Kẻ Thù Bên Gối - Chương 232

°‿✿⁀°•. Frogs °•.‿✿⁀°

Bác sĩ nói nửa ngày, Thân Đồ Dạ và Lăng Tuyết hoàn toàn không có nghe rõ.

"Cho nên bây giờ còn không thể xác định là có ảnh hưởng hay không?" Thân Đồ Dạ trực tiếp hỏi.

"Chỉ sợ là như vậy ..." Bác sĩ khó xử nói ra, "Tôi đề nghị là giữ lại cục cưng, làm tốt kiểm tra định kỳ, nếu như phát hiện cục cưng có dị thường, đúng lúc kết thúc ...."

" Tần Tuệ đáng chết!" Thân Đồ Dạ oán hận nói ra.

Bác sĩ giải đáp hết nghi hoặc trong lòng bọn họ, còn tự mình mang bọn họ đi đến phòng bệnh, để Lăng Tuyết nằm chờ kết quả kiểm tra.

...

Cùng lúc đó, bầu không khí ở Cung gia rất ngột ngạt.

Lãnh Thanh Mặc cho lui tất cả người giúp việc, chỉ để lại vài người rất trung thành ở bên người, còn cho người đóng tất cả cửa sổ, kéo rèm cửa sổ, trong phòng lập tức chuyển sang một mảnh mờ tối.

Tần Tuệ run run đụng đụng quỳ trước mặt anh, cúi đầu, hoảng sợ khóc ròng.

Lãnh Thanh Mặc cũng không nói gì, cứ như vậy lạnh lùng nhìn chằm chằm chị ta, chờ người giúp việc đưa tới báo cáo xét nghiệm liên quan, và bác sĩ với viện trưởng làm giả kết quả.

Đại khái trong một tiếng đồng hồ, khi thuộc hạ đưa ra báo cáo xét nghiệm, mà bọn họ cũng đồng thời mang về hai người liên quan kia, bác sĩ Lưu và viện trưởng Mã.

Hai người biết rõ việc đã bại lộ, trên đường tới đã bị hù dọa sắc mặt yếu ớt.

Nhưng mà lúc đến, bọn họ phát hiện bên trong chỉ có Lãnh Thanh Mặc và Tần Tuệ, mà không có Thân Đồ Dạ và Lăng Tuyết, bọn họ ngược lại thở phào nhẹ nhõm.

Đều là "người của mình", xem ra tình hình cũng không nghiêm trọng như trong tưởng tượng!

Lãnh Thanh Mặc hung hăng vỗ một cái lên bàn, hai người bị hù dọa sợ run cả người, cũng không dám nghĩ trong lòng còn có may mắn nữa, sợ hãi quỳ xuống: "Lãnh tiên sinh bớt giận..."

Lãnh Thanh Mặc dùng thủ ngữ nói vài câu, hai người đều nhìn không hiểu lắm, mặc dù không hiểu nhưng như cũ vẫn là không dám thở mạnh, thấp thỏm lo âu.

Người bên cạnh Lãnh Thanh Mặc phiên dịch lại ý tứ của Lãnh Thanh Mặc, chất vấn hỏi bọn họ: "Là ai sai các ngươi làm như thế?"

Hai người nhìn nhìn Tần Tuệ cũng không dám nói ra, Tần Tuệ vẫn như cũ cúi đầu, không nói lời nào.

"Nếu như còn không có nói, vậy tôi sẽ đem các ngươi giao cho Thân Đồ tiên sinh xử lý , tôi tin anh ta có rất nhiều biện pháp cho các người mở miệng." Lãnh Thanh Mặc sâu kín nói.

….người bên cạnh phiên dịch.

Hai người nhất thời bị dọa đến toàn thân run rẩy, vội vàng thẳng thắn nói: "Không liên quan đến chúng tôi, đều là... Đều là do quản gia kêu chúng tôi làm như thế, chúng tôi cũng không muốn, bệnh viện là dưới cờ của cung thị, chúng tôi thân bất do kỷ, chị ta nhất định sai chúng tôi phải làm như thế, chúng tôi cũng không có biện pháp..."

Bọn họ đem hết trách nhiệm đẩy lên người Tần Tuệ, nói mình thành người bị hại, nói dưới sự cưỡng chế của Tần Tuệ mới làm ra như vậy, một chữ cũng không nói khi đó bị "Dụ dỗ" .

Tần Tuệ một trận tuyệt vọng, chị ta cảm giác mình đã không có bất kỳ đường lui nào. Nhưng mà chị ta vẫn không lý giải, Lãnh Thanh Mặc khẳng định đã rất rõ ràng chuyện đã xảy ra, hiện tại cần gì phải thẩm tra hai người này nữa? Thật chẳng lẽ chỉ là làm dáng một chút cho Thân Đồ Dạ xem sao "Việc công chỉ nói lý, quyết không làm việc riêng" ?

Chị ta đoán đúng, Lãnh Thanh Mặc xác thực đi thẩm vấn nên tất cả trình tự, từng bước từng bước, một chút cũng không có lược bớt.

Anh ta giống như cảnh sát thẩm vấn phạm nhân vậy, chạy theo phương pháp tra hỏi, đến áp dụng quá trình, vô luận là thời gian hay là địa điểm, tất cả đều hỏi một lần. Không chỉ như thế, anh ta còn cho người ta ghi lại cuộc thẩm vấn bằng video, làm ghi chép cặn kẽ, đến cuối cùng còn để cho hai người bọn họ ký tên đồng ý.

Anh ta chính là vì cấp cho Thân Đồ Dạ một cái công đạo!

Làm xong tất cả trình tự, Lãnh Thanh Mặc cho thuộc hạ đem kia hai người nhốt lại, đồng thời lại đem tất cả chứng cớ đều đóng thành sách, chuẩn bị giao cho Thân Đồ Dạ.

Xong hết mọi việc, anh ta còn cho người ta tắt đi các máy quay, lần nữa cho lui tất cả mọi người, mở đèn lên, bên trong phòng cũng chỉ còn lại anh ta và Tần Tuệ.

Tần Tuệ vẫn kinh hoàng sợ hãi như cũ, trong lòng bất ổn, chị ta nhìn không hiểu, xem không hiểu trong lòng người đàn ông này đến cùng là đang suy nghĩ cái gì, lại không hiểu anh ta tại sao phải như thế làm? Cho dù cả nguyên nhân gây ra là do chị ta hiểu lầm ý tứ Lãnh Thanh Mặc, tự tiện chủ trương, hiện tại chuyện sai cũng đã đúc thành, như vậy nếu như chị ta không nhầm Lãnh Thanh Mặc đã hiểu rõ, anh ta cũng có thể sẽ giúp chị ta nói dối, giúp chị ta xử lý tốt chuyện này.

Nhưng mà anh ta không có, anh ta chẳng những không có vì chị ta mà che dấu yểm trợ, ngược lại lựa chọn ở trước mặt vạch trần!

Cần gì phải đem việc này làm cho phức tạp như thế, không chịu được như thế?

Toàn bộ Cung gia trên dưới, cả Thân Đồ Dạ, lại có không người nào không biết Tần Tuệ là người của Lãnh Thanh Mặc? Ở trong mắt mọi người, Tần Tuệ đã làm sai nhiều việc, lại không dính dáng gì đến Lãnh Thanh Mặc? Hôm nay mọi chuyện đã xảy ra, tất cả đều là nâng cục đá đập chính mình chân!

Bởi vì muốn có kết luận cấp Thân Đồ Dạ xem, mà bây giờ, trừ bọn họ ra bên ngoài lại không bất kỳ ai khác, Lãnh Thanh Mặc phải nói ra ý tứ của mình là gì!

Tần Tuệ chờ đợi Lãnh Thanh Mặc mở miệng, Lãnh Thanh Mặc lại cúi đầu cái gì cũng chưa nói, mà là đem tất cả tài liệu lại tỉ mỉ nhìn một lần, lúc này mới chậm rãi mở miệng nói: "Tần quản gia, chị thật sự là bị bà nội nuông chiều thành hư, một hai tự chủ trương, tôi đã nhắc nhở qua vô số lần, bảo chị không cần tự tiện làm chủ, bảo chị không nên thương tổn Lăng Tuyết, nhưng mà nhưng mà chị vẫn không vâng lời! Hiện tại xảy ra việc này, chị cho rằng tôi nên xử lý như thế nào? Chị cho rằng tôi xử lý chị muốn như thế nào, mới có thể cho Thân Đồ tiên sinh một câu trả hài lòng thuyết phục?"

Anh ta không tiếng động chất vấn nhưng lại mang cảm giác âm lãnh rùng mình.

Tần Tuệ cảm giác sợ nổi da gà, chị ta bỏ đi trong lòng một điểm mong đợi cuối cùng, không biết trả lời như thế nào.

Lãnh Thanh Mặc đứng dậy đi tới, dần dần tiến tới gần chị ta, kêu chị ta nhìn vào đôi mắt mình, dùng khẩu ngữ nói: "Trước kia chị tự tiện làm chủ, rất nhiều vấn đề, mỗi một lần đều là Thiên Long thay chị cầu tình, để tôi thây chị thu thập cục diện rối rắm, nhưng mà lần này, tôi cũng không giữ được chị! Chị hiện tại cứu tinh duy nhất là ai, trong lòng của chính chị phải rõ ràng nhất. Muốn duy trì cái mạng, chị phải tự mình đi cầu cô ấy!"

Nói xong câu đó, Lãnh Thanh Mặc xoay người đi khỏi, Tần Tuệ ngơ ngác một chút, trong đầu lóe qua thân ảnh Lăng Tuyết, trong lòng hết hy vọng, chị ta rất nhanh phục hồi tinh thần lại, cuống quít gọi lại Lãnh Thanh Mặc: "Lãnh tiên sinh!"

Lãnh Thanh Mặc dừng lại bước chân, quay đầu lại nhìn chị ta.

Tần Tuệ thấp thỏm lo âu hỏi: "Lãnh tiên sinh, tôi không hiểu ngày đó ngài nói lời nói đến cùng..."

Lời chị ta còn chưa dứt, liền bị Lãnh Thanh Mặc ra dấu tay cắt đứt .

Dưới ánh đèn, Lãnh Thanh Mặc mặt tỏ ra vô tình lạnh như băng, đôi mắt trong suốt lóe lên một tia rùng mình, anh ta dùng thủ ngữ từng chữ từng câu rõ ràng rành mạch nói cho Tần Tuệ: "Tự mình làm sai thì phải tự mình gánh chịu, không nên hy vọng còn có may mắn, muốn đẩy trách nhiệm lên người người khác! Ngày đó chị nói cho tôi biết, Lăng Tuyết có khả năng mang thai, tôi còn không kịp nói ra cái gì, hệ thống đã bị rớt mạng, không biết rõ chị là nghĩ như thế nào, thế nhưng làm ra loại chuyện đại nghịch bất đạo này!"

Nghe được câu này, Tần Tuệ cả người đều sửng sốt, kinh ngạc nhìn Lãnh Thanh Mặc, trong đầu lại vang vọng câu nói kia của anh ta - -

"Bây giờ, Lăng Tuyết thật không thích hợp có con với Thân Đồ Dạ..."

Chẳng lẽ là chị ta nhớ lầm sao, hay là chị ta nhìn lầm ? Lẽ nào Lãnh tiên sinh thật sự không có nói qua câu này?

Lãnh Thanh Mặc bắt lấy bả vai chị ta, để chị ta nhìn anh, dùng khẩu ngữ tiếp tục nói: "Tôi nói cho chị biết, chị chỉ là giấu giếm việc Lăng Tuyết mang thai, chị chỉ là nhắc nhở cô ấy uống thuốc bao tử, cho nên chị nên rõ ràng một điểm, từ đầu đến cuối, chị cũng không có cho cô ấy uống thuốc phá thai, càng không có muốn hại con của cô ấy, hiểu không? ! Tội của chị không đáng chết, nhiều nhất chính là tạm xử lý, đem chị đi đến một chỗ khác, qua một thời gian tôi có thể cho chị trở về . Nhưng mà, nếu như chị nhất định đem việc này làm cho phức tạp, như vậy, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng! ! !"

Tần Tuệ cuối cùng cũng hiểu ý của Lãnh Thanh Mặc, anh ta kỳ thật đang nhắc nhở chị ta, người duy nhất cứu tinh chính là Lăng Tuyết, chỉ cần cùng Lăng Tuyết van cầu, Lăng Tuyết sẽ nhất định buông tha chị ta!

Hơn nữa việc chị ta làm hiện tại hết thảy, mặc dù sẽ làm cho Thân Đồ Dạ phản cảm tức giận, nhưng còn không đến mức trừng phạt nghiêm trọng! Nhưng mà nếu như chị ta nói ra đêm hôm đó là Lãnh Thanh Mặc ám hiệu chị ta làm như thế, như vậy chị ta và Lãnh Thanh Mặc cũng khó trốn khỏi cái chết!

Một người nói vô tình, một người cố ý nghe, cái gì nhẹ cái gì nặng, vừa xem hiểu ngay!

Cuối cùng, Lãnh Thanh Mặc vẫn còn cho chị ta lại con đường lui. Nhưng mà chị ta vẫn không thể hiểu tại sao phải vạch trần chị ta? Làm như thế đến tột cùng là vì cái gì?

Nếu như Lãnh Thanh Mặc lựa chọn giấu giếm, lựa chọn thay chị ta che dấu, vậy thì bây giờ tất cả mọi việc đều sẽ không xảy ra! Đến lúc thích hợp chị ta lại tìm một cơ hội cho người ta hại Lăng Tuyết sinh non, thậm chí không cần phải làm bất luận cái gì cái khác lén lút, có lẽ có thể để đứa bé tự nhiên sinh non, như vậy chị ta có thể tiếp tục ở Cung gia, vì Cung gia tận lực.

Tần Tuệ suy đoán, khẳng định là Lãnh Thanh Mặc đột nhiên thay đổi chủ ý, nhưng mà nguyên nhân gì đã làm anh ta đột nhiên thay đổi chủ ý vậy?

Lãnh Thanh Mặc giống như nhìn thấu những câu hỏi trong lòng Tần Tuệ, lần nữa dùng khẩu ngữ nói với chị ta: "Chị đánh giá cao thủ đoạn của mình quá, đồng thời đánh giá thấp Thân Đồ Dạ quá. Cách của chị thật sự là quá vụng về, quá cấp thấp, nếu như tôi muộn một phút nói ra chân tướng, như vậy tôi có thể rất khẳng định nói cho chị biết, chúng ta sẽ phải nhận lấy hậu quả càng thêm nghiêm trọng! Cho đến lúc này, chị sẽ không vỏn vẹn chỉ là bị anh ta đạp một cước, đánh một cái, mạng của chị đã không còn! Mà tôi với Cung gia cũng sẽ đi theo chị cùng nhau xong đời, hiện tại chị hiểu không?"

Tần Tuệ cuối cùng đã rõ, thì ra tất cả cũng đã bị Thân Đồ Dạ biết rõ, Lãnh Thanh Mặc lựa chọn vào lúc mấu chốt đúng lúc chỉ ra chỗ sai, có thể đem hậu quả hạ thấp thấp nhất có thể.

Cho nên, kỳ thật Lãnh Thanh Mặc xác thực là làm ám hiệu, chỉ là đến cuối cùng dừng cương trước bờ vực, để cho chị ta làm kẻ chết thay?

Nhưng mà Tần Tuệ cũng không có chút oán hận Lãnh Thanh Mặc, ngược lại lại có thể hiểu, thay vì hai người cùng chết, còn muốn kéo theo gia tộc làm đệm lưng, còn không bằng để cho một người chịu trừng phạt thì tốt lắm.

Lãnh Thanh Mặc làm như thế là ở lấy đại cục làm trọng, anh ta không có sai!

Nghĩ tới đây, Tần Tuệ trọng trọng gật đầu: "Tôi đã hiểu rõ , Lãnh tiên sinh, ngài làm rất đúng, làm như thế là ở giảm bớt hậu quả, tự tôi làm, tự tôi sẽ gánh chịu đi!"

1 comment: