
Bữa tối này, Lăng Tuyết đối Thân Đồ Dạ lại đổi không ít cái nhìn, từ trước đến nay anh luôn nghiêm túc và thận trọng, hôm nay lời nói so với trước kia nhiều hơn rất nhiều, trên bàn ăn đều là tán gẫu, không có ai nói chuyện gì về chính trị đại sự, toàn nói về những việc vụn vặt của cuộc sống.
Thật ra thì sản nghiệp của nhà Thân Đồ, Lăng Tuyết không biết rõ bọn họ có những thứ gì, bọn họ ở Anh quốc có rất nhiều sản nghiệp, liên quan đến các ngành các nghề, đều giao cho người khác đi xử lý, còn có một mảng lớn nông trường công trường, là ở phía sau núi không rất xa chỗ này.
Thân Đồ Phong Hoa nhìn Lăng Tuyết miêu tả cảnh ở nông trường xa kia, rất xa hoa, Lăng Tuyết nghe xong thì cảm thấy rất hứng thú, Thân Đồ Dạ nói buổi sáng ngày mai sẽ mang cô đi xem một chút, Lăng Tuyết gật đầu liên tục.
Sau khi ăn xong, bác sĩ đi theo đổi thuốc, thay băng cho Lăng Tuyết, Thân Đồ Phong Hoa nhìn vết thương trên cổ Lăng Tuyết, lòng đầy căm phẫn nói: "Đám người khốn kiếp kia, sao có thể ra tay ngoan độc như thế, quả thực không phải là người mà!"
Cô cô nghiêng đầu hỏi Thân Đồ Dạ, "Con tra được là ai làm chưa? không thể bỏ qua hắn."
"Yên tâm đi, việc này con sẽ có chừng mực."
Thân Đồ Dạ không muốn nhiều lời về việc này "Được rồi, con đưa cô ấy về phòng nghỉ ngơi, các người chậm rãi tán gẫu."
"Cũng tốt, các con lặn lội đường xa, đã rất mệt mỏi, là nên sớm một chút nghỉ ngơi." Thân Đồ Phong Hoa quan tâm nói, " phòng đều đã chuẩn bị xong, nếu như có cái gì cần thì nói."
"Đều là người nhà, khách khí như thế làm gì?"
Lúc Thân Đồ Dạ đang nói chuyện, bác sĩ đã thay xong thuốc cho Lăng Tuyết, Thân Đồ Dạ đỡ Lăng Tuyết lên, Lăng Tuyết nhu thuận chào Thân Đồ Phong Hoa, Tưởng Khiếu Quân nói: "Cô cô, anh Tưởng, vậy chúng tôi đi lên trước, ngày mai gặp."
"Được" Thân Đồ Phong Hoa gật gật đầu, "Buổi sáng ngày mai chúng ta cùng đi nông trường."
"Dạ"
...
Thân Đồ Dạ ôm Lăng Tuyết đi lên lầu, giới thiệu cặn kẽ cho cô cái này gia: "Thấy đèn chum kia như thế nào? Đó là Tưởng Khiếu Quân đưa cho Thân Đồ Phong Hoa, nghe nói là ở một cái tiệm đồ cổ mua về, đã có vài thập niên lịch sử đó."
"Em đã sớm nhìn thấy, đèn chùm này thật đặc biệt." Lăng Tuyết quan sát phòng khách khổng lồ treo đèn thạch anh, "Thật xinh đẹp!"
"Còn có cái kia là bình hoa làm bằng gốm sứ thanh hoa..." Thân Đồ Dạ chỉ một bình hoa ở trong góc "Đó cũng là Tưởng Khiếu Quân đưa cho Thân Đồ Phong Hoa, mười năm trước đã mua mấy trăm vạn, hiện tại là vô giá..."
"Anh Tưởng đưa rất nhiều lễ vật cho cô cô quá" Lăng Tuyết rất là kinh ngạc, "Anh ta đối cô cô rất để bụng nha, vì cái gì bọn họ không có cùng một chỗ?"
" Tính cách của hai người đều vô cùng mạnh mẽ" Thân Đồ Dạ đơn giản giải thích, "Lúc còn trẻ bận rộn nhiều việc.. Sự nghiệp, lớn tuổi thì nhiều yêu cầu, cay nghiệt bắt bẻ, hơn nữa hai người đều là người mạnh mẽ, cho nên cứ như vậy làm trễ nãi."
"Rất đáng tiếc, em cảm thấy được hai người yêu nhau thì phải cùng một chỗ." Lăng Tuyết tự đáy lòng cảm thán, "Nếu không thì uổng phí một đời."
"Đúng vậy, tuổi này mà còn đấu đến đấu đi, đợi đến lớn tuổi, muốn ở cùng một chỗ thì là có lòng không đủ lực." Thân Đồ Dạ cũng có chút cảm khái, "Nhưng mà anh thấy bọn họ thủy chung vẫn sẽ cùng một chỗ, dù sao hai người này đều không bỏ được đối phương."
"Ân, vậy là tốt rồi." Lăng Tuyết gật gật đầu, thật sự chúng ta vừa mới ăn cơm xong, em cảm thấy phải ra ngoài dạo dạo ."
"Em mới ngày đầu tiên đến, anh dẫn em nhìn xung quanh." Thân Đồ Dạ dắt tay Lăng Tuyết, cùng cô đan mười ngón tay, lòng bàn tay kẹp chặt vào nhau, "Phong bên cạnh còn có một phòng nhạc khí, em nhất định sẽ cảm thấy hứng thú."
"Phòng nhạc khí?" Lăng Tuyết có chút ngoài ý muốn.
"Chờ chút em liền biết ."
Thân Đồ Dạ kéo Lăng Tuyết đi vào lầu hai bên phải phòng cuối cùng, mở cửa, Lăng Tuyết bỗng chốc liền phát sợ !
Đây là một căn phòng khổng lồ có đủ loại nhạc khí, tất cả đều vô cùng trân quý với số lượng hạn chế, cũng không nhất định xa hoa, nhưng khẳng định là thế gian hoàn toàn không có cái thứ hai, ánh đèn chiếu sáng như ban ngày chiếu sáng vào nhạc khí, khiến cho bọn chúng chiếu lấp lánh.
"Sao lại nhiều như thế?"
Lăng Tuyết nhìn thấy đều hoa mắt, hưng phấn hỏi, "Những thứ này đều là của anh? Hay là của cô cô ?"
"Đương nhiên là của anh"
Thân Đồ Dạ buồn cười nói, "Em đừng nhìn Thân Đồ Phong Hoa ở chính đàn hô mưa gọi gió, kỳ thật lén lút là một người rất bất lực, cầm kỳ thư họa mọi thứ đều không thông, cũng cũng là bởi vì cô cô cái gì cũng không biết, cho nên mới phải giống như thiếu nữ chạy tới xem các minh tinh, anh cũng ngất luôn."
Lăng Tuyết "Phốc xuy" một tiếng cười rộ lên: "Anh cũng biết dùng từ quá ha?"
"Hắc hắc!" Thân Đồ Dạ có chút thẹn thùng, "Thuận miệng nói."
Lập tức, anh chỉ vài loại nhạc khí khẳng khái nhìn Lăng Tuyết nói, "Về sau những thứ này đều là của em, em xem một chút thích cái gì, tùy tiện chọn."
"Em?" Lăng Tuyết nhìn bốn phía chung quanh, mừng rỡ như điên, "Thật hay giả? Tất cả đều cho em?"
"Anh cũng là của em"
Thân Đồ Dạ nhìn nụ cười trên mặt cô, không khỏi cũng giương cao đuôi lông mày, "Thích cái gì, có thể chơi thử một lần, phòng này, anh cài đặt thiết bị cách âm đặc biệt, bên ngoài nghe không được, tùy tiện chơi đi."
"Hì hì, vậy em sẽ không khách khí !"
Lăng Tuyết đã lâu cũng không có động đến nhạc khí, cuộc sống bây giờ nghiêm túc nghiêm túc vô cùng áp lực, chỉ có cầm lấy nhạc khí lên trên sân khấu, cô mới có thể có cảm giác đang sống cuộc sống vô câu vô thúc.
Cô cầm lấy một cây Bass bắn vài cái, hưng phấn nói, "Âm sắc rất tốt đó, thật không giống nhau mà."
"Em thích nhất là Bass?" Thân Đồ Dạ ngồi ở ghế cao nhỏ, dịu dàng nhìn Lăng Tuyết, "Đàn một khúc cho anh nghe một chút."
Lăng Tuyết tiện tay bắn ra, mới phát hiện là bài hát của Hàn Vũ Thần ( nữ thần ), đoạn thời gian trước bọn họ luôn cùng nhau tập luyện bài hát này, cô đều luyện thành thói quen , cho nên ra tay chính là bài hát này.
Thân Đồ Dạ yên tĩnh nghe, nhìn Lăng Tuyết thật sâu, anh hiện tại mới thật sự cảm giác được, chỉ có vào lúc này mới là tiêu sái tự nhiên, nhẹ nhàng tung bay, toàn thân đều tiết lộ một loại linh khí đặc biệt, con mắt giống như biết nói vậy, đường cong cong xinh đẹp, đặc biệt mê người.
Loại bộ dạng này lúc cô làm Cung Thiên Tuyết không sở hữu được.
Thân Đồ Dạ biết rõ, thật ra cô từ trước đến giờ đã không thích cuộc sống loại đó, chẳng qua là bị trách nhiệm, lương tâm liên lụy mà thôi.
Anh nghĩ, nếu cô làm đàn ông, cô nhất định giúp cô tìm về vui vẻ.
Nghĩ tới đây, Thân Đồ Dạ đứng dậy đi đến bên phải sân khấu hình cung đặt đàn dương cầm màu trắng bên cạnh...
...
Một ngón tay (nữ thần) đàn xong, Lăng Tuyết cảm giác trong lòng áp lực dường như đều giảm xuống không ít, lầm bầm lầu bầu nói: "Đã lâu không có đánh đàn, cảm giác tốt quá, đặc biệt là được chạm đến nhạc cụ tốt như thế, quả thực là như cá gặp nước, hắc hắc, cái lễ vật này em rất thích ..."
Cô vừa nói xong, sau lưng liền truyền đến tiếng đàn du dương.
Lăng Tuyết trong lòng run lên, vô ý thức quay đầu lại, ngạc nhiên mở to hai mắt! !
Thân Đồ Dạ tư thế ưu nhã ngồi ở trước đàn dương cầm, đang đàn một ca khúc không biết tên, ngón tay thon dài tỉ mỉ như như tinh linh đang bay múa trên phím đàn, đem một khúc nhạc lãng mạn du dương, trữ tính dẫn vào đáy lòng Lăng Tuyết...
Lăng Tuyết đều nhìn đến ngây người, thật sự là anh sao?
Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh đánh đàn dương cầm, ở trong mắt cô, anh dường như chính là một người nghiêm túc thận trọng, người đàn ông lãnh khốc nghiêm túc, thế giới bên trong anh cũng chỉ có công danh quyền lợi, trừ lần đó ra không còn lần nào khác.
Cho dù lần trước ở trên buổi biểu diễn của Hàn Vũ Thần, anh thế thân Trác Phong trên sân khấu làm một tay Bass một lần, khi đó cũng là mang mặt nạ, hơn nữa đây chẳng qua là ban nhạc hợp tấu, không có có cảm giác gì đặc biệt xông ra, nhưng là bây giờ... Anh thế nhưng ở đây đánh đàn dương cầm? ?
Lăng Tuyết cả người đều rung động ! ! !
Đôi mắt mở to, cứ như vậy ngưng mắt mê hồn nhìn Thân Đồ Dạ, giống như đang nhìn một thần vạn năng!
Thân Đồ Dạ nghiêm túc đàn một ca khúc, không có nhìn cô, thần sắc bình tĩnh lạnh nhạt, nhưng mà, chính anh như vậy, lại càng làm cho cô trầm mê.
Anh đến cùng còn có bao nhiêu mị lực mà cô chưa có phát hiện ra?
Trên người anh đến cùng còn có bao nhiêu phát điểm sáng?
Nội tâm cô bịch bịch loạn nhảy, lúc trước tích lũy bao nhiêu mây đen trong lòng dần dần tản đi, tâm tình rộng mở trong sáng, bên môi khẽ giương cao thoải mái mỉm cười, kìm lòng không được đi tới ngồi ở bên cạnh Thân Đồ Dạ.
Thân Đồ Dạ giương đôi mắt, thâm tình nhìn cô, bên môi nở nụ cười mỉm yêu mị, ý bảo cô ngồi xuống bên cạnh anh đi.
Lăng Tuyết cẩn thận ngồi vào bên cạnh anh, rất sợ quấy nhiễu đến tiếng đàn tuyệt vời này. .
Nhưng lúc này, Thân Đồ Dạ lại thừa dịp ca khúc có khoảng cách dừng lại đem Lăng Tuyết kéo vào trong ngực, làm cho cô ngồi ở trên người anh, sau đó, ngón tay dài từ trên mu bàn tay cô xuyên qua cầm tay Lăng Tuyết, dẫn dắt cô cùng nhau đệm đàn.
Vừa mới bắt đầu, Lăng Tuyết vô cùng căng thẳng, bởi vì căn bản cô cũng sẽ không đánh đàn dương cầm, mặc dù trước kia cũng chơi đùa trong ban nhạc có chơi vài lần đàn dương cầm, nhưng hai loại cảm giác là không giống nhau.
Cô lo lắng mình sẽ phá hư khúc hát hoàn hảo này của Thân Đồ Dạ, căng thẳng làm toàn thân cứng ngắc.
"Buông lỏng, chớ khẩn trương!" Thân Đồ Dạ ở bên tai cô than nhẹ, "Em nghe đi? Ca khúc này tuyệt vời cỡ nào?"
Lăng Tuyết ngừng thở, cẩn thận lắng nghe, đúng vậy, ca khúc này một điểm cũng không có thay đổi, vẫn là tuyệt vời như vậy, êm tai như vậy, khiến người ta như đang lạc vào chốn tiên cảnh!
Thân Đồ Dạ tiếp tục dẫn dắt cô vui chơi thoả thích như đang lạc vào nơi tiên cảnh động lòng người tuyệt vời này.
Bọn họ có không gì ăn ý sánh bằng, dụng tâm đàn một ca khúc, phảng phất như có được linh hồn, uấn ngậm vô số thâm tình.
Lăng Tuyết càng ngày càng có cảm giác, rất thuận buồm xuôi gió, hiện tại dường như cảm thấy đánh đàn dương cầm cũng không phải là vì gì quá khó.
Cô nhìn phía sau Thân Đồ Dạ, hai người nhìn nhau cười một tiếng, ôn nhu thâm tình.
Thân Đồ Dạ thừa dịp chuyển đổi chương nhạc hôn trộm cô một cái, cô mắc cỡ mặt đều hồng .
"Ha ha..."
Thân Đồ Dạ nhẹ nhàng cười, tiếp tục đàn cùng cô cùng đàn một ca khúc thuộc về hạnh phúc của bọn họ.
Khi sắp hết ca khúc, Thân Đồ Dạ đột nhiên quay đầu Lăng Tuyết qua, sau đó thâm tình hôn cô.
Một lần này, anh hôn rất dịu dàng, thâm tình, sau đó như bão táp, rồi rực rỡ như trời nắng, si mê hôn lên cánh môi của cô, đưa cái lưỡi khéo léo thành thạo vểnh lên, làm cho cô mở lớn miệng, tiến vào bên trong thăm dò, cùng cô tùy ý dây dưa.
Lăng Tuyết bị hôn đến ngốc ngốc nhưng cũng biết hôn trả lại anh, trong nội tâm cô vẫn còn quanh quẩn tình cảm nồng đậm, người đàn ông này rất ôn nhu, dịu dàng, có thể làm tất cả vì cô, cô đã bị anh hấp dẫn thật sâu rồi, nếu như cái này là mộng, cô hy vọng giấc mộng này vĩnh viễn không cần tỉnh lại.
Thân Đồ Dạ buông tay Lăng Tuyết ra, ôm chặt cô, một bên hôn nóng bỏng một bên động tác làm càn, đặt cô ở trên đàn dương cầm tùy ý hôn môi...
[…] Kẻ Thù Bên Gối – Chương 216 […]
ReplyDelete