Kẻ Thù Bên Gối - Chương 210 - Tiểu Yêu Tinh

Berenice Big !: Y'A PÂQUES LE CHOCOLAT DANS LA VIE ? SI ON EN TROU...            Lăng Tuyết đã được như nguyện ăn được chân giò heo quay, trực tiếp dùng tay gặm nồng nhiệt luôn.

Thân Đồ Dạ ở bên cạnh nhìn cô ăn mà nhếch miệng, phụ nữ có đôi khi cũng rất đáng sợ , một người nhỏ con như vậy mà lại có sức ăn kinh người, một ngày năm bữa, cũng không biết thức ăn đã đi nơi nào.

Cuối cùng gặm xong hết, Lăng Tuyết ăn rất vừa lòng thỏa mãn, lau môi, nhìn nữ đầy tớ ở bên cạnh hỏi: "Còn có nước trái cây không?"

"Có, cô Lăng" Nữ đầy tớ lập tức rót cho cô một ly nước cam ép tươi.

Lăng Tuyết tựa vào trên ghế uống nước trái cây, giương mắt nhìn thấy ánh mắt Thân Đồ Dạ quái dị, cười hỏi: " ánh mắt này của anh là có ý gì?"

"Ăn no chưa?" Thân Đồ Dạ nâng cằm lên, xấu xa nhìn co, "Chưa no đem anh ăn luôn đi?"

"Ăn no rồi" Lăng Tuyết vuốt vuốt cái bụng tròn trịa, "Anh ấy à, thịt vừa già lại vừa cứng, nào có giống như móng heo ăn ngon lắm."

"Lại còn ghét bỏ anh." Thân Đồ Dạ lấy đi ly nước trái cây trên tay cô "Đừng uống , sẽ làm đau dạ dày đó"

"Em khát nước." Lăng Tuyết không vui bĩu môi.

"Anh sẽ làm thỏa mãn em"

Thân Đồ Dạ ôm cô như ôm công chúa đứng dậy, sải bước đi về phía phòng ngủ, "Ăn no quá cũng không tốt, đánh vài cái lên người em cho dễ tiêu."

"Anh thật buồn nôn, liền biết nghĩ tới những vật này." Lăng Tuyết tức giận đánh vào lồng ngực anh "Thả em xuống."

"Nhanh đi tắm đì, rồi lên giường! !" Thân Đồ Dạ quát khẽ, "Hiện tại cũng đã hai giờ khuya rồi, buổi sáng sáu giờ hơn còn phải thức dậy, em có thể ngủ thêm vài cái tiếng đồng hồ?"

"Ở trên máy bay cũng có thể ngủ..."

"Buổi tối cũng phải ngoan ngoãn ngủ, nếu không ngực sẽ bị biến thành nhỏ đó."

"Phốc, anh lấy ở đâu ra lý luận đó vậy?"

"Em gần đây cũng là bởi vì ngủ ngon, nên ngực đều đã lớn."

"Anh..."

...

Hai người liếc mắt đưa tình, vô cùng lãng mạn a."

Thân Đồ Dạ nằm trong bồn tắm, hai tay nâng cằm lên, si mê thưởng thức cơ thể uyển chuyển của cô.

Lăng Tuyết quay đầu lại ngượng ngùng nhìn anh cười cười, muốn tiếp tục tắm vòi sen, đột nhiên nhớ tới một chuyện đứng đắn, vì vậy quay đầu nhìn Thân Đồ Dạ nói: "Đúng rồi, Lãnh Thanh Mặc bảo ngày mai muốn đi giúp em điều tra thân thế, trong nhà không có ai, cho nên em đi Anh quốc không thể ở quá lâu, nên phải về sớm một chút"

"Lúc này không nên nói chút chuyện này, mất hứng!"

Thân Đồ Dạ đi ra khỏi bồn tắm Lăng Tuyết bị hù dọa lập tức xoay người sang chỗ khác.

‘’Anh tới giúp em chà lưng..."

Thân Đồ Dạ từ phía sau ôm Lăng Tuyết, đôi môi mỏng ái muội hôn lên vành tai cô, ở bên tai cô hà hơi, cảm giác bủn rủn tê dại lần nữa nước vọt ra khắp toàn thân, Lăng Tuyết rùng mình một cái, mất tự nhiên nghiêng bả vai, tránh anh, sau đó, vặn vòi sen xả nước.

Nước trong suốt chảy dọc theo cơ thể của Thân Đồ Dạ làm bọt trên người đều được rửa sạch sẽ, rất nhanh, làn da màu đồng liền dần dần lộ ra, mang một hơi thở cuồng dã nam tính..

Thân Đồ Dạ đột nhiên đem Lăng Tuyết kéo vào trong ngực, bàn tay bắt được bàn tay nhỏ bé của cô, thanh âm khàn khàn nói: "Anh muốn!"

"Không được, buông em ra" Lăng Tuyết hoảng loạn giãy giụa, muốn rút tay về.

"Không buông" Thân Đồ Dạ đột nhiên ấn cô lên trên vách tường, thân thể dính sát vào cô, nụ hôn hừng hực lần nữa tập kích lại đây...

"Chờ một chút" Lăng Tuyết chống đỡ lồng ngực anh, trong mắt lướt qua một tia giảo hoạt.

"Ân?" Thân Đồ Dạ nhướn mày nhìn cô.

"Anh nhắm mắt lại, em sẽ cho anh một niềm vui bất ngờ." Lăng Tuyết cười xấu xa nói.

"Được, Anh sẽ nhìn em xem có thể giở trò gì." Thân Đồ Dạ biết rõ có lừa gạt, vẫn là nghe lời nhắm mắt lại.

Lăng Tuyết lập tức như nhất con cá chạch nhỏ vậy, khom lưng chui ra từ cánh tay anh chạy ra ngoài, còn nhịn không được "Hì hì" cười xấu xa.

"Tiểu yêu tinh, dám trêu chọc anh?"

Thân Đồ Dạ đuổi theo, ôm lấy cô, cùng nhau lăn đến ra, đè lại hai tay cô, cuồng dã hôn cô...

Lãnh Thanh Mặc đứng trước mộ phần Cung Thiên Long, mưa phùn ào ào, vốn là không có có cái lực công kích gì, nhưng vẫn làm Lãnh Thanh Mặc ướt đẫm, những giọt mưa từng chút từng chút thấm vào cơ thể làm cho bị lạnh thấu xương.

Mà anh ta lại hồn nhiên không biết, cơ thể khó chịu dù thế nào cũng so ra kém trong lòng đau xót.

Anh ta dựa vào mộ bia ngủ say, giống như ôm Cung Thiên Long vậy, bất luận là cô sống hay chết, anh ta vĩnh viễn cũng sẽ bảo vệ cô, vì cô hoàn thành tất cả những tâm nguyện vẫn chưa xong...

Sau khi Cung Thiên Long qua đời, Hải Thành liền liên mưa dầm, nhiệt độ bỗng giảm xuống mười mấy độ.

Đang là cuối hè, bỗng chốc liền đến cuối mùa thu.

Buổi sáng lúc ra cửa, Lăng Tuyết mặc áo gió và ủng ngắn, buộc khăn quàng cổ, vẫn cảm thấy lạnh, Thân Đồ Dạ ôm chặt cô, lên xe, đem bàn tay nhỏ bé của cô để ở lòng bàn tay, dùng nhiệt độ cơ thể chính mình làm ấm cho cô, săn sóc hỏi: "Còn có lạnh hay không?"

"Không lạnh" Lăng Tuyết cảm thấy lòng bàn tay anh rất ấm áp trực tiếp làm ấm vào trong lòng cô.

Lần này có chút chuyện, tình cảm giữa bọn họ cũng ấm lên rất nhiều, đều nói hoạn nạn gặp chân tình, đại khái là như thế đi.

"Tối hôm qua không ngủ, hiện tại chắc mệt lắm à?" Thân Đồ Dạ sủng ái sửa sang lại mấy sợi tóc trên trán cô "Ngủ một chút đi, khi nào vào sân bay, anh sẽ ôm em lên máy bay"

Lăng Tuyết ôm cánh tay anh, dựa sát vào lòng anh làm nũng: "Anh vẫn còn tốt với em như thế sao?"

"Vẫn!" Thân Đồ Dạ không chút do dự gật đầu, hôn hôn trán cô, đem cô sít sao ôm vào trong ngực.

Sống hơn ba mươi năm, anh chưa bao giờ hạnh phúc giống như bây giờ, bên cạnh có cô, Anh cảm giác thế giới đều rất phong phú, cùng cô so sánh, anh từ trước đó có được những thứ đó tất cả đều không tính cái gì, chỉ có cô là là tối quan trọng nhất!

Mà Lăng Tuyết cũng cảm thấy, trên cái thế giới này người đáng tin cậy nhất chính là anh, anh giống như một cây đại thụ vì cô che gió che mưa, chống đỡ cho cô vượt qua những cửa ải khó khăn...

Cô hy vọng phần tình cảm này có thể vĩnh viễn tiếp tục giữ vững, vĩnh viễn đều không cần thay đổi.

Trước khi lên máy bay, Thân Đồ Dạ nhận một cú điện thoại, là Hoắc Vân Phong gọi tới .

Lăng Tuyết không biết rõ Hoắc Vân nói những thứ gì, Thân Đồ Dạ chỉ là yên lặng nghe , cuối cùng mới đáp lại một câu: "Tôi biết rõ, việc này tôi sẽ lưu ý, cậu chính mình cũng phải cẩn thận một chút, nếu như bọn họ ra tay đối với Hoắc thị trong kinh doanh, cái kia đều là có dấu vết mà lần theo, tôi không có phương tiện nhúng tay!"

Đáp lại đúng một câu, lập tức, Thân Đồ Dạ nói: "Cứ như vậy đi, tự mình chú ý là tốt nhất, bye!"

Cúp điện thoại, Thân Đồ Dạ vẫn như cũ chau mày, tâm tình như lâm vào trầm tư.

"Sao vậy? Hoắc thị lại gặp phải phiền toái sao?" Lăng Tuyết hiếu kỳ hỏi.

"Việc này em cứ mặc kệ đi, đừng hỏi ." Thân Đồ Dạ thay Lăng Tuyết đắp mền, "em phải nghỉ ngơi thật tốt, chờ giải quyết xong anh sẽ ở với em"

"Ân." Lăng Tuyết gật gật đầu, đưa mắt nhìn anh rời đi.

Cô biết rõ, anh là muốn đi phân phó công việc, hiện tại cũng đã quen với hình thức sinh hoạt của anh, giống như bất cứ lúc nào cũng đều muốn thao túng mọi việc, hơn nữa đều là việc rất lớn, dù sao cô cũng không hiểu .

...

Thân Đồ Dạ đi đến ghế lô, Cố Huy, Lôi Quân, Lôi Vân, chắp tay sau lưng đứng ở trước mặt anh chờ đợi chỉ thị.

"Có người động vào nhà họ Hoắc "

Thân Đồ Dạ nhíu lại mi, trầm thấp nói, "Hoắc thị có vài cái hạng mục lớn đều bị một người thần bí sĩ giành lại, còn có người ác ý quấy rối bọn họ trên thị trường chứng khoán, thủ hạ của ta ở vài tập đoàn lớn khác cũng đồng thời xuất hiện vấn đề giống vậy, rất rõ ràng, có người ở cố ý chống đối ta."

"Sẽ là người nào?" Cố Huy nghi hoặc hỏi, "Chu, Nghiêm, Mục ba nhà này có vấn đề gì hay không?"

"Bọn họ đã bị ta đánh liểng xiểng, không bao lâu sẽ tuyên bố phá sản, đã còn có thể uy hiếp được nữa rồi, còn có ai sẽ ngu xuẩn đi động đến bọn họ như vậy?"

Thân Đồ Dạ lạnh lùng trừng mắt liếc cậu ta một cái, "Xem ra đây là một loạt trả thù, người kia đầu tiên là lôi kéo Chu, Nghiêm, Mục đối phó Hoắc thị, sau đó lại từng bước làm tan rã những thế lực khác của ta."

"Đến cùng là ai ở quấy rối?" Cố Huy không hiểu, "Hắn tại sao phải như thế làm? Hắn đến cùng muốn làm gì?"

"Trước kia có đồn đãi nói là người của ngũ đế, chủ nhân, sẽ không phải..."

"người của Ngũ đế với ta có bất hòa, nhưng không phải đến mức làm như thế."

Thân Đồ Dạ nguy hiểm híp mắt, " ích lợi của ngũ đế cùng một nhịp thở với ta, ta có việc, bọn họ cũng thoát không được giặt khô. Không đủ lực để đưa một người mơi lên, đến nay còn không có ra mặt, sẽ không có quan hệ quan hệ với người kia?"

1 comment: