
Lãnh Thanh Mặc đương nhiên là trêu chọc Lăng Tuyết, lấy thực lực của Cung thị cho dù hiện tại đã là mặt trời sắp lặn cũng không dderr người cầm quyền bán đứng nhan sắc. Chỉ là một nhóm ba người đến tòa thành của Dikaba đã cả ngày rồi, mặc dù đã gặp Dikaba, nhưng hợp đồng cho đến bây giờ vẫn chưa nhút nhích gì, trong lòng mọi người không khỏi có chút nôn nóng. Huống chi đối với lần đàm phán này theo như đã điều tra qua Dikaba nên hiểu rõ, trong lòng bọn họ cũng không nắm chắc.
Bầu không khí quá mức đè nén, nói giỡn một chút cũng không thây đổi được gì.
Nói xong việc đã xảy ra, sẽ chờ tới lúc ăn cơm. Lăng Tuyết đột nhiên có chút kỳ quái, Thân Đồ Dạ hôm nay sao thay đổi tính tình tựa như không có gọi điện thoại co chô, chẳng lẽ là tối hôm qua ngủ quá muộn đến bây giờ đều còn chưa thức dậy? Kết quả mới lấy điện thoại ra vừa nhìn, di động thế nhưng đã tắt máy!
Đoán chừng lúc cưỡi ngựa không cẩn thận bị tắt, cô cũng không có để ý, thuận tay mở lại di động lên.
Sau đó là âm thanh tin nhắn sắp nổ tung di động luôn!
May mà đổi di động mới chứ không thì thiếu chút nữa phải chết cơ, chờ một hồi lâu, di động mới khôi phục bình thường, mà tin chưa đọc là đã có 67 cái rồi.
Không ngoài dự đoán, tất cả đều là của Thân Đồ Dạ nhắn.
"Nhanh đi gọi điện thoại cho ngài ấy đi, ngài ấy khẳng định là lo lắng sắp chết rồi." Lãnh Thanh Mặc nhẹ nhàng cười một tiếng, một bộ dáng anh rất hiểu rõ a.
Lăng Tuyết cười cười, vội vàng chạy như một làn khói ra ngoài.
Cái này là 67 tin nhắn á, so với 999 đóa hoa hồng càng làm cho người ta vui vẻ hơn, nhưng đồng thời trong lòng Lăng Tuyết cũng có chút băn khoăn, chính mình vì cái gì trong lúc không có phát sinh nguy hiểm mà Thân Đồ Dạ phải gọi điện thoại a? Anh chắc thật là lo lắng lắm!
"Alo..."
Điện thoại vừa mới bấm, Thân Đồ Dạ liền đổ ập xuống chất vấn cô nói: "em đã xảy ra chuyện gì, di động cũng tắt máy em còn mang theo làm gì, lập tức ném đi cho anh!"
Lăng Tuyết đành phải kiên trì giải thích nói là không cẩn thận bị tắt máy, nói một hồi lâu kia bên mới tiêu mất chút thịnh nộ.
"Em mém bị té ngựa, có bị thương không?" Cuối cùng, giọng Thân Đồ Dạ mới thay đổi được ôn nhu chút ít, nhưng chậm rãi trong giọng nói như cũ đều mang đau lòng, "Anh đã nói dính tới người của Cung thị một chút cũng không có an tâm được, mới bao lâu thiếu chút nữa để cho em bị thương! em vẫn nên về sớm một chút đi, tự mình phạm sai lầm tóm lại là phải tự mình đi gánh chịu, không có bất cứ liên quan nào với em."
"Tại sao lại nói lời như vậy, anh ngày hôm qua không phải là còn nói để em tự mình xử lý sao? Anh còn nói mặc kệ xảy ra chuyện gì, mặc kệ em gây ra tai họa gì anh đều sẽ giúp em giải quyết đó!
Chưa tới một ngày, anh lại bắt đầu thay đổi, em còn có thể hay không tin ạm sao!" Lăng Tuyết bó tay hết cách, đành phải bắt đầu làm nũng.
"Em gây họa không bao gồm làm cho mình phát sinh nguy hiểm!" Thân Đồ Dạ lạnh lùng trả lời.
"Được rồi được rồi, em biết rõ, chờ làm xong vụ này em sẽ trở về a, anh không cần lo lắng."
Lăng Tuyết đành phải nói nhăng nói cuội lãng sang chuyện khác, "Đúng rồi, anh làm sao biết em thiếu chút nữa bị té ngựa. Anh không phải..."
"Em tâm sự nặng nề bỏ chạy như vậy, em cảm thấy anh có thể yên tâm sao?" Thân Đồ Dạ tức giận nói, "Đúng, anh là kêu Lôi Quân đi qua bảo vệ em, như thế nào, không được sao?
Có điều luật nào quy định anh không được phái người bảo vệ bạn gái của anh sao? Nếu như có quy định này, anh sẽ phế đi nó!"
"Được được được được, đương nhiên có thể !"
Lăng Tuyết lại thêm một trận dụ dỗ, lúc này mới để cho Thân Đồ Dạ cúp điện thoại. Chờ gọi điện xong trở về phòng, quản gia của Dikaba cũng đã phái người lại đây mời bọn họ đi ăn cơm trưa.
Mấy người không yên lòng vội vã giải quyết cơm trưa, rồi lại trở về phòng vì tham gia party của Dikaba trên du thuyền mà chuẩn bị.
...
Màn đêm chậm rãi phủ xuống, xung quanh giữa trời và biển, đám người Lăng Tuyết từ xe riêng của Dikaba trực tiếp bị đưa đến du thuyền.
Lăng Tuyết mặc một bộ lễ phục dạ hội màu đen, trên trang phục phần lớn là gắng đá ánh sáng lung linh, làn váy được xẻ cao, phía sau hở lưng ngọc, đem đường cong mê người lúc ẩn lúc hiện, linh lung mà xinh đẹp. Từ trên xuống đưới, nhất là trước ngực khảm một miếng lông vũ màu trắng, vừa thành thục cao quý vừa nhiều hơn một phần cá tính.
Đối với dáng người và cách ăn mặc đêm nay, Lăng Tuyết tuyệt đối tự tin, nhưng khi phục vụ dẫn cô lên du thuyền, cô phát hiện mình thật sai, mười phần sai!
Cái này là chỗ tụ hội a, căn bản chính là part đồ tắm vũ hội của Dikaba biến thái!
Từng nhóm các cô gái tóc vàng mắt xanh mặc đồ tắm tụm năm tụm ba lắc lư theo âm nhạc tùy ý các cô, giơ lên cao chén rượu ở vờn quanh chạy bện cạnh Dikaba, mà Dikaba đang uống hết một ly lại một ly rượu đỏ, hai tay ngược cũng không rảnh đang sờ xoạn khắp người những cô gái kia...
Nhóm Lăng Tuyết là người ăn mặc chính thống đến đây ngược lại thành ngoại tộc, khó trách vừa rồi người chịu trách nhiệm tiếp ứng bọn họ người phục vụ kia lại che miệng cười.
"Thật đúng là có đủ loại ..." Lăng Tuyết cúi đầu nhìn nhìn lễ phục dạ hội của mình, lại xem một chút tây trang giày da của Lãnh Thanh Mặc, nhịn không được oán hận nói, "anh không phải là nói hắn không uống rượu sao, em thấy sao hắn uống so với ai khác đều hoan đó?"
"Có lẽ là bởi vì nơi này không phải là Ả Rập đi..." Lãnh Thanh Mặc cũng có chút mộng, mặc dù anh đã từng phái người đi điều tra qua cái party đêm nay, có thể Dikaba đã giữ bí mật phi thường tốt, chịu trách nhiệm điều tra sự kiện này là nhân viên bên ngoài của Cung thị thậm chí đều không có biết rõ địa điểm tổ chức là ở nới nào, cuối cùng đành phải không giải quyết được gì, nhưng vẫn như cũ theo lẽ thường suy đoán, lại không thể nào tưởng tượng được một người làm việc chính sự lại tổ chức một buổi party đồ tắm như thế này?
Nhưng mà Dikaba chính một người không theo lẽ thường ra bài!
"Này, đây là khách quý của ta cô Cung Thiên Long, cô cuối cùng tới rồi!"
Dikaba nhìn thấy đám người Lăng Tuyết đến, đẩy đám mỹ nữ xung quay bên cạnh hắn ra, nhiệt tình hướng bọn họ đi tới. Mà những thứ kia nhóm các cô gái mặc đồ tắm bị đẩy ra, nhìn qua trang phục của Lăng Tuyết tựa như chứng kiến quái vật ào ào lộ ra kinh dị không thể lý giải cùng với vẻ mặt chế ngạo đùa cợt, mỗi một người đều ở chỗ đó châu đầu ghé tai, xì xào bàn tán.
"Uh, tôi đã đến, khi nào thì bắt đầu bàn luận?" Lăng Tuyết đè nặng một bụng lửa hận vô danh, trả lời khá lịch sự.
"Bàn luận? Nói chuyện gì vậy, hôm nay nhóm chúng ta ở đây cuồng hoan, không nói công việc!" Dikaba không biết là đã quên hoặc là làm bộ không nhớ rõ, lại quay đầu lại hướng về các mỹ nữ mặc đồ tắm vừa rồi hô, "Các cô nói có đúng hay không các mỹ nữ?"
"YES "
Các mỹ nữ giơ lên cao chén rượu, dùng hành động trả lời hắn.
"Ngày tốt cảnh đẹp, sung sướng đi bạn của tôi!"
Lăng Tuyết cực độ bất đắc dĩ, đành phải tiếp nhận một một ly rượu đỏ của cô phục vụ mặc đồ tắm bưng tới, cùng Dikaba chạm cốc đối ẩm.
Lúc này thì nhìn bọn họ như đang trò chuyện với nhau thật vui, vừa đi tới đã chạm mặt ba cô gái dáng người cao gầy đầy nữ tính, các cô đi đến trước mặt Lăng Tuyết sau đó nhìn một cách thèm thuồng, nhìn chăm chú, nhìn chằm chằm cô, khuôn mặt mỹ lệ, dáng người nóng bỏng, nhưng ánh mắt lại tràn đầy khiêu khích.
"Ngài Dikaba, người này xuyên thành dạng này a di là ai vậy?" Một người trong đó quan sát trên dưới Lăng Tuyết một cái rồi nói, "Hôm nay là party đồ tắm a, co ăn mặc thành dạng này không phải là không có ngực nên sợ rồi sao?"
Nói xong cô ta còn đắc ý hả hê nhún nhún ngực của mình, bộ dạnh nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt bộ.
Nhưng mà không hề báo trước, Dikaba hung hăng quát một tiếng!
"Cút!"
Cô này che mặt đỏ lên, vẻ mặt rất phong phú, một chút chần chừ rồi sau đó nghiến răng nghiến lợi bước nhanh đi.
"Ngại quá, cô gái này không hiểu chuyện xông tới." Dikaba mặt mũi tràn đầy áy náy, cùng vẻ mặt vừa rồi tùy ý khoe khoang như là hai người, hắn lại gọi đến một người nói, "Ngươi đi đi theo Ngải Mễ."
Lăng Tuyết nguyên bản còn tưởng rằng hắn là không yên tâm cô gái lúc nãy gọi là Ngải Mễ, sợ cô nàng trong cơn tức giận sẽ làm ra chuyện điên rồ gì, kết quả hắn lại bổ sung một câu nói: "Trước khi đi chào cũng không chào, này loại phụ nữ này nên dạy dỗ một cái"
Thuộc hạ của hắn lĩnh mệnh đuổi theo, còn dư lại hai cô gái kia câm như hến.
"Các ngươi còn đứng ở chỗ này làm gì, đều cút hết cho ta!" Dikaba chán ghét nhìn hai người bọn họ một cái, thấp giọng quát.
Hai cô gái kia vội vàng hướng hắn thi lễ một cái, chạy trốn.
Biến cố này làm cho Lăng Tuyết có chút trở tay không kịp, cô cũng không đoán được Dikaba hỉ nộ vô thường thế nhưng đã đến trình độ này.
"Thật ra cũng không có gì, tôi chỉ là không nghĩ tới hôm nay ngài lại tổ chức vũ hội đồ tắm, nếu không tôi đã mặc đồ tắm hợp với tình hình một cái rồi."
Cô thậm chí còn có chút tự trách, "Tôi thấy hay là thôi đi, hôm nay tới đây tất cả mọi người đều nên vui vẻ."
"Dám xông tới khách tôn quý nhất của ta, cái này cũng không thể tính."
Dikaba ha ha cười một tiếng, vừa rồi sớm đã không thích rồi, "Nên tự mình cũng không dám để cho cô không vui, các cô gái đó cũng không tính là gì?"
Đổi lại hoàn cảnh đổi lại người, đây có lẽ là lời nói bá đạo nhất rồi, nhưng mà Lăng Tuyết biết rõ cái này chỉ là lời của Dikaba do tiếng Trung không không đủ thuần thục thôi, lập tức cũng đã minh bạch hành động vừa rồi của hắn không phải là muốn tự nói với mình hắn là người ân oán rõ ràng, tuyệt không quên ân nhân.
Có thể nếu đã dạng này, hắn cùng Cung thị đem hợp đồng ký không phải xong việc ? Làm một chút dạng này thì hại não có ích lợi gì!
"Ha ha, ngài khách khí ..." Lăng Tuyết khách khí cười cười, đem ý nghĩ ký hợp đồng nuốt trở lại trong bụng, một chỗ như vậy có quỷ mới cùng cô ký hợp đồng!
Đối mặt với một đám nam nữ quần ma loạn vũ đồ tắm, cô cũng thực đang không muốn tiếp tục ở lại, đang muốn mượn cớ biến mất cho rồi. Nhưng là vừa rồi lúc cô lên thuyền, du thuyền cũng đã khởi động, nếu như muốn đi khả năng là bơi trở về.
Vừa lúc đó, âm nhạc huyên náo bên trong mơ hồ giống như xen lẫn một tiếng súng tiếng va chạm, ngay sau đó lại là một trận "bằng bằng bằng bằng" khổng lồ vang lên, mà người vừa rồi bị Dikaba sai đi ra ngoài tìm Ngãi Mễ hoảng hốt chạy bừa trở về, vừa chạy vừa kêu - -
"Không tốt rồi, giết người rồi!"
Cừu Gia trả thù?
Dikaba lông mày nhíu lại, trong tươi cười mang một tia máu tanh: "Ta nói gần đây sao lại yên tĩnh như thế, nguyên lai vốn định đem ta chặn ở trên biển a!
Ngươi ra ngoài cùng những người hộ vệ kia nói, tất cả mọi người trang bị võ trang, không quản bọn họ đến bao nhiêu người, giết hết, giết một người ta ban thưởng năm mươi vạn USD!"
Nhưng là người đến vẻ mặt khó xử, muốn nói lại thôi.
"Như thế nào, người đến rất nhiều, chúng ta đánh không lại?" Dikaba có chút bối rối, du thuyền rời bến, trước không thôn xóm sau không nhà trọ, nếu quả thật bị vây quanh, vậy thì so với bắt ba ba trong rọ còn không bằng .
Người đến thống khổ gật gật đầu.
"Mau, nhanh đi chuẩn bị thuyền cứu nạn, chúng ta ngồi thuyền cứu nạn chạy trước!" Dikaba hô to.
"Nhưng mà thuyền cứu nạn... Thuyền cứu nạn bị cô Ngải Mễ lái đi rồi !"
Dikaba lúc này thật sợ hãi, sắc mặt chớp mắt tái xanh!
[…] Kẻ Thù Bên Gối – Chương 154 […]
ReplyDelete