Kẻ Thù Bên Gối - Chương 161

光と影

"Ân." Lăng Tuyết cùng anh hướng ghế lô đi đến, "Đúng rồi, Lăng Ngạo đã tìm được cha mẹ của anh ấy."

"Hm? Đây là chuyện tốt." Thân Đồ Dạ nhàn nhạt đáp lại, trong lòng vẫn đang suy nghĩ một chuyện khác.

"Cha mẹ ruột của hắn là doanh nhân, không có những đứa con khác, hiện đang chờ anh ấy trở về thừa kế gia nghiệp, anh ấy chờ em trở về thương lượng."

Lăng Tuyết phối hợp nói, " nhóm chúng em đều vì anh ấy mà cảm thấy cao hứng, Ngũ Ca vì sự kiện đặc biệt này lại tới New York, chị dâu và em bé đang ở cử á, chờ em trở về sớm một chút giải quyết việc này, để cho Ngũ Ca an tâm trở về..."

"Em muốn giải quyết như thế nào?" Thân Đồ Dạ đột nhiên hỏi.

"Đương nhiên là thuyết phục Lăng Ngạo nhận cha mẹ của mình rồi."

Lăng Tuyết nghiêm trang nói, "Mặc dù trải qua thời gian lắng đọng, nhóm chúng em cũng đã không lại đi hy vọng có được tình thân xa vời, nhưng mà nếu quả thật có thể có, cái này là một phần đặc biệt ngạc nhiên mừng rỡ, cái này đối với anh ấy mà nói, cũng là thượng thiên chiếu cố."

"Em cảm thấy hắn phải nhận người thân sao?"

Thân Đồ Dạ thăm dò hỏi, "Nếu như nếu đổi lại là người thân của em đến tìm, em cũng sẽ nhận cô ấy là người thân?"

"Đến lúc đó phải xem tình huống nào đã."

Lăng Tuyết nhớ tới tình huống của Lăng Ngạo, không khỏi có chút cảm khái, "Cha mẹ của Lăng Ngạo không phải cố ý vứt bỏ anh ấy, là nhà bọn họ đã thuê một bảo mẫu ác độc cố ý đem Lăng Ngạo trộm đi, sau đó tới bây giờ, bọn họ vẫn luôn không có buông tha tìm kiếm anh ấy"

"Ý của em là nói, nếu như người thân không có vứt bỏ em, em sẽ cùng cô ấy nhận nhau?" Thân Đồ Dạ thật sâu nhìn Lăng Tuyết.

"Em đang nói tình huống của Lăng Ngạo, anh sao lại luôn nói đến trên người em?" Lăng Tuyết nghi nghi hoặc nhìn anh.

"Anh chỉ là đột nhiên liên tưởng đến người thân của em."

Thân Đồ Dạ nhàn nhạt đáp lại, "Em không phải đã nói rồi sao, em với Lăng Ngạo thân thế đồng dạng, đều là cô nhi, việc của hắn anh không quan tâm, anh chỉ quan tâm việc của em.

Cho nên vừa rồi nghe em nói đến khuyên Lăng Ngạo trở về với cha mẹ hắn, em vì hắn cảm thấy cao hứng, anh liền suy nghĩ, nếu không em cũng tra một chút thân thế?"

"Không cần."

Lăng Tuyết quyết đoán trả lời, "Em sớm liền đã thấy được, nếu như em thật sự có người thân, bọn họ? ? Lại chưa có lần nào tới tìm em, đó chỉ có thể nói, em ở trong lòng bọn họ sớm đã không tồn tại, tình huống như vậy còn tìm đến có ý gì?"

"Vậy em có khát vọng có người thân sao?"

Thân Đồ Dạ ý tứ sâu xa hỏi, "Nếu như bọn họ tìm đến em, hơn nữa cùng là người mà em quen biết, em sẽ đồng ý sao?"

"Không biết rõ..." Lăng Tuyết lắc lắc đầu, "Nếu như việc đã qua em sẽ không nghĩ, qua trước cửa hiện tại là được."

"Nói đúng!" Thân Đồ Dạ sủng ái ôm cô, trong mắt không có ai biết tâm sự...

Đại khái là sau vài giờ đồng hồ hành trình, máy bay cuối cùng cũng đáp xuống sân bay New York.

Từ trên máy bay xuống, Lăng Tuyết nói với Thân Đồ Dạ: "Em muốn trực tiếp đi bệnh viện tìm bọn Lăng Ngạo, loại tình huống thế này xử lý tốt rồi sẽ liên lạc với anh."

"Nói cách khác, hai ngày nữa anh lại không gặp được em?" Thân Đồ Dạ mặt đầy bất mãn.

Lăng Tuyết "Phốc xuy" một tiếng cười: "Cũng chỉ có hai ngày mà thôi, anh không nên như vậy?"

"Anh mặc kệ, dù sao anh nhịn không được thì sẽ đến tìm em." Thân Đồ Dạ nâng gò má Lăng Tuyết lên,  dùng sức hôn một cái, "phải nhớ tới anh đó! !"

"Biết rồi !" Lăng Tuyết ôn nhu cười, trong lòng hạnh phúc ngọt ngào, cảm giác rất ấm áp.

Đây là một nam thần cao lãnh, cao ngạo vì yêu một người cũng sẽ thay đổi tính dính người như vậy, cô trước kia như thế nào cũng không nghĩ đến, Thân Đồ Dạ cũng sẽ có thâm tình quấn quýt si mê một mặt như thế.

"Lên xe đi, anh đưa em đi qua." Thân Đồ Dạ ôm thắt lưng của Lăng Tuyết.

"Không cần đâu." Lăng Tuyết uyển chuyển nói, "Em tự mình đi là được ."

"Như thế nào? Sợ bọn họ nhìn thấy anh?" Thân Đồ Dạ nhướng mày, "Có anh đến thì nhận không ra người sao?"

"Em không phải có ý này..."

"Vậy thì lên xe!"

Thân Đồ Dạ không nói lời nào kéo Lăng Tuyết lên xe, Lăng Tuyết không lay chuyển được anh, chỉ có thể thuận theo anh, kỳ thật cô biết rõ, anh là đang muốn chứng minh sự tồn tại của mình, làm cho cô sớm một chút phân rõ giới hạn với Lăng Ngạo.

Mặc dù cô đã quyết định như thế, nhưng anh vẫn là không quá yên tâm, sợ cô nhất thời mềm lòng lại kéo dài ra, cho nên anh muốn giúp cô một phen.

...

Trên đường, Lăng Tuyết nhận điện thoại của Lăng Ngạo, Lăng Ngạo hỏi thăm cô khi nào thì trở về, cô nói: "Em đã trở về, đang trên đường tới bệnh viện, đại khái nửa tiếng nữa sẽ đến."

"Quá tốt." Lăng Ngạo mừng rỡ, "anh sẽ xuống lầu dưới đón em."

"Chân anh của không có tiện đi lại, không nên chạy loạn, em đến sẽ trực tiếp đi lên." Lăng Tuyết thuận miệng nói, "Chờ em a."

"Được rồi." Lăng Ngạo đáp một tiếng, trong lòng rất không thoải mái, đúng vậy, anh hiện tại đã là người đi đứng không tiện, một người thân thể tàn tật, như thế nào xứng đôi Lăng Tuyết?

...

Thân Đồ Dạ lái xe đến lầu dưới bệnh viện, Lăng Tuyết trông thấy Ngũ ca, Hàn Bắc, Hàn Giai còn có Lăng Ngạo đang ngồi ở trên xe lăn, bọn họ đều ở chỗ này chờ Lăng Tuyết.

Lăng Tuyết nhìn xuyên qua cửa sổ xe nhìn đến bọn họ, trong lòng không khỏi có chút sợ, mặc dù cô biết rõ, sớm hay muộn cũng sẽ có một ngày như thế, sớm muộn gì cũng đối mặt, nhưng mà bây giờ trong tình cảnh này vẫn làm cho cô cảm thấy lúng túng khó xử.

Xe ngừng lại, tùy tùng đi đến mở cửa xe, Thân Đồ Dạ vỗ vỗ tay Lăng Tuyết, khí chất ưu nhã xuống xe, sau đó duỗi tay về phía cô.

Lăng Tuyết hít một hơi thật sâu, đem tay mình đặt lòng bàn tay anh, sau đó cùng xuống xe.

Từ khi xe Thân Đồ Dạ ngừng lại đến bây giờ, bất quá chỉ trôi qua một hai phút, Lăng Ngạo vẫn nhìn chằm chằm vào xe anh, lông mày vắt thành một cục, trong mắt lóe lên phức tạp, khủng hoảng, hào quang bất an...

Anh vẫn nói thầm trong lòng còn có may mắn, còn muốn tìm đủ loại cớ cho Lăng Tuyết, anh tự nói với mình, không phải là anh nghĩ như vậy, có lẽ Lăng Tuyết chỉ là theo chân bọn họ nói công việc thôi, có lẽ...

Anh không nghĩ ra còn có cớ gì nữa, nhưng anh vẫn là hy vọng xa vời mắt anh đang nhìn là nói dối.

Cho đến khi trông thấy Lăng Tuyết từ trên xe bước xuống, tay còn đặt trong lòng bàn tay của Thân Đồ Dạ, tâm của Lăng Ngạo... đã triệt để nguội lạnh!

Chưa từng có một khắc kia, anh cảm thấy Lăng Tuyết thật xa lạ, xa lạ được giống như từ trước đến giờ đều chưa từng quen biết.

Cô vẫn là Lăng Tuyết mà anh biết sao?

Hàn Giai có chút lúng túng, cúi đầu, không nói lời nào, đại khái là bởi vì cô cáo tố việc này cho Lăng Ngạo, hiện tại thẹn thùng đối mặt Lăng Tuyết.

Hàn Bắc thì thật sâu thở dài, mặc dù cũng không nói gì, nhưng là trong đôi mắt kia tràn ngập thất vọng cùng đồng tâm.

Anh cùng Lăng Ngạo ý tưởng đến gần, anh cảm thấy Thân Đồ Dạ căn bản cũng không phải là thật lòng đối đãi với Lăng Tuyết, anh hy vọng Lăng Tuyết có thể cùng Lăng Ngạo đi đến cùng nhau, nếu như cô là thật lòng đối Lăng Ngạo không có tình yêu nam nữ, cho dù là lựa chọn Hàn Vũ Thần cũng so với Thân Đồ Dạ tốt hơn.

Không nghĩ tới Lăng Tuyết là một người thông minh như vậy, lại còn chọn ra lựa chọn xấu nhất.

Chỉ có Ngũ ca, làm một người thành thục chững chạc duy nhất, anh đối với chuyện này cái nhìn ngược lại thật bình tĩnh, anh tin tưởng ánh mắt của Lăng Tuyết, dù cô lựa chọn như thế nào, tự nhiên là có lý do, mặc dù anh không biết, nhưng anh nhất định sẽ ủng hộ cô!

"Lăng Tuyết, về rồi!" Cuối cùng vẫn còn Ngũ ca đánh phá vỡ cục diện bế tắc này, đón và chào hỏi Lăng Tuyết, "Tất cả mọi người đang đợi em."

"Cảm ơn Ngũ ca." Lăng Tuyết không dám nhìn vào mắt của Lăng Ngạo, ánh mắt ấy có lệ khí cùng hận ý, làm cho cô cảm thấy sợ hãi.

Ngũ ca chuyển mắt nhìn Thân Đồ Dạ: " vị này chính là..."

"Thân Đồ Dạ!" Thân Đồ Dạ chủ động tự giới thiệu mình, " bạn trai của Lăng Tuyết!"

"Đồ vô dụng bạn trai." Lăng Ngạo cuối cùng phát tác, kích động giống như một đầu nổi giận sư tử, "Ngươi nhất định là dùng thủ đoạn hèn hạ vô sỉ uy hiếp tiểu Tuyết, bức bách cô ấy cùng ngươi cùng một chỗ, nhất định là như vậy - - "

"Lăng Ngạo, anh đừng kích động." Lăng Tuyết vội vàng giải thích, "anh ấy không có bức em, chúng em là..."

"Em câm miệng! ! !" Lăng Ngạo phẫn nộ cắt đứt lời nói của Lăng Tuyết, căn bản là không muốn nghe đi.

"Lăng Ngạo, ngươi cho rằng ngươi là ai?" Thân Đồ Dạ lông mày vặn lên, trong mắt hiện lên hàn quang khiến người khiếp sợ, "Tôi còn nhường Lăng Tuyết một phần, tôi còn mới khách khí với người, ngươi dám rống cô ấy? Chán sống ! ! !"

Lôi Quân cùng Cố Huy sắc mặt rất khó co, Lăng Ngạo này thật không tán thưởng.

"A!" Lăng Ngạo trào phúng cười lạnh, "Tôi là chán sống, có bản lĩnh ngươi đem ta giết!"

"Ngươi nghĩ rằng ta không dám?" Thân Đồ Dạ ánh mắt nhất lăng, sát khí hiện ra.

"Thân Đồ..." Lăng Tuyết nóng nảy, sớm biết vậy thì phải kiên trì không cho anh đến, đừng nói lúc này sẽ không đánh nhau đi?

"Lăng Ngạo cậu bình tĩnh một chút." Hàn Bắc vội vàng khuyên nhủ, "Có chuyện gì hungg ta trở về rồi hãy nói, ở đây nhiều người..."

"Đúng vậy, người khác đều nhìn chúng ta, chúng ta vẫn là nên về nhà đi." Hàn Giai cũng sợ, "Trở về anh cùng Lăng Tuyết nói chuyện thật tốt."

"Ngài Thân Đồ!" Ngũ ca khách khí nói, "Nếu ngài đã là bạn trai của Lăng Tuyết, vậy thì mời ngài suy nghĩ cho con bé, Lăng Ngạo là thanh mai trúc mã, người thân của con bé, cậu ấy hiện tại đối với ngài có chút hiểu lầm, không biết rõ ngài có thể hay không tạm thời tránh một chút, để bọn họ nói chuyện một mình?"

"Thân Đồ, anh đi về trước đi." Lăng Tuyết kéo tay Thân Đồ Dạ, gần như là khẩn cầu nói, "Hơn muộn em sẽ tìm anh!"

"Còn tìm hắn làm cái gì?" Lăng Ngạo vừa giận, "Em còn cảm giác mình không đủ sa ngã sao? ?"

"Lăng Ngạo, anh đến cùng có biết anh đang nói cái gì hay không?" Lăng Tuyết cũng phát hỏa, không thể nhịn được nữa nói, "Em như thế nào thì sa ngã ? em cùng anh ấy nam chưa cưới nữ chưa gả, sao không thể cùng một chỗ ? Em tôn trọng anh, là vì xem anh như người thân, Anh cũng nên tôn trọng em một chút? ?"

"Người thân?"

Lăng Ngạo không cam lòng chất vấn, "Ở trong lòng em, anh vẻn vẹn chỉ là một người thân thôi sao? Anh đối với em có cảm tình, lẽ nào em nhìn không thấy, không cảm giác được sao? ? ?"

Kể từ khi biết Lăng Tuyết và Thân Đồ Dạ ở  trong nhà qua đêm, Lăng Ngạo tâm cũng đã nứt ra, mỗi thời mỗi khắc đều đang rỉ máu, vài ngày này, anh mỗi đêm, ngày cũng không khép được mắt, ăn không vô này nọ, ngủ không yên, vừa nhắm mắt thì nghĩ đến Thân Đồ Dạ đè ở trên người hung mãnh hung hăn muốn Lăng Tuyết, anh quả thực sắp điên rồi ...

Mà bây giờ, anh tận mắt nhìn thấy cô từ trong xe của hắn bước xuống, nhìn bọn họ thân mật dắt tay ôm thắt lưng như vậy, những thứ kia anh cũng chưa có thân mật như vậy, cô đem tất cả đều cho một người đàn ông khác, một người mới quen biết mấy tháng, một người đã từng bức cô kết hôn a! ! !

"Thực xin lỗi..." Lăng Tuyết hít một hơi thật sâu, nghiêm túc nói, "Lăng Ngạo, em biết rõ nói thế này có chút tàn nhẫn, nhưng em không thể không nói cho anh biết, em đối với anh từ trước đến giờ không có tình yêu nam nữ, em liên tục xem anh là anh trai mà đối đãi, người em yêu là Thân Đồ, không phải là anh!"

1 comment: