
Đối với quan tâm của Thân Đồ Dạ, Lăng Tuyết cũng không cảm kích, cô nghiêng người đưa lưng về phía anh, kéo lên chăn che kín đầu, chỉ muốn một mình yên lặng một chút.
Thân Đồ Dạ trong lòng nén giận, nhưng nhìn thấy cô không thoải mái như thế, anh cũng không giận nổi, ra hiệu, ý bảo nữ đầy tớ lui ra.
Trong phòng đã được yên tĩnh lại, chỉ còn lại Thân Đồ Dạ và Lăng Tuyết, Thân Đồ Dạ nhẹ nhàng xoa xoa vai Lăng Tuyết, nhỏ giọng nói: "Đừng nóng giận ."
Anh không biết dụ dỗ phụ nữ như thế nào, trừ câu này ra, cũng không biết còn có thể nói chút câu gì đó tương đối khá hơn.
Lăng Tuyết không để ý tới anh, cô liên tục đang đợi anh giải thích, nhưng anh cái gì cũng không giải thích, làm cho cô cảm thấy rất thất vọng, đại khái anh căn bản cũng không có lý do thích hợp để giải thích, căn bản là anh cũng không muốn xác định quan hệ với cô, hoặc là nói, anh cũng không có suy tính muốn cùng cô một chỗ lâu dài, trước mắt mọi thứ chẳng qua là nhất thời có cảm giác mới mẻ mà thôi.
"Thùng thùng!" Bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa, Cố Huy bẩm báo, "Máy bay sẽ lập tức hạ cánh ."
"Biết rồi" Thân Đồ Dạ đáp một tiếng, nhìn Lăng Tuyết nói, "Được rồi, thay quần áo đi!"
Lăng Tuyết chống cơ thể vô lực ngồi dậy thay quần áo, Thân Đồ Dạ muốn chạm vào cô, cô lại thấy phiền chán đẩy anh ra, anh lại cũng nhẫn không thể nhịn: "Lăng Tuyết, anh đối với em đã có đủ kiên nhẫn, em cả ngày lẫn đêm trưng ra gương mặt thối cho ai xem?"
"Anh không muốn xem có thể ra ngoài." Lăng Tuyết lạnh lùng nói.
"Bệnh thần kinh!" Thân Đồ Dạ vô cùng tức giận, xoay người liền ra ngoài, còn đem cửa quăng cực kỳ mạnh vang lên.
Lăng Tuyết nhắm mắt lại, cảm giác rất thất vọng rất đau lòng, Thân Đồ Dạ hoàn toàn không hiểu tâm tình của phụ nữ, mà cô giống như cũng không hiểu đàn ông vậy, cô không hiểu đến cùng anh nghĩ như thế nào, lúc đặc biệt thì đặc biệt tốt, đặc biệt ôn nhu, nhưng mà mỗi khi một người phụ nữ khác xuất hiện, anh liền thay đổi .
Bọn họ trực tiếp giống như kẹp lấy một quả bom hẹn giờ, bất cứ lúc nào đều sắp nổ tung vậy.
Loại cảm giác này quá nguy hiểm, cô không có cảm giác an toàn. . .
...
Thân Đồ Dạ nổi giận đùng đùng đi ra ghế lô, nghĩ đến Lăng Tuyết cơ thể khó chịu, vẫn là không yên lòng, kêu một nữ đầy tớ đi vào giúp cô thay quần áo.
Nhưng anh vẫn cảm thấy Lăng Tuyết rất cố tình gây sự, giống việc như vậy, Nhan Nhược Hi, Hoắc Phi Vân, thậm chí là Bạch Mẫn Nhi cái loại phụ nữ đó điêu ngoa tùy hứng cũng khó có khả năng sẽ xảy ra, tất cả những phụ nữ anh quen biết, không người nào là không chạy theo anh như vịt, hết lần này tới lần khác cũng chỉ có Lăng Tuyết, cả ngày lẫn đêm đều không cho anh sắc mặt, anh đối với cô đã rất tốt rồi, cô lại một chút cũng không thấy đủ.
Nếu là đổi lại là phụ nữ khác, anh đã sớm đuổi đi, còn nhẫn nại dụ dỗ cô sao?
Căn bản không thể nào.
Đại khái chừng nửa canh giờ, máy bay cuối cùng cũng đến sân bay Hải Thành.
Hôm nay Hải Thành mưa nhỏ, hiện tại ở hơn năm giờ chiều, bầu trời âm u, thời tiết ẩm ướt lạnh lẽo.
Lăng Tuyết mặc áo gió, lại vẫn cảm thấy lãnh, Thân Đồ Dạ vốn định ôm cô, nhưng mà nghĩ đến mấy lần đều bị cô lạnh lùng cự tuyệt, anh cũng không muốn lại ở trước mặt thuộc hạ bị mất mặt, dứt khoát không ôm.
Mấy chiếc xe dừng ở chỗ đón, Thân Đồ Dạ dừng bước chân, nhìn Lăng Tuyết nói: "anh hiện tại muốn đi Hoắc gia, em..."
"Tôi về Cung gia." Lăng Tuyết lạnh lùng trả lời.
"Được" Thân Đồ Dạ gật gật đầu, "Anh sẽ tới tìm em hơi trễ đó"
Lăng Tuyết cũng không nói gì, trực tiếp lên xe.
Thân Đồ Dạ cảm thấy cô gái này thực sự không thể nói lý, hoàn toàn chính là bị anh nuông chiều thành hư, đều trách anh bình thường đối với cô quá tốt, nên cô mới lớn lối như vậy, xem ra thật sự cần phải cho cô bài học, làm cho cô thật tốt xem lại bản thân mình.
Nghĩ tới đây, Thân Đồ Dạ cũng xoay người rời đi, trực tiếp ra lệnh: "Lái xe!"
Xe khởi động, hai chiếc xe chạy theo hai hướng ngược nhau, Lăng Tuyết từ kính chiếu hậu nhìn xe đằng sau, chạy cực kỳ nhanh, giống như tốc độ xoay người của Thân Đồ Dạ, hoàn toàn không có nửa điểm lưu luyến.
Lăng Tuyết cảm thấy trái tim băng giá, cô đột nhiên cảm giác loại yêu đương này thật rất không có có ý tứ, người đàn ông kia trong lòng thủy chung cất giấu một phụ nữ khác, lúc cô và anh cùng một chỗ đều sẽ bị hình ảnh kia vang lên, hơn nữa vĩnh viễn cũng không thể một mình có được phần tình cảm này...
Nghĩ tới những thứ này, Lăng Tuyết đã cảm thấy rất đau xót, cô không muốn như thế này, cô cảm thấy hai người yêu nhau chính là muốn cả thể xác và tinh thần đều thuộc về đối phương mới đúng, không nên trộn lẫn quá nhiều này nọ, cô rất chán ghét cái loại cảm giác này, quá chán ghét.
Thân Đồ Dạ trên đường đến Hoắc gia cũng đang suy nghĩ mối quan hệ giữa anh với Lăng Tuyết, đã trãi qua nhiều chuyện như thế, anh rất rõ ràng rành mạch rằng người anh yêu là yêu Lăng Tuyết, hơn nữa tình cảm của anh với Nhan Nhược Hi đã sớm để xuống, với tình yêu không quan hệ, chỉ là đã từng hứa hẹn thời niên thiếu kia đoạn tình cảm hồn nhiên ràng buộc anh, làm cho anh không có biện pháp bỏ mặc an nguy đối Nhan Nhược Hi.
Anh cũng không thừa nhận đây là một loại phản bội, anh cảm thấy, anh với Nhan Nhược Hi rất thanh bạch, cũng không ảnh hưởng đến tình cảm của anh với Lăng Tuyết.
Huống chi, việc này dính đến Hoắc gia, cũng liên quan đến sản nghiệp của anh, sao anh có thể khoanh tay đứng nhìn.
Thật ra, hắn cảm thấy anh với Lăng Tuyết có vấn đề lớn nhất vẫn do ân oán đời trước.
Việc kia mới là nhất quả bom hẹn giờ, nếu như bị tiết lộ ra ngoài, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
Nghĩ tới đây, Thân Đồ Dạ nhìn Cố Huy nói: "Cậu đi dò tra hành tung Lãnh Thanh Mặc."
"Vâng." Cố Huy lập tức gọi điện thoại truyền lệnh xuống.
...
Thân Đồ Dạ rất nhanh sẽ đến Hoắc gia.
Hoắc gia trên dưới tất cả đều bao phủ một cỗ u ám bi thương, loại hơi thở này ảnh hưởng từ trong mỗi người trong Hoắc gia, thậm chí ngay cả tòa nhà dường như bị cuốn hút.
Không lâu trước đó Hoắc lão gia tử vừa mới qua đời, hiện tại Hoắc gia từ Hoắc Vân Phong làm chủ nhà, mà phụ thân hắn là bởi vì ông nội hắn qua đời mà bi thương quá độ làm cho cơ thể khó chịu, trong khoảng thời gian này liên tục ở nước ngoài an dưỡng. Nhưng mà, Hoắc Vân Phong khổ sở chống đỡ Hoắc gia hiện tại lại xảy ra chuyện, Hoắc gia trên dưới có thể ra mặt chủ trì đại cục cũng chỉ còn lại có hai người phụ nữ!
Hoắc Phi Vân và Nhan Nhược Hi.
Nhan Nhược Hi từ nhỏ mảnh mai, trước đến giờ đều mặc kệ cũng không tham dự hoặc tìm hiểu gì về việc kinh doanh của gia tộc, cô vốn là chỉ là một cô dâu hiền lành hiểu chuyện, hiện tại việc xảy ra như vậy, cô căn bản là vô pháp gánh chịu. Mà Hoắc Phi Vân mặc dù năng lực xuất chúng, nhưng mà dù sao trẻ tuổi lại thiếu kinh nghiệm, muốn chống đỡ nổi cái gia tộc này cũng là lực bất tòng tâm.
Hoắc Phi Vân biết rõ Thân Đồ Dạ muốn đi qua, vì vậy liền liên tục ở nhà chờ anh. Khi cô ta nhìn thấy xe Thân Đồ Dạ cuối cùng cũng đến Hoắc gia, lập tức chạy ra nghênh đón nói: "Thân Đồ, anh cuối cùng trở về ."
Tâm tình kích động, cô ta nghe rõ giọng nói của mình mang âm thanh khóc nức nở.
Thân Đồ Dạ đối với nhiệt tình và mong đợi cũng không có quá nhiều để ý tới, ngược lại hỏi: "Nhược Hi đâu, Nhược Hi đang ở bên trong?"
Hoắc Phi Vân ngẩn người một chút, vẻ mặt ảm đạm: "Chị dâu bị bệnh tim tái phát té xỉu , hiện tại đã đưa đến bệnh viện , nằm cùng bệnh viện với anh của em."
"Sao cô không nói sớm?" Thân Đồ Dạ nhướng mày, "Nhan Nhược Hi nằm viện cô thì không nói với tôi trước khi đến đây, tôi nên tới bệnh viện trước tiên!"
"Chị dâu ở bệnh viện có bác sĩ y tá chăm sóc, hơn nữa anh chạy qua đó cũng giúp không được gì. Nhưng mà Hoắc gia hiện tại tràn ngập nguy cơ, em tìm anh tới đây đây là muốn nói với việc của anh trai và công ty." Hoắc Phi Vân nói ra.
"Được rồi, " Thân Đồ Dạ nghĩ cũng phải, vì vậy liền không hỏi nhiều, "Đi thư phòng nói đi, nói ngắn gọn, nói xong vội vàng đi bệnh viện."
Hoắc Phi Vân trong lòng không thoải mái, nhịn không được hỏi: "Anh tới giúp chúng tôi, đều là vì chị dâu của em sao?"
"Cũng không hoàn toàn đúng." Thân Đồ Dạ nói thật, trên thực tế theo ý hắn cũng hoàn toàn không cần thiết giấu giếm, "Dù sao Hoắc gia có quan hệ với tôi cũng không thể so sánh tầm thường, cho dù không phải là bởi vì Nhan Nhược Hi, tôi cũng sẽ đi qua."
Nghe anh nói như thế, Hoắc Phi Vân trong lòng cuối cùng thoải mái chút ít: "Vậy là tốt rồi, chúng ta đi thư phòng đi."
...
Hai người tới thư phòng, Hoắc Phi Vân nói sơ lược tình hình của Hoắc gia trong khoảng thời gian này.
Từ khi Hoắc lão gia tử qua đời, ba đại gia tộc liền bắt đầu chèn ép Hoắc gia, sự chèn ép kia không giảm mà còn tăng, viêc kinh doanh của Hoắc gia liền rớt xuống đấy vực. Cho đến về sau, Thân Đồ Dạ phản kích trừng phạt, ba đại gia tộc tự lo cho mình không xong cho nên không ảnh hưởng Hoắc gia.
Bọn họ cho rằng Hoắc gia cuối cùng cũng có thoát khỏi khủng hoảng, nhưng mà sau lưng nhưng lại xuất hiện một bàn tay vô hình, khắp nơi chống đối bọn họ, có đôi khi thậm chí là hại người mà chẳng lợi gì cho mình, còn nói chi đến rất nhiều cái thiếu chút nữa trở thành thủ đoạn đả kích trí mạng!
Giống như Hoắc Vân Phong bị tai nạn giao thông lần này, mặc dù đến hiện tại cũng không người nào biết rõ chân tướng như thế nào, nhưng tất cả mọi người đều nhất trí cho rằng là việc này do người có bàn tay vô hình kia giở trò quỷ!
Hoắc Phi Vân vừa nói, một bên đưa ra rất nhiều tài liệu có quan hệ làm ăn với Hoắc gia, Thân Đồ Dạ vừa nghe vừa tiện tay lật một cái.
Vừa lật xem một cái là tìm ra cái vấn đề - - rất nhiều hợp đồng bị đoạt, nhiều đơn đặt hàng phía sau lưng, đều có hình ảnh của tập đoàn lớn!
Thân Đồ Dạ cầm bút vòng một cái cái vào tên tập đoàn này, phân phó Cố Huy nói: "Cậui đi tra một chút, xem bọn họ là lai lịch gì."
Cố Huy gật đầu đáp ứng, Thân Đồ Dạ liền lười phải lại nhìn: ‘’ chút chuyện tôi đều biết rõ, chúng ta bây giờ đi bệnh viện thăm Nhan Nhược Hi đi."
Anh thực sự không có quá nhiều tâm tư cho những việc như vậy, trên phương diện doanh đơn giản là ngươi lừa ta gạt, bất kỳ thủ đoạn nào đều có dấu vết mà lần theo, giao cho Cố Huy liền đủ. Nhưng mà Nhan Nhược Hi, anh mặc dù biết chính mình đi bệnh viện cũng không giúp đỡ được cái gì, nhưng trong lòng thủy chung vẫn là không bỏ được!
Hoắc Phi Vân thấy anh đích xác có chút lo lắng, lập tức cũng không nói cái gì nữa, nghĩ thầm chờ lên xe lại tìm cơ hội nói thêm, vì vậy cũng liền dẫn anh đi bệnh viện .
Trước khi Lăng Tuyết ở trở lại Cung gia thì gọi cho Tần Tuệ trước, Tần Tuệ lập tức mang người giúp việc ở ngoài cửa nghênh đón.
Thời gian đã tám chín giờ tối, lúc Tần Tuệ nhìn thấy Lăng Tuyết vừa xuống xe mặt mũi vô cùng mệt mỏi, ân cần hỏi: "Nhị tiểu thư, cô có phải không thoải mái hay không, sắc mặt sao lại kém như thế?"
Lăng Tuyết lắc đầu không muốn nhiều lời, chỉ phân phó chị ta đi chuẩn bị chút đồ ăn.
"Phòng bếp đã chuẩn bị chút tổ yến, cô về phòng nghỉ ngơi trước, tôi sẽ kêu bọn họ lập tức bưng lên cho cô."
Tần Tuệ nói người giúp việc sau lại không yên tâm nói, "Tôi còn gọi bác sĩ trung y lại đây một chuyến đi, cơ thể cô cũng không khỏe lắm"
"Được" Lăng Tuyết đáp một tiếng, liền trở về phòng.
...
...
Người giúp việc rất nhanh đem tổ yến lên, Tần Tuệ làm việc xác thực chu đáo, rất sợ trễ như thế thì Lăng Tuyết sẽ đói bụng, cho nên lúc tổ yến đưa đến đồng thời lại đưa thêm chút tôm sủi cảo và các loại điểm tâm nhỏ.
Lăng Tuyết cực đói, uống qua một ngụm tổ yến, ăn liền mấy cái tôm sủi cảo, nhưng mà còn chưa có đưa vào trong miệng, cô vừa ngửi thấy mùi liền không nhịn được buồn nôn nôn mửa.
[…] Kẻ Thù Bên Gối – Chương 223 […]
ReplyDelete