Kẻ Thù Bên Gối - Chương 230

1001-y-tuong-tan-dung-hu-mut-cu-lam-lo-hoa-chau-cay-sieu-xinh_32f47edf30.jpg (600×899)

Lăng Tuyết nhìn sắc mặt anh ta thay đổi ngưng trọng như thế, tâm có chút bất an: "Làm sao vậy?"

Thân Đồ Dạ híp mắt, tĩnh mịch nhìn chằm chằm anh ta.

Tần Tuệ ở bên cạnh thấp thỏm lo âu, rất sợ Lãnh Thanh Mặc nói lời lòi đuôi.

Lãnh Thanh Mặc giống như với phán đoán kết quả của mình có chút không dám tin, dời đi tay, lại lần nữa dò tìm, lần này, chân mày nhíu chặt hơn.

Một lát sau, anh ta cuối cùng đem tay bỏ xuống, giương mắt, dùng thủ ngữ hỏi Lăng Tuyết: "Em đã đi bệnh viện kiểm tra chưa?"

"Em..."

"Đã kiểm tra" Tần Tuệ đoạt lấy lời của Lăng Tuyết "Sáng sớm hôm nay tôi đã cùng nhị tiểu thư đi bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói, nhị tiểu thư bị tràng vị dẫn tới vấn đề này!"

Tần Tuệ nói như thế là đang ám chỉ Lãnh Thanh Mặc, chị ta biết rõ Lãnh Thanh Mặc y thuật cao siêu, bắt mạch liền có thể biết Lăng Tuyết đang mang thai, chị ta sợ anh ta nói lộ ra miệng, cho nên vội vàng ám hiệu như vậy, hy vọng anh ta có thể nghe hiểu được ý tứ trong lời nói của chị ta.

Tâm tư chị ta liên tục căng thẳng, bởi vì đôi mắt của Thân Đồ Dạ giống như đôi mắt chim ưng sắc bén, bén nhọn nhìn chằm chằm Lãnh Thanh Mặc, Tần Tuệ trong lòng thấp thỏm lo âu, không biết rõ Thân Đồ Dạ có phải biết rõ những thứ kia hay không?

Lãnh Thanh Mặc buông tay ra, phẫn nộ vỗ một cái lên bàn, dùng thủ ngữ trách mắng: "Hồ nháo, bác sĩ kia là kiểm tra như thế nào? Rõ ràng là đang mang thai cũng không biết, còn nói là bị tràng vị? ? ?"

Câu này vừa nói ra, tất cả mọi người ngơ ngẩn .

Tần Tuệ ngây ra như phỗng giật mình ở tại chỗ, trái tim đều nhanh muốn nhảy ra ngoài, Lãnh tiên sinh sao có thể nói ra như vậy? Chị ta đã ám hiệu, anh ta không có lý do nghe không hiểu a, anh ta vạch trần như vậy, cái kia có thể kết thúc như thế nào?

Lăng Tuyết chấn kinh đến trợn mắt há hốc mồm, đôi mắt mở to, đứng im nhìn Lãnh Thanh Mặc: "Anh, anh nói cái gì?"

Cô cho là mình nhìn lầm, hay là đọc sai thủ ngữ, cô sao có thể mang ... Mang thai?

Cô hoàn toàn không có có chuẩn bị tâm lý, một chút cũng không có.

Thân Đồ Dạ khẽ nhíu mày, trong mắt có rất nhiều đề phòng và âm trầm, nghiêm túc truy vấn: "Lãnh Thanh Mặc, ngươi là nói Lăng Tuyết mang thai ? ? tôi không nhìn lầm đúng không?"

"Tiểu Tuyết mang thai" Lãnh Thanh Mặc chuyển mắt nhìn Thân Đồ Dạ, nghiêm túc nói, "Tôi rất tự tin với chuẩn đoán của mình, sẽ không thể nào phạm sai lầm ."

"Nhưng mà..." Lăng Tuyết sợ "Sáng sớm hôm nay em đi bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói em chỉ là bị tràng vị, em khi đó còn thử máu, bọn họ cũng không có nói em mang thai."

"Bọn họ tính sai" Lãnh Thanh Mặc nhíu lại mi, tức giận chất vấn Tần Tuệ, "Chỉ có việc nhỏ như vậy cũng có thể tính sai, là ở bệnh viện nào kiểm tra ?"

"Vâng, là ở bệnh viện tuệ viên của chúng ta kiểm tra " Tần Tuệ căng thẳng nói năng lộn xộn, "Tôi, tôi cũng không biết tại sao có thể như vậy, khả năng là do bác sĩ lơ là sơ suất đi..."

Trán chị ta đổ mồ hôi, nhịp tim đều muốn nhảy ra ngoài, đầu óc rối một nùi, chị ta đang suy nghĩ, đêm hôm đó nói chuyện video với Lãnh tiên sinh, Lãnh tiên sinh nói câu cuối cùng kia đến cùng là có ý gì? Chẳng lẽ là chị ta hiểu lầm ?

‘’Cái này rất kỳ quái" Thân Đồ Dạ u lãnh nhìn chằm chằm Tần Tuệ, "Bệnh viện này chỉ làm kiểm tra thông thường như thế không thể nào phạm sai lầm mới đúng, huống chi còn là bệnh viện của gia tộc chúng ta, đối với chúng ta chẳng phải là kiểm tra cẩn thận hơn sao? Thật sự chỉ là nhất thời lơ là sơ suất?"

"Tôi..." Tần Tuệ căng thẳng được nói không ra lời.

"Thanh Mặc, có phải là anh tính sai hay không?" Lăng Tuyết nhẹ giọng hỏi, "Chỉ bắt mạch thật sự có thể đủ xác định việc mang thai sao? Nếu không chúng ta lại đi bệnh viện kiểm tra một lần đi."

Cô chưa thử kiểm tra qua bác sĩ trung y như thế này, cũng không quá tin tưởng Tần Tuệ có âm mưu hại cô, không phải là bởi vì tin tưởng nhân phẩm Tần Tuệ, chẳng qua là cảm thấy Tần Tuệ hoàn toàn không cần thiết làm như thế, trước kia Tần Tuệ đối địch với cô là vì cô phải rời khỏi Cung gia, nhưng mà bây giờ cô không phải đang ở Cung gia sao?

Hơn nữa chị ta nếu quả thật âm mưu con của Thân Đồ Dạ, không phải là đối Cung gia còn có hại sao?

Tần Tuệ không có lý do gì hại cô a.

"Đúng đúng đúng, vẫn là lại kiểm tra một lần đi." Tần Tuệ liên tục nói vào.

"Là tính sai hay là có người có âm mưu, điều tra một chút liền biết !" Thân Đồ Dạ lạnh lùng trừng Tần Tuệ một cái, quyết đoán mệnh lệnh, "Đi tra một chút bác sĩ chịu trách nhiệm xét nghiệm kiểm tra là ai, khống chế lại, tôi muốn đích thân thẩm vấn."

"Vâng" Cố Huy ngay lập tức đi xử lý.

Nghe được câu này, Tần Tuệ lại bị hù dọa chân nhuyễn, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy...

Lăng Tuyết thấy biểu hiện này của chị ta, trong lòng mơ hồ bất an, thật chẳng lẽ là chị ta trong bóng tối giở trò quỷ?

"Chị có thể nói ra sự thật đi." Lãnh Thanh Mặc bén nhọn nhìn chằm chằm Tần Tuệ, dùng thủ ngữ nói, "Nhìn phản ứng này của chị, việc này với chị trốn không được quan hệ."

"Lãnh tiên sinh, tôi..."

Tần Tuệ khóc không ra nước mắt, không có nghĩ đến lúc này người hủy đi chị ta lại là Lãnh Thanh Mặc, trước kia vô luận gặp phải việc gì, đều có Lãnh Thanh Mặc, người cường đại này có thể dựa vào chống đỡ, hiện tại cái chỗ dựa vững chắc này đều đang nhìn chị ta chằm chằm, chị ta lập tức cảm thấy trời sắp sụp đổ rồi.

"Còn không mau khai ra!" Thân Đồ Dạ tất nhiên gầm lên, mang giọng nói uy Nghiem làm kinh sợ lòng người.

Tần Tuệ bị hù dọa sợ run cả người, phịch một tiếng quỳ xuống đất, thất kinh khóc kêu: "Thân Đồ tiên sinh, Lãnh tiên sinh, nhị tiểu thư, là tôi nhất thời hồ đồ, đã làm sai chuyện, các người bỏ qua cho tôi đi!"

Nghe được câu này, Lăng Tuyết từ trong lòng cảm thấy cực độ thất vọng, cô thật sự là không nghĩ tới, trải qua nhiều chuyện như thế, Tần Tuệ vẫn còn làm ra việc hồ đồ này, hơn nữa cô hiện tại cũng đã trở lại Cung gia, chuyện gì đều lấy Cung gia là chính, cô nghĩ không ra Tần Tuệ tại sao phải như thế làm?

Lãnh Thanh Mặc lông mày vắt thành một cục, vô pháp lý giải chất vấn: "Chị tại sao phải như thế làm?"

Tần Tuệ chỉ biết là khóc, một câu nói đều nói không nên lời.

Thân Đồ Dạ bén nhọn gầm lên: "Thành thật khai báo rõ ràng, có lẽ ta còn có thể để lại một cái mạng chó cho ngươi, nói cách khác, hậu quả ngươi là biết rõ ..."

"Tôi, tôi..."

Tần Tuệ "Tôi" nửa ngày, cũng nói không nói nên lời cái vế sau.

Thực ra lúc trước chị ta đem việc này bẩm báo cho Lãnh Thanh Mặc, cũng không có nghĩ tới muốn thương tổn đứa nhỏ của Lăng Tuyết, chỉ là chị ta cảm thấy, việc quan trọng như như đều phải theo thói quen bẩm báo Lãnh Thanh Mặc một tiếng, khi đó Lãnh Thanh Mặc cuối cùng nói một câu nói "lúc này, Lăng Tuyết xác thực không quá thích hợp có con với Thân Đồ Dạ..."

Cho nên, đứa bé này là không nên lưu lại, cho nên chị ta mới có thể liên tiếp có những hành động cùng hành vi như thế, kỳ thật, nguyên nhân của việc này chị ta căn bản cũng không có nghĩ sâu qua.

Cho tới nay, chị ta đều là bắt chước Lãnh Thanh Mặc theo mà làm, Lãnh Thanh Mặc nói cái gì, chị ta đều cảm thấy là đúng, chị ta cũng đã dưỡng thành một loại thói quen, không cần nghĩ nhiều, chỉ cần Lãnh Thanh Mặc nói lời nói chính là thiên lý, chị ta chỉ cần chiếu theo làm là được .

Bởi vì qua nhiều năm như vậy, Lãnh Thanh Mặc giống như thần tượng chống đỡ Cung gia, trước đến giờ cũng không có xảy ra qua bất cứ vấn đề gì, bởi vì có anh ta bảo vệ, Cung gia mới có thể vượt nhiều cửa ải khó như vậy, Lãnh Thanh Mặc đã trở thành tín ngưỡng của người nhà họ Cung, cũng là thần trong lòng Tần Tuệ.

Lời nói của Thần, còn cần lo lắng nguyên nhân là gì mục đích là gì? Không cần!

Cho nên, khi Tần Tuệ nghe được Lãnh Thanh Mặc nói câu nói kia, cứ dựa theo " ý tứ của anh ta " mà làm theo.

Nhưng mà bây giờ, chị ta đương nhiên không dám ở trước mặt Thân Đồ Dạ cùng Lăng Tuyết nói đến việc, bởi vì là chính mình hiểu lầm lời nói Lãnh Thanh Mặc mà làm ra việc sai lầm này, chị ta không thể kéo Lãnh Thanh Mặc xuống nước, nếu để cho Thân Đồ Dạ biết là chị ta hiểu lầm ý tứ Lãnh Thanh Mặc.

Làm như vậy, Thân Đồ Dạ nhất định sẽ không bỏ qua cho Lãnh Thanh Mặc, nếu như Lãnh Thanh Mặc xảy ra chuyện gì, Cung gia liền hết, chị ta cũng hết theo, vậy thì thật sự là trước cũng chết sau cũng chết, nếu đã như vậy, còn không bằng tự mình đeo cái nồi đen này.

Huống chi, lúc trước Lãnh Thanh Mặc đã uyển chuyển cảm thán một câu như vậy, cũng không có bất kỳ chỉ thị từ anh ta, là chính bản thân chị ta hiểu lầm ý tứ của những lời này, hoặc là Lãnh Thanh Mặc chỉ là nhất thời cảm khái mà thôi, anh ta căn bản trước đến giờ sẽ không có nghĩ tới muốn mưu hại đứa nhỏ trong bụng Lăng Tuyết.

Việc này mọi thứ đều là do chị ta sai, để một mình chị ta gánh chịu là được rồi...

Nghĩ tới đây, Tần Tuệ khóc nói: "Là tôi sai, là tôi sai, tôi cuối cùng cảm thấy, cun-g tiểu thư vừa mới trở lại Cung gia, hết thảy đều không ổn định, hiện đang phát sinh rất nhiều rất nhiều chuyện, tập đoàn cần phải có một người đến chống đỡ, nếu như vào lúc này, cung nhị tiểu thư mang thai, cái kia liền không có cách nào đi xử lý chuyện của tập đoàn, tập đoàn sẽ dễ dàng xảy ra vấn đề, tôi không hy vọng tập đoàn hủy hoại chỉ trong chốc lát, không hy vọng nên trăm năm cơ nghiệp mà Cung lão phu nhân lập ra cứ như vậy bị hủy diệt, cho nên tôi cảm thấy đứa bé này tạm thời không nên tới trên đời, tôi muốn giấu giếm chuyện này, nhưng mà tôi thật không có có nghĩ qua muốn hại đứa nhỏ của nhị tiểu thư, tôi chỉ muốn dấu diếm thôi, chờ nhị tiểu thư đem chuyện trước mắt toàn bộ xử lý tốt, lại nói cho nhị tiểu thư chuyện này..."

Nghe đến những lời này, Lãnh Thanh Mặc lại thất vọng, dùng thủ ngữ chỉ trích: "Chị còn dám nói dối? Còn dám nói chị không có tâm tư này, không muốn hại đứa bé trong bụng của cô ấy? Chị có biết hay không phụ nữ mang thai ở thời kỳ đầu không thể uống thuốc bậy được? Chị còn cho cô ấy uống mấy thứ thuộc trị bệnh bao tử kia, chút chuyện này sẽ ảnh hưởng đến thai nhi ! ! !"

Nhìn thấy Lãnh Thanh Mặc nói những câu này, Thân Đồ Dạ sắc mặt lập tức liền thay đổi: "Ngươi nói cái gì? Cô ấy uống chút ít thuốc sẽ ảnh hưởng thai nhi? Nói cách khác, hiện tại đứa bé trong bụng của cô ấy đã xảy ra vấn đề ? ? ?"

Lăng Tuyết bị Dạ dọa hỏng, kinh hoảng hỏi: "Không thể nào, Thanh Mặc, ý của anh là nói hiện tại đứa nhỏ trong bụng đã, đã không thể nhận sao?"

Lãnh Thanh Mặc nhíu lại mi, cặn kẽ giải thích: "Các người trước không nên gấp gáp, tôi chỉ biết là, Tần Tuệ lúc trước liên lạc với tôi nói đã cho em uống thuốc bao tử, dù sao uống mấy thuốc này khẳng định là không tốt với đứa bé, nhưng tôi còn chưa biết rõ em cụ thể đã uống những thứ thuốc gì, cũng không biết em đã uống mấy liều rồi, cho nên đến cùng có ảnh hưởng hay không, bây giờ nói không rõ ràng, cần phải làm qua vài lần xét nghiệm mới biết được, còn muốn nhìn một chút em đã uống những loại thuốc kia có thành phần là gì, làm một chút phân tích, mới biết được đến cùng có ảnh hưởng tới đứa bé hay. Nhưng mà bất kể như thế nào, uống thuốc là khẳng định đối với con không tốt, cho nên không thể uống nữa."

Lăng Tuyết dọa đến sắc mặt đều thay đổi, kích động chất vấn Tần Tuệ: "Chị tại sao phải hại tôi? Vì cái gì? ? Tôi cũng đã trở lại Cung gia, chị còn có cái gì không hài lòng ? ?"

1 comment: