Kẻ Thù Bên Gối - Chương 212 - Thì Ra Là Anh Ấy

Hunter x Hunter - Kirua (Killua) enfant - Trop chou >//<

Thân Đồ Dạ sửng sốt, không biết tại sao, trong khoảng thời gian ngắn, ánh mắt lại có chút lóe lên.

"Như thế nào?" Lăng Tuyết cảm thấy anh có chút quái lạ, rất là khác thường.

"Không có gì." Thân Đồ Dạ cầm lấy trái táo trên tay cô tiếp tục ăn, tương đối là nghiêm túc nói, "Chỉ là, việc này dù cho sự thật có là gì đi nữa, bây giờ còn chưa có biết rõ, em liền la hét muốn tìm ra hung thủ, có phải quá sốt ruột hay không?"

"Cho nên em mới nhờ anh giúp em điều tra a."

Lăng Tuyết nghĩ tới những thứ này, tâm tình vô cùng sa sút, "Em không thể để cho mẹ em chết mà không rõ rang được, em ngay cả mặt mũi của bà ấy cũng chưa nhìn thấy, những thứ này đều là do những đạo tặc kia ban tặng, em phải tra ra chân tướng, còn cho cha mẹ em một cái công đạo "

"Ân! Điều tra rõ rang là phải!" Thân Đồ Dạ gật gật đầu, tương đối là tùy ý hỏi, "Chỗ của em có manh mối gì không?"

"Có a" Lăng Tuyết lập tức nói, "Có một tấm hình, là lúc em bảy tháng tuổi, một cậu bé ôm em, cậu bé kia rất có thể chính là người chứng kiến, chỉ cần tìm cậu bé ấy là có thể biết được chân tướng rõ ràng ."

"Nha? Là sao?" Thân Đồ Dạ làm bộ kinh ngạc, "cậu bé kia bao nhiêu tuổi ?"

"Căn cứ trong hình, còn có thể hỏi giáo viên La tới xác nhận, bây giờ chắc là 67 tuổi rồi" Lăng Tuyết nhớ lại lúc viện trưởng Quách và lời nói của Tần Tuệ, "Tần Tuệ nói, bọn cướp lúc bắt cóc mẹ em, mẹ em sắp sinh, về sau ở nơi hoang dã ngoại thành đã sinh ra em với chị em, không biết làm sao mà em bị đem đi, không biết rõ cậu bé kia có phải là con của bọn cướp hay không..."

"Em nha, vẫn nghĩ sự việc là quá đơn giản." Thân Đồ Dạ lắc đầu thở dài - -

"Thứ nhất, Tần Tuệ nói chỉ là lời nói của một bên, độ chính xác có bao nhiêu thì còn còn chờ điều tra, lại nói sau đó, chuyện này đã qua hơn hai mươi năm, chị ta thật còn nhớ rõ ràng như vậy sao? Nếu chị ta còn nhớ rõ ràng, năm đó tại sao chị ta lại không có đích thân trải qua, làm sao biết sự thật đến cùng là gì?

Thứ hai, cho dù Tần Tuệ nói những thứ kia đều là thật, ai có thể chứng minh cậu bé kia có quan hệ với bọn cướp? Tần Tuệ không phải là nói em vào lúc mới sinh ra đã bị người ta ôm đi sao? Nhưng mà lúc cậu bé kia đưa em đến cô nhi viện, em cũng đã bảy tháng, em trải qua 7 tháng, ai biết em đã qua bao nhiêu tay người buôn lậu?

Thứ ba, hai mươi năm trước nhà họ Cung coi như là danh gia vọng tộc, có thể đem chủ ý đánh tới Thiếu phu nhân của nhà họ Cung khẳng định không phải là bọn cướp bình thường, hơn nữa khi đó mẹ của em còn có thai, sắp sinh nở, bọn họ sao có thể ra tay với một người phụ nữ sắp sinh đuọc, việc này giải thích thêm một bước bọn họ là dân liều mạng, không có nhân tính , hơn nữa bọn họ có thể từ nhà họ Cung đem người trói đi, giải thích rõ rất là lão luyện.

Nếu đã là một đám ‘vong mệnh chi đồ’ – không phải dạng vừa, lại là lão luyện, làm sao có thể còn để lại một người sống, càng không khả năng mang một đứa trẻ con mới sinh rời đi, cái này không phải là tự tìm phiền toái sao? ? Em nên biết, một em bé mới sinh sẽ không ngừng khóc nỉ non, rất dễ dàng dẫn tới người đi đường hoài nghi, huống chi ở nơi hoang dã ngoại thành sinh em bé, bác sĩ cũng không có, mang theo trên người nhiều thứ không thích hợp như vậy?

Đương nhiên, những thứ này đều là dựa theo những suy đoán của em mà suy luận, nhưng mà anh có thể nói rõ ràng cho em biết, bọn họ nói chuyện này có trăm ngàn chỗ hở, suy luận của em cũng rất có vấn đề, nếu không thì cũng không có ý nghĩ đi tra ra chân tướng."

Nói một hơi xong những lời này, Thân Đồ Dạ nhìn Lăng Tuyết thật sâu - -

"Tiểu Tuyết Tuyết, em là một người thông minh, phải học được tính suy tư, không nên để cho người trong cuộc u mê, lại không nên tin vào lời nói của người khác, của một bên đi phán đoán sự thật, chuyện lớn như vậy, vạn nhất xuất hiện nhất một chút lầm lỗi, sẽ làm chuyện này dẫn đến những sai lầm tiếp theo. Em hiểu không?"

Lăng Tuyết buông thõng mắt, cẩn thận suy nghĩ lời nói của anh, vô cùng cảm thán nói: "Anh không hổ là lão đại đầu rồng, suy tính một việc quả nhiên so với em quá chu đáo, anh nói những cái này chính xác là có đạo lý, nhưng mà, Tần Tuệ chắc sẽ không gạt em chứ, chị ta gạt em thì có ích lợi gì?"

"Anh không có nói là chị ta lừa em"

Thân Đồ Dạ buông tay ra, "Anh chỉ nói là, chi ta không biết rõ sự thật, chỗ hiểu rõ chỉ có lẽ là một mặt, cũng không phải là toàn bộ sự thật, em nên biết, việc lớn như thế, chỉ có hơi chút có một điểm lệch đi, sự thật sẽ bị vặn vẹo."

"Được rồi, anh nói đúng." Lăng Tuyết gật gật đầu, bất đắc dĩ thở dài, "Ai, bị anh nói như thế, em hiện tại một đầu mối cũng không có, xem ra chỉ có thể chờ Lãnh Thanh Mặc điều tra ra manh mối rồi nói sau."

"Ân, chờ hắn điều tra đi."

Thân Đồ Dạ lần này ngược lại không có phê phán Lãnh Thanh Mặc, "Đúng rồi, em nói tấm hình kia có ở đây không? Cho anh xem một chút."

"Có a, em có chụp lại. Ở ta máy tính bảng lên đã, em mở ra cho anh xem."

Lăng Tuyết lập tức lấy máy tính bảng mở máy, tìm ra ảnh chụp đưa cho Thân Đồ Dạ.

Một bên Cố Huy sờ sờ mũi, vẫn là chủ nhân lợi hại, vài câu nói đã nhìn được ảnh chụp làm, căn bản là không cần đi thăm dò.

Kết quả Thân Đồ Dạ vừa nhìn máy tính bảng, cơ thể liền phát sợ, trong mắt lóe qua một tia sáng phức tạp.

"Anh xem hai tay này, nhìn qua cậu bé này cũng không lớn lắm"

Lăng Tuyết nhìn chằm chằm ảnh chụp phân tích nói, "bên này chụp tới giày da và quần, cho nên có thể phân biệt được là một cậu bé, nhưng mà người chụp hình vì cái gì không chụp mặt vậy? Thật kỳ quái."

"Có khả năng là cậu bé kia không muốn cho người chụp hình đi."

Thân Đồ Dạ hời hợt nói, "người này chắc là chụp lén, ống kính đều là lệch, hơn nữa trên mặt vầng sáng có chút mơ hồ, có thể dự đoán lúc chụp hình này tay bị run"

"Đúng nga." Lăng Tuyết gật đầu liên tục, "Anh sao lại lợi hại như thế? Chỉ nhìn một cái là có thể nhìn thấu nhiều thứ như vậy."

"Còn có, cậu bé này bị thương" Thân Đồ Dạ chỉ bắp chân của cậu bé, trên mặt có rất nhiều máu.

"Cái này không phải là bị văng lên sao?"

Lăng Tuyết cẩn thận quan sát chằm chằm ảnh chụp, "Em nhìn cánh tay hắn, trên mặt, khắp nơi đều là máu..."

"Những cái kia đều bị văng lên, bởi vì chỉ có văng lên mới có thể hiện ra hình giọt nước, nhưng mà trên bắp chân của hắn máu là từ trên chảy xuống, em xem..." Thân Đồ Dạ chỉ bắp chân của cậu bé, "chỗ bị thương chắn hẳn là ở đầu gối, cụ thể ở đâu bên trong, vậy thì không biết được. Hơn nữa từ phía bên hông và thế đứng có thể thấy được, hắn bị thương không nhẹ."

"Anh nói rất có đạo lý"

Lăng Tuyết có cảm giác nhưng đang lạc vòa cảnh giới kỳ lạ "Anh phân tích được rất thích hợp , nhưng mà, cậu bé này vì cái gì sẽ bị thương? Có ai sẽ làm bị thương một đứa bé?"

"Em biết rõ lúc đó đang trong bối cảnh giống như đã trải qua một trận huyết chiến, cậu bé này sao có thể may mắn thoát khỏi?"

Thân Đồ Dạ thở dài một hơi, "Hơn nữa em có phát hiện không? Đứa trẻ này, cũng chính là em, quần áo trên người rất đơn bạc, bên ngoài là lấy quần áo rằn ri của một cậu bé bao lại, thấy rõ cậu bé này với em rất dụng tâm."

"Là sao?" Lăng Tuyết nhìn kỹ, kinh ngạc mở to hai mắt, "Thật như vậy! ! !"

"Em xem, anh mới nhìn mấy giây liền phát hiện nhiều vấn đề như thế, em thì sao? Chưa gì hết đã nói cậu bé này là người của bọn cướp, nói hắn là con cái của bọn cướp? thực sự là đối người ta không công bằng?"

Thân Đồ Dạ xoa xao mặt Lăng Tuyết.

"May mắn là cho anh xem."

Lăng Tuyết cảm thán không thôi, "Bây giờ nhìn lại, cậu bé này không phải là người xấu, có lẽ hắn chính là vì bảo vệ em mới giao em cho cô nhi viện ."

"Nói nhảm." Thân Đồ Dạ đều lười nói với cô "Hắn nếu không phải là vì bảo vệ em, hoàn toàn có thể đem em vứt bỏ, cần gì phí sức, tâm tư mạnh mẽ ôm em như vậy? Mặc dù khi đó em không lớn lắm, nhưng mà oa oa kêu lên cũng là rất đáng ghét được hay không?"

"Nói giống như anh đã ôm em qua vậy"

Lăng Tuyết trắng mắt liếc anh một cái, "Nhưng mà như anh vừa nói, em thật sự muốn một lần nữa nhìn lại, em sẽ sao ra nhiều bảng, để Lãnh Thanh Mặc mang theo một phần đi đến nơi tìm kiếm. Chờ máy bay hạ cánh, em muốn gọi điện thoại cho anh ấy, nếu như anh ấy tìm được cậu bé kia, không nên làm khó người ta, nói không chừng là ân nhân cứu mạng của em đó."

"Chờ hắn tìm được hãy nói đi."

Thân Đồ Dạ đem máy tính bảng để ở một bên, thay Lăng Tuyết cởi dây an toàn ra, sau đó kéo cô lên, "Tốt lắm, đi ghế lô nghỉ ngơi."

"Chúng ta còn chưa có nói xong mà"

Lăng Tuyết còn đắm chìm vào việc vừa rồi, "Anh nhìn lại một chút, nói không chừng còn có thể nhìn ra đầu mối gì."

"Đã xem hết rồi, không có manh mối khác." Thân Đồ Dạ kéo cô đến ghế lô, "Em tối hôm qua cơ hồ không ngủ, hiện tại phải ngủ đi."

"Nhưng mà việc kia..."

"Rất nhiều chuyện không thể vội vàng được." Thân Đồ Dạ ngắt lời cô, "Mọi thứ đợi đến lúc Lãnh Thanh Mặc điều tra ra rồi hãy nói, đến lúc đó nếu như cần thiết, anh có thể điều tra giúp em."

"Anh nói đó a, nói chuyện phải chắc chắn." Lăng Tuyết lập tức nói.

"Anh lúc nào đã lừa gạt em?" Thân Đồ Dạ lâu mặt cô, ở trên trán cô dùng sức hôn một cái, "Ngoan ngoãn, đi ngủ . . ."

"Được rồi, em thật sự là có chút mệt mỏi" Lăng Tuyết ngáp cái giống như cười.

Thân Đồ Dạ quay đầu lại nhìn Cố Huy ra hiệu, Cố Huy lập tức lĩnh ngộ đi qua, chờ bọn họ tiến ghế lô, lập tức cầm lấy máy tính bảng của Lăng Tuyết mở ảnh chụp ra cẩn thận tìm đọc.

Cố Huy nhìn chằm chằm ảnh chụp trong năm phút, trong tấm ảnh trên cổ cậu bé có một sợi dây chuyền, trên dây chuyền có một cái hoa tai mơ hồ lộ ra một chút cạnh góc, người không quen biết sẽ không phát hiện, nhưng Cố Huy đối với cái hoa tai này quá quen thuộc, đó chính là của chủ nhân từ nhỏ đã đeo bên người mang theo chiếc nhẫn kim cương màu đen! ! !

Lúc trước, ngón tay Thân Đồ Dạ còn rất nhỏ, cho nên chiếc nhẫn kim cương màu đen liền bỏ vào dây chuyền mang ở trên cổ, sau khi lớn lên mới mang ở đầu ngón tay, mỗi khi trong mắt của anh hiện lên sát khí, anh ấy cũng sẽ theo thói quen chuyển động chiếc nhẫn kia, tựa như vòng qua tử thần!

Khó trách vừa rồi chủ nhân nghe được Lôi Vân bẩm báo việc này sắc mặt lại trầm trọng như vậy? Khó trách ngài ấy vừa rồi nói bóng nói gió với cô Lăng nhiều như vậy, thì ra cậu bé trên tấm hình này chính bản thân mình! ! !

Đại khái là lúc Lôi Vân bẩm báo, ngài ấy cũng đã nắm chắc, chỉ là vẫn không thể xác định, về sau từ khi nhìn thấy ảnh của Lăng Tuyết mới xác nhận lần nữa...

Thì ra chủ nhân với cô Lăng đã cùng nhau xuất hiện trước đây, nhưng mà, việc đến cùng là thế nào?

Quá không bình thường.

Nhưng mà bây giờ không phải là lúc sũy nghĩ mấy cái này, chủ nhân vừa rồi rõ ràng gọi bảo hắn copy một bảng để xử lý, nhưng mà trên máy bay không có Internet lạc, Cố Huy trong khoảng thời gian ngắn xử lý không được, hắn chỉ được cần đem máy tính bảng làm cho hết pin, để cho Lăng Tuyết tạm thời không thể nhìn ảnh chụp nữa, để tránh phát hiện sơ hở, chờ máy bay hạ cánh lại tìm cách khác để xử lý...

1 comment: