Kẻ Thù Bên Gối - Chương 165



Lăng Tuyết đẩy cửa xe ra chuẩn bị xuống xe, Hàn Vũ Thần bỗng nhiên lại gọi cô lại: "Nếu như có chuyện gì thì gọi cho anh, anh bất cứ lúc nào cũng sẽ xuất hiện ở bên cạnh em!"

"Cảm ơn"

Lăng Tuyết vô cùng cảm kích, nhưng lại cố làm ra vẻ thoải mái cười nói, "Chúng ta phải giữ liên lạc, dù sao em đã ký hợp đồng, bây giờ là nhân viên của tập đoàn Thiên Ngụ, ông chủ có cái gì phân phó bất cứ lúc nào cũng có thể gọi cho em"

"Thật tốt, vậy thì quá tốt " Hàn Vũ Thần cười, "Cuối tháng chúng ta sẽ bắt đầu chuẩn bị diễn tập để bù lại lần trước, em cũng là nhân vật chính, phải đến tham dự a."

"Nhất định"

Lăng Tuyết gật đầu, "Đến lúc đó anh phải báo cho em biết"

"Được"

...

Sau khi chia tay với Hàn Vũ Thần, Lăng Tuyết chuẩn bị tìm quán coffee chờ Thân Đồ Dạ, nhưng mà vừa mới tách ra, xe Thân Đồ Dạ đã lái đến, còn cực chuẩn lúc.

Cố Huy xuống mở cửa xe, cung kính nói: "Cô Lăng mời!"

Lăng Tuyết lên xe, Thân Đồ Dạ ngồi trên xe, đang nghe điện thoại, khẽ nhíu mày, sắc mặt ngưng trọng, nhìn thấy Lăng Tuyết lên xe, anh vươn tự tay đỡ cô một cái.

"Được, tôi biết rõ, tối muộn sẽ lại tìm cô"

Thân Đồ Dạ nói câu kết thúc, rồi cúp điện thoại, anh ấy rất ít nói chuyện dạng này với vợ của mình, như thế nào sẽ đối với cô ấy có cái gì bất mãn đâu? Anh ấy yêu thương cô ấy còn không kịp đâu."

"Vậy là tốt rồi." Thân Đồ Dạ rất hài lòng, "Nếu như cậu ta không tốt Nhược Hi, anh sẽ không bỏ qua cho cậu ta."

"Anh yên tâm đi, anh ấy sẽ không như vậy"

Hoắc Phi Vân nói sang chuyện khác, "Mặt khác còn có một việc..."

"Nói nhanh đi, máy bay sắp cất cánh"

Thân Đồ Dạ nhìn đồng hồ trên tay một chút.

"Ông nội của em không được rồi, phỏng đoán nấu bất quá hôm nay"

Hoắc Phi Vân thở dài một hơi "Ba ba em nhờ em nói cho anh biết một tiếng, nếu như có thời gian, nên đến nhà xem một chút, lúc gia gia thanh tỉnh liên tục nhớ anh đó"

"Tôi nhất định sẽ đi"

Thân Đồ Dạ đáp lại, "con người luôn sẽ có một ngày như thế, lão gia tử hơn chín mươi, chuyển lời của tôi tới ba ba cô nén bi thương"

"Uh, cảm ơn, anh thật có tâm"

Hoắc Phi Vân hết sức vui mừng, ôn nhu nói, "Em chờ anh trở lại"

Thân Đồ Dạ nghe này câu, không khỏi cảm thấy có chút không được tự nhiên, nhàn nhạt đáp lại: "Cúp trước’’

Sau đó anh liền cúp điện thoại.

Lăng Tuyết mặc dù không có nghe được đầu bên kia điện thoại Hoắc Phi Vân nói cái gì, nhưng mà thông qua lời của Thân Đồ Dạ cũng đoán được đại khái là chuyện gì, trong lòng cô buồn cực kỳ, đứng dậy rời đi.

"Máy bay sắp cất cánh, em đi đâu vậy?" Thân Đồ Dạ vừa tắt di động vừa hỏi

Lăng Tuyết đổi chỗ ngồi xuống, cách Thân Đồ Dạ một khoảng cách nhất định, cô chỉ muốn một mình thanh tĩnh thanh tĩnh.

Máy bay cất cánh, Thân Đồ Dạ giương mắt nhìn cô một cái, không nói gì thêm.

...

Máy bay vững vàng bay trên không, Thân Đồ Dạ ra lệnh Lăng Tuyết: "Lại đây!"

Không thể kháng cự lại giọng nói, giống như đang ra lệnh với thuộc hạ của anh vậy

Lăng Tuyết trong lòng rất là nén giận, rõ ràng chính là anh đã làm sai chuyện, không chỉ không xin lỗi, còn nói loại giọng nói điệu này với cô, giống như về tình về lý đều là lẻ đương nhiên.

"Anh muốn em lại đây" Thân Đồ Dạ lần nữa ra lệnh, giọng nói đã có chút không vui.

Lăng Tuyết đứng lên, hung hăng trừng mắt liếc anh một cái, cũng không nói gì, xoay người đi vào ghế lô.

"Đây là tính tình gì? Không thể nào hiểu được."

Thân Đồ Dạ cảm thấy rất tức giận, anh hoàn toàn không hiểu Lăng Tuyết vì cái gì tức giận, mới vừa rồi còn rất tốt, đang yên lành phát thần kinh cái gì?

Cố Huy sờ sờ mũi, muốn nói lại thôi, cậu rất muốn nói, chủ nhân a, phụ nữ đều là bình dấm chua, ngài ở trước mặt cô ấy có quan hệ khác biệt phụ nữ, cô ấy sao có thể không tức giận?

Nhưng mà cậu không dám nói.

Thân Đồ Dạ trong lòng oa một ngọn lửa, hơn nữa trên đầu có rất nhiều công vụ cần phải xử lý, liền mặc kệ Lăng Tuyết.

...

Lăng Tuyết còn tưởng rằng Thân Đồ Dạ sẽ tới phòng dụ dỗ cô, tối thiểu cũng nhận thức cái sai, nói lời xin lỗi, đáng tiếc cô chờ hơn hai giờ, anh vẫn không có vào, trong lòng cô rất lạc lõng.

Ngày hôm qua còn trong tình yêu cuồng nhiệt, sao đảo mắt liền thay đổi mau như thế?

Đàn ông thật là động vật suy nghĩ bằng nữa thân dưới

Đang nghĩ ngợi, cửa ghế lô liền đẩy ra, Thân Đồ Dạ đi tới, đi theo phía sau là một tiếp viên hàng không, đầu tiên là chào Lăng Tuyết, sau đó đem thức ăn phong phú cùng đủ loại kiểu dáng đồ uống đặt ở trên bàn cơm, cung kính nói: "Cô Lăng mời dùng."

Sau đó liền lui ra ngoài ...

"Ăn một chút gì, anh đi tắm trước"

Thân Đồ Dạ cởi xuống áo khoác, sau đó liền đi vào toilet.

Lăng Tuyết nhíu mày nhìn cửa toilet, cảm thấy người đàn ông này thật sự là kỳ quái cực kỳ, anh một chữ cũng không nói chuyện vừa rồi, giống như cái gì cũng không có xảy ra vậy, chẳng lẽ là cô cố tình gây sự sao?

Lăng Tuyết lại hờn dỗi, nhưng mà bụng đã thầm thì gọi, cô mới không nghĩ bạc đãi cái bụng mình, vì vậy đứng dậy đi tới ăn cái gì đó.

Trên máy bay tư nhân thức ăn đã so với các hang máy bay chở khách tốt hơn rất nhiều, nhưng mà Lăng Tuyết không có khẩu vị gì, cô đơn giản ăn một miếng cũng ăn không vô, ngồi trên ghế sofa uống nước trái cây.

Thân Đồ Dạ từ phòng tắm đi ra, toàn thân cao thấp liền vây quanh một cái khăn tắm, trên tóc nước còn đang nhỏ giọt, một bên vãy nước một bên hướng Lăng Tuyết đi đến, mắt nhìn chằm chằm mấy thứ cô nếm qua nói: "Sao lại ăn ít như thế? Ăn không ngon sao? Muốn ăn cái gì anh sẽ kêu bọn họ đi làm."

"Không cần." Lăng Tuyết lạnh lùng nói, "Em không đói bụng."

"Được rồi." Thân Đồ Dạ ngồi ở trên ghế sofa, "Đi tắm đi"

"Em vừa rồi đã tắm qua "

Lăng Tuyết khi vào trong này đã thây quần áo ở nhà, anh thế nhưng cũng không có phát hiện.

"Hm?" Thân Đồ Dạ nhìn cô, "Đúng a, đồ cũng đều thay rồi"

Lăng Tuyết trắng mắt liếc anh một cái, đi qua một bên đọc sách.

"Lúc này đang đọc cái gì vậy?"

Thân Đồ Dạ từ phía sau ôm lấy cô, cuồng dã hôn như một mồi lửa ngọn lửa thiêu đốt cô, "Còn có mười đồng hồ nữa, chúng ta phải ngủ một giấc cho ngon."

"Em không muốn ngủ, anh ngủ một mình đi."

Lăng Tuyết đứng dậy liền đi ra ngoài, Thân Đồ Dạ nhướng mày, giật mạnh tay cô, trực tiếp đẩy cô lên giường.

"A!" Lăng Tuyết hét lên một tiếng, muốn đứng lên, Thân Đồ Dạ thân hình cao lớn đột nhiên liền đè lên cô, nhất tay niết cái cằm của cô, tay kia bắt đầu cởi đồ của cô, "Em cảm thấy em còn có thể thoát khỏi lòng bàn tay của anh sao? hm?"

"Khốn kiếp, buông ra"

Lăng Tuyết thẹn quá hoá giận, người đàn ông này giống như một con thú hoang, gặp mặt liền muốn thân mật với cô, trừ cái đó ra còn có cái gì?

"Đang yên lành sao lại tức giận phát loạn cái gì, xem ra vẫn là anh đối với em quá tốt"

Thân Đồ Dạ cũng rất không cao hứng, anh cho đến bây giờ đều không hiểu Lăng Tuyết đột nhiên tức giận cái gì, anh cảm thấy anh đối với cô đã thật tốt a.

"Anh tên khốn kiếp - - "

Lăng Tuyết tức chết, tên khốn kiếp này làm chuyện xấu còn không xét lại mình, thế nhưng cảm thấy cô cố tình gây sự, quá phận.

"Mắng chửi đi, đợi lát nữa sẽ không để cho em mắng lên tiếng - - "

Thân Đồ Dạ kịch liệt hôn cô, một tay bắt được bàn tay nhỏ bé không an phận của cô, tay kia thô lỗ kéo quần áo trên người cô, muốn chiếm lấy cô.

Anh càng như vậy, Lăng Tuyết càng phẫn nộ, càng mãnh liệt giãy giụa, hai người nháo đến nháo đi, lăn qua lăn lại ra một thân mồ hôi...

"Lăng Tuyết, em đến cùng là phát thần kinh gì vậy?"

Thân Đồ Dạ không thể nhịn được nữa chất vấn, "Thật sự là không giải thích được, cố tình gây sự!"

"Anh..."

Lăng Tuyết bị anh làm tức giận đến nói không ra lời, người đàn ông này thật sự tự cho là đúng còn có thể, lại còn nói cô cố tình gây sự? ?

"Được rồi, lười phải cùng em ầm ĩ"

Thân Đồ Dạ đã không còn hào hứng, trở mình qua một bên đi ngủ...

Lăng Tuyết nhìn lưng anh, trong lòng rất là tức giận, nhưng cô cũng không muốn vì cái này mà gây gổ với anh, cũng lật người đưa lưng về phía anh tiếp tục ngủ.

Hai người chính thức cùng một chỗ mới vài ngày, sao lại giận dỗi nhanh như thế.

Lăng Tuyết trong lòng cực kỳ buồn, nhớ tới lời Ngũ ca nói, hiện tại cũng đã đến, người đàn ông này thật sự không phải là người mà cô có thể khống chế, lúc này vừa mới bắt đầu, cô đã cảm thấy rất vất vả ...

Lăng Tuyết với Thân Đồ Dạ đang trên máy bay, Lãnh Thanh Mặc với Tần Tuệ đã trở lại nhà họ Cung.

Lãnh Thanh Mặc đem Dikaba hợp đồng đưa cho Cung Thiên Long, Cung Thiên Long trên mặt tái nhợt cuối cùng cũng có bộ dáng vui mừng tươi cười: "Quá tốt, có phần hợp đồng này, Cung thị có thể vượt qua cửa ải khó lần này rồi."

"Cô Cung, chuyện bây giờ đã giải quyết, cô có thể yên tâm, về sau đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, phải điều dưỡng thân thể thật tốt, mau khôi phục khỏe mạnh, lại cùng anh Lãnh kề vai chiến đấu!" Tần Tuệ cười nói.

"Uh" Cung Thiên Long gật đầu, "Chị đi ra ngoài một chút trước đi, tôi có việc muốn cùng nói với Thanh Mặc, khụ khụ..."

Tình trạng cơ thể của cô vẫn rất kém, kém đến nổi nói thêm mấy câu sẽ cảm thấy cố hết sức.

"Được" Tần Tuệ làm cuối chào, mang tất cả tùy tùng rời đi.

Bên trong phòng chỉ còn lại Cung Thiên Long với Lãnh Thanh Mặc, Cung Thiên Long không cần che giấu tình cảm của mình nữa, thâm tình nhìn Lãnh Thanh Mặc, duỗi tay về phía anh.

Lãnh Thanh Mặc nguyên bản là thanh thanh đạm đạm trên mặt có một tia biến hóa, đôi mắt tĩnh lặng như nước cũng nhiều hơn vài phân nhu tình, ôn nhu cầm tay Cung Thiên Long, hôn môi mu bàn tay cô, sau đó ngồi ở bên giường, săn sóc sửa sang vài sợi tóc trên trán cô, dùng hình miệng nói: "Em gầy quá ! ! !"

Mặc dù anh không thể nói chuyện, mặc dù cô không nghe được giọng nói của anh, nhưng mà như cũ cô có thể nhìn từ trong mắt anh thấy anh đau lòng.

"Sớm muộn sẽ có một ngày như thế..." Cung Thiên Long khổ sở cười, "Chúng ta nên chuẩn bị tốt tâm lý, không phải sao?"

Nghe được câu này, Lãnh Thanh Mặc lông mi nhẹ nhàng rung động, có một tia đau đớn thấp thỏm thoáng qua ở trong mắt.

"Lần này còn muốn cảm tạ Lăng Tuyết." Cung Thiên Long cảm thán nói, "Tần quản gia luôn nói cô ấy cái này không tốt, cái kia cũng không tốt, nhưng mà em phát hiện, việc nào cô ấy làm đến so với em cũng đều thành công."

"Thân Đồ Dạ đã giúp cô ấy"

Lãnh Thanh Mặc dùng khẩu hình miệng giải thích, "Nếu như không phải là Thân Đồ Dạ ra mặt, Dikaba cuối cùng chắc không nhất định ký hợp đồng với chúng ta"

"Người hiền có trời phù hộ"

Cung Thiên Long khẽ mỉm cười, "Cô ấy có thể có được Thân Đồ Dạ ưu ái, cũng nói lên cô ấy có mị lực, hơn nữa, mỗi người bên cạnh cô ấy giống như đều thích cô ấy, cho nên mỗi việc cô ấy làm đến thì se làm ít công to!"

"Em cũng là..." Lãnh Thanh Mặc nhẹ khẽ vuốt vuốt má Cung Thiên Long, trong đôi mắt nhu tình cơ hồ có thể tràn ra tới, "Cô ấy có Thân Đồ Dạ, em cũng có anh!"

"Đúng rồi..." giọng nói Cung Thiên Long nghẹn ngào, đôi mắt xinh đẹp nhiễm lên một tia mê hoặc, "Em có anh, là may mắn lớn nhất cả đời này!"

Lãnh Thanh Mặc cúi người, hôn thật sâu lên trán cô, mắt cô, hôn lên nước mắt trên mặt cô.

"Ôm em một cái"

Cung Thiên Long nâng lên cái tay gắng kim tiêm, sít sao vây quanh Lãnh Thanh Mặc, "Em rất luyến tiếc anh, em không muốn rời xa em..."

Lãnh Thanh Mặc nhắm mắt lại hôn lên tóc cô, vành tai và tóc mai chạm vào nhau, thâm tình hôn nóng bỏng, đi vào quên mình...

Bên ngoài, Tần Tuệ gặp được bác sĩ trung y vội vã chạy đến, kéo hắn vào phòng khách truy vấn: "Bác sĩ, cô Cung bệnh tình như thế nào rồi, có chuyển biến tốt đẹp gì không có? Theo lý thuyết, thương thế trên người có phải tốt hơn nhiều rồi không, sao lại thấy bộ dáng càng ngày càng nghiêm trọng? ? cái này đến cùng là thế nào?"

"Cô không biết rõ?" Bác sị trung y nhíu mày nhìn cô, "Cô ở nhà họ Cung vài thập niên, có một số việc phải so với tôi lại rõ ràng đi?"

"Có ý gì?" Tần Tuệ trong lòng cả kinh, hoảng loạn hỏi, "Xảy ra chuyện gì? ?"

"haizzzzzz..." Bác sĩ trung y thở dài một hơi, "Xem ra bọn họ đều giấu giếm cô, đã như vậy, tôi cũng không có tiện lộ ra, đừng làm khó dễ tôi."

Nói xong, Bác sĩ trung y liền rời đi ...

Tần Tuệ nhìn bóng lưng hắn, trong lòng mơ hồ cảm thấy một loại bất an mãnh liệt, đến cùng là chuyện gì? Vì cái gì cô không biết chút nào? ? Là chuyện gì đều muốn giấu giếm?

Bên trong phòng, Cung Thiên Long nhịn không được ho khan, ho đến mức không kịp thở, khóe miệng còn tràn ra một ít máu tươi, cả người sắc mặt hết sức khó coi.

Lãnh Thanh Mặc nâng cô dậy, làm cho cô tựa vào trong lòng anh, cho cô uống thuốc, sau đó thay cô Phủ Thuận sau lưng.

Một hồi lâu sau, Cung Thiên Long cuối cùng cũng thở chậm, rúc vào trong ngực của Lãnh Thanh Mặc, giương mắt nhìn anh, suy yếu nói: "Lăng Tuyết, cũng trở về phải không?"

Lãnh Thanh Mặc gật gật đầu, dùng khẩu hình miệng nói: "cô ấy trở về cùng với Thân Đồ Dạ, đang trên máy bay, phỏng đoán khuya hôm nay đến."

"Ngày mai, tìm một cơ hội gặp mặt cô ấy một chút"

Cung Thiên Long cố hết sức nói, "Có một số việc, mặc dù đã tám chín phần mười, nhưng mà vì vì an toàn, vẫn nên xét nghiệm qua sẽ chính xác hơn!"

"Được" Lãnh Thanh Mặc gật gật đầu, "Nhưng mà, Thân Đồ Dạ nên biết việc này "

"Hắn sớm muộn sẽ biết"

Cung Thiên Long giương cao khóe môi, "Hắn đã dự đoán và xác định được cho nên hắn không hội ngăn trở chúng ta làm như thế"

"Đúng!" Lãnh Thanh Mặc cười, "Em càng ngày càng thông minh ."

"Đều là do anh dạy tốt"

Cung Thiên Long thâm tình nhìn anh, bàn tay nhỏ hơn xoa xoa lòng bàn tay của anh, giành lấy ấm áp của anh, "Thanh Mặc... Anh thành thực nói cho em biết, chờ em không ở …, anh sẽ yêu thượng cô ấy sao?"

Lãnh Thanh Mặc hơi ngẩn ra, trong đầu hiện lên đôi mắt kia của Lăng Tuyết song tràn trề linh khí, mặc dù giống Cung Thiên Long như đúc, nhưng khí chất lại là hoàn toàn bất đồng, anh đã từng vì cô động tâm qua, nhưng mà...

"Sẽ không!"

Lãnh Thanh Mặc quyết đoán lắc đầu, cố định trả lời, "Em chính là em, dù ai cũng không cách nào thay thế!"

Nghe được câu này, Cung Thiên Long nước mắt rớt xuống, duỗi tay vuốt ve khuôn mặt tuấn mỹ của anh, nghẹn ngào nói, "em có phải quá ích kỷ hay không? Ngay cả chết cũng muốn chiếm lấy tâm của anh..."

"Không cho nói loại lời nói này!"

Lãnh Thanh Mặc nhíu mày, trong mắt có khủng hoảng, "Không có mau như vậy, không thể nhanh như vậy!"

"Nhưng mà..." Cung Thiên Long còn muốn nói điều gì, Lãnh Thanh Mặc đã dùng nụ hôn nóng bỏng che kín môi cô, đem những lời cô muốn nói toàn bộ phong tỏa toàn bộ, không cho cô nói ra...

Trên máy bay

Lăng Tuyết từ trong cơn ác mộng bừng tỉnh, đầu đầy mồ hôi, ánh mắt thập phần hoảng loạn.

Cô mơ thấy chính mình soi gương, thế nhưng biến thành đầy bộ dáng bệnh hoạn, có một tử thần đứng ở phía sau, nói khi cô chết sẽ đem cô đi, còn dùng một lưỡi hái có phen sắc bén đến câu cái cổ của cô.

Cô bị dọa hỏng, xoay người bỏ chạy, hai bên đường đều là gương, trong gương có rất nhiều hình ảnh trùng lặp qua lại, nhưng mà cái bóng kia rõ ràng không phải là cô, thâm tình, khí chất, còn có đôi mắt u buồn kia...

Đó là... Cung Thiên Long! ! !

Đột nhiên, cô vấp ngã, tử thần cũng đuổi theo cô, lưỡi hái sắc bén hướng đến cái cổ cô cắt một cái, cô hoảng sợ thét chói tai: "Không cần - - "

Sau đó cứ như vậy tỉnh ...

"Sao vậy ?"

Thân Đồ Dạ lật người đến, duỗi tay ôm cô vào trong ngực, "Mơ thấy ác mộng?"

"Em mơ thấy... Cung Thiên Long ..."

Lăng Tuyết bật thốt ra, sau khi nói xong suy nghĩ tiếp cơn ác mộng kia, như cũ lòng vẫn còn sợ hãi.

Thân Đồ Dạ hơi ngẩn ra, nhíu mày hỏi: "đang yên lành, sao lại mơ thấy cô ấy?"

"Không biết rõ" Lăng Tuyết che trán, "Đầu đau quá"

"Không nên suy nghĩ bậy bạ." Thân Đồ Dạ đứng dậy, "Anh rót cốc nước cho em"

Anh rót một ly nước ấm đưa cho Lăng Tuyết, Lăng Tuyết tiếp nhận uống một ngụm, thấp thỏm bất an hỏi: "Anh đã gặp qua Cung Thiên Long, có thật sự giống nhau như vậy như sao?"

"Uh" Thân Đồ Dạ gật gật đầu, "Thật rất giống! Nếu như không nhìn tính cách với ngôn hành cử chỉ, quả thực tìm không ra có cái gì bất đồng."

"Trên thế giới này thế nhưng sẽ có hai người giống nhau như thế..."

Lăng Tuyết lẩm bẩm tự nói than nhẹ, "Giữa chúng tôi chắc không có quan hệ gì, lẽ nào..."

"Chớ suy nghĩ lung tung"

Thân Đồ Dạ ngắt lời cô, nói sang chuyện khác, "Mới vừa nói chỉ là vừa cảm giác bắt đầu, về sau lại đi nhìn lại, khác nhau vẫn là rất thô bạo, em ở bên cạnh anh lâu, anh có thói quen em ở bên cạnh, lại nhìn em, liền phát hiện các em hoàn toàn khác nhau."

"Thật ? Không giống nhau chỗ nào?" Lăng Tuyết hiếu kỳ hỏi.

"Vẻ mặt, ánh mắt, ngôn hành cử chỉ, khí chất, còn có tính cách..." Thân Đồ Dạ nâng mặt cô, ái muội kề sát vào cô, "Mà ngay cả hơi thở trên người cũng đều không giống nhau..."

Vừa dứt lời, anh liền hôn lên môi cô, hôn đến nghiêm túc thâm tình như vậy, làm cho cô vô pháp kháng cự.

Cô rất nhanh liền trầm luân ở dưới người anh, bị động thừa nhận anh xâm lược chiếm hữu.

Hắn bá đạo làm cho cô vô lực chống cự...

Nhà họ Cung

Tần Tuệ cẩn thận nhớ lại lời của bác sĩ trung y lời nói, đột nhiên nghĩ đến một việc, hoảng sợ mở to hai mắt, trong lòng thấp thỏm lo âu.

Vì chứng thật suy đoán của mình, Tần Tuệ vội vàng đi đến hiệu thuốc, tìm ra những đơn thuốc gần đây Cung Thiên Long uống, nhìn kỹ, đều kinh ngạc đến ngây người ...

Qua 10 tiếng đồng hồ, máy bay của Thân Đồ Dạ cuối cùng cũng đến sân bay Hải Thành.

Từ trên máy bay xuống, các tùy tùng đã chuẩn bị tốt xe đón tại sân nay, Thân Đồ Dạ ôm Lăng Tuyết lên xe, vừa mới ngồi xuống, di động liền vang lên, anh nghe điện thoại, là Hoắc Phi Vân gọi tới, nghẹn ngào nói; "Thân Đồ, ông nội của em đã qua đời một tiếng trước"

"Nén bi thương." Thân Đồ Dạ an ủi, "Tôi mới vừa xuống máy bay, lập tức đi tới."

"Cảm ơn anh"

Hoắc Phi Vân thương cảm nói, "Gia gia khi còn sống rất nhớ anh, ba ba cũng hy vọng anh tới xem một chút, anh vất vả rồi"

"Uh, đợi tí nữa nữa gặp"

Thân Đồ Dạ cúp điện thoại, nghiêng đầu nhìn Lăng Tuyết nói, "Anh muốn đi một chuyến tới nhà họ Hoắc, em về trước đi!"

Sau đó, anh liền đổi xe...

1 comment: