New York vùng ngoại ô, trang viên hoàn toàn yên tĩnh, ban đêm yên tĩnh như nước, Thân Đồ Dạ ngồi ngay ngắn ở sân thượng ngồi trên ghế sa lon xem di động, liên tục đã không nhận được điện thoại và tin nhắn của Lăng Tuyết, anh do dự có nên gọi qua cho cô không.
Cô đã nói sẽ gọi cho anh tối muộn, anh đã liên tục đang đợi, nhưng mà chờ tới bây giờ cũng không thấy cô gọi.
Hiện tại đã hơn mười một giờ khuya, cô hẳn là mệt mỏi, chắc đã ngủ đi?
Nếu như không có ngủ, cô sẽ nên gọi anh mới phải, ít nhất cũng phải gửi tin nhắn cho anh chúc ngủ ngon a.
Có phải hay xảy ra chuyện gì không?
Ý niệm này từ trong đầu lóe qua, Thân Đồ Dạ có chút bất an, nhưng mà suy nghĩ một chút, người được bố trí đều nói Dikaba chưa có trở về, mọi thứ đều rất an toàn, như vậy Lăng Tuyết sẽ không có việc gì...
Đại khái chắc là ngủ thật rồi.
Thân Đồ Dạ trong lòng có chút thất vọng, đều nói đàn ông đem phụ nữ nắm trong tay sau đó thì không sao cả, phụ nữ sẽ luôn dính lấy đàn ông, sao anh cảm thấy bọn họ lại ngược lại?
Lăng Tuyết giống như một chút cũng không để ý muốn dính lấy anh, hôm qua mới …, hôm nay cô nói đi là đi.
Ngược lại là anh, một phút không nhìn thấy cô thì toàn thân không được tự nhiên...
Xem ra đàn ông khi yêu thì càng nhiệt tình hơn phụ nữ rồi! ! !
Anh cảm giác mình cũng không thể dạng này được, nhưng mà đổi góc độ ngẫm lại, tựa hồ người có loại bận tâm này cảm giác còn rất tốt đẹp, ít nhất so với trước kia cái loại đó cái gì bận tâm cũng không có, trống rỗng chết lặng trong khi nhân sinh lại phong phú.
Kỳ thật Thân Đồ Dạ là người có tính cách rất phức, vừa có thể ở trên thương trường mặt lạnh vô tình, sát phạt quả cảm, lại có thể nhu tình như nước, đối Lăng Tuyết thì dung túng nhẫn nhịn; ở nước ngoài 6 năm tiếp nhận huấn luyện hiện đại nhất, nhưng lại chung tình nhất.
Tựa như giờ phút này, cái ghế gần ghế sô pha anh đang ngồi, còn có một cái ghế bành - - cái này là anh cố ý yêu cầu thuộc hạ mua thêm.
Vẫn là không nên quấy rầy cô đi.
Thân Đồ Dạ để điện thoại di động xuống, khẽ nhíu mày, lật từng tờ từng tờ cẩn thận xem những tài liệu điều tra về Dikaba.
Năng lực làm việc của Cố Huy không thể nghi ngờ, phần tài liệu này so với tài liệu chi tiết của Cung thị còn chi tiết hơn, cặn kẽ đến nỗi còn ghi chép luôn tên bạn gái của Dikaba, thời gian hẹn hò, thậm chí còn có địa điểm phát sinh quan hệ!
Cố Huy nhìn ánh mắt của Thân Đồ Dạ dừng lại ở tiểu sử của Dikaba, cẩn thận nói - -
"Dikaba này tuổi không còn nhỏ, nhưng là trình độ so với người trẻ tuổi thật sự chỉ hơn mà không kém!
Nhưng mà làm việc theo nguyên tắc vẫn là mạnh nhất, mặc dù chơi đùa rất nhiều phụ nữ, nhưng mọi người đều nói đó là tự nguyện cùng phát sinh quan hệ với hắn, trước mắt không có nghe nói là bị cưỡng bách hoặc phạm tội ác."
Thân Đồ Dạ tiếp tục lật xem tài liệu vẫn không lên tiếng, qua một hồi lâu mới hỏi ngược lại: "Từ không tự nguyện ai biết? Người giống như hắn, cho dù thật sự đã làm ra cái gì phạm pháp, giống như chơi đùa phụ nữ cũng vậy không dám đem hắn nói ra "
"Khụ khụ..."
Cố Huy ho khan hai tiếng, không nói gì, cậu biết rõ, chủ nhân là lo lắng cho Lăng Tuyết, nhưng mà Lăng Tuyết không phải là phụ nữ bình thường, ai có thể động được cô ấy?
Lại nói, Lôi Quân tự mình mang nhiều người nhìn chằm chằm chỗ đó, Lăng Tuyết không có việc gì.
"Có một cái không quản được, dạng tài phú đi lên từ hai bàn tay trắng này khẳng định là có một chút thủ đoạn!"
Thân Đồ Dạ thình lình lại tới một câu, "Vì đạt được mục đích người không từ thủ đoạn nào, bình thường đều không phải là người lương thiện gì!"
"Vâng, đúng vậy." Cố Huy tiếp một câu.
Thân Đồ Dạ ở thương trường tung hoành ngang dọc với đối thủ, cái dựa vào chính là tỉnh táo cùng khách quan, như đêm nhìn bộ dạng ăn dấm chua này thật sự là có một không hai, nhưng mà anh vẫn rất lý trí, mặc dù đối với Dikaba kia không có hảo cảm gì, nhưng cũng không có kết luận liều mạng.
"Lôi Quân bên kia có tin tức gì không truyền tới không?" Thân Đồ Dạ hỏi.
" Tòa thành của Dikaba ở phía tây của San Francisco, chiếm hơn hai trăm mẫu, thủ vệ nghiêm ngặt - - ở Mỹ, loại trình độ này thì thủ vệ rất là kiêu căng.
Nhưng cái này cũng không thắng được Lôi Quân, bọn họ hiện tại đã ẩn vào rồi, một khi cô Lăng gặp nguy hiểm có thể ở phản ứng nhanh. Dikaba đang ở white bar, Mỹ quốc cũng không phải là nơi thường ở lại, hơn nữa việc làm ăn kinh doanh ở Mỹ cũng không nhiều, lần này mang nhiều thủ vệ như thế thật có chút kỳ quái, tuy nói đây là người có thói quen thích phô trương, nhưng tôi điều tra biết được cái này chắc là hắn sợ cừu gia hội tìm tới cửa, dù sao bên này không phải là địa bàn của hắn, muốn động tay động chân là không thể "
Cố Huy chần chờ một chút, bổ sung - -
"Căn cứ vào tài liệu trước mắt, Dikaba cũng không có tiếp khách ở tòa thành, mà là giúp bạn gái mới của hắn mua sắm đi, đi xem xiếc."
"Được rồi, cậu kêu Lôi Quân cần phải duy trì cảnh giác, nhất định phải đè bẹp những mầm móng nguy hiểm từ trong trứng nước!"
Thân Đồ Dạ khoát tay kếu cậu ta luôi xuống đi làm việc, tự mình lấy di động ra nhịn không được nhắn cho Lăng Tuyết hỏi, "Ngủ sao?"
Anh vẫn không thể nào chờ đợi được nữa!
Nói không được quấy rầy, nhắn tin chưa tính là quấy rầy ha?
Nếu như cô thật sự đi ngủ, chắc sẽ không bị đánh thức.
Nếu như không ngủ, có thể trò chuyện cùng anh, để giải nỗi khổ tương tư.
Nhưng mà... Tin nhắn đã gửi đi, thật lâu cũng không có trả lời.
Trong lòng Thân Đồ Dạ lại buồn bực, cô gái này chắc là ngủ thật rồi, cô như thế nào một chút cũng không nghĩ tới anh sao? Nhịn không được thầm nói: "cô gái này, sao buổi tối là lười như thế, ngủ thật sớm quá?"
Nhưng mà, anh không ngủ được làm sao bây giờ?
Nghĩ tới hai ngày hoan ái kia, Thân Đồ Dạ trong lòng rục rịch, lại có một loại xúc động, muốn đi San Francisco tìm Lăng Tuyết. . .
Lăng Tuyết ngủ được rất sâu như không ngon, vài ngày này "Lăn qua lăn lại" làm cô mệt chết đi, hơn nữa đi đường mệt nhọc, lại học đánh cờ bị phí não, cho nên mơ mơ màng màng ngủ say mà ngay cả tiếng chuông của tin nhắn đến cũng không nghe thấy...
Không biết rõ đã ngủ bao lâu, Lăng Tuyết bị một âm thanh hoan ái trận kịch, ngâm khe khẽ, đánh thức, cô mơ mơ màng màng mở mắt ra, cả người ý thức còn đang ngủ, đại não cũng chưa hoàn toàn tỉnh táo, trong nháy mắt bị hoảng hốt, còn cho là mình đang nằm mơ.
Nhưng mà cái loại âm thanh đó càng ngày càng rõ ràng, tiếng càng ngày càng lớn, càng ngày càng kịch liệt, còn kèm theo giọng của đàn ông...
Cuối cùng, Lăng Tuyết đã hoàn toàn tỉnh ngủ, đôi mắt trống rỗng nhìn trần nhà, vểnh tai cẩn thận lắng nghe, âm thanh là thật, chính mình không có sinh ra ảo giác, động tĩnh là từ cách vách truyền đến.
Nhưng mà phòng bên không phải là phòng của Lãnh Thanh Mặc sao?
Không đúng, là một phòng bên cạnh khác...
Nếu như không có nhớ lầm, quản gia đã từng nói, phòng kia là phòng ngủ chính của Dikaba! ! ! !
Ý tứ là, Dikaba đã trở về, còn mang theo phụ nữ, sau đó... Khuya khoắt đại chiến năm trăm hiệp? ? ?
Được rồi, là người đều có nhu cầu sinh lý, chuyện này là chuyện rất bình thường, không có cái gì lớn lao.
Lăng Tuyết tự an ủi chính mình, rời giường uống chút nước, chuẩn bị nhét giấy vào lỗ tai tiếp tục ngủ, mà lúc này, cách vách lại truyền tới âm thanh trêu chọc của phụ nữ, ngôn ngữ nói là cái gì, Lăng Tuyết nghe không hiểu, nhưng cô rất khẳng định, đây không phải là một người, ít nhất ba người! ! !
Cô sửng sốt . . .
Không phải đâu?
Sớm biết Dikaba đã như vậy, nhưng mà khẩu vị như thế vẫn là, quả thực làm Lăng Tuyết sợ hết hồn.
Kỳ thật phòng này hẳn là có cách âm, chỉ là những người kia chơi đến quá high rồi, âm thanh quá lớn.
Mặc dù truyền tới cũng không phải là đặc biệt lớn, nhưng vẫn là nghe được rõ ràng rành mạch, làm Lăng Tuyết cảm thấy rất không được tự nhiên! !
Cô không khỏi nhớ tới ngày hôm qua, cô cùng Thân Đồ Dạ...
Những thứ kia là tình cảnh hoan ái rõ ràng hiện lên ở đầu não, làm tim Lăng Tuyết đập thình thịch, cô, lúc này mới nhớ tới chạng vạng đã gửi tin nhắn nói sẽ gọi cho Thân Đồ Dạ, nhưng là về sau quá mệt mỏi liền ngủ, không cần nói là gọi, một cái tin nhắn cũng không có gửi.
Không biết hiện tại bây giờ có tiện không?
Lăng Tuyết cầm lấy di động vừa nhìn, ba giờ sáng, rất trễ, hơn nữa có 3 tin nhắn của Thân Đồ Dạ gửi mà cô chưa xem, cô vội vã mở ra đọc - -
Tin thứ nhất là mười một giờ rưỡi đêm, nội dung rất đơn giản; "Ngủ sao?"
Tin thứ hai là rạng sáng 1h rưỡi, nội dung như cũ đơn giản, nhưng mà đã giải thích rõ anh đang nghĩ tới cô: "Anh nhớ em!"
Tin thứ ba là hai giờ 30 phút sáng, mang oán niệm thật sâu: "Em thật bại hoại! ! ! !"
Đánh một hàng dấu chấm than!
Sao lại có nhiều sâu oán niệm a, Lăng Tuyết nhịn không được cười, nghĩ đến thời gian của anh bình thường làm việc và nghỉ ngơi đều rất quy luật, đêm nay thế nhưng muộn như thế còn chưa có ngủ, hơn nữa không kháng cự được gửi tin nhắn cho cô, xem ra thật sự rất nhớ cô đó.
Cảm giác được coi trọng này làm Lăng Tuyết trong lòng ấm áp .
Tin cuối của anh cách đây một cái tiếng đồng hồ, hiện tại phải đã ngủ chưa?
Có lẽ còn chưa có ngủ đâu?
Có lẽ còn đang mất ngủ nghĩ tới mình thì sao?
Có nên gửi tin nhắn hỏi thử một chút không ta?
Lăng Tuyết đang do dự, di động đột nhiên nhận được tin nhắn, cũng không phải là Thân Đồ Dạ gửi tới, mà là Lãnh Thanh Mặc!
"Bị đánh thức à? bên trong túi có tai nghe cách âm đó, đeo lên rồi tiếp tục ngủ, không cần để ý!"
Xem đến anh cũng bị đánh thức!
Cung Thiên Long đi ra ngoài trang phục và đạo cụ được chuẩn bị rất đầy đủ, túi xách tùy thân cũng có một cái, Tần Tuệ dựa theo tiêu chuẩn của Cung Thiên Long chuẩn bị cho Lăng Tuyết đồ thường dùng này nọ, đương nhiên, quần áo cũng đã treo vào trong tủ quần áo .
Lăng Tuyết vừa mở túi xách ra, quả nhiên có một cặp tai nghe cách âm, cô lập tức đeo lên, những thứ âm thanh kia lập tức liền biến mất không nghe thấy gì nữa, Lăng Tuyết thở ra một hơi, trả lời tin nhắn cho Lãnh Thanh Mặc: "Đã đeo lên, hiện tại yên tĩnh nhiều, cảm ơn anh!"
"Không khách khí, nghỉ ngơi thật tốt, ngủ ngon!"
"Ngủ ngon... Nhưng mà, làm sao anh biết em đã tỉnh ?"
Lăng Tuyết thật tò mò, mặc dù Lãnh Thanh Mặc cũng bị đánh thức, nhưng mà không loại trừ cô ngủ được rất say, trên đời này vốn là có loại người như vậy, sét đánh cũng sẽ không tỉnh .
"Ông trời lấy đi một loại năng lực, tự nhiên sẽ đền bù một loại chức năng năng!"
Lãnh Thanh Mặc trả lời rất hàm súc, nhưng mà Lăng Tuyết nghe hiểu, anh nói vì anh không nói chuyện được, cho nên thính giác rất tốt, đại khái là nghe được cô rời giường đi rót nước, cho nên biết rõ cô cũng tỉnh .
Không biết như thế nào, trong lòng Lăng Tuyết đối với Lãnh Thanh Mặc mơ hồ có chút thương cảm, một người đàn ông hoàn mỹ như thế, thế nhưng lại có một thiếu sót, vận mệnh thật sự là không công bằng!
"Ngủ ngon!" Lãnh Thanh Mặc lại trả lời.
"Ngủ ngon!" Lăng Tuyết trả lời lại, nghĩ đến anh chu đáo như thế, người này có một nhân cách phát sang như thế, làm cho cô vừa kính nể vừa ngưỡng mộ, thật lòng hy vọng anh hạnh phúc!
----------------------------
Sorry mọi người..sắp tới mình rất bận như sẽ cố gắng!!!!!!!!!!!!!!
Welcome to dieptrucgiai's blog. Our main goal is to always achieve a high level of our readers satisfaction with the services and products that we provide. This simple approach has effectively fueled our growth. We’re thrilled you’ve decided to visit us - please browse our site to discover what we’re all about.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
-
Photo from Pinterest Trong đại sảnh, vài vị nữ tu áo tím đang đứng đối đầu với bên nam tu áo xanh, nam tu cầm đầu trên người mặc áo lụa...
-
Photo from Pinterest Gió thu thổi hiu hiu! Cỏ cây liêu xiêu!! Con sóng dập dềnh!!! Biển trời mênh mông!!!! Chỉ thấy một cô gái toàn thâ...
[…] KẺ THÙ BÊN GỐI (CHƯƠNG 149) […]
ReplyDelete