
Nghĩ tới những thứ này, Lăng Tuyết tâm tình rất phức tạp, có thể cô biết rõ ràng, có một số việc cuối cùng vẫn phải đối mặt, đau dài không bằng đau ngắn, cho dù là thực xin lỗi, cô cũng chỉ có thể như thế, trở về sẽ nói rõ rang với Lăng Ngạo đi...
Thân Đồ Dạ trời tối mới trở về, thây một bộ quần áo, có một cảm giác rực rỡ mới, trên người vẫn vươn mùi thơm của dầu gội, rất dễ chịu.
Lăng Tuyết còn đang ngủ say, cảm giác có một vật nhỏ ấm áp thăm dò vào trong miệng cô, tùy ý cướp đoạt môi và rang của cô không chừa một lãnh địa nào, tay cũng không thành thật, thăm dò vào trong quần áo của cô, ở trước ngực cô nhẹ nhàng vân vê động.
"Ân" Lăng Tuyết nhẹ giọng than nhẹ, thân thể động động, cả người bỗng bừng tỉnh, mở mắt ra, nhìn thấy người đàn ông đang ở trên người cô, cô lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, "Là anh."
"Nếu không thì là ai?" Thân Đồ Dạ lưu luyến không rời khỏi cô, nhẹ nhàng bóp cằm của cô, híp mắt lại lóe lên hào quang nóng rực, giọng nói lại vô cùng ghen tuông, "Em cho là ai?"
"Em sợ hết hồn." Lăng Tuyết lẩn tránh cái đề tài này, kỳ thật cô vừa rồi mơ thấy Lăng Ngạo đang làm ra một chút thất lễ với cô, chính ở trong mộng kinh hoảng giãy giụa, thì bị Thân Đồ Dạ hôn đến tỉnh, cho nên lúc cô tỉnh lai, vô ý thức cho là Lăng Ngạo.
"Đừng sợ, ở trong phạm vi bảo vệ của anh, sẽ không để cho em xảy ra sự cố đâu."
Thân Đồ Dạ cởi xuống áo khoác nằm bên cạnh Lăng Tuyết, một cánh tay từ kê phía dưới cổ của cô, thân mật ôm cô, "Hôm nay cảm giác như thế nào? Khá hơn chút nào không?"
"Rất nhiều." Lăng Tuyết nghiêng người rúc vào trong ngực của Thân Đồ Dạ.
"Cẩn thận!" Thân Đồ Dạ tỉ mỉ cầm tay Lăng Tuyết, nhẹ khẽ đặt ở trên bả vai anh, trên mu bàn tay vẫn còn kim tiêm, buổi sáng ngày mai còn muốn truyền dịch, anh nhìn trên mu bàn tay cô bầm đen, mày nhăn lại đến, "Chuyện gì xảy ra? Bác sĩ sao lại ghim kim? Đem mu bàn tay của em thành dạng này."
"Chỉ một chút thôi, không có việc gì a." Lăng Tuyết cười, "Anh không cần luôn hung hiểm, làm cho tất cả mọi người sợ anh."
"Bọn họ có sợ hay không có quan hệ gì với anh? Em không sợ anh là được." Thân Đồ Dạ hôn một cái lên trán cô, ái muội nhìn chằm chằm ngực cô, "Ngã bệnh, bên trong sẽ không thay đổi thành nhỏ đấy chứ?"
"Bệnh thần kinh a." Lăng Tuyết dùng tay che ngực, tức giận trừng mắt anh.
"Hắc hắc..." Thân Đồ Dạ xấu xa cười, "Đúng rồi, Lãnh Thanh Mặc kê thuốc Đông y em đã uống?"
"Uống rồi." Lăng Tuyết gật gật đầu, không vui nói, "Nói đến việc này, em còn muốn nói anh đó, lại còn kêu Cố Huy thử độc nữ, Lãnh Thanh Mặc làm sao có thể hại em?"
"cái kia có thể không nhất định..." Thân Đồ Dạ nhếch miệng, "Xem ra Lãnh Thanh Mặc ở trong lòng em địa vị rất cao a, xảy ra nhiều chuyện như thế, em thủy chung vẫn cảm thấy hắn là một người tốt."
"Anh giống như có thành kiến với anh ấy?" Lăng Tuyết nhíu mày nhìn Thân Đồ Dạ, "Anh thật sự có chứng cớ sai lầm của anh ấy sao?"
"Được rồi." Thân Đồ Dạ thỏa hiệp, "Cũng bởi vì không có, anh mới liên tục không có động đến hắn! Nhưng anh không thể không nhắc nhở em đề phòng hắn, hắn không phải là người như trong tưởng tượng của em đơn thuần đâu, đàn ông có đôi khi tâm cơ thâm trầm hơn so với hồ ly âm hiểm đó!"
"Nghiêm trọng như thế?" Lăng Tuyết cũng không có làm việc gì, "Được rồi, dù sao về sau cũng không có cái gì cùng xuất hiện. sau chuyện này, tin tưởng bọn họ cũng không dám lại tìm em, huống chi, em cũng muốn tiến vào tập đoàn Thiên Ngụ bắt đầu phát triển sự nghiệp của em."
"Ân, về sau em ở bên cạnh anh, không có người động tới một sợi tóc của em."
Thân Đồ Dạ xoay người đè lên người Lăng Tuyết, xấu xa nói, "Trên mặt ngã bệnh, phía dưới không có sao chứ?"
"Thân Đồ Dạ, anh khốn kiếp - - "
"Anh nhẹ một chút, muốn..."
"Không cần... Ô ô..."
...
Trong phòng bệnh hai người lại bắt đầu dây dưa cùng một chỗ, tiếng hơi thở thô trọng, giường bệnh lay động tổ hợp âm thanh cùng một chỗ, hội tụ thành đặc biệt hòa âm.
Ngoài cửa, Lôi Quân cùng Cố Huy liếc mắt nhìn nhau, vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười.
Đàn ông được khai mặn chính là không giống nhau, đói giống như lang như sói, thời thời khắc khắc đều nhớ loại chuyện đó.
Chủ nhân thấy Lăng Tuyết ngã bệnh đều không buông tha, thật sự là quá xấu .
...
"Giường này quá kém, ngày mai đổi một giường lớn."
Gian phòng bên trong truyền đến giọng thấp của Thân Đồ Dạ, mang tâm tình không vui.
"Anh nhẹ .. Ân "
Lôi Quân đi ngủ, để Cố Huy và hai người tùy tùng khác ở lại gác đêm.
Hai người tùy tùng kia thì tốt rồi, gác trong hành lang, Cố Huy vì bảo vệ Thân Đồ Dạ an nguy, nhất định phải giữ ở ngoài cửa, hơn nữa còn không thể đeo tai nghe, bởi vì phải chú ý động tĩnh chung quanh, cái này đã làm khó anh rồi, thanh niên cường tráng, không có bạn gái, vẫn còn chịu lấy phần tội này, vô cùng thê thảm...
Lăng Tuyết ngày hôm qua ban ngày ngủ được nhiều, mặc dù buổi tối bị Thân Đồ Dạ lăn qua lăn lại một hồi, nhưng buổi sáng vẫn dậy sớm được, cô rời giường rửa mặt, cảm giác thể lực đã khôi phục rất nhiều, mắt với cổ họng cũng không có đau như vậy, chỉ là lúc soi gương phát hiện mình sắc mặt vẫn rất yếu ớt, con mắt vẫn bị che kín tia máu.
May mắn đã nói với Lăng Ngạo ngày mai mới về, nếu không hiện tại với bộ dáng này trở về, đám người bọn họ nhất định phải lo lắng chết mất.
Đang nghĩ ngợi, ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng ồn ào: "Ta muốn gặp Cung Thiên Long, ngươi cản trở ta làm cái gì? Tránh ra."
"Chủ nhân của chúng tồi đang nghỉ ngơi, mời ngài nhỏ giọng một chút."
Cố Huy nghiêm túc mà lễ phép cảnh cáo, "Hơn nữa cô Lăng hiện tại cũng không tiện gặp khách!"
"Cái gì mà cô Lăng? Bên trong không phải là phòng của Cung Thiên Long sao?"
Dikaba thanh âm rất lớn, không chút nào giảm âm lượng xuống, hoàn toàn không đem Cố Huy lời nói để vào mắt.
"Tiễn khách! ! !" Cố Huy cũng không cùng hắn khách khí, trực tiếp mệnh lệnh tùy tùng đem Dikaba đuổi đi.
"Ai dám động đến ta?" Dikaba kêu to một tiếng, bên ngoài lại ầm ĩ ...
"Như thế nào? Ngươi lại rống một câu thử xem? thủ hạ của ta sẽ bắt ngươi dõng ngược xuống đó." Dikaba kiêu căng lớn lối nói.
Lăng Tuyết bất đắc dĩ cười khổ, cô biết rõ bản tính này của Dikaba, ra khỏi cửa, tới chỗ nào cũng tầng tầng lớp lớp mang theo một đám hộ vệ, cái này một lát đoán chừng là gọi tới một đoàn hộ vệ cùng bọn Cố Huy đối nghịch quá.
Thân Đồ Dạ từ trước đến nay làm việc rất an phận, trên cơ bản cũng chỉ dùng Cố Huy, Lôi Quân, là hai người phụ tá đắc lực này, lần này Lăng Tuyết gặp chuyện không may, hắn mới an bài vài người.
"Buồn cười!" Cố Huy mới không sợ hãi này chút mấy người này, đánh nhau thì liều mạng đó là thực lực và năng lực, không phải ai nhiều người hơn thì lợi hại hơn đâu, "Nếu ngài Dikaba không lễ phép như thế, tôi sẽ không khách khí !"
...
Sẽ không phải muốn làm tới đó chứ?
Lăng Tuyết trong lòng cả kinh, vội vàng ra ngoài ngăn cản, mới vừa đi toilet ra, phát hiện Thân Đồ Dạ đã rời giường, không nhanh không chậm, không nóng không lạnh nhạt, khẽ quát một tiếng: "Dừng tay!"
Bên ngoài lập tức thay trở nên yên tĩnh lại, Cố Huy đáp lại: "Vâng, chủ nhân!"
Dikaba kinh ngạc đến ngây người, một hồi lâu mới phản ứng tới, bát quái hỏi: "Bên trong như thế nào lại có đàn ông? Là ai a?"
"ta đã nói là chủ nhân của chúng tôi đang nghỉ ngơi."
Cố Huy nhíu lại mi, đây thuần túy chính là một nhà giàu mới nổi, một điểm tố chất cũng không có.
"Cái gì là chủ nhân các ngươi? Ta muốn tìm là..."
Dikaba lời còn chưa dứt, cửa liền mở ra, Thân Đồ Dạ lười biếng đứng ở bên trong cửa, phía dưới quần áo chỉnh tề, trên mặt đang ở cài nút áo sơ mi, vẻ mặt lạnh lùng, lãnh đạm nhìn Dikaba: "Dikaba, như thế nào, không biết tôi?"
"Là, ngươi? ? ?" Dikaba chấn kinh đến trợn mắt há hốc mồm, "Thân Đồ Dạ? ?"
Dikaba thế nhưng biết chủ nhân?
Cố Huy có chút ngoài ý muốn, chủ nhân cũng không đề cập qua.
"Nhiều năm không gặp, ngươi vẫn là như cũ." Thân Đồ Dạ nhếch miệng, "Lại có nhiều tài sản cũng nên che giấu đi, mang trên người ngươi đi trên phố coi chừng bị giết đó"
"Uy, mặc dù ngươi liên tục so với tôi lợi hại hơn, còn đã giúp tôi, nhưng là không cần tổn hại tôi như thế đâu?"
Dikaba có chút bất mãn, "Đúng rồi, cậu tại sao lại ở chỗ này? Nơi này không phải là phòng của người thừa kế Cung thị Cung Thiên Long sao? Lẽ nào cậu cùng cô ấy..."
"Xem ra người của Cung thị không có giải thích cho cậu rồi." Thân Đồ Dạ ngắt lời hắn, "Cậu đi trước hỏi bọn họ cho rõ ràng đi!"
Nói xong, anh chuẩn bị đóng cửa...
"Chờ một chút." Dikaba trông thấy Lăng Tuyết bên trong phong, "Đó không phải là Cung Thiên Long sao? Cậu gạt tôi?"
Thân Đồ Dạ nghiêng đầu nhìn Lăng Tuyết, cô mặc áo khoác của anh đi ra, nhìn Dikaba chào hỏi: "Ngài Dikaba, buổi sáng tốt lành!"
"Cô Cung, cảm ơn cô đã cứu ta." Dikaba hướng Lăng Tuyết vươn tay, muốn nắm tay cô.
Lăng Tuyết đang chuẩn bị duỗi tay ra, Thân Đồ Dạ ngăn tay cô lại, lạnh lùng nói: "Cô ấy là người phụ nữ của tôi!"
"A?" Dikaba mở to hai mắt, "Không thể nào?"
"Ánh mắt cậu có mù không? Không nhìn ra được sao?"
Thân Đồ Dạ bất mãn nhướn mày, này ý tứ rõ ràng, căn phòng loạn như thế, bọn họ ăn mặc ái muội như thế, mới sáng sớm, không phải là quan hệ loại đó vậy là cái gì?
"Mà thôi, tôi cũng thường xuyên lộn xộn như vậy."
Dikaba không cho là đúng, không che đậy miệng cười trêu nói, "Cô Cung, lần sau cô có cần có thể tìm ta, ta kinh nghiệm so với hắn phong phú nhiều ..."
"Câm miệng!" Thân Đồ Dạ thẹn quá hoá giận quát chói tai, cắt đứt lời của Dikaba, "Cậu còn dám đối vô lễ với cô ây, tôi sẽ không khách khí với cậu đâu!"
Ánh mắt anh tràn trề sát khí, sắc mặt xanh mét, cái này cũng không phải là đùa giỡn .
"Uy, Chúng ta nói như thế nào cũng là quen biết đã lâu, cậu không nên như vậy?"
Dikaba mặt vô cùng ủy khuất, "Tối chính là đến hỏi thăm, không dạng này cậu sao sẽ ra gặp tôi? Sao lại tỏ thái độ? Xem ra lời bọn họ nói là thật, người cứu tôi thật sự là đại danh đỉnh đỉnh ngài S, hơn nữa cậu còn thật sự động động chân tình với cô gái này a, tối hôm tự mình ra mặt cứu người, bây giờ còn một đường hộ tống, cây vạn tuế cũng nở hoa !"
"Nếu Lãnh Thanh Mặc cái gì cũng đã nói cho cậu biết rồi, cậu trực tiếp giao thiệp với bọn họ là được, không nên đến quấy rầy cô gái của tôi."
Thân Đồ Dạ ôm thắt lưng của Lăng Tuyết, nghiêm túc cảnh cáo, "Nếu như tái phạm lần nữa, cũng đừng trách tôi không để ý tới tình xưa!"
"Yên tâm yên tâm, nếu đã thật sự là phụ nữ của cậu, vậy tôi chắc chắn sẽ không động, vợ bạn không thể bắt nạt sao." Dikaba cười nói.
"Ai cùng cậu là bạn bè?"
Thân Đồ Dạ lạnh lùng trừng mắt liếc hắn một cái, tiện tay chuẩn bị đóng cửa, Dikaba lại da mặt dày nói, "Tìm thời gian tụ họp đi, hơn mười năm không gặp, người và vật không còn, nhưng năm đó chúng ta còn cùng nhau lang bạt qua..."
"Biến, người này ầm ĩ quá ." Thân Đồ Dạ không chút khách khí, một cước đá cửa phòng.
Dikaba còn ở ngoài cửa la to: "Uy, cậu thật một chút cũng không hiếu kỳ tình huống hiện tại của tôi sao?
Năm đó tôi nghèo đến cơm cũng không có ăn, hiện tại tôi đã giàu có, tôi nợ cậu một bữa cơm, tìm thời gian để tôi trả lại cho cậu a..."
[…] Kẻ Thù Bên Gối – Chương 159 […]
ReplyDelete