đến thời điểm đó em cùng với cậu ấy cùng nhau phấn đấu, cùng nhau cố gắng, hơn nữa cậu ta rất nhanh muốn cử hành một biễu diễn miễn phí.

Nếu như em có thể tiếp tục xuất hiện, chị nghĩ fan hâm mộ nhất định sẽ rất thích, đối cậu ta mà nói cũng sẽ đặc biệt cảm tạ em.

Hơn nữa, em vừa có thể đem nó coi như một loại đền bù, lại có thể đem nó làm bước tiền đầu tiên, quả thực nhất đao lưỡng tiện không dừng lại. Em cảm thấy như vậy ổn không?"

"Rất tốt, " Lăng Tuyết gật đầu nói, "Cảm ơn chị An, nói như vậy, em coi như là thay Hàn Vũ Thần làm việc, trong lòng cũng sẽ dễ chịu hơn chút."

 

1 comment: