
Lỗi Lạc mặc dù so với Thân Đồ Phong Hoa nhỏ hơn hai tuổi, so với Tưởng Khiếu Quân nhỏ hơn chín tuổi, hơn nữa còn là bạn của Thân Đồ Dạ, nhưng tính cách của hắn so với Tưởng Khiếu Quân còn muốn trầm ổn hơn.
Từ trên xe bước xuống, hắn lễ phép hướng mọi người ân cần chào hỏi, sau đó ôn nhu nhìn Thân Đồ Phong Hoa hỏi: "Khá hơn chút nào không?"
"Rất nhiều" Thân Đồ Phong Hoa khẽ cười.
Lăng Tuyết phát hiện, khi cô cô đối mặt với Lỗi Lạc thì sẽ thu liễm tất cả lệ khí, biến thành một cô gái nhỏ.
"Vậy là tốt rồi." Lỗi Lạc tiến lên đẩy xe lăn cho cô cô, "Bên ngoài gió lớn, đi vào đi."
"Ân." Thân Đồ Phong Hoa gật đầu.
"Để tôi" Tưởng Khiếu Quân vượt lên trước đỡ lấy xe lăn của Thân Đồ Phong Hoa, tràn đầy địch ý nhìn chằm chằm Lỗi Lạc, ngoài miệng cũng rất khách khí, "Người đến đều là khách, như thế nào có thể để cho cậu làm việc này chứ?"
Lỗi Lạc cũng không tức giận, chỉ là khẽ mỉm cười, không nhanh không chậm nói: "Anh cũng là khách đó."
"Tôi cũng vậy nhưng mà tôi là chủ nhân của nơi này." Tưởng Khiếu Quân hoàn toàn không đem mình làm người ngoài "Lúc nơi này khởi công xây dựng tôi đã ở đây, vài chục năm, tôi so với Thân Đồ Dạ tới còn nhiều."
"Tưởng Khiếu Quân, anh có bị bệnh không?" Thân Đồ Phong Hoa sắc mặt trầm xuống, "Ai thừa nhận anh là..."
"Bệnh nhân thì phải an tĩnh một chút, sao lại nói nhiều như vậy?" Tưởng Khiếu Quân cắt đứt lời Thân Đồ Phong Hoa nói, tiếp tục khiêu khích Lỗi Lạc, "Lỗi Lạc, cậu là anh em của Dạ, theo bối phận phải gọi Phong Hoa cô cô mới đúng, sao lại gọi tên không như vậy?"
"Tưởng Khiếu Quân..." Thân Đồ Phong Hoa tức giận quát khẽ, "Anh nổi điên làm gì?"
"Anh nói không đúng sao?" Tưởng Khiếu Quân nghiêm trang hỏi, "Hắn có phải là anh em với Thân Đồ Dạ hay không? Em có phải là cô cô của Thân Đồ Dạ hay không?"
"Anh..." Thân Đồ Phong Hoa không phản bác được.
"Đáp án rất rõ ràng đi?" Tưởng Khiếu Quân có chút đắc ý, "Hai người các ngươi kém một cái bối phận, như thế nào có thể cùng một chỗ đâu?"
"Tôi cùng Thân Đồ không có liên hệ máu mủ, theo phong tục thì không tồn tại cái vấn đề gì gọi là bối phận." Lỗi Lạc cười nhạt một tiếng, "Huống chi, tôi với Phong Hoa ấy có thích hợp hay không, cũng không phải anh nói được là được."
"Cậu đây ý là muốn cùng tôi tranh đến cùng ?" Tưởng Khiếu Quân sắc mặt âm trầm.
"Công bằng cạnh tranh!" Lỗi Lạc khẽ mỉm cười, không sợ hãi chút nào.
"Ai muốn cùng cậu cạnh tranh? Thân Đồ Phong Hoa vốn chính là của tôi." Tưởng Khiếu Quân bá đạo nói, "Chúng tôi tháng sau sẽ kết hôn, hơn nữa chúng tôi tối hôm qua còn ngủ cùng một chỗ..."
Nghe được câu này, Lỗi Lạc sắc mặt thay đổi, lông mày bắt đầu ngưng kết.
Thân Đồ Phong Hoa nóng nảy, tức giận tức giận mắng: "Tưởng Khiếu Quân, anh phát cái gì thần kinh? Ai muốn cùng anh kết hôn? Ai cùng anh ngủ chung? Đây chẳng qua là..."
"Vậy là cái gì?" Tưởng Khiếu Quân lập tức chất vấn, "Chúng ta tối hôm qua là không phải là ngủ trong một cái phòng? Em nói đi?"
"Tôi..." Thân Đồ Phong Hoa trong khoảng thời gian ngắn vô pháp phản bác anh ta.
"Tôi có phải đã tuyên bố với bên ngoài chúng ta muốn kết hôn? Em có phải là không có phản đối?" Tưởng Khiếu Quân lại hỏi.
"Thì, có thể đó là bởi vì..."
"Cậu nghe được không?" Tưởng Khiếu Quân đắc ý hả hê hỏi ngược lại Lỗi Lạc "Những thứ này đều là sự thật, cậu vẫn là biết khó mà lui đi."
"Nếu như này cái này là sự thật, Phong Hoa sẽ chính miệng nói cho tôi biết, không cần anh thông qua loại phương thức này nói ra."
Lỗi Lạc bình tĩnh nói, "Mặc dù trước kia đã gặp mặt, nhưng tôi vẫn thật sự không nghĩ tới anh lại ngây thơ như thế, một người đàn ông sắp năm mươi tuổi rồi, lại còn dùng loại thủ đoạn hạ lưu này để đánh lui đối thủ, thật là làm cho tôi mở rộng tầm mắt!"
"Cậu nói ai hạ lưu?"
Tưởng Khiếu Quân nổi giận, phất tay liền muốn đánh Lỗi Lạc.
Ánh mắt Lỗi Lạc rất dữ tợn, đang muốn ứng đối, Thân Đồ Dạ đúng lúc này ngăn cản quả đấm Tưởng Khiếu Quân, hơn nữa đứng ở giữa hai người: "Không nên lộn xộn, cũng không sợ bị người chế giễu à."
"Chính là như vậy!" Thân Đồ Phong Hoa lúc này mới có cơ hội nói chuyện, tức giận trách mắng, "Tưởng Khiếu Quân, anh đã năm mươi tuổi rồi, sao còn ngây thơ như thế?"
"Anh ngây thơ?" Tưởng Khiếu Quân vô cùng tức giận, "Anh con mẹ nó còn không phải là bởi vì em?"
"Đủ rồi, tôi không muốn nói với anh nữa." Thân Đồ Phong Hoa vô cùng tức giận, "Mời anh lập tức rời đi!"
Cô cô đã cưỡng chế đè nén lửa giận trong lòng, tận lực không để cho mình nói chuyện quá phận.
"Em bây giờ đuổi anh đi?" Tưởng Khiếu Quân bất khả tư nghị chất vấn, "Em vì hắn, đuổi anh đi? ? ?"
"Anh muốn nghĩ như thế nào là việc của anh."
Thân Đồ Phong Hoa nghiêng đầu đi không nhìn anh ta, xem ra vô cùng lạnh lùng, kỳ thật cô cô là không muốn làm cho chính mình mềm lòng.
"Được, anh đi! !" Tưởng Khiếu Quân nghiến răng nghiến lợi gầm lên, "Em sẽ hối hận! ! !"
"Tưởng..."
Thân Đồ Dạ vốn định kéo tay, nhưng mà Tưởng Khiếu Quân đã quay đầu bước đi .
Thân Đồ Phong Hoa cũng không nói gì, cũng không quay đầu lại nhìn, Lỗi Lạc đẩy cô cô đi về hướng biệt thự, Thân Đồ Dạ nói khẽ với Lăng Tuyết nói: "Anh đi xem Tưởng một chút, em vào cùng bọn họ đi."
"Được rồi." Lăng Tuyết gật gật đầu.
Thân Đồ Dạ chạy tới đuổi theo Tưởng Khiếu Quân, Lăng Tuyết đi theo Lỗi Lạc và Thân Đồ Phong Hoa đằng sau, trong lòng cảm thấy, Thân Đồ Phong Hoa cũng rất tuyệt tình, trước mặt nhiều người như vậy mà đuổi Tưởng Khiếu Quân đi, làm cho anh ta mất hết mặt mũi, trong lòng anh ta nhất định rất khổ sở đi?
...
Trở lại biệt thự, Lỗi Lạc đỡ Thân Đồ Phong Hoa đến ghế sofa, hơn nữa còn tự mình rót một ly trà nóng, săn sóc nói: "Bên ngoài lạnh lẽo, tay đều lạnh rồi, uống ly trà nóng cho ấm áp."
"Cảm ơn." Thân Đồ Phong Hoa nhận trà uống một ngụm, giống như nhớ tới cái gì, nhẹ giọng hỏi, "Việc kia là Lạc đi xử lý?"
"Hm? Việc kia?" Lỗi Lạc giống như không có nghe rõ.
"Còn cùng tôi giả vờ hồ đồ."
Thân Đồ Phong Hoa không vui nhíu mày, "Lần trước sau việc bị thương đó, có mười tên côn đồ trốn chạy trốn ra ngoài, về sau tôi ở bệnh viện, bọn họ còn trà trộn vào muốn mưu sát ta, khi đó cảnh sát mặc dù đúng lúc đuổi tới, đẩy tôi còn làm bị thương lần nữa, thấy rõ chỗ kia, người giúp những tên côn đồ đó đến cỡ nào hung ác? Cũng cũng là bởi vì như vậy, tôi mới sớm một chút xuất viện chuyển về nhà, ở đây Tưởng Khiếu Quân cũng đang dùng các loại cách tìm kiếm những người kia, nhưng mà vẫn luôn không có có tiến triển gì, nhưng mà ngày hôm qua tôi nghe nói mấy người kia đã bị truy bắt, trong đó còn có hai người bị đánh gục tại chỗ. Tôi tìm người đi tỉ mỉ điều tra một chút, chuyện này là do hai người thần bí xử lý, bọn họ đem mấy tên kia và vài tên tội phạm truy bắt sau khi thức dậy, cảnh sát mới đuổi tới. Hai người liền đem mười tên côn đồ hung ác bắt lại, đây cũng không phải là giống cao thủ đâu."
"Ha ha..." Lỗi Lạc nhẹ nhàng cười, "Tôi cùng Thân Đồ đều là lấy một địch trăm, xử lý mười tên côn đồ mà thôi, chỉ có chút việc như thế nếu như còn làm không được, còn thế nào làm ngũ đế được?"
"Tôi cũng biết là là Lạc." Thân Đồ Phong Hoa trong lòng có chút cảm động, "Như vậy mấy nghị viên kia cũng là Lạc xử lý ?"
"Chuẩn bị xong rồi, không cần đề cập tới nữa" Lỗi Lạc chẳng hề muốn nhắc tới đề tài này, "Tóm lại về sau không người nào dám tổn thương Phong Hoa nữa."
"Lạc mỗi lần vì tôi làm nhiều chuyện như thế, nhưng lại một chữ cũng không nói, Lạc không sợ bị người đoạt công lao sao?" Thân Đồ Phong Hoa nhìn hắn thật sâu, "Tôi lúc mới bắt đầu còn tưởng rằng tất cả đều là do Tưởng Khiếu Quân làm."
"Anh Tưởng xác thực làm rất nhiều việc." Lỗi Lạc mỉm cười nói, "Hắn bỏ tiền triệu mua được vài nghị viên, để cho mấy người đó đứng ở phía bên Phong Hoa, nhưng mà tôi cảm thấy chỉ có người chết mới không hại Phong Hoa, cho nên liền trực tiếp đem hắn giải quyết, mấy triệu là bách hoa ."
"Ách..." Thân Đồ Phong Hoa sửng sốt, cô cô biết rõ xử sự là phong cách ngũ đế, Thân Đồ Dạ trước kia cũng là dạng này, một lời không hợp sẽ đưa người ta đi gặp Diêm vương, nhưng những năm này theo cục diện chính trị thay đổi, bọn họ xử sự cổ tay (thủ đoạn) cũng thây đổi một chút biến hóa, không nghĩ tới Lỗi Lạc vẫn là mạnh mẽ vang dội như thế.
Lỗi Lạc giải thích: " nghị viên có thể tham dự đến hợp tham mưu, đã nói lên hắn đã lựa chọn chiến đội, hắn nếu là hiện tại đang thay đổi trận tuyến, đó chính là vùi lấp chính mình vào bất nghĩa, mặt khác những người kia sẽ không bỏ qua cho hắn, cuối cùng hắn vẫn là sẽ bức bách những người kia lạm quyền, tiếp tục mưu hại Phong Hoa, nhưng mà, nếu như hắn chết, thì không có biện pháp lại mưu hại Phong Hoa."
"Nhưng mà làm như vậy, bọn họ có tra ra cái gì hay không?" Thân Đồ Phong Hoa có chút bất an, "Vạn nhất biết rõ chuyện này là Lạc làm, vậy thì phiền toái, nơi này chính là địa bàn của Long Cửu."
"Cho nên tôi hiện tại mới đến tìm Phong Hoa, là bởi vì mấy ngày qua đi gặp Long Cửu ." Lỗi Lạc nâng chung trà lên nhấp một ngụm trà, "Phong Hoa không cần lo lắng, tôi có chừng mực."
"Có ý gì?" Thân Đồ Phong Hoa càng thêm bất an, "Lạc với Thân Đồ cùng Long Cửu có thể thị tử đối đầu, Lạc đi tìm hắn làm cái gì? Thẳng thắn việc kia sao? Hắn sẽ bỏ qua cho Lạc sao?"
"Cái này không phải là việc lớn gì" Lỗi Lạc khẽ mỉm cười, "Hắn đã từng thiếu tôi một cái nhân tình, lần này vừa vặn còn."
"Nhưng mà..."
"Đừng nhưng mà" Lỗi Lạc cắt đứt Thân Đồ Phong Hoa lời nói, ôn nhu nhìn cô "Phong Hoa phải tin tưởng tôi, tôi có năng lực xử lý tốt chút chuyện này, sẽ bảo vệ tốt cho Phong Hoa!"
Thân Đồ Phong Hoa không nói gì, trong mắt nhưng lại có vô pháp che giấu cảm động.
Lăng Tuyết ở bên cạnh nghe được những lời này, tâm tình rất phức tạp, nếu như nếu đổi lại là cô, cô cũng không biết nên lựa chọn như thế nào, hai người đàn ông đều đối với cô cô có tình có nghĩa, nhưng mà cô cảm thấy Thân Đồ Phong Hoa cùng Tưởng Khiếu Quân tình cảm thâm hậu hơn.
Chỉ là chuyện năm đó ở trong lòng cô cô lưu lại một cái bóng ma, Thân Đồ Phong Hoa vô pháp vượt qua chính mình mà thôi.
...
"Sao không qua ngồi?" giọng nói của Thân Đồ Dạ vang lên từ phía sau.
Lăng Tuyết phục hồi tinh thần lại, nghiêng đầu nhìn anh: "sao anh trở về nhanh vậy ?"
"Ân." Thân Đồ Dạ gật gật đầu, "Tưởng đi rồi, như con trâu vậy, nói như thế nào đều không nghe, anh đã để anh ấy đi thôi."
"Tiểu Tuyết, mau tới đây ngồi." Thân Đồ Phong Hoa lúc này mới phản ứng lại đây, vội vàng chào hỏi Lăng Tuyết.
Thân Đồ Dạ ôm Lăng Tuyết đi đến ghế sofa ngồi xuống, nhìn Thân Đồ Phong Hoa trách nói: "Cô cô cũng là, nói chuyện khó nghe như vậy, hoàn toàn không cho Tưởng mặt mũi."
"Ai kêu anh ta muốn khiêu khích Lỗi Lạc như vậy?" Thân Đồ Phong Hoa giận dữ nói, "Là anh ta quá đáng trước đó."
"Ha ha..." Lỗi Lạc nhẹ nhàng cười .
"Cậu cười cái gì?" Thân Đồ Dạ kinh ngạc nhìn hắn, "Khó được lúc nhìn thấy cậu cười."
"Xem ra Phong Hoa vẫn còn để ý đến tôi." Lỗi Lạc thâm tình nhìn Thân Đồ Phong Hoa.
"Nói bậy bạ gì đó?" Thân Đồ Phong Hoa có chút thẹn thùng, "Tôi chỉ là nói đúng trọng tâm."
Trác càng không nói lời gì, chỉ là nhìn Thân Đồ Phong Hoa như vậy, giống như cứ như vậy nhìn cũng đã rất thỏa mãn.
"Chịu không nổi các người." Thân Đồ Dạ nhìn không được "Tiểu Tuyết, chúng ta đi ăn điểm tâm."
"A."
[…] Kẻ Thù Bên Gối – Chương 219 […]
ReplyDelete