
Thân Đồ Dạ trong lòng mơ hồ có một loại cảm giác quái dị, liên can, không phân biệt được, giống như tất cả đều tiến đến cùng nhau, đây là một loại trùng hợp có người cố ý gây nên? Nếu như thật là có người cố ý, người kia phải là lên kế hoạch bao lâu, muốn đánh gục bao nhiêu vốn gốc? Bất quá muốn đối phó với anh, giống như phải có chút ít vốn gốc .
Nhưng mà hiện ở không cần thiết, cũng không muốn tìm tòi nghiên cứu chút chuyện này, vì kế này cũng chỉ giải quyết được vấn đề trước mắt đã.
"Thân Đồ, anh đang suy nghĩ gì đấy?" Gặp Thân Đồ Dạ nhíu mày trầm tư, Hoắc Phi Vân hỏi, "Anh biết Lãnh gia này sao?"
Thân Đồ Dạ nhàn nhạt nói: "Có biết hay không đều không có vấn đề gì, việc này tôi sẽ giúp các người đi điều tra rõ ràng. Vô luận nó có phải là hay không nhằm về tôi, nếu đã ra tay thì sẽ không đứng nhìn mặc kệ như vậy, dù sao nguyên nhân gây ra ở tôi, tôi sẽ không từ chối. Tập đoàn Hoắc gia trước hết sẽ do cô gách trách nhiệm nặng nề này, trước khi anh cô xuất viện, tốt nhất cô nên nhìn chằm chằm. Không có chuyện khác, tôi đi trước đây."
"Anh cứ như vậy đi?" Hoắc Phi Vân vội vàng "Anh không chờ thêm một lát sao?"
"Việc này đều xử lý được không sai biệt lắm, nên điều tra cũng dặn dò đi xuống, tôi trở về chờ kết quả là được rồi" Thân Đồ Dạ đương nhiên nói.
"Vậy anh không đi thăm chị dâu tôi sao?"
Hoắc Phi Vân nói xong câu đó liền hối hận, quả nhiên, Thân Đồ Dạ dừng bước.
"Cũng đúng, là nên đi xem cô ấy một chút."
Cũng chỉ có Nhan Nhược Hi mới có thể làm cho Thân Đồ Dạ hồi tâm chuyển ý, anh xoay người đi đến phòng bệnh của Nhan Nhược Hi.
Hoắc Phi Vân trong lòng khổ sở, vốn chỉ là nghĩ tìm một cái cớ để anh ở lại thêm, hiện tại người đã ở lại, chỉ là tâm cùng người đều không ở trên người cô, cô chẳng qua là một vai phụ mà thôi.
Bất quá dạng này cũng tốt, ít nhất không có tiện nghi cho Lăng Tuyết, huống chi, Thân Đồ Dạ cùng Nhan Nhược Hi cũng sẽ không thật sự cùng một chỗ, dù sao Nhan Nhược Hi đã có anh của cô.
...
Thân Đồ Dạ đi đến phòng bệnh, nhìn thấy Nhan Nhược Hi suy yếu, sắc mặt tái nhợt không có chút huyết sắc nào, yên tĩnh đang ngủ say, giống như công chúa trong chuyện cổ tích, nhu nhược bất lực, làm cho người ta thương yêu.
Thân Đồ Dạ đứng ở bên giường, lẳng lặng ngắm nhìn Nhan Nhược Hi, trong lòng cảm khái ngàn vạn...
Nhớ tới lần đầu tiên nhìn thấy Nhan Nhược Hi, anh mười sáu tuổi, cô mười ba tuổi, khi đó cô đã trổ mã thành một cô gái duyên dáng yêu kiều, một thiếu nữ thuần khiết, còn có một loại khí chất đặc biệt cao quý thánh khiết.
Thời thanh xuân niên thiếu nảy mầm, Thân Đồ Dạ đối Nhan Nhược Hi sinh ra một loại đặc biệt tình cảm.
Bởi vì cha của Nhan Nhược Hi từ lúc còn trẻ đã làm việc cho nhà Thân Đồ, một năm kia, mẹ của Nhan Nhược Hi rời nhà trốn đi, cha cô đã thuyết phục được ba của Thân Đồ Dạ đồng ý dưới tình huống đó, đem Nhan Nhược Hi gửi nuôi ở nhà Thân Đồ.
Thân Đồ Dạ cùng Nhan Nhược Hi cùng nhau đi học, cùng nhau về nhà, hai người sớm chiều chung đụng, tình cảm rất tốt.
Hai năm năm sau đó, một ngày ngoài ý muốn, ba của Nhan Nhược Hi bởi vì cứu Thân Đồ Dạ mà chết, Thân Đồ Dạ đối Nhan Nhược Hi không chỉ là thương yêu, còn có nhiều hơn một phần áy náy.
Thân Đồ Dạ vừa coi cô như em gái, lại coi cô như người thân, đối với cô vô cùng che chở, Nhan Nhược Hi cũng coi anh là sinh mệnh, người thân duy nhất, cô có một loại ỷ lại đặc biệt.
Bọn họ từng có quá rất nhiều thệ ước, thề tương lai sẽ vĩnh viễn cùng một chỗ, nhưng mà Thân Đồ Dạ về sau bởi vì sự nghiệp rời nhà phát triển, nhoáng một cái liền đi 6 năm, Nhan Nhược Hi thất vọng và bất lực, vào lúc này gặp được Hoắc Vân Phong ấm áp.
Hoắc Vân Phong so với Thân Đồ Dạ càng thêm dịu dàng kiên nhẫn, Nhan Nhược Hi từ nhỏ đã thiếu hụt tình thương, thiếu hụt cảm giác an toàn, không thể đợi chờ Thân Đồ Dạ như gần như xa, vì vậy lựa chọn cùng Hoắc Vân Phong.
Thân Đồ Dạ biết được tin tức này, lập tức buông tay tất cả mọi việc, thử níu kéo cô, có thể khi đó cô và Hoắc Vân Phong đã phát sinh quan hệ nam nữ.
Thân Đồ Dạ đã từng thống khổ giãy giụa, đã từng hối hận qua, đã từng nghĩ biện pháp muốn đem Nhan Nhược Hi đoạt lại, nhưng Nhan Nhược Hi rất kiên định, anh cuối cùng vẫn buông tay thành toàn cho cô.
Nhưng trong lòng anh chưa bao giờ buông ra, trong lòng vẫn hy vọng còn có may mắn, hy vọng một ngày kia cô có thể quay đầu lại tìm anh.
Thậm chí lúc mới bắt đầu cùng Cung Thiên Long công bố hôn nhân cũng là bởi vì giận dỗi với cô, cho nên về sau gặp được Lăng Tuyết, anh mới thật sự thu tâm...
Trong khoảng thời gian này, tình cảm của anh với Lăng Tuyết đã rất ổn định, anh rõ ràng biết rõ, người anh yêu là Lăng Tuyết, nhưng vẫn còn quan tâm và thương tiếc với Nhan Nhược Hi, anh vẫn như cũ không bỏ được.
Giờ phút này, nhìn thấy Nhan Nhược Hi bị bệnh đến vô lực, Thân Đồ Dạ đau lòng cực kỳ, anh rõ ràng nhớ kỹ trước lúc ba Nhan Nhược Hi qua đời, khi đó cầm lấy tay anh, trong mắt vô cùng tuyệt vọng và bi thương, muốn anh chăm sóc tốt cho Nhan Nhược Hi, chăm sóc cô một đời một kiếp.
Thân Đồ Dạ đồng ý, cho nên từ nhỏ cho dù đầu rơi máu chảy cũng không để cho người khác bắt nạt cô, cho nên về sau nhịn đau cũng nguyện ý buông tay để cô đi tìm hạnh phúc của riêng mình...
Nhưng bây giờ thì sao? Hiện tại cô nhu nhược nằm ở đó, cho dù hôn mê chân mày vẫn còn nhíu lại!
Sức khỏe của Nhan Nhược Hi từ nhỏ đã không tốt, bị bệnh tim bẩm sinh cơ thể vô cùng yếu vì nhiều bệnh. Cô điềm đạm đáng yêu như vậy nên cần phải bảo vệ, cô không giống như phụ nữ bên cạnh Thân Đồ Dạ người nào cũng kiên cường, không giống Thân Đồ Phong Hoa, Hoắc Phi Vân, cũng không giống Lăng Tuyết, Cung Thiên Long, không giống các cô có thể dựa vào năng lực của chính mình để có cuộc sống thuận lợi, cô dường như trời sinh ra là để người thương yêu .
Thân Đồ Dạ lại đột nhiên nghĩ đến Lăng Tuyết, người kia mới cùng anh giận dỗi - -
Có lẽ cũng là bởi vì cô quá mức ưu tú , việc gì cũng đều tự lập tự mình cố gắng, cho nên anh ở bên cạnh cô mới không có cảm giác bảo vệ, yêu thương?
Thân Đồ Dạ yên lặng nhìn Nhan Nhược Hi hôn mê, trong lòng cảm khái ngàn vạn...
Lăng Tuyết chưa ngủ, vừa lo lắng an toàn cho Lãnh Thanh Mặc, vừa muốn biết hành tung của Thân Đồ Dạ, nghĩ tới anh bây giờ đang ở nơi nào, nghĩ tới anh đang bảo vệ ở một phụ nữ khác bên cạnh, nghĩ tới sức khở của mình với các loại khó chịu mà anh lại không ở bên cạnh!
Cho tới nay, tình yêu đối với Lăng Tuyết rất thuần túy, yêu hoặc là không yêu, trắng đen rõ ràng, không xen lẫn bất luận việc gì hoặc người nào. Vì Thân Đồ Dạ, cô có thể trở mặt với Lăng Ngạo người cùng cô lớn lên từ nhỏ, cô có thể cùng Hàn Vũ Thần giữ một khoảng cách...
Nhưng mà anh thì sao? anh luôn miệng nói yêu, trong lòng lại thủy chung chứa một phụ nữ khác, chỉ cần người kia gọi một tiếng, anh lập tức bỏ xuống tất cả đi chăm sóc cô ta, thậm chí là bỏ cô không quan tâm ngó ngàng!
Dạng đàn ông này thật đáng giá để phó thác cả đời sao?
Dạng này tình yêu này không cần cũng được!
...
Thân Đồ Dạ ở trong phòng bệnh ngây người một lúc lâu, ngồi ở bên giường, nắm tay Nhan Nhược Hi, lẳng lặng ở bên cạnh cô, như lúc trước ở trong phòng của cô vậy, biết rõ sắp rạng sáng, anh rất mệt mỏi, nằm ở bên giường Nhan Nhược Hi bệnh ngủ thật say.
Mới đó mà trời đã hơi sáng.
Không nhớ rõ đã ngủ bao lâu, Thân Đồ Dạ dường như cảm thấy có một đôi tay mềm mại nhỏ bé xoa xoa trên tóc của mình, ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn còn buồn ngủ nhìn thấy Nhan Nhược Hi khóc nức nỡ nhìn anh...
Nhan Nhược Hi cảm động đến lệ rơi đầy mặt, nhưng vẫn tươi cười.
Thân Đồ Dạ khẽ mỉm cười, ôn nhu xoa đầu cô: "Tỉnh !"
"Anh Thân Đồ..." Nhan Nhược Hi nghẹn ngào nói, "Em đã lâu không có gọi anh như vậy, đã lâu không có thức giấc nhìn thấy anh như bây giờ, đã lâu hảo lâu không có giống như bây giờ được anh bảo vệ..."
Thân Đồ Dạ nhịn không được trong lòng chua xót, đúng vậy, từ khi bắt đầu, quan hệ của hai người bọn họ biến thành như vậy? !
Lúc trước là mối tình đầu thề muốn cả đời cùng một chỗ, hai bên chăm sóc lẫn nhau, là khi nào thì bắt đầu thay đổi thành người xa lạ như thế? Là từ từng người lựa chọn một nửa kia cho mình sao, hay là từ khi đối mặt với nội tâm thất vọng?
Muốn duỗi tay lên mặt cô, thay cô xoa dịu đôi lông mày có vẻ u sầu, nhưng tay mới đưa ra một nửa, anh lại nghĩ tới dung nhan Lăng Tuyết, vì vậy đổi thành vỗ vỗ bả vai cô, cười nói: "Là anh quá bận rộn, mặc dù xảy ra rất nhiều việc, nhưng anh vẫn giống một anh trai chăm sóc cho em, anh đã đồng ý với chú, sẽ chăm sóc em cả đời mà!"
Nhan Nhược Hi cảm nhận được anh đang giữ khoảng cách, thất vọng mà lại thoải mái lập lại: "Đúng, như anh trai, như anh trai..."
Cô lập lại lời của Thân Đồ Dạ, đồng thời cũng là lần nữa khuyên bảo chính mình, cảm tình của Thân Đồ Dạ đối với mình đã thay đổi, trước kia cũng không phải là tình yêu, cô cố gắng thuyết phục chính mình không cần nghĩ ngợi lung tung, không cần lại làm cho phần tình cảm không phải là tình yêu thêm phức tạp.
Bầu không khí lập tức thay đổi thành sầu não, rõ ràng là gặp nhau ôn chuyện, lại dường như biến thành nói lời từ biệt.
"Em cảm giác như thế nào, tốt hơn một chút không?" Thân Đồ Dạ cố làm ra vẻ thoải mái hỏi.
"Rất nhiều ..." Nhan Nhược Hi chợt nhớ tới Hoắc Vân Phong, căng thẳng hỏi, "Vân Phong hiện tại như thế nào, em ngày hôm qua giống như nghe bọn họ nói tình hình của anh ấy rất tệ..."
"Yên tâm đi, hắn không có việc gì." Thân Đồ Dạ nói, "Anh ngày hôm qua đã hỏi qua bác sĩ, bác sĩ nói Hoắc Vân Phong đã vượt qua giai đoạn nguy hiểm, sức khỏe đều đã ổn định. Ngược lại em, bệnh tình so với hắn thì nghiêm trọng hơn nhiều, không thể gấp không thể mệt mỏi, em nhất định phải chăm sóc tốt cho mình trước!"
"Anh ấy không có việc gì thì tốt rồi."
Nhan Nhược Hi thở phào nhẹ nhõm, "Em sống với bệnh mà. Từ nhỏ đến lớn, bệnh này liên tục quấy nhiễu em, còn làm em mất đi em bé, mất đi quyền làm mẹ, em nghĩ nó sẽ phải quấy nhiễu cả đời sao? Giống như vĩnh viễn cũng khó có khả năng thoát khỏi..."
"Em không nên bi quan như vậy."
Thân Đồ Dạ trấn an nói, "Anh đã hỏi bác sĩ, bác sĩ nói em hiện tại không có việc gì, chỉ cần đem bệnh tình ổn định liền tốt lắm, chỉ không nên chịu kích thích, cũng sẽ không lại xảy ra chuyện gì. Nếu như xác thực về nếu muốn thì có thể làm phẫu thuật thay tim."
"Phẫu thuật thay tim..." Nhan Nhược Hi nghe được cái này, bỗng chốc liền sửng sốt, "Kỳ thật trước kia bác sĩ cũng đã nói với em chuyện này, nhưng mà tìm đâu ra trái tim thích hợp? Nào có như vậy dễ dàng? Nói sau, đổi một trái tim, em vẫn còn nguyên em sao?"
Thân Đồ Dạ nghe nói như thế liền cười: "Em nha, sao vẫn ngốc như trước đây vậy! Phẫu thuật thay tim chẳng qua là đổi một bộ phận mà thôi, cái này là bảo đảm cho em khỏe mạnh, như thế nào không phải là em?"
Nhan Nhược Hi trầm mặc, tâm sự nặng nề.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Hix, mấy chương này không muốn edit miếng nào...toàn mấy chuyện linh tinh dài dòng....mệt thiệt, có cái gì thêm động lực không mọi người????
[…] Kẻ Thù Bên Gối – Chương 226 […]
ReplyDelete