Kẻ Thù Bên Gối - Chương 199 - Toàn Bộ Cuộc Đời II



"Anh đã đến cô nhi viện kia sao?" Lăng Tuyết hỏi.

"Không có, anh cho người khác đi"

Lãnh Thanh Mặc dùng thủ ngữ nói, "Nếu là em muốn đi, chờ sau này, việc của công ty đều xử lý xong, sức khỏe ổn định lại, anh sẽ dẫn em đi."

"Được"

Lăng Tuyết thật sự rất muốn trở lại cái chỗ kia xem một chút, cũng muốn biết rõ cậu bé trong hình kia là ai, không biết rõ vì cái gì, cô đối với chuyện này đặc biệt để ý hiếm thấy.

"Nhị tiểu thư, chúng nên đi" Tần Tuệ lần nữa nhắc nhở.

"Uh" Lăng Tuyết cùng  viện trưởng Quách ôm nói lời từ biệt, sau đó thì Lôi Vân  đỡ cô lên xe.

viện trưởng Quách và phó viện trưởng Hoàng đi theo ở phía sau tiễn đưa, cho đến khi không thấy đoàn xe mới dừng bước chân, còn đứng ở tại chỗ xa xa nhìn hướng Lăng Tuyết vẫy tay tạm biệt.

Lăng Tuyết từ trong kính chiếu hậu xem các bà, không khỏi cảm khái ngàn vạn, bên tai nhớ đến viện trưởng Quách trước khi chia tay đã dặn dò những thứ kia, cô thầm nói ở trong lòng, bất luận tương lai cuộc sống biến hóa như thế nào, cô đều không thể nào quên những người này! ! !

Xe bên trong xe mở một khúc dương cầm lãng mạn du dương, thanh âm rất nhẹ, nhưng thật giống như có một loại ma lực thần kỳ, có thể trấn an tâm tình của Lăng Tuyết.

Lăng Tuyết dần dần tỉnh tâm lại, cùng Tần Tuệ thảo luận chuẩn bị việc cho buổi chiều, Tần Tuệ cẩn thận báo với cô, cô rất nhanh đã hiểu rõ, buổi chiều chính là cùng đoàn luật sư của Cung thị đi cục dân chính sửa chữa các loại hộ khẩu, giấy chứng nhận, còn muốn đem tài sản trên danh nghĩa của Cung Thiên Long đều chuyển nhượng hết sang tên cô...

Nếu như nếu đổi lại không phải là người trong gia đình, mấy cái thủ tục này tối thiểu phải chạy tới chạy lui vài chục lần cũng không nhất định có thể làm tốt, nhưng mà hôm nay Lãnh Thanh Mặc đã hẹn thời gian là buổi chiều bốn giờ tất cả mọi thủ tục toàn bộ đã giải quyết xong hết, năm giờ còn có một cuộc họp ban giám đốc, buổi tối thì có họp báo với phóng viên.

Công việc hôm nay được lên lịch kín mít, cơ hồ là không có thời gian để lãng phí, cho nên Tần Tuệ đều đang chăm chăm nhìn đồng hồ trên tay, chú ý thời gian, không dám chậm trễ chút nào.

Tần Tuệ nói lịch trinh hôm nay cho Lăng Tuyết xong, còn bổ sung một câu: "Bây giờ là mười một giờ, sau khi cùng luật sư gặp mặt sau đó trước hết đi dùng cơm, bọn họ sẽ ở giải thích công việc cụ thể với cô lúc ăn cơm trưa."

"Sao lịch trình hôm nay bận rộn vậy?"

Lăng Tuyết nhíu mày, "Nhất định phải trong vòng một ngày đem tất cả mọi chuyện phải xử lý xong sao? Sao lại gấp rút như vậy?"

"Cái này..." Tần Tuệ nhìn Lôi Vân một cái, cẩn thận nói, "Cô đã quên? Ngài Thân Đồ ngày mai muốn dẫn cô đi Anh quốc, chúng ta nên xử lý những chuyện này trước khi cô đi"

"Đi Anh quốc? anh ấy không nói với tôi a."

Lăng Tuyết cảm thấy bất ngờ, trong trí nhớ, Thân Đồ Dạ chưa từng nhắc qua việc này với cô.

"Ngày đó ở trên xe, ngài Thân Đồ đã nói qua với chúng tôi " Tần Tuệ giải thích, "Khi đó cô ngủ, có khả năng là không có nghe thấy."

"Được rồi"

Lăng Tuyết không có nhiều lời, cho dù cô trong lòng cảm thấy nghi hoặc, hơn nữa đối với quyết định của Thân Đồ Dạ còn nghi vấn, cũng không thể ở trước mặt Tần Tuệ và người khác có ý kiến gì, tóm lại là muốn cho Thân Đồ Dạ mặt mũi.

"Đúng"

Lăng Tuyết lại nghĩ tới thân thế của mình "Chuyện năm đó tôi vẫn có chút nghi vấn."

"Cô nói đi" Tần Tuệ cung kính bày tỏ, "Tôi nhất định hễ biết thì sẽ nói."

"Căn cứ lúc trước chị miêu tả tình huống, cảnh sát cuối cùng là giải đã cứu mẹ của tôi, về sau vụ án kia đã phá án và nghi phạm bị bắt giam sao? Bọn cướp là ai? Bắt được rồi sao?" Lăng Tuyết hỏi thăm.

"Bọn cướp không có bắt được, cầm lấy tiền chuộc bỏ trốn"

Tần Tuệ nói đến chuyện năm đó, thần sắc liền thay đổi sang trầm trọng, "Còn như bọn cướp là ai, tôi cũng không rõ ràng lắm, khi đó tôi mới mười mấy tuổi, chỉ là một người đầy tớ nhỏ, rất nhiều chuyện không hiểu lắm, về saumẹ cô lại bất hạnh qua đời, ba cô cũng hậm hực thành bệnh, người nhà họ Cung từ trên xuống dưới bao phủ một loại bầu không khí u ám trầm trọng, lão phu nhân không để cho chúng tôi nói về việc kia nữa."

"Nha" Lăng Tuyết thất vọng rủ xuống đầu, không có hỏi nhiều nữa.

Thật ra hỏi tới việc này trong lòng vô cùng tổn thương, cô phải tránh, chỉ là trong lòng cô cảm thấy cực kỳ buồn, cảm thấy cái chết của mẹ quá oan uổng, những tên côn đồ hại người kia, thế nhưng cứ như vậy chạy đi, đến bây giờ hai mươi mấy năm cũng không có tra ra, vậy mẹ của cô không phải là chết một cách vô ích uổng mạng sao?

Đang suy nghĩ lung tung, một bàn tay nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay của Lăng Tuyết, Lăng Tuyết ngẩng đầu nhìn lại, Lãnh Thanh Mặc dùng thủ ngữ nói với cô: "Chuyện đã qua hãy để cho nó qua đi, không cần nghĩ quá nhiều, hiện tại em phải xử lý việc trước mắt cho tốt."

"Uh, em biết rồi" Lăng Tuyết gật đầu.

"Nếu như em muốn điều tra việc năm đó, chờ sau khi việc công ty và việc trong nhà đều dàn xếp tốt rồi, anh sẽ cùng em đi một chuyến đến Tây Tạng." Lãnh Thanh Mặc còn nói.

"Được"

Lăng Tuyết ôn nhu cườ, Lãnh Thanh Mặc lúc nào cũng có thể hiểu rõ tâm tư của cô, cho cô một cảm giác vô cùng an tâm, bất luận là chuyện đã qua hay là hiện tại, anh ấy đều là người khéo hiểu lòng người như thế.

"Nghỉ ngơi một chút, đợi lát nữa em sẽ bận rộn lắm đó" Lãnh Thanh Mặc thân thiết dặn dò.

"Ân, em cũng có chút mệt mỏi"

Lăng Tuyết vuốt vuốt ấn đường, trong mấy ngày này xảy ra rất nhiều việc, cô mỗi ngày đều cảm thấy rất mệt mỏi, đại khái là tâm tình quá mệt mỏi.

Buổi chiều và buổi tối vẫn làm theo lịch trình, xe trực tiếp chạy đến nhà hàng đã đặt, lúc ăn cơm, đoàn luật sư ở bên cạnh giải thích cho Lăng Tuyết các thủ tục có quan hệ đến công việc.

Thật ra đều là mấy việc này nọ, đại đa số thủ tục đều có đoàn luật sư giải quyết, Lăng Tuyết chỉ cần ký tên, ấn dấu vân tay, chụp hình, nhưng mà bây giờ cô là người thừa kế của nhà họ Cung, nhất định phải hiểu rõ toàn bộ quá trình.

Cho nên đoàn luật sư muốn giải thích cặn kẽ với cô.

Lăng Tuyết nghe đến đau đầu, ăn cơm cũng không có khẩu vị gì, huống chi, bên cạnh còn có nhiều người nhìn cô ăn như vậy.

Lãnh Thanh Mặc cũng giống như không có khẩu vị gì, đơn giản ăn một chút thì để bát đũa xuống, dùng khăn ăn ưu nhã lau khóe môi.

Lăng Tuyết lau miệng, giương mắt nhìn anh.

Anh nhìn cô khẽ mỉm cười, dùng thủ ngữ hỏi: "Đều nghe lọt sao?"

"Mặc dù rất buồn tẻ, nhưng vẫn là nghe lọt"

Lăng Tuyết có chút bất đắc dĩ, "Những chuyện này em đều biết rõ, nên giữ nguyên kế hoạch xử lý đi"

"Hiện tại mới mười hai giờ rưỡi, có thể nghỉ ngơi một chút rồi đi tiếp" Tần Tuệ cẩn thận nói.

"người trong cục dân chính chắc là phải nghỉ trưa?" Lăng Tuyết hỏi.

"Cũng không phải là nguyên nhân này, bọn họ có chuyên gia giải quyết thủ tục cho chúng ta." Tần Tuệ giải thích, "Chỉ là sợ cô mệt thôi"

"Vậy thì đi sớm một chút thôi, làm xong sớm một chút, tôi mới có thể thoải mái nghỉ ngơi được."

Lăng Tuyết đứng lên, Lôi Vân lập tức đỡ lấy cô.

Đoàn người chạy tới chỗ kế tiếp để tiến hành thủ tục, kỳ thật giấy tờ của công ty này nọ đại khái có thể cho luật sư đi làm, chỉ là thẻ chứng minh của Lăng Tuyết với hộ khẩu và giấy chứng nhận cũng không có mà theo, cho nên cô phải tự mình đi một chuyến lăn dấu vân tay, và chụp hình tại hiện trường để lưu trữ.

Xử lý xong mấy việc này, cô có thể đi trước, chuyện còn lại để cho đoàn luật sư giải quyết.

Mọi việc diễn ra rất thuận lợi, toàn bộ đều được xử lý xong không đến một tiếng đồng hồ, Lãnh Thanh Mặc để cho 4 vị luật sư ở lại lại xử lý thủ tục khác, sau đó mang Lăng Tuyết về công ty, đồng thời nhờ Tần Tuệ gọi điện thông báo cho cổ đông họp sớm.

Lăng Tuyết nhắm mắt dưỡng thần, trong lòng lại có một loại cảm giác theo bản năng bài xích, cô thật sự là không thích loại cuộc sống này, trên thương trường này nọ đối với cô mà nói chính là một loại hành hạ, một chút hứng thú cũng không có, nhưng cái này chỉ là vừa mới bắt đầu mà thôi, thân phận trên hộ khẩu đều sửa lại, thân phận không giống nhau, cô nhất định phải làm cho mình tiếp thu cái vấn đề, thanh thản ổn định tiếp nhận cuộc sống mới.

...

Lăng Tuyết không phải là lần đầu tiên đi đến tập đoàn Cung thị, trước kia lúc giả mạo Cung Thiên Long cô đã đi qua một lần, còn chủ trì hội nghị một lần, khi đó biểu hiện còn tính hài lòng.

Lãnh Thanh Mặc trước sau như một vẫn ở ga ra tầng ngầm chờ đợi, hội nghị diễn ra trong vòng một tiếng đồng hồ, anh liền ở trong xe nghỉ ngơi, trên đường, anh đã nói qua những chú ý quan trọng trong công việc toàn bộ đều giải thích cặn kẽ cho Lăng Tuyết nghe, cô chỉ cần chiếu theo đó mà làm là tốt rồi, hoàn toàn không cần tự mình quan tâm.

Trong thang máy, Lăng Tuyết còn đang suy nghĩ, lúc trước bà nội tại sao phải bức Lãnh Thanh Mặc chấp nhận hứa hẹn cái kia?

Không nói đến Lãnh Thanh Mặc vô dục vô cầu, căn bản giống như không có khả năng đánh chủ ý lên tài sản của Cung Thị, quan trọng hơn là, lấy năng lực của anh, bất cứ lúc nào có thể tự mình xông ra thuận theo thiên địa, thậm chí vượt qua Cung thị, anh hoàn toàn không cần thiết đi đánh chủ ý lên Cung thị.

Từ ngày đầu tiên cô đi đến Cung thị đến bây giờ, Cung thị cơ hồ đều là do Lãnh Thanh Mặc chống đỡ, nếu như không phải là anh ấy, Cung thị đã sớm sụp đổ, nơi nào còn có thể gắn gượng đến bây giờ?

Một người thành tâm thành ý, thật lòng đối đãi với người, vì cái gì còn muốn đề phòng người ta?

Lăng Tuyết thật sự là không thể hiểu nỗi.

"Cung tiểu thư..." Tần Tuệ khẽ gọi đã cắt đứt suy nghĩ của Lăng Tuyết, cô phục hồi tinh thần lại nhìn chị ta, "hả?"

"Vừa rồi anh Lãnh đã dặn dò cô, những chỗ quan trọng cần nói trong hội nghị, có một việc tôi còn muốn dong dài một câu."

Tần Tuệ cẩn thận nói, "Cung Hiếu Cường đưa ra điều kiện tiên quyết để giao ra một nửa cổ phần cho công ty, sau đó thoái ẩn, không ở nhậm chức, nhưng hắn vẫn còn ở ban giám đốc là phó tổng, hơn nữa trên tay hắn có ba mươi phần trăm cổ phần, rút khỏi một nửa, còn có mười lăm phần trăm, vẫn là cổ đông lớn thứ hai, nói cách khác, về sau cô nếu mà muốn ra quyết định việc  gì trọng, vẫn như cũ cần phải trưng cầu ý kiến của hắn, ý tứ của anh Lãnh là..."

"Buộc hắn đem chỗ có cổ phần đều giao ra hết luôn, tôi biết rồi!"

Lăng Tuyết cắt đứt lời Tần Tuệ, nhàn nhạt nói, "Trí nhớ của tôi rất tốt, Thanh Mặc nói một lần tôi đã nhớ kỹ."

"Vâng!" Tần Tuệ cúi đầu không nói.

Lôi Vân nhìn chằm chằm Tần Tuệ một cái, không nói gì, nhưng mà ánh mắt có chút lạnh lùng, cứ xem việc Tần Tuệ đối xử với Lăng Tuyết, thái độ vô cùng cung kính, nhưng mà là một quản gia cũng dám khoa tay múa chân, thật sự là có chút không tán thưởng.

Lăng Tuyết cũng cảm thấy Tần Tuệ thích lo lắng vô ích, tính cách vẫn là thay đổi không được.

Lãnh Thanh Mặc lúc cho cô ý kiến, chuyện gì đều phân tích rõ ràng rành mạch, để cho cô tự mình lựa chọn, mà Tần Tuệ mỗi lần đều là trực tiếp nói cho cô biết phải nên làm như thế nào, điểm này làm cho Lăng Tuyết trong lòng mơ hồ không vui.

Bất quá Lăng Tuyết đã tự trấn an chính mình, đại khái còn cần một ít thời gian đi thích ứng đi.

Hoặc là, cô phải thoải mái, buông lỏng tinh thần, không cần thái quá mức võ đoán.

Này lúc, thang máy mở ra, Lăng Tuyết đang chuẩn bị đi ra ngoài, lại phát hiện tất cả cổ đông đều chỉnh tề đứng ở bên ngoài đợi cô, nhìn thấy cô, đều khom lưng hướng coo hành lễ: "Cung nhị tiểu thư, buổi chiều tốt lành!"

1 comment: