Kẻ Thù Bên Gối - Chương 157

48293

Lăng Tuyết cắn răng kiên trì, nhưng này lúc, sóng biển càng ngày càng nhanh, bọn họ không có mặc áo cứu sinh, ở trong biển rộng đã vô pháp tiếp tục chống đỡ.

Tần Tuệ thể lực chống đỡ hết nổi, đã chìm xuống.

Lăng Tuyết cũng vô lực chống đỡ, dần dần đi chìm xuống...

Một mình Lãnh Thanh Mặc căn bản vô pháp kéo theo Lăng Tuyết và Dikaba, cùng hai người chạy trốn.

Anh khó có lúc ngưng tụ lại lông mày, thần sắc thập phần ngưng trọng, tình huống khẩn cấp, nếu như hiện tại chỉ có thể cứu một người, anh đương nhiên nhất định phải lựa chọn cứu Lăng Tuyết...

Tình huống nguy cấp, anh không có thời gian suy tính, buông ra bắt lấy cổ áo tay của Dikaba, chuẩn bị bắt lấy tay của Lăng Tuyết, vừa lúc đó, một chiếc ca nô đột nhiên chạy nhanh đến, đồng thời một giọng nói quen thuộc hô to: "Lăng Tuyết - - "

Là giọng của Thân Đồ Dạ!

Lãnh Thanh Mặc toàn thân chấn động, sững sờ nhìn về phía trước, Thân Đồ Dạ thế nhưng tự mình chạy đến ! ! !

Từ New York chạy đến San Francisco tối thiểu mất năm sáu giờ máy bay, Thân Đồ Dạ không thể nào tạm thời biết được tin Lăng Tuyết gặp chuyện không may, như vậy, anh ta phải buổi chiều mới chạy lại đây ...

Đủ để thấy rõ anh ta coi trọng đối với Lăng Tuyết tuyệt không phải giống nhau. . .

‘’ Đoàng!" Có viên đạn hướng bên cạnh bắn tới, Lãnh Thanh Mặc lập tức bảo vệ Lăng Tuyết, bả vai trúng một phát đạn, mà Dikaba cũng bởi vì lúc này mà chìm vào biển sâu, Lăng Tuyết sặc nước biển, dần dần mất đi ý thức.

"Phù phù!"

Thân Đồ Dạ mang Cố Huy cùng hai người tùy tùng cùng nhau nhảy xuống biển sâu, nhanh chóng đem đám người Lăng Tuyết, Lãnh Thanh Mặc cứu lên ca nô.

Thân Đồ Dạ phát hiện Lăng Tuyết đã hôn mê, lập tức lệnh cho bác sĩ mang theo chăm sóc và làm cấp cứu cho cô, quay đầu lại tất nhiên hạ lệnh: "Dám đụng đến người phụ nữ của tôi, giết cho tôi! ! !"

"Vâng!"

Cố Huy dẫn đầu các tùy tùng đại khai sát giới, mười mấy chiếc thuyền ca nô xông tới, đem những thứ kia vây quét bao vây quanh du thuyền của Dikaba, cùng Lôi Quân nội ứng ngoại hợp, toàn bộ tiêu diệt!

Lãnh Thanh Mặc che cánh tay bị thương ngồi một bên, lẳng lặng nhìn này hết thảy, một giây này, anh mới thật sự thấy được thực lực củaThân Đồ Dạ, mây mưa thất thường, tung hoành tứ hải, không gì làm không được! ! ! !

Anh ta chỉ là thu liễm sát khí, nhưng cũng không có nghĩa là anh ta sẽ không giết người.

Không cần cố gắng làm tỉnh lại vua sư tử đang ngủ say, bởi vì nhìn tướng là biết người quân tử! !

Trong một đêm, trên mặt biển gió nổi mây phun, gió tanh mưa máu, nhuộm đỏ mênh mông biển lớn. .

Khi ánh bình minh ló dạng nơi chân trời, Lăng Tuyết cũng dần dần tỉnh lại, cảm giác con mắt không được lưu loát hơi đau, lúc mở ra giống như là bị nứt vậy.

"Lăng Tuyết, Lăng Tuyết..."

Một giọng nói quen thuộc giống như sóng vỗ bờ, trừng phạt như vậy cũng không sai biệt lắm, ngài tạm tha cho anh ấy một lần đi!"

"Ngứa da đúng không?" Thân Đồ Dạ lạnh lùng nghiêm nghị trừng mắt Cố Huy, "Muốn cùng anh em tốt của cậu cùng nhau chịu phạt?"

"Chủ nhân bớt giận..." Cố Huy cúi đầu xuống, không dám thở mạnh, cũng không phải là sợ chịu phạt, chỉ là bởi vì không dám chọc giận Thân Đồ Dạ.

"Cút ra ngoài! !" Thân Đồ Dạ quát chói tai.

"Vâng..."

"Anh sao lại phát hỏa như vậy?" Lăng Tuyết giữ chặt tay Thân Đồ Dạ, nhẹ giọng khuyên can, "Lôi Quân thật sự là đã tận tâm tận lực, anh không cần lại xử phạt anh ấy."

"Tôi mới vừa nói qua..." Thân Đồ Dạ đang chuẩn bị nói cái gì đó, nhưng khi nhìn đến ánh mắt kỳ vọng của Lăng Tuyết, anh cuối cùng vẫn không đành lòng cự tuyệt cô, bất đắc dĩ thở dài một hơi, quay đầu hướng Cố Huy ra lệnh, "đỡ cậu ta đứng lên đi!"

"Vâng!" Cố Huy mừng rỡ, "Cảm ơn chủ nhân!"

Lập tức, Cố Huy hướng Lăng Tuyết hành lễ thật sâu, chân thành nói, "Cô Lăng, tôi thay Lôi Quân cảm ơn cô!"

"Đừng quá khách khí." Lăng Tuyết mỉm cười nói, "Đều là người của mình!"

"Cảm ơn." Cố Huy nhìn cô thật sâu một cái, xoay người rời đi.

...

Lăng Tuyết nhìn bóng lưng anh ta rời đi, nhìn Thân Đồ Dạ nói: "Anh sao có thể lãnh khốc đối với bọn họ như thế? Dù gì người ta cũng đi theo anh vào sinh ra tử, là cánh tay trái đắc lực."

"Phạm sai lầm thì phải chịu trừng phạt, " Thân Đồ Dạ nhàn nhạt nói, "Nếu không anh về sau như thế nào quản lý thuộc hạ của anh?"

"Được rồi, việc của anh em không nói nhiều, trong lòng của chính anh đều biết thì tốt nhất."

Lăng Tuyết biết rõ chính mình không thể nào nói lên ý tưởng với anh, anh hôm nay có thể nhân nhượng một phần đối với Lôi Quân, đó là khoan hồng cũng là ngoại lệ rồi, cô cũng không thể yêu cầu quá nhiều.

"Ân, mấy việc nhỏ này em không cần lo" Thân Đồ Dạ cầm tay cô, áp lên mặt anh, "Thật sự không chỉ mình Lôi Quân, anh cũng phải trừng phạt chính mình, không bảo vệ tốt cho em, để em bị thương tổn!"

"Anh đã đúng lúc cứu em, nếu như không phải là anh, em chỉ sợ đã sớm chết rồi." Lăng Tuyết thâm tình nhìn anh.

"Không, nếu như đúng lúc, em hiện tại sẽ không nằm ở đây." Thân Đồ Dạ thập phần hổ thẹn, "Em đều           ngã bệnh ..."

"Là vấn đề của chính em." Lăng Tuyết lắc lắc đầu, "Em đã không nghe lời anh, nghi vấn muốn đi giúp Cung thị."

"Nhưng mà anh đã hứa với em, em đại khái có thể làm bất luận chuyện gì em muốn làm, cho dù là sai, cho dù gây họa, cho dù đem trời chọc xuống, anh cũng sẽ giúp em chống ..." Thân Đồ Dạ nhẹ nhàng vuốt ve tóc của cô, "Nhưng mà anh không có làm được."

"Thân Đồ..." Lăng Tuyết còn muốn nói gì, Thân Đồ Dạ đột nhiên đặt một nụ hôn thật sâu lên trán của cô, mang theo tình cảm chân thành tha thiết, qua rất lâu, anh mới dời đi, nói nghiêm túc vào bên tai cô, "Anh thề, lần này sai lầm là lần đầu tiên, cũng là một lần cuối cùng! Lại cũng sẽ không phát sinh ..."

"Cảm ơn anh." Lăng Tuyết vươn cánh tay lên ôm lấy anh, sau khi anh yêu một người, nếu đã có thể thâm tình như vậy, thâm tình đến khiến người tâm động si mê, một câu nói của anh một động tác, một cái ánh mắt, đều mang tình yêu nồng đậm, đơn giản đã hòa tan trái tim của cô.

"Trừ hai chuyện em không thể làm ra, những chuyện khác muốn làm liền làm." Thân Đồ Dạ cẩn thận ôm cô, ở bên tai cô ôn nhu nói, "Chuyện thứ nhất là thương tổn tới mình, chuyện thứ hai em đoán thử đi?"

"Tổn thương anh?" Lăng Tuyết bật thốt ra.

"Không đúng." Thân Đồ Dạ quyến luyến đặt nụ hôn lên vành tai của cô, ở bên tai cô than nhẹ, "Rời khỏi anh! ! ! anh không cho phép em thương tổn tới mình, cũng không cho phép em rời khỏi anh, vô luận xuất phát từ nguyên nhân gì đều không thể! ! !"

Giọng nói của anh vừa rõ ràng lại ôn nhu, mang một loại khí chất đặc biệt ngang ngược, giống như lời này là thánh chỉ vậy, làm cho người ta không thể chống lại mệnh lệnh.

Mà loại ngang ngược này, Lăng Tuyết cũng không ghét, ngược lại cảm thấy rất động tâm.

Căn bản là cuồng dã ngang ngược, tiểu mèo hoang điêu ngoa tùy hứng, cứ như vậy ở trong ngực Thân Đồ Dạ lại dịu dàng, ôn nhu như nước.

Tất cả những thây đổi này đều có nguyên do là tình yêu! ! !

...

Thân Đồ Dạ một tấc cũng không rời phòng của Lăng Tuyết, cả ngày đều ở phòng bệnh chăm sóc cô, cô không thể nói nhiều, muốn nghỉ ngơi nhiều, anh liền nằm ở bên cạnh ôm cô, bồi cô ngủ.

Cho dù cái gì cũng không làm, bọn họ đều cảm thấy rất ấm áp rất tốt đẹp, ôm chặt lấy nhau, cái ôm này hoàn toàn không tách ra được.

Thẳng đến xế chiều, bác sĩ tới chích thuốc cho Lăng Tuyết, Cố Huy cũng tới bẩm báo một ít chuyện, Thân Đồ Dạ mới tạm thời rời đi, ở ngoài cửa nói chuyện.

Lúc này, Tần Tuệ cùng Lãnh Thanh Mặc đến thăm Lăng Tuyết, bị Thân Đồ Dạ bắt gặp ở trước cửa, ánh mắt sắc bén mang một luồng sát khí của anh làm Tần Tuệ kinh hồn táng đảm, nhưng mà, Lãnh Thanh Mặc vẫn lạnh nhạt như cũ, tác phong nhanh nhẹn hướng anh chào hỏi, dùng khẩu thần ngữ nói: "Chúng tôi đến thăm Lăng Tuyết ."

Tần Tuệ cúi thấp đầu, không dám thở mạnh.

Thân Đồ Dạ cũng không nói gì, vẫn như cũ đằng đằng sát khí nhìn chằm chằm Lãnh Thanh Mặc.

Lãnh Thanh Mặc mặt mỉm cười, không lên tiếng nhìn anh, chờ đợi trả lời thuyết phục.

"Ai ở bên ngoài? Là anh Lãnh sao?" Lăng Tuyết nhìn qua cửa phòng khép hờ, chứng kiến thân ảnh của Lãnh Thanh, "Mời vào!"

Lãnh Thanh Mặc lần nữa khom lưng chào Thân Đồ Dạ, sau đó mở cửa đi vào phòng bệnh.

Tần Tuệ sợ hãi nhìn Thân Đồ Dạ một cái, mặt cắt không còn chút máu do hù dọa, sợ hãi vội vàng đi theo Lãnh Thanh Mặc vào trong.

Lãnh Thanh Mặc vào phòng, đầu tiên hỏi thăm bác sĩ bệnh tình của Lăng Tuyết.

Bác sĩ không đọc được khẩu hình miệng, Tần Tuệ ở bên cạnh phiên dịch.

Bác sĩ đem tình hình cụ thể cặn kẽ nói cho Lãnh Thanh Mặc, Lãnh Thanh Mặc gật gật đầu, nhìn Lăng Tuyết kiểm tra một chút, kê vài thang thuốc Đông y đưa cho bác sĩ, dùng khẩu hình miệng nói: "Dựa theo vài vị thuộc tôi kê đây nấu cho cô ấy, bảo đảm thuốc đến bệnh trừ!"

Tần Tuệ lập tức phiên dịch...

"Cái này, tôi là Tây y." bác sĩ cũng không nhận ra Lãnh Thanh Mặc, đối với chuẩn đoán của anh không quá tin tưởng.

"Bệnh viện Trung Y Mã Thục, bác sĩ Mã tôi có biết, anh có thể cầm đơn thuốc này đưa cho anh ta xem một chút, nhờ anh ta bốc thuốc."

Lãnh Thanh Mặc mặt mỉm cười, cẩn thận tỉ mỉ, lòng tràn đầy tự tin, lại không thái quá đến mức tự phụ, cũng không có cái loại tự đại cuồng vọng, không coi ai ra gì.

Bác sĩ bị thái độ của anh thuyết phục, khách khí nói: "Được, nhưng mà tôi phải phải xin chỉ thị của ngài Thân Đồ trước, nếu như ngài ấy đồng ý, tôi sẽ đưa qua cho bác sĩ Mã xem một chút đi."

Lãnh Thanh Mặc mỉm cười gật đầu, bày tỏ đồng ý.

"Không cần xin chỉ thị, vị này là anh Lãnh là bạn thân của tôi, lời của anh ấy nói, tôi nhất định tin tưởng!" Lăng Tuyết tỏ thái độ, ‘’anh trực tiếp dựa theo đơn thuốc anh ấy kê đi làm là được."

"Được, được được." bác sĩ nào dám đắc tội Lăng Tuyết, lập tức làm theo.

Đi tới cửa, đúng lúc chạm mặt Thân Đồ Dạ đang đi tới, đang chuẩn bị bẩm báo một tiếng, Thân Đồ Dạ ra hiệu, ý bảo anh ta làm theo là được, anh ta vội vã đi .

...

"Ngài Thân Đồ!"

Tần Tuệ cuống quít hướng Thân Đồ Dạ chào hỏi, Tần Tuệ lúc trước bị chìm sâu nhất trong biển, cho nên chị ta bị bệnh được nặng nhất, đến bây giờ sắc mặt vẫn còn tái nhợt, tinh thần cũng không quá tốt, nhưng chị ta như cũ kiên trì đến thăm Lăng Tuyết, cũng không phải là bởi vì chị ta để ý cỡ nào đối Lăng Tuyết, mà là vì chị ta biết hậu quả nghiêm trọng đến cỡ nào.

Thân Đồ Dạ tự mình ra mặt cứu người, ý tứ này của anh đối với Lăng Tuyết là để ý đến cỡ nào, mà chuyện ngoài ý muốn lần này đầu sỏ gây nên không phải là Dikaba, mà là chị ta - - Tần Tuệ!

Nếu như không phải chị ta chạy đi tìm Lăng Tuyết giúp đỡ, mọi việc sẽ không xảy ra...

"Ngươi còn chưa có chết? Mạng lớn thật!" Thân Đồ Dạ bén nhọn trừng mắt nhìn Tần Tuệ.

"ngài Thân Đồ tha mạng..." Tần Tuệ phịch một tiếng quỳ xuống đến, thất kinh sám hối, "Đều là tôi sai, là tôi tự chủ trương nhờ cô Lăng ra mặt thế thân cho cô Cung, hại cô ấy gặp chuyện không may, tôi đáng chết, tôi đáng chết..."

"Lời nói của ngươi có chút tự mâu thuẫn a." Thân Đồ Dạ trào phúng cười lạnh, "Phía trước gọi ta tha mạng, đằng sau? ? Còn nói ngươi đáng chết, vậy ngươi đến cùng muốn hay không muốn chết hả? ? ?"

"Tôi..."

"Thân Đồ!" Lăng Tuyết thay Tần Tuệ cầu tình, "Coi như đã qua nguy hiểm, em lại không có cái gì đáng ngại, hơn nữa chuyện này là em tự nguyện, không có người bức em, anh không cần truy cứu trách nhiệm bọn họ nữa!"

"Em có lòng tốt như vậy, bọn họ chưa chắc bọn họ thật lòng với em."

Thân Đồ Dạ nhíu mày nhìn chị ta, "chị ta biết rõ chuyện lần này rất nguy hiểm, không bỏ thể để Cung Thiên Long bị thương tổn, cho nên mới tìm đến em, em biết không? ?"

"Làm sao có thể?" Lăng Tuyết hoàn toàn không tin, "Dikaba, người này mặc dù có một đống tật xấu, nhưng còn chưa tính là nhân vật nguy hiểm gì, sự cố tối hôm qua hoàn toàn là ngoài ý muốn."

"Em quá ngây thơ rồi."

Thân Đồ Dạ bén nhọn nhìn chằm chằm Lãnh Thanh Mặc

"Anh Lãnh liệu sự như thần, mưu tính sâu xa,, làm sao có thể thất sách như thế?

Huống chi, lấy sự mưu lược của hắn ta, căn bản không có khả năng bị  Dikaba từ chối ngoài cửa, cho nên mới giả vờ thất sách, chẳng qua là lấy lui làm tiến, giành lấy sự đồng tình của em mà thôi!

Bởi vì chính hắn đi thì phần thắng không cao, hơn nữa cần phải bỏ ra rất nhiều thời gian tinh lực, Cung thị đã không thể chờ nổi, cho nên bọn họ mới đem chú ý đánh tới trên đầu em!"

"Không thể nào..." Lăng Tuyết nghe mà rợn cả tóc gáy, nếu quả thật là như vậy, Lãnh Thanh Mặc kia là người tâm cơ quá sâu, cô thấp thỏm bất an nhìn Lãnh Thanh Mặc, ở trong lòng hỏi, anh ấy thật sự là này loại người sao?

Lãnh Thanh Mặc vẫn lạnh nhạt, không có chút nào, không có biểu hiện nửa điểm hoảng loạn chột dạ, ngược lại tươi cười rạng rỡ, khẽ lắc đầu thở dài, sau đó mới thở dài nói: "Không nghĩ tới ngài Thân Đồ lại coi trọng tôi như thế, ở trong mắt ngài, tôi thế nhưng lại có loại năng lực này, tôi thật sự là thụ sủng nhược kinh!"

"Lãnh Thanh Mặc!" Thân Đồ Dạ lạnh lùng cười một tiếng, "ngươi lừa được người khác, nhưng lừa không được tôi, nhất cử nhất động của ngươi, tôi đều nhìn ở trong mắt!"

"Đúng!" Lãnh Thanh Mặc mỉm cười nhìn anh, "cái bản lĩnh này, chỉ có ngài Thân Đồ mới có được, tôi sao có thể so sánh với ngài được?

Nếu như tôi thật sự có cái bản lĩnh này, cũng sẽ không khiến Cung thị rơi xuống hoàn cảnh này. Huống chi, ngài vừa rồi đều nói, nhất cử nhất động của tôi, ngài đều nhìn ở trong mắt, nếu đã thấy tôi làm mọi thức mà chạy không khỏi con mắt của ngài, thì sao tôi có thể lừa dối ngài, tạo ra tình hình âm hiểm như vậy chứ?"

"Đó là tôi đã ở bỏ mặc ngươi, bởi vì tôi muốn nhìn một chút đến cùng ngươi muốn giở trò gì." Thân Đồ Dạ cuồng ngạo nói, "mục đích của ngươi... Không chỉ có lợi ích trước mắt này!"

"Tôi không có tâm cơ sâu như thế, càng không có lá gan lớn như vậy!"

Lãnh Thanh Mặc không kiêu không nịnh nói, "ngài Thân Đồ, trên cái thế giới này chuyện nguy hiểm không phải là làm ăn thất bại, mà là đắc tội với ngài! ! !

Tôi mặc dù bất tài, nhưng mà không tới trinh độ ngu xuẩn như thế, sao lại tự chui đầu vào rọ? ?"

"Tốt nhất là giống như ngươi nói!" Thân Đồ Dạ lạnh lùng cười một tiếng, "Nếu không ngươi sẽ chết không có chỗ chôn! ! !"

1 comment: