Kẻ Thù Bên Gối - Chương 151

Thức dậy, trời đã sáng choang.

Một đêm ngủ không ngon giấc, Lăng Tuyết còn buồn ngủ, nếu như không phải bên ngoài cót tiếng đập cửa quá ồn, cô khẳng định lúc này không muốn thức dậy chút nào.

Tần Tuệ đứng ở ngoài cửa gõ cửa gọi: "Cô Cung, cô tỉnh chưa? Nếu như dậy rồi, tôi sẽ vào giúp cô trang điểm ."

Lăng Tuyết vừa mới bắt đầu còn không có phản ứng lại đây, cẩn thận ngẫm lại mới hiểu được cái này là đang gọi cô đó, chắc là cô nên giảm bớt phiền toái không cần thiết phải gọi hết sức như thế a.

Sau một thời gian lâu rồi, nên đối với cái tên giả mạo này quả nhiên vẫn còn có chút không thạo.

"Tỉnh rồi, chị vào đi." Lăng Tuyết dụi dụi con mắt nói, nghĩ thầm sau khi xong việc thực sự nên đi ngủ sớm một chút, ngủ trễ như vậy sẽ hủy một ngày a! Tựa như hiện tại, mặc dù đã tỉnh, nhưng đầu đều đã choáng váng .

Tần Tuệ nghe vậy mang hai nữ đầy tớ đi đến.

Này hai người làm là từ Cung thị mang đến, trước kia lúc Cung Thiên Long đi công tác, sinh hoạt thường ngày thì do hai người bọn họ chịu trách nhiệm, Tần Tuệ là tổng phụ trách trông coi chịu trách nhiệm mọi việc trong nhà của nhà họ Cung.

Mà lần này sở dĩ phải kêu Tần Tuệ qua đây, thứ nhất là người đã quen cùng Lăng Tuyết, thứ hai cũng có thể thấy được chị ta ở nhà họ Cung xác thực địa vị không thấp.

Còn có một điểm mấu chốt, năm đó Cung lão phu nhân lúc trợ giúp Dikaba, chị ta cũng đã ở đây. Như thế, lúc gặp mặt Dikaba, cũng không tính toàn bộ là vật còn người mất đi.

Hai gã nữ đầy tớ trên tay mỗi người kéo một cái túi du lịch tinh mỹ, bên trong phân loại đồ trang điểm, đồ trang sức, đeo tay cùng với quần áo.

Tần Tuệ vừa vào trước cùng 2 nữ đầy tớ cùng nhau hướng Lăng Tuyết thi lễ một cái, sau đó liền đến phòng tắm xả nước bồn tắm, tiếp theo lấy nước súc miệng, kem đánh răng...lúc đang làm những việc này, các cô làm đâu vào đấy, một cách tự nhiên.

Làm người đứng ngoài quan sát, Lăng Tuyết không khỏi có chút cảm khái, mặc dù trước kia Tần Tuệ đối với cô có thể nói là khắp nơi làm khó dễ, nhưng cũng không ảnh hưởng đến giờ phút này chị ta làm cho người ta phát giác, người này đã đem cả đời giao phó cho nhà họ Cung!

"Tần quản gia, chị mỗi ngày đều làm cùng một việc, không cảm thấy mệt mỏi hoặc có cảm giác phiền không?" Lăng Tuyết nằm ở trên giường lẳng lặng nhìn, chờ đợi tắm rửa trang điểm.

"Chăm sóc chủ nhân là chức trách của tôi, mỗi ngày vừa mở ra mắt, dây cung của tôi cũng đã gương lên, trong nhà từ việc nhỏ cũng cần phải xem qua một lần.

Lúc bắt đầu hơi mệt một chút, thậm chí chán ghét, nhưng thời gian lâu dài, cũng giống thói quen, nếu như ngày nào đó kêu tôi dừng lại, ngược lại không thích ứng kịp.

" Tần Tuệ dừng việc trong tay, mỉm cười nhớ lại, "Khi đó Hậu lão phu nhân còn ở đây, tôi nhớ đến lúc ấy bà cũng như cô hỏi qua câu hỏi này, còn nói sẽ tìm chông cho tôi.

Nhưng là a, người như tôi sẽ có thể có nhân thích đâu? Tôi đã nói với lão phu nhân cả đời này sẽ ở nhà họ Cung phục vụ, chiếu Cố lão phu nhân, chiếu cố cô, chiếu cố con của cô, một đời lại một đời, chờ ngày nào đó tôi già đi, không động được, tôi sẽ về quê, trồng rau nuôi gà. Chỉ là không nghĩ tới, này mới qua bao nhiêu năm a, lão phu nhân nói đi là đi, mà bây giờ Cung thị lại thành bộ dáng này..."

Chị cười cười, nước mắt liền đi ra .

"Thực xin lỗi, ta chỉ là thuận miệng hỏi thôi, chị đã làm cực kỳ tốt rồi, lão phu nhân nếu như còn tại thế, bà ấy cũng sẽ nói như vậy ..." Lăng Tuyết vội vàng đổi chủ đề nói, "Dikaba đã dậy rồi sao, tối hôm qua anh ta giống như đã trở về ."

"Vâng đã trở về, nhưng mà còn chưa thức dậy. Lúc nãy anh Lãnh hỏi qua, nói đợi đến lúc mười giờ sẽ gặp mặt chúng ta." Tần Tuệ trả lời, lại thử một chút độ ấm của nước trong bồn tắm , nói ra, "được rồi chủ nhân, nước đã ấm rồi, tôi sẽ hầu hạ cô tắm rửa."

Lăng Tuyết vội vàng lắc đầu cự tuyệt, giả mạo Cung Thiên Long như vậy lâu, điều duy nhất học không được chính là để người ta hầu hạ mình tắm rửa.

...

Lãnh Thanh Mặc đã thức dậy lúc 6h sáng, mặc dù tối hôm qua cũng không có thiếu bị lăn qua lăn lại, nhưng sáu giờ vừa đến thì tỉnh dậy một cách tự nhiên, sau đó rửa mặt, uống nước, chạy bộ, hiện tại mới ngồi xuống dùng bữa sáng.

Anh mỗi ngày đều có thói quen xem báo, cho dù hiện tại đang ở nước ngoài thì đang cầm tời báo tiếng anh, cũng có thể vừa ăn vừa nhìn rất chăm chú. Còn như di động mang theo, trừ lúc khi quan trọng sẽ dùng gửi thông tin ra ngoài, cũng rất ít chú ý. So sánh với báo mạng mà nói, anh vẫn thích đọc báo giấy hơn.

Chờ Lăng Tuyết chỉnh chu đi ra, Lãnh Thanh Mặc vừa vặn vừa mới ăn xong. Gặp Lăng Tuyết đi tới, anh đem tờ báo cẩn thận tỉ mỉ xếp lại, lúc này mới dùng khẩu hình miệng nói: "Ngại quá a, anh đã ăn trước rồi.

Không khí buổi sang rất tốt, anh đã chạy vài vòng, xác thực rất thích hợp luyện công buổi sáng. Người rrẻ tuổi nên dây sớm một chút đẻ hít thở không khí trong lành nhất là giống em vậy một cô gái trẻ tuổi, dùng mỹ phẩm dưỡng da không tốt bằng thân thể khỏe mạnh tự nhiên khí sắc cũng sẽ đẹp theo"

Lăng Tuyết đã rất thẹn thùng, trong ấn tượng trừ ra lúc trước đi học, thời gian khác là thói quen ngủ trễ dậy trễ, như hôm nay, nếu như không là có chuyện cần nói, cô cũng có thể ngủ đến đúng giữa trưa đó.

"A, anh nói đúng, cái này thật muốn thay đổi. lúc thức dậy em còn đang suy nghĩ vấn đề này đó, thời gian trước trên mặt em đã mọc mấy cục mụn a ..."

Lăng Tuyết ngồi xuống bên cạnh anh, lấy cho mình một ly cà phê, uống một hơi cạn sạch, sau đó hít một hơi, tinh tế hiểu rõ thì thở dài nói, "Không khí ở đây thật tốt, tầm mắt lại trống rỗng, Dikaba thật đúng là hiểu được hưởng thụ."

Nói đến hai chữ "Hưởng thụ", cô lại không tự chủ được nhớ tới tối hôm qua âm thanh kia trong căn phòng cách vách, khi đó phải có ba người phụ nữ đi... Hừ hừ hừ, người này không phải là hưởng thụ, mà là cuộc sống thối nát!

Lãnh Thanh Mặc không biến sắc đem chén cà phê của cô dời qua một bên, rót một ly sữa cho cô. Cái động tác nhỏ này được Lăng Tuyết nhìn ở trong mắt, cô có chút cảm động, nghĩ thầm Thân Đồ Dạ nếu như cũng có thể như anh thật là tốt biết bao.

"Tối ngày hôm qua ngủ không được ngon phải không?" Lãnh Thanh Mặc hỏi, lời vừa nói ra khỏi miệng lại có chút ít cười xấu hổ, anh cũng nghĩ đến âm thanh tối hôm qua.

"Còn tốt còn tốt..."

Lăng Tuyết trả lời, rất lúng túng cười.

Lãnh Thanh Mặc theo miệng hỏi: "Em tối hôm qua giống như đã gọi điện thoại đến rất khuya?"

Lăng Tuyết sửng sốt, trên mặt còn lúng túng hơn. Nàng còn tưởng rằng "Bị mất đi một loại năng lực thì sẽ ban cho một loại khác năng lực" Lãnh Thanh Mặc sẽ không nghe ra nội dung cuộc điện thoại của cô, nào biết đâu Lãnh Thanh Mặc sở dĩ phải hỏi như thế thật sự chỉ là vì đánh vỡ cục diện lúng túng, căn bản là không nghe rõ cô gọi nội dung gì!

Ấp úng, Lăng Tuyết đều không biết trả lời như thế nào.

"Như thế nào, là bạn trai?" Lãnh Thanh Mặc đều hiểu nhìn mặt mà nói chuyện, gặp Lăng Tuyết nửa ngày trả lời không ra thì đoán được thất thất bát bát, vì vậy lại giúp cô giảng hòa nói, "Nói yêu đương là chuyện tốt, có cái gì mà thẹn thùng. Bất quá về sau phải đi ngủ sớm một chút, ngủ trễ thật thật không tốt."

"Biết rồi ..."

Lúc này, quản gia của Dikaba mang đoàn người đẩy xe thức ăn đã đi tới.

Hắn chỉ huy người giúp việc đem để trên bàn một phần bữa sáng, bởi vì cái bàn này không gấp lại được, hắn lại để cho người chuyển đến 3 cái bàn dài xếp thành một hàng, sau đó mới bày thêm đồ ăn sang lên.

Bữa sang mới mang lên có bánh bao bánh, quẩy, sữa đậu nành, cháo, cơm chiên, sandwich, còn có bánh mì nướng, salad... Kiểu Trung Quốc, kiểu tây phương, cái gì cần có đều có, nhìn các loại thức ăn phong phú như vậy thì Lăng Tuyết nghẹn họng nhìn trân trối!

Quản gia Dikaba nhìn Lăng Tuyết thi lễ một cái nói: "ngài Dikaba tối hôm qua cố ý phân phó chúng tôi chuẩn bị bữa sang cho cô, bởi vì ngài ấy cũng không biết khẩu vị của cô Cung, cho nên chuẩn bị nhiều chút, nhất bữa sáng kiểu Trung Quốc là ngài ấy tối hôm qua kêu chúng tôi cố ý đi khu phố Tàu mời đầu bếp làm, hy vọng sẽ hợp khẩu vị của cô. Ngài Dikaba còn nói, nếu như cô không hài lòng, có thể nói với tôi, tôi sẽ báo với đầu bếp trong vòng mười lăm phút làm ra bất luận bữa sang nào cô muốn."

"Thế này đã rất nhiều rồi, thay tôi cảm ơn anh Dikaba "

Lăng Tuyết đầu như muốn nổ tung, ăn xong bữa này chính mình sẽ không biến thành từ hi lão phật gia? Dikaba này lúc nào cũng trốn tránh không gặp, lại đối đãi mình thế nhưng lại nhiệt tình như thế, trong lòng đến cùng có chủ ý gì!

Cô tùy ý chọn mấy thứ cho vào đĩa ăn, hỏi: "anh Dikaba đã thức dậy rồi à, tôi nghe quản gia của tôi nói anh ta định mười giờ sẽ gặp mặt chúng tôi, chắc hôm nay sẽ không thây đổi nữa?"

Quản gia gật gật đầu, hắn dùng Trung văn không lưu loát trả lời: "trong lịch trinh hôm nay của ngài ấy có cuộc hẹn với cô, cô yên tâm, chờ đã đến giờ tôi sẽ nhắc cô đi qua."

Nói xong, hắn đẻ lại vài nữ đầy tớ còn mình thì rời đi .

"Nhìn xem Dikaba đối người cầm quyền của Cung thị xác thực rất nhiệt tình."

Lãnh Thanh Mặc chỉ chỉ trước mặt mình vài cái bánh bao nhỏ, cười nói, "Cái này cũng là chuyện tốt, ít nhất giải thích rõ hắn cũng không phải là một cái người vong ân phụ nghĩa. Chúng ta hôm nay sở dĩ phải ở chỗ này, dựa vào cũng chính là phần hương khói tình cảm này, hy vọng chờ một chút gặp mặt cũng có thể thay đổi được thành công."

Anh Lãnh, anh cũng là người của Cung thị nha, hôm nay tới đây đều là đại biểu cho Cung thị, Dikaba làm dạng này..." Tần Tuệ trong lòng có chút không thích, chỉ Lăng Tuyết hết sức phong phú bữa sáng cùng Lãnh Thanh Mặc trước mặt thật là ít ỏi, hề hề chỉ có vài cái bánh bao nhỏ nhịn không được nói ra, "Hắn như vậy nhất bên trọng nhất bên khinh’’ a.

"Có lẽ đây chính là tùy hứng của hắn đi, cách đối nhân xử thế toàn bộ dựa vào yêu thích của mình, không đi quản bất luận cảm thụ của kẻ nào "

Lăng Tuyết tùy tiện gẩy cơm rang trứng, mơ hồ không rõ nói, "Hắn thích, liền bất kể giá nào cũng đi đón ý nói hùa; hắn phiền chán, liền bất kể giá cao đi nữa; hắn không thích cũng không phiền chán, tùy liền như vậy, chị mặc kệ thì tốt hơn."

"Thiên Long nói đến điểm quan trọng."

Lãnh Thanh Mặc đồng ý điểm gật đầu, tiếp nhận nữ đầy tớ đưa tới khăn ướt lau miệng, nhìn Tần Tuệ nói, "Những thứ này đều là chuyện nhỏ, nếu hắn không cho chúng ta ăn cơm, lẽ nào chúng ta còn có thể chết đói ? Khống chế tốt tính tình của mình, bảo trì bình tĩnh!"

Đạo lý hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, Lãnh Thanh Mặc hiểu, anh cũng hy vọng Tần Tuệ có thể hiểu, dù sao cuộc trao đổi này nếu thành công,  Cung thị cũng không phải là một lần vất vả suốt đời nhàn nhã, còn có quá nhiều chuyện cần Lãnh Thanh Mặc anh, Cung Thiên Long cùng với Tần Tuệ đi xử lý. Nếu như không hiểu cái đạo lý này, không thể khống chế tâm tình tự mình sẽ bị kẹt trong đó, cho dù lần này làm ăn thành công, Cung thị phát triển vẫn như cũ bước tiếp bước là tiếp nối vẫn còn gian nan.

Bay ngàn dặm sẽ được ăn thịt, nhưng nếu cánh chim chưa cứng cáp không có biến trở về bay trước, nhất định cái học được chỉ là bỏ đi!

 

1 comment: