
"Sao rồi, cô có phải bị tràng vị không thoải mái hay không?" Tần Tuệ căng thẳng hỏi, "Hay là vài ngày nay nghỉ ngơi không tốt nên bị cảm lạnh?"
"Không biết rõ, sẽ không có gì đi..." Lăng Tuyết dùng giấy khăn lau khóe miệng một chút, "Mấy ngày gần đây vẫn luôn bị như vậy, vừa nghe tới có chút mùi liền muốn ói, vừa rồi ngồi máy bay cũng bị ói ra."
Tần Tuệ sắc mặt thay đổi rất kỳ quái, muốn nói lại thôi, ánh mắt có chút ít lóe lên.
"Đúng rồi, Thanh Mặc lúc nào thì trở về?"
Lăng Tuyết cảm thấy trong nhà không có Lãnh Thanh Mặc, giống như là thiếu chút gì đó vậy, cô đi Anh quốc vài ngày, liên tục không có tin tức Lãnh Thanh Mặc, ngày đó xuống máy bay còn muốn gọi điện cho anh, nhưng điện thoại của anh không gọi được.
"Không biết rõ, anh Lãnh không có liên lạc với cô sao?" Tần Tuệ kinh ngạc hỏi, " vài ngày nay tôi cũng liên tục không liên lạc được với anh ấy, lúc anh ấy đi có trả lời một tin nhắn, nói hắn rất an toàn, không cần lo lắng, nói cứ yên tâm, cũng không có hỏi nhiều, tôi còn tưởng rằng anh ấy sẽ liên lạc với cô chứ."
"Không có a." Lăng Tuyết kinh ngạc nói, "Lúc tôi tới Anh quốc điều thứ nhất liền gọi điện thoại cho anh ấy, nhưng mà không gọi được. Vài ngày này anh ấy liên tục không có tin tức sao?"
"Không có, tôi cũng không gọi được cho anh ấy, gửi tin nhắn cũng chưa có trả lời." Tần Tuệ bỗng chốc liền sốt ruột, cuống quít nói, "Không xong rồi, sẽ không phải là xảy ra chuyện gì chứ? Anh ấy chỉ có một mình, cứ như vậy đi, vạn nhất thật sự gặp chuyện không may nên làm cái gì bây giờ?"
"Chị đừng vội, tôi lại gọi điện thoại thử xem."
Lăng Tuyết lấy di động ra gọi Lãnh Thanh Mặc, vẫn là không gọi được, trong lòng cô cũng loạn, cuống quít phân phó, "Chị nhanh đi đi điều tra một chút cô nhi viện Phong Tục Thời Xưa còn lưu lại phương thức liên lạc, gọi điện thoại gọi hỏi hỏi, xem một chút Thanh Mặc có từng đi tới chỗ đó chưa."
"Vâng" Tần Tuệ vội vàng đi xuống gọi điện thoại.
Lăng Tuyết nghĩ tới Lãnh Thanh Mặc lúc rời đi sức khỏe không được tốt, khi đó Cung Thiên Long vừa mới qua đời, Lãnh Thanh Mặc đau buồn thành bệnh, lại thêm đi lên cao nguyên, cho dù là người khỏe mạnh cũng có thể sẽ bị phản ứng mãnh liệt của áp suất cao nguyễn**, huống chi là mang bệnh thể Lãnh Thanh Mặc.
** do độ cao và không khí loãng - Đó là những cơn nhức đầu khủng khiếp, thở dốc, huyết áp tăng, chóng mặt, chảy máu cam. Hầu như đoàn khách du lịch nào cũng có người ốm bệt ngay ngày đầu tiên tới Tây Tạng! Chính vì thế, luôn có máy tạo ôxy cùng bác sĩ cấp cứu thường trực tại các khách sạn và trên những con đường sạch sẽ ở Lhasa.
Cô rất lo lắng, lo lắng anh ấy bị khí hậu cao nguyên sẽ bị bệnh!
Lúc này, người giúp việc vào thông báo nói bác sĩ Trung Y đến.
Lăng Tuyết trong lòng bực bội, khoát tay áo nói: "Được rồi, không cần kiểm tra , chính là bị một chút tràng vị tôi, ngươi nói hắn kê vài thang thuốc chữa tràng vị là tốt rồi."
"Nhưng là Bác sĩ Trung Y cũng đã đến ..." Người giúp việc cũng là quan tâm tới cô "Ngài vẫn là kiểm tra một chút đi, không tốn bao nhiêu thời gian."
Đang nói, Bác sĩ Trung Y chính mình cũng đã vào.
Lăng Tuyết gặp người mới vào, lại ngượng ngùng không thể để hắn đi, vì vậy nói: "Phiền bác sĩ, tôi gần đây có chút buồn nôn, người lúc nào cũng cảm giác có mềm nhũn, bác sĩ giúp tôi kiểm tra một chút đi."
Bác sĩ Trung Y nhìn nhìn sắc mặt của cô rồi cười nói: "Lăng tiểu thư không nên khách khí, cái này là phận sự của tôi."
Bác sĩ Trung Y làm cho cô nằm xuống, đang chuẩn bị dùng biện pháp đơn giản nhất kiểm tra một chút có rối loạn tâm thần gì hay không, Tần Tuệ vội vội vàng vàng chạy vào.
"Vừa mới nói chuyện với cô nhi viện Phong Tục Thời Xưa!" Tần Tuệ lo lắng nói, "Nhưng bên kia vừa nói bây giờ là buổi tối, trong cô nhi viện không có người, chỉ có một nhân viên trực, nhanh nhất thì ngày mai mới có thể có câu trả lời thuyết phục cho chúng ta. Cô nói xem cái này gọi là chuyện gì, trong cô nhi viện nhiều em bé cần chăm sóc như vậy, bọn họ tại sao có thể chỉ cho một người trực ban vậy?"
Nghe được câu này, trong lòng Lăng Tuyết càng thêm thấp thỏm, cả người tâm hoảng ý loạn.
Bác sĩ Trung Y nói cô vươn tay ra chuẩn bị bắt mạch. Hắn từ nhỏ đã sinh ra trong gia đình trung y thế gia, về sau vừa học Tây y, bởi vì trong Tây y cũng sẽ có những tinh hoa, những bác sĩ khác nhất định phải dùng dụng cụ mới có thể phán đoán tật bệnh, hắn thường thường có thể thông qua phương pháp tối giản thì có thể phán đoán.
Lăng Tuyết đã ngồi dậy, lại bởi vì sốt ruột mà cự tuyệt : "Được rồi, bác sĩ, anh chỉ cần cho tôi vài thang thuốc tràng vị là được, còn có chỉ cần uống vài hôm là được rồi"
Bác sĩ Trung Y thấy mấy người bọn họ đều có vẻ lo lắng, xác thực cũng không thích hợp để khám và chữa bệnh, bởi vì cái này cần chút thời gian, nhưng mà xuất phát từ y đức, hắn nhắc nhở: "Cung nhị tiểu thư, ngài hiện tại không muốn kiểm tra cũng không có vấn đề gì, nhưng tôi không thể tùy tiện kê đơn thuốc cho cô, vẫn là chờ cô lúc nào có thời gian, muốn kiểm tra lại cặn kẽ thì nói với tôi, đến lúc đó tôi sẽ kiểm tra cẩn thận một chút, đúng bệnh hốt thuốc."
"Được rồi." Lăng Tuyết cảm kích nói, "Cảm ơn ngài!"
"Không khách khí, vậy tôi đi trước ."
Bác sĩ Trung Y phất phất tay, Lăng Tuyết cho người đưa hắn ra ngoài.
Bác sĩ Trung Y đi rồi, Tần Tuệ an ủi Lăng Tuyết đạo: "Ngài cũng không cần quá lo lắng, tính tình của anh Lãnh ngài cũng biết rõ, anh ta làm việc trước đến giờ đều là giọt nước không lọt. Mặc dù lần này bên cạnh không có mang theo người, nhưng mà từng ấy năm tới nay anh ta đều lẻ loi một mình xông xáo bên ngoài như vậy, đã sớm quen rồi. Hơn nữa hắn giao thiệp rộng như vậy, nếu gặp phải chuyện gì, có bạn bè hỗ trợ cũng nhất định có thể biến nguy thành an. Bây giờ là buổi tối, cũng thật sự không có biện pháp, bằng không cô nhi viện Phong Tục Thời Xưa cũng có thể cho chúng ta câu trả lời thuyết phục. Đến bây giờ, trừ chờ đợi bọn họ trả lời ra, chúng ta cái gì cũng đều làm không được, tôi thấy ngài cũng mệt mỏi, nếu không nên sớm một chút nghỉ ngơi đi, nói không chừng ngày mai sáng sớm bên kia đã trả lời chúng ta rồi thì sao?"
Lăng Tuyết cả thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, gật đầu nói: "Hiện tại cũng chỉ có thể như vậy."
"Ngài nghỉ ngơi sớm một chút, chúng tôi lui xuống trước đây." Tần Tuệ mang người giúp việc lui ra.
Lăng Tuyết cũng xác thực mệt mỏi, tắm rửa xong liền nằm xuống, nhưng là lăn lộn khó ngủ, không thể chìm vào giấc ngủ.
...
Tần Tuệ mới vừa rồi còn an ủi Lăng Tuyết không cần quá lo lắng, nhưng mình lại thủy chung không yên lòng, chị ta lại bắt đầu không ngừng mà gọi hết những chỗ có thể nghĩ đến, điện thoại Lãnh Thanh Mặc cũng đã gọi mười mấy cuộc.
Nhưng mà vẫn như cũ đều bặc vô âm tín, Lãnh Thanh Mặc giống như đá chìm biển rộng một cái bọt sóng cũng chưa từng xuất hiện.
Trong lúc chị ta lòng nóng như lửa đốt, màn hình điện thoại di động đột nhiên sáng, lại là Lãnh Thanh Mặc gọi video call!
Đè nén trong lòng tràn đầy hưng phấn, Tần Tuệ tay run run nhận cuộc gọi.
Trong video, Lãnh Thanh Mặc giống như đang ở trong phòng một khách sạn, anh ta cũng không phải có tâm tình nôn nóng như chị ta, chỉ là bình tĩnh dùng thủ ngữ hỏi: "Có việc gì vậy?"
"Lãnh tiên sinh, nhìn thấy ngài thật là quá tốt." Tần Tuệ mừng rỡ như điên, "chúng tôi liên tục liên lạc không được với ngài, còn tưởng rằng ngài gặp chuyện gì rồi, lo lắng sắp chết rồi."
"Tôi không sao." Lãnh Thanh Mặc lạnh lùng nói, "Sao chị lại gấp như thế, có việc gì sao?"
"A, là nhị tiểu thư đã về!" Tần Tuệ vội vàng nói một, "Ngài hiện tại đang ở đâu? Cô ấy cũng rất lo lắng ngài!"
"Tôi đang xử lý một ít chuyện, không có phương tiện liên lạc với các người." Lãnh Thanh Mặc dùng thủ ngữ nói, "Nhưng mà bây giờ đã có manh mối, nếu Lăng Tuyết đã trở về, vậy tôi ngày mai sẽ có thể lên đường về Hải Thành."
Tần Tuệ vừa nghe xong cái này cực kỳ cao hứng, gật đầu liên tục nói: "Được được được, xíu nữa sẽ nói cho Lăng tiểu thư tin này!"
"Lăng Tuyết có chuyện gì hay không?" Lãnh Thanh Mặc lạnh nhạt hỏi, trên mặt vẫn lãnh đạm như cũ.
"Có!" Tần Tuệ đuổi vội vàng nói, "Có một chuyện quan trọng... Nhưng mà tôi không biết nên nói như thế nào."
"Có chuyện gì chị cứ việc nói thẳng, không cần nói một nữa" Lãnh Thanh Mặc có chút ít không kiên nhẫn, "sóng điện thoại ở đây không tốt, tôi thật vất vả mới kết nối được, đợi lát nữa có khả năng sẽ bị văn ra."
Tần Tuệ do dự một chút, nói ra: "Lăng tiểu thư là tối hôm nay mới trở về, lúc trở về tôi nhìn thấy sắc mặt cô ấy không được tốt lắm, giống như bị ngã bệnh vậy. Tôi giúp cô ấy chuẩn bị bữa ăn khuya, tổ yến, tôm sủi cảo các loại, nhưng mà cô ấy giống như... Nói như thế nào đây, cô ấy ngửi thấy mùi tôm sủi cảo liền ói ra. Tôi hỏi cô ấy có phải là không thoải mái hay không, nhưng là cô ấy lại nói là bình thường, vài ngày nay mới ngửi thấy một chút mùi thì muốn ói. Tôi nhớ trước kia Thiếu phu nhân lúc mang thai cũng giống như cô ấy vậy, cho nên tôi đang suy nghĩ..."
Lãnh Thanh Mặc sắc mặt ảm đạm, trầm mặc rất lâu cũng không nói gì.
Tần Tuệ dè dặt hỏi: "Lãnh tiên sinh, tôi bây giờ nên làm gì? Vừa rồi gọi Bác sĩ Trung Y lại đây, nhưng là cô Lăng bởi vì lo lắng cho anh, cuối cùng cũng không có làm kiểm tra, anh nói tôi hiện tại nên xử lý việc này như thế nào? Có muốn đưa cô ấy đi kiểm tra một chútv hay không?"
Lãnh Thanh Mặc trầm lặng yên rất lâu, cuối cùng bất đắc dĩ nói ra: "Lúc này, cô ấy thật rất không thích hợp có con với Thân Đồ Dạ..."
Nói đến đây, điện thoại đột nhiên mất sóng, Tần Tuệ gọi lại, nhưng mà gọi vài lần cũng không gọi được.
Tần Tuệ không biết nên làm sao bây giờ, Lãnh Thanh Mặc cũng không có nói rõ ràng cho chị ta biết nên làm gì, nhưng mà, anh ta vừa rồi nói câu nói kia có phải đã đại biểu ý kiến không?
Anh ta nói lúc này, Lăng Tuyết không thích hợp mang thai con của Thân Đồ Dạ, như vậy, nếu như cô ấy thật sự có thai, đứa bé này cũng không thể lưu lại.
Cô ấy cuối cùng là có thai không vậy? Cái này phải chờ kiểm chứng.
Hiện tại việc cấp bách là cần biết rõ cô ấy có phải là thật mang thai hay không, hơn nữa còn không thể để cho cô ấy biết rõ.
Cái này cũng không phải là việc khó gì, xét nghiệm máu một cái là được .
Nếu anh Lãnh hiện tại đã liên lạc về, hơn nữa còn bình an vô sự, như vậy hiện tại việc cần làm là xử lý tốt việc của Lăng Tuyết, nhất định phải phải xử lý nhanh một chút, nếu không đợi đến Thân Đồ Dạ biết rõ, việc này sẽ rất phiền toái .
Suy nghĩ một chút, Tần Tuệ trong lòng đã có kế hoạch...
Thân Đồ Dạ cùng Hoắc Phi Vân đi đến bệnh viện, gọi bác sĩ tới hỏi rõ tình huống.
Đây là bệnh viện của Hoắc gia, vì trị liệu Hoắc Vân Phong và Nhan Nhược Hi, bệnh viện đã đem bệnh nhân chuyển dời đến một bệnh viện khác, hiện tại toàn bộ bệnh viện cũng chỉ chữa cho Hoắc Vân Phong và Nhan Nhược Hi.
Bác sĩ chịu trách nhiệm đang báo cáo với Thân Đồ Dạ về tình hình bệnh tình của Hoắc Vân Phong và Nhan Nhược Hi, Hoắc Vân Phong bị tai nạn giao thông có chút nghiêm trọng, nhưng mà qua mười tiếng cấp cứu, đã vượt qua giai đoạn nguy hiểm, trước mắt đã ổn định.
Ngược lại Nhan Nhược Hi, lần trước sinh non làm cho bệnh tim tái phát, tình huống bây giờ rất nghiêm trọng, thật vất vả mới có một chút chuyển biến tốt đẹp, hiện tại lại bị kích thích, cả người thân thể hết sức yếu ớt, hiện tại đang ở phòng ICU**, nếu như lại có chuyện gì, lần sau nếu thật sự có việc như vậy thì cần phải thay tim.
** intensive care unit – phòng chăm sóc đặc biệt 24/24 cho bệnh nhân có nguy cơ tử vong cao
Thân Đồ Dạ nghe đến những lời này, sắc mặt thay đổi vô cùng tối tăm, cường thế ra lệnh: "Tôi mặc kệ các người dùng phương pháp gì, nhất định phải chữa lành cho cô ấy, tuyệt không thể để cho cô ấy có bất kỳ sơ xuất nào."
"Vâng vâng vâng"
[…] Kẻ Thù Bên Gối – Chương 224 […]
ReplyDelete