
"Nhưng mà lần sau người khác sẽ dùng đũa của mình, mình cũng dùng đũa của người khác" Thân Đồ Dạ đầy mặt ghét bỏ, "Nếu là người trong nhà thì không sao, dù sao mỗi ngày cũng cùng nhau ăn cơm với em, nhưng mà ở bên ngoài ăn cơm, cầm đũa của người khác dùng qua, hiện tại anh lại dùng. Đúng rồi ..."
Nói đến đây, Thân Đồ Dạ giống như phát hiện cái gì đó lớn lắm, kinh ngạc mở to hai mắt - -
"Không chỉ là chiếc đũa, còn có cái mâm, đồ ăn, tất cả đều là người khác dùng qua."
Lăng Tuyết nghe đến mấy cái này, trán có một hàng hắc tuyến, quả thực là muốn không còn gì để nói.
"Không được không, về sau không muốn đi ra ngoài ăn cơm." Thân Đồ Dạ lắc đầu liên tục, "Nếu quả thật muốn đi ra ngoài ăn cơm, cái kia cũng phải cho người chuẩn bị toàn bộ dụng cụ ăn uống mới. Nếu không ăn phải nước miếng của người khác cũng không biết."
"Thân Đồ Dạ, em đã sớm biết anh thích sạch sẽ, nhưng không nghĩ tới anh thích sạch sẽ nghiêm trọng như thế." Lăng Tuyết xoa bóp mặt anh "Vậy anh ngày ngày còn hôn em đó, sẽ không sợ ăn phải nước miếng của em?"
"Em với những người kia có thể giống nhau sao?" Thân Đồ Dạ lườm cô một cái, lập tức ái muội kề sát vào cô, ở bên tai cô tà ác nói, "Anh không chỉ nếm qua nước miếng của em, còn hôn qua toàn thân em đó."
"Chán ghét, anh ghê tởm chết." Lăng Tuyết mắc cỡ mặt đều hồng lên.
"Ha ha ha ha ha ha ha ha ha..."
Khi trong tiếng gió liền vang lên tiếng cười nói của Thân Đồ Dạ và Lăng Tuyết, xe Lăng Ngạo đã chạy đến ngoài cửa của Heaven Dark Bar, từ trên xe bước xuống, một người mặc tây trang màu đen ngay lập tức chạy lại đón, cung kính chào hỏi: "Lăng tổng, ngài đến !"
"Người này không phải là Triệu tổng sao?"
Hàn Giai nhìn một cái liền nhận ra, người này là Triệu quản lý của Heaven Dark Bar, trước kia khi bọn họ ở quán bar diễn xuất, thường xuyên cùng Triệu tổng liên hệ, Triệu tổng này là người nịnh nọt, rất thực tế cũng rất giảo hoạt.
"Là tôi a, người này là Hàn Giai a." Triệu tổng nhận ra Hàn Giai, cười chào hỏi, "Đã lâu không thấy được cô rồi!"
"Uh, Đã lâu không gặp." Hàn Giai khách khí lên tiếng chào hỏi.
"Lăng tổng, tôi còn tưởng rằng ngài hôm nay không tới." Triệu tổng tha thiết chào hỏi Hàn Giai, "Hôm nay rất nhiều khách, nhưng tôi vẫn còn giữ lại phòng riêng cho ngài ..."
"Ít lải nhải." Lăng Ngạo xuất ra một chồng lớn tiền đưa cho hắn, "theo như củ cũ chuẩn bị."
"Vâng vâng vâng, tôi ngay lập tức đi chuẩn bị."
Triệu tổng tiếp nhận tiền, lập tức cho người mang Lăng Ngạo đi tới phòng, sau đó liền đi chuẩn bị.
Lăng Ngạo đi vào quán bar, cơ hồ tất cả nhân viên làm việc đều cung kính chào hỏi hắn, hắn ngẩng đầu lên đi lên phía trước, một bộ dạng cao cao tại thượng, cho dù chân có chút không trọn vẹn, đi hơi khập khiễng, vẫn không thể có che giấu khí phách cuồng ngạo trên người hắn.
"Lăng Ngạo, chờ em một chút, Lăng Ngạo..."
Hàn Giai theo ở phía sau, nhưng mà Lăng Ngạo căn bản là không để ý tới cô, hoàn toàn xem cô như không tồn tại.
Dọc theo đường đi, tất cả nhân viên quán bar đang làm việc đều chào hỏi Lăng Ngạo, thái độ vô cùng tha thiết, có người quen biết cũng chào hỏi Hàn Giai, Hàn Giai không để tâm đến bọn họ, bước nhanh đuổi theo Lăng Ngạo, kéo hắn nói: "Lăng Ngạo, chúng ta về nhà đi!"
"Về nhà?" Lăng Ngạo lạnh lùng cười "Về nhà nào? ? Nhà tôi và Lăng Tuyết đã sớm không phải là nhà, cô ấy đã sớm đem chỗ đó quên rồi."
"Về Lãnh gia a." Hàn Giai lo lắng nói, "Đó không phải là nhà anh sao?"
Lăng Ngạo lãnh "Hừ" một tiếng, bên môi câu dẫn ra nụ cười lạnh trào phúng, cũng không nói gì, bỏ qua tay Hàn Giai tiếp tục đi lên phía trước.
Hàn Giai gọi như thế nào cũng không được, đành phải đi theo phía sau hắn.
Lăng Ngạo đi vào phòng VIP, Hàn Giai đi theo vào, cửa phòng đóng lại, bên trong thanh tĩnh hơn nhiều, Hàn Giai cẩn thận hỏi: "Lăng Ngạo, anh muốn hát sao? Nếu không em gọi điện thoại gọi anh của em và Ngũ ca đến, bọn họ chạy tới cho vui, nếu không chúng ta hai người hát cũng không có ý nghĩa."
"Ai nói muốn hát ?" Lăng Ngạo đầy mặt phiền chán, "Không cần gọi điện thoại cho bọn hắn, phiền chết được."
"Vậy cũng tốt." Hàn Giai không dám nói thêm nữa, "Anh không muốn gọi bọn họ thì không gọi, em ở đây với anh."
"Cô đi đi." Lăng Ngạo liếc cô một cái, lạnh lùng nói, "Không cần theo giúp tôi."
"Một mình anh sao được?" Hàn Giai hèn mọn nói, "Lăng Ngạo, em biết rõ tâm tình anh không tốt, anh muốn một mình yên lặng một chút sao? Không quan hệ, em ở bên cạnh phòng anh là được rồi, chỉ cần anh không nói chuyện với em, em bảo đảm không lên tiếng. Tuyệt đối sẽ không quấy rầy đến anh."
"Tùy cô." Lăng Ngạo căn bản là không nghĩ để ý cô.
Lúc này, có người gõ cửa vào, vài nhân viên phục vụ đẩy xe thức ăn, đem các loại rượu hạng sang, trái cây, món ăn bình dân xếp ở trên bàn trà, còn có xì gà các loại.
Lập tức, Triệu quản lý mang hai cô gái ăn mặc hở han, gợi cảm xinh đẹp vào, cười nói: "Lăng tổng, hai đứa này là người mới 'Công chúa', đặc biệt vì ngài mà để lại, ngài xem một chút có hài lòng không?"
Hắn lại nghiêng đầu nhìn hai cô gái kia nói, "Lăng tổng là người phong lưu nổi danh phú thương, các ngươi có thể hầu hạ ngài ấy, đó là có phúc ba đời!"
"Lăng tổng" hai cô gái nũng nịu hô, giọng nói quả thực sắp chảy ra nước, làm động đến trong xương của người đàn ông.
Lăng Ngạo ngẩng đầu nhìn thoáng qua, giương cao khóe môi: "Không sai, lại đây!"
"Đến!" Hai cô gái lập tức đi tới ngồi vào bên cạnh hắn.
Hàn Giai thấy như vậy một màn, kích động chất vấn: "Lăng Ngạo, anh tại sao có thể như vậy chứ? Anh vừa mới cầu hôn em, hiện tại lại ở trước mặt em ôm phụ nữ khác? ? ?"
"A, Hàn Giai, cô còn ở a." Triệu quản lý lúng túng nhìn Lăng Ngạo, "Cầu hôn? Này..."
"Không cần để ý đến cô ta." Lăng Ngạo nhướng mày, phiền chán nói, "Ra ngoài."
"Được rồi, vậy tôi đi ra ngoài trước, các người chậm rãi chơi đi." Triệu quản lý ra hiệu, các phục vụ viên vội vàng lui ra, hắn nhìn hai cô bé kia nói, "Các ngươi hầu hạ lăng tổng cho tốt!"
"Biết rõ."
Hai cô gái kia cười đáp ứng, hai người quan sát Hàn Giai, che miệng cười trộm, cảm thấy Hàn Giai ở nơi này chính là chuyện cười, người đàn ông này căn bản cũng không có đem cô để vào mắt, cô còn ở lại không đi, thật sự là buồn cười cực kỳ.
Trong đó một cô gái cố ý khiêu khích nói: "Vị hôn thê, cô có muốn ngồi lại đây cùng nhau chơi đùa hay không?"
"Đúng vậy đúng vậy, ngồi lại đây cùng nhau chơi đùa thôi, một người đứng ở trong góc nhỏ thì không có ý nghĩa nha." Một cô khác cười to, "Cũng không thể nhìn chúng ta chơi được."
Hàn Giai nghe đến những lời này, tức giận đến toàn thân phát run.
Lăng Ngạo giả vờ không nhìn thấy, phối hợp uống rượu.
Hai cô gái nhìn thấy thái độ Lăng Ngạo như thế, đối với Hàn Giai lại là khinh thị, trào phúng nói - -
"Tư sắc bình bình, dáng người cũng không có gì đặc biệt, Lăng tổng như thế nào sẽ thích cô chứ."
"Chính là, cũng không có cái gì khí chất, ăn mặc đều là bình thường hàng, lại không phải là cái gì danh viện quý tộc, khó trách lăng tổng không coi cô ra gì."
"Tôi nhìn cô vẫn là thôi đi, đừng ở chỗ này mất mặt xấu hổ ."
"Các ngươi..." Hàn Giai sắp tức điên, nước mắt như chuỗi ngọc bị đứt không ngừng rơi xuống.
"Được rồi." Lăng Ngạo cuối cùng cũng nói chuyện, "Hai người các ngươi câm miệng cho tôi!"
Lập tức, mắt lạnh hắn nhìn Hàn Giai, "Cô đi đi! Ngày mai tôi tìm cô nói chuyện."
"Anh đi cùng em đi."
Hàn Giai đi tới kéo hắn, "Lăng Ngạo, em biết rõ trong lòng anh có em, nếu không anh hôm nay sẽ không cầu hôn với em, anh xem, trên tay em còn mang chiếc nhẫn đó, anh đi theo em đi, đừng đi theo mấy cô gái bẩn thiểu này chơi nữa, anh muốn cái gì, em cũng có thể cho anh..."
"Cô nói ai bẩn?" Hai cô gái kia lập tức liền nổ, "Ngay cả đàn ông của mình cũng không giữ được, còn có mặt mũi mắng người khác? ?"
"Nói chính là các ngươi, tránh ra cho tôi, không nên chạm vào anh ấy!"
Hàn Giai kích động đẩy hai cô gái kia, không để cho hai người kia đụng đến Lăng Ngạo.
Hai cô gái kia cũng tức điên, cùng Hàn Giai bắt đầu ôm đầu vặn vẹo đánh nhau, ba người đánh thành một đoàn.
Lăng Ngạo nhìn là phiền chết, tất nhiên gầm lên: "Tất cả đều cút ra ngoài cho tôi - - "
Ba cô gái bị tiếng hô của hắn hù dọa, dừng lại động tác, cũng không dám hồ nháo nữa.
"Cút!" Lăng Ngạo chỉ hai cô gái kia.
"Hừ!" Hai cô gái kia nổi giận đùng đùng rời đi, trước khi đi còn chỉ Hàn Giai mắng, "Tiện nhân, co cẩn thận một chút cho tôi." "Đừng để cho chúng tôi gặp được cô."
"Con bà nó, các ngươi cút không cút?"
Lăng Ngạo ném một cái chén rượu đập tới, hai người bị hù dọa cuống quít chạy thục mạng.
Hàn Giai nhìn Lăng Ngạo vẫn là bảo vệ chính mình, hết sức kích động: "Lăng Ngạo, em cũng biết anh..."
"Cô cũng cút." Lăng Ngạo ngắt lời cô, "Tôi nhìn thấy cô liền phiền! ! !"
"Tôi chỉ là muốn cùng anh." Hàn Giai hèn mọn nhìn hắn, "Anh không nên như vậy, phải đối xử tốt với em chứ? Trên cái thế giới này không có ai yêu anh hơn so với em."
"Ha ha..." Lăng Ngạo trào phúng cười, "Hàn Giai, cô tại sao phải hèn mọn như thế? Cô cũng không phải không biết, tôi căn bản là không yêu cô, cô quấn quít lấy tôi như vậy có ý tứ gì sao?"
Nghe đến những lời này, trong lòng Hàn Giai vô cùng khổ sở, một cỗ chua xót dâng lên trong lòng, đôi mắt hồng hồng, nhưng cô lại cố gắng khống chế tâm tình chính mình, lấy hết dũng khí hỏi: "Nếu như anh một chút cũng không yêu em, vậy tối nay vì cái gì còn muốn cầu hôn? Lẽ nào chỉ là diễn trò cho Lăng Tuyết xem sao?"
"Cô đều đã biết đáp án, có cần thiết hỏi thêm một lần nữa?" Lăng Ngạo tàn nhẫn nói, "Không có sai, tôi chính là diễn trò cho cô ấy xem! Còn có, chẳng phải tôi đã nói, anh cô và Ngũ ca lại muốn tìm tôi nháo, Lăng Tuyết cũng tức giận, hôm nay thật vất vả mới làm lành với cô ấy, nếu như lại trở mặt, về sau cũng sẽ không để ý tới tôi ..."
"Nói đi nói lại, anh làm hết thảy đều là vì Lăng Tuyết."
Hàn Giai tức giận đến nổi điên, "Đến cùng chị ta có cái gì tốt ? anh vì cái gì không bỏ được chị ấy? Chị ấy cũng đã có con với người đàn ông khác, anh còn nghĩ tới chị ấy?"
"Cô không có tư cách hỏi." Lăng Ngạo chán ghét trừng mắt cô, "Tôi chính là thích Lăng Tuyết, cô lại không phải là ngày đầu tiên biết rõ."
"Vậy em thì sao? Em tính cái gì?" Hàn Giai kích động chất vấn, "Anh cũng đã ở trước mặt bọn họ cầu hôn với em, em trở về nói như thế nào với anh của em? Lẽ nào nói cho anh ấy biết, anhchính là vì không chọc Lăng Tuyết tức giận, cho nên mới nghĩ ra một chiêu này? ?"
"Tùy cô nói như thế nào." Lăng Ngạo rất không kiên nhẫn, giơ tay lên che trán, "Cô đi đi, đừng phiền tôi."
Hàn Giai nhìn hắn, nước mắt nhịn không được chảy ra bên ngoài, khóc nói: "Lăng Ngạo, em yêu anh như thế, anh tại sao phải đối với em như vậy? Tình cảm của em đối với anh, giống như anh đối với Lăng Tuyết vậy, anh đối với em là cảm giác gì, Lăng Tuyết đối với anh cũng là cảm giác giống nhau, anh biết không?"
Nghe được câu này, Lăng Ngạo có chút rung động, đúng vậy, cảm giác Lăng Tuyết đối hắn không phải là tàn nhẫn sao?
Vô luận hắn si tình đến cỡ nào, cỡ nào yêu cô, cô cuối cùng cũng không động tâm.
[…] Kẻ Thù Bên Gối – Chương 259 […]
ReplyDelete