Kẻ Thù Bên Gối - Chương 256



"A? Cái này..."

Hàn Bắc và Ngũ Ca nhìn trộm mặt nhau, hai người đều cảm thấy rất không thể tưởng tượng nổi, Thân Đồ Dạ chủ động chào hỏi bọn họ cũng đã làm cho bọn họ thụ sủng nhược kinh, hiện tại còn nói muốn và bọn họ kết giao bạn bè, cái này là thật sao? Bọn họ không phải là đang nằm mơ đi?

Cái này chẳng hề khoa trương, người này có thân phận đặc biệt, còn ở trong hoàn cảnh vô và đặc biệt, xác thực sẽ cho rằng người khác so với mình cao cao tại thượng, có thể kết giao bạn bè loại này, bọn họ từ cảm giác là có phúc ba đời.

"Đương nhiên nguyện ý!" Vẫn là Ngũ Ca dẫn đầu trả lời, anh ấy gật đầu liên tục nói, "Anh là vị hôn phu của Tiểu Tuyết, về sau cũng sẽ là bạn bè của chúng tôi. Nhóm chúng tôi hy vọng anh đối xử tốt với con bé, nếu mà anh dám khi dễ nó, nhóm chúng tôi có thể không đáp ứng!"

Sau và, anh ấy lại ra sức lực bổ sung một câu nói: "Chẳng qua nếu như anh đối con bé tốt lời nói, chúng tôi cũng sẽ xem anh là anh em"

"Đúng đúng đúng, " hậu tri hậu giác Hàn Bắc gật đầu liên tục, lại giả bộ làm ra một bộ hung dữ nói, "Mặc dù địa vị của anh so với chúng ta cao, tiền tài quyền thế rất cường đại, nhưng mà nếu như anh bắt nạt Tiểu Tuyết, nhóm chúng tôi cũng sẽ và anh liều mạng ! Cho nên anh nên đối với cô ấy phải tốt a!"

Thân Đồ Dạ rất hiểu tâm tình của bọn họ, mặc dù anh liếc thấy bọn họ là ngoài mạnh trong yếu, nhưng anh vẫn là vừa cười vừa nói: "Yên tâm đi, tôi yêu thương cô ấy còn không kịp đó, sao có thể sẽ bắt nạt cô ấy được?"

"Được rồi được rồi, các anh còn chưa hiểu rõ em sao? Từ nhỏ đến lớn có ai dám khi dễ em? Đều là em bắt nạt người khác được hay không!" Lăng Tuyết cố làm ra vẻ thoải mái, nói sang chuyện khác, trong nháy mắt đã làm toàn bộ bầu không khí thay đổi dễ dàng hơn.

"Đi thôi, Viện trưởng Quách đang chờ nhóm chúng ta đó."

Lăng Tuyết nói một tiếng, đoàn người mới hướng sân nhỏ kia đi vào.

Hàn Bắc quay đầu lại nhìn nhìn, trong lòng có chút ít mơ hồ bất an.

"Các người đi qua đi, tôi hay là không đi. Tôi muốn đi tìm Hàn Giai, tôi lo lắng con bé lại bị ăn hiếp nữa..."

Ngũ Ca vỗ vỗ vai Hàn Bắc nói: "Hiện tại cậu đi tìm con bé cũng vô ích, tâm tư Hàn Giai đều đặt trên người Lăng Ngạo, cậu nói cái gì nó cũng sẽ không nghe. Có đôi khi, con người thật sự là không đụng tường thì không quay đầu, người khác nói đạo lý cũng không sẽ mặc kệ. Rất nhiều việc, cuối và vẫn cần nó tự mình trải nghiệm, tự mình bị thua thiệt, mới có thể phân biệt rõ thực hư, mới có thể biết ai là thật tâm ai là giả vờ."

"Ngũ ca nói đúng, anh xem vừa rồi em mặc dù biết không nên nói nhưng vẫn là nhịn không được khuyên một câu, cô ấy căn bản cũng nghe không lọt, anh hiện tại đuổi theo phỏng đoán cũng là không có ích lợi gì, vẫn là để Hàn Giai tự mình suy nghĩ cẩn thận đi. Khả năng thật sự như Ngũ ca nói, có một số việc cần cô ấy thật sựu bị thua thiệt, bị mắc lừa mới có thể rõ ràng được." Lăng Tuyết nói, "Chúng ta đều là người từng trải, ai lúc còn trẻ không phản nghịch? Chúng ta còn làm nhiều hơn thế nữa, còn không bằng để cô ấy tự mình hiểu ra!"

"Tôi chỉ là không biết rõ Lăng Ngạo vì cái gì đột nhiên phải làm như vậy. Nếu như hắn là thật tâm thích Hàn Giai, tôi ngược lại rất hy vọng tự mình có thể chúc phúc bọn họ... Thực ra, tôi cũng không muốn, hy vọng hắn không nên làm tổn thương đến Hàn Giai, nếu không tôi có thể sẽ không bỏ qua hắn!"

"Cái này là đúng! Các người không cần nói như thế, đi ăn cơm."

Thân Đồ Dạ cười cười, kéo Lăng Tuyết bước nhanh hướng sân nhỏ đi đến, Hàn Bắc theo ở phía sau, trong lòng vẫn như cũ mơ hồ bất an.

"Chao ôi, đích xác không được, đợi lát nữa tôi sẽ đi và cậu đi tìm bọn họ được không!" Ngũ Ca đích xác nhìn không được, nói, "Hiện tại chúng ta ăn cơm trước, viện trưởng Quách và bọn họ đều chuẩn bị cả một buổi chiều, nhiệt tình chân thành như thế cho bữa tối, chúng ta cũng không nên phụ phần tâm ý này của bọn họ. Lại nói, Lăng Ngạo đến tột và là muốn làm gì chúng ta cũng không biết. Hắn vừa rồi chỉ chớp mắt liền không gặp, chúng ta cho dù hiện tại đuổi theo cũng là tìm không thấy hắn, lui một vạn bước nói, cho dù tìm được hắn, chúng ta làm gì được đây? Còn không bằng ăn cơm ăn trước, để bọn họ có thời gian xoa dịu tâm tình, đến lúc đó lại gọi điện thoại hỏi một chút chẳng phải là tốt hơn?"

"Được rồi." Hàn Bắc gật gật đầu, đi theo Ngũ ca và nhau đuổi theo Thân Đồ Dạ và Lăng Tuyết.

Viện trưởng Quách và Giáo viên Phùng, bọn họ đã chuẩn bị bữa tối phong phú, bọn nhỏ líu ríu nói không ngừng, còn có người đang gõ bát đũa, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.

Viện trưởng Quách thấy Lăng Tuyết kéo tay một người đàn ông đi đến, trong lòng đại khái đã hiểu là thế nào, vội vàng chạy ra đón: "Tiểu Tuyết, vị này chính là vị hôn phu của con?"

"Đúng." Lăng Tuyết gật gật đầu, cười giới thiệu, "Mẹ Quách, anh ấy là vị hôn phu của con Thân Đồ Dạ!"

"Thân Đồ, vị này chính là người mà em thường xuyên nhắc tới viện trưởng Quách."

"Viện trưởng Quách, xin chào!" Thân Đồ Dạ chủ động hướng viện trưởng Quách vươn tay, "Tôi là Thân Đồ Dạ, nên sớm đến thăm hỏi bác!"

"Đều là người nhà, không cần phải khách khí." Viện trưởng Quách mỉm cười quan sát Thân Đồ Dạ, "Quả nhiên là tuấn tú lịch sự, ánh mắt Tiểu Tuyết không sai."

Viện trưởng Quách đã gặp qua Lãnh Thanh Mặc, gặp qua Hàn Vũ Thần, còn có Lăng Ngạo hiểu rõ như lòng bàn tay, trước kia cảm thấy người này có chút là người trong vạn người, không ai có thể so sánh, nhưng mà bây giờ nhìn thấy Thân Đồ Dạ, bà mới hiểu được Lăng Tuyết vì cái gì mà lựa chọn như thế.

Mặc dù nói những người đàn ông kia cũng đã đủ ưu tú, nhưng mà so với Thân Đồ Dạ, vẫn có chênh lệch nhất định.

Điều kiện khác đều không cần nói, bây giờ nhìn Thân Đồ Dạ và Lăng Tuyết đứng chung một chỗ đã cảm thấy bọn họ vô cùng xứng đôi, Lăng Tuyết kéo cánh tay Thân Đồ Dạ, trên mặt nở nụ cười ngọt ngào hạnh phúc, ánh mắt an bình trước đó chưa từng có, phần cảm giác này, viện trưởng Quách trước kia chưa từng thấy qua.

Chỉ có một lần này, là lần có một không hai! ! !

Tình yêu là vô cùng vi diệu, nó có thể làm cho người ta thây đổi từ trong ra ngoài, hiện tại Lăng Tuyết đang có loại biến hóa này, viện trưởng Quách tin tưởng, Lăng Tuyết và Thân Đồ Dạ là thật lòng yêu nhau, vậy là đủ!

"Mẹ Quách, ánh mắt của con vẫn luôn rất tốt đó" Lăng Tuyết có chút ít thẹn thùng, "Mẹ thích anh ấy không?"

"Mẹ có thích hay không không quan trọng, con thích là được" Viện trưởng Quách cười nói.

"Vậy cũng không được." Lăng Tuyết vội vàng nói, "Mẹ Quách chính là mẹ của con, con gái phải lập gia đình, nhất định phải phải lấy được công nhận của mẹ."

"Vậy nếu mẹ không công nhận cậu ta, con liền không gả ?" Viện trưởng Quách nói đùa với cô.

"Đương nhiên" Lăng Tuyết chém đinh chặt sắt nói, "Mẹ nếu mà không công nhận, con liền không gả."

"Vậy con cũng phải cẩn thận nịnh nọt viện trưởng Quách." Thân Đồ Dạ vung tay áo, chuẩn bị bộ dạng làm lớn, "Có cái gì không việc nặng cần con đi làm ? Viện trưởng Quách xin cứ việc phân phó."

"Cậu là nghiêm túc sao? Vậy tôi thật sự muốn phân phó a." Viện trưởng Quách cố làm ra vẻ nghiêm túc nói.

"Đương nhiên là nghiêm túc" Thân Đồ Dạ nghiêm trang nói, "Mẹ vợ phân phó con rể đi làm việc là đạo lý hiển nhiên, bác cứ phân phó, con nhất định làm theo."

"Được, rất tốt." Viện trưởng Quách gật gật đầu, chỉ bên cạnh mười ba bàn ăn có nhiều trẻ nhỏ đang vây quanh, "Vậy cậu chờ tụi nó ăn xong thì thu dọn bát đũa rửa đi."

"Ách. . . ."

Hàn Bắc, Ngũ Ca, còn có Lăng Tuyết đều sửng sốt, mọi người hiển nhiên không nghĩ tới viện trưởng Quách sẽ đưa ra yêu cầu này. Mặc dù không phải là việc nặng nhọc lắm, nhưng mà đối với Thân Đồ Dạ loại người cửu ngũ chí tôn, để anh đi làm mấy việc này có chút chuyện khó tránh không thể nói được.

Thân Đồ Dạ cũng có chút ngoài ý muốn, thậm chí có chút hoài nghi tai của chính mình, lớn như vậy, là người ra lệnh vài thập niên, vẫn chưa có người nào dám sai anh làm như vậy, kể cả Thân Đồ Phong Hoa! ! !

Nhưng mà bây giờ...

"Như thế nào? Không muốn?" Viện trưởng Quách có chút thất vọng, "Không muốn cũng được, không miễn cưỡng cậu."

"Sao có thể chứ." Thân Đồ Dạ cười, "Không phải là rửa chén thôi sao? chuyện nhỏ, con có cái gì không muốn ?"

"Thân Đồ Dạ, anh nói thật?"

Lăng Tuyết vô cùng khiếp sợ, từ lúc cô biết Thân Đồ Dạ tới giờ vĩnh viễn là người cao cao tại thượng, tay anh chính là dùng để chỉ huy thiên quân vạn mã, làm sao có thể sẽ rửa chén chứ? Bình thường anh uống nước cũng không có tự mình rót, hiện tại lại còn nói muốn rửa chén? Hơn nữa còn nhiều như thế! ! !

Mười ba bàn, hơn một trăm bộ bát đũa, cái này rửa trong bao lâu mới có thể xong a? Tay chắc sẽ bong một lớp da mất.

"Viện trưởng Quách, cái này..."

Hàn Bắc muốn hỏi thay Thân Đồ Dạ, Ngũ Ca ngăn cản anh ta, nhìn anh ta nháy mắt, ý bảo anh ta không cần nhiều lời.

"Đương nhiên là nghiêm túc, anh làm sao dám nói giỡn với viện trưởng Quách." Thân Đồ Dạ cười cười, bổ sung, ‘’Nhưng mà... con chưa có rửa chén bao giờ, nếu mà không cẩn thận ném vụn chén, bác cũng không nên trách con."

"Việc nhỏ, sao bác có thể trách con chứ?" Viện trưởng Quách mặt mày hớn hở, "Nhưng mà con thật sự suy nghĩ kỹ càng sao? cô nhi viện của chúng ta cũng không có máy rửa bát, đều là dùng tay rửa, tay con cao quý như vậy, vạn nhất làm bị thương làm sao bây giờ?"

"Tay mỗi người đều giống nhau, không tồn tại cái gì cao quý hay ti tiện "

Thân Đồ Dạ khẽ mỉm cười, nghiêng đầu nhìn bọn nhỏ thiên chân vô tà nói "Con mặc dù thành lập đơn vị từ thiện, cũng thường xuyên quyên tiền, nhưng còn không có tự mình làm việc thiện, hôm nay coi như là tự mình làm việc thiện một lần đi."

"Như thế mới đúng." Viện trưởng Quách cười gật đầu, "Bác, trước thay bọn nhỏ cảm ơn con, có thực mới vực được đạo, đến, nếm thử tay nghề của bác."

"Mọi người mau tới làm ăn đi." Giáo viên Phùng và giáo viên Hoàng và bọn họ cũng đi theo chào hỏi.

Mọi người vây quanh bàn tròn ngồi xuống, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.

"Ồ, Lăng Ngạo và Hàn Giai đâu?" Viện trưởng Quách lúc này mới phát hiện bọn họ không có ở đây, "Bọn họ còn ở trên xe à?"

"Không phải " Ngũ Ca giải thích, "Bọn họ đi rồi."

"Trễ như thế còn đi?" Viện trưởng Quách nhướng mày, "Tiểu Tuyết, các con không phải là lại gây gổ nữa chứ?"

"Không có..."

"Không có gây gổ." Ngũ Cacvội vàng bổ sung, "Lăng Ngạo có một số việc, mang Hàn Giai đi trước, hắn nhờ chúng tôi chuyển lới với bác một tiếng, lần sau sẽ trở về thăm bác."

"Được rồi." trong lòng viện trưởng Quách thấp thỏm bất an, "Lăng Ngạo và Hàn Giai là thế nào? Bọn họ hai người là lúc nào... Tốt hơn ?"

"Chưa được bao lâu" Ngũ Ca nhìn Hàn Bắc một cái, tránh nặng tìm nhẹ nói, "Tình cảm là  thứ chỉ có người trong cuộc mới rõ ràng, chúng ta cũng không rõ ràng lắm. Nhưng mà Lăng Ngạo và Hàn Giai đều lớn rồi, làm việc có chừng mực, bác không cần lo lắng."

"Đúng vậy, mẹ Quách, đừng suy nghĩ nhiều như vậy, đến ăn cơm." Lăng Tuyết kéo viện trưởng Quách ngồi xuống.

Viện trưởng Quách không có nói thêm nữa, chào hỏi mọi người và cùng nhau dùng cơm, đối đãi rất nhiệt tình với Thân Đồ Dạ.

Trong lòng Lăng Tuyết lo âu, chờ cơm nước xong, Thân Đồ Dạ thật sự muốn ở lại rửa chén sao?

1 comment: