Kẻ Thù Bên Gối - Chương 260



Hàn Giai đối Lăng Ngạo cũng giống như vậy, toàn tâm toàn ý yêu, đáng tiếc trừ cái vẻ hắn thể hiện bên ngoài ra, cô ấy cái gì cũng đều không chiếm được...

Đổi lại góc độ suy nghĩ, Hàn Giai và Lăng Ngạo thật sự là cùng một loại người, khăng khăng một mực yêu một người không yêu mình, lại cái gì cũng không chiếm được, chỉ có thể dẫn đến kết cục hèn mọn, ngay cả mình cũng xem thường chính mình.

"Lăng Ngạo..." Hàn Giai kéo tay Lăng Ngạo, khóc nói, "hôm nay, lúc anh cầu hôn với em đã nói những lời kia, coi như là cố ý nói cho Lăng Tuyết nghe, em còn rất cảm động. Anh nếu đã nói ra miệng, đại biểu trong lòng anh đã hiểu rõ, lúc anh chán nản mất phương hướng một, là em ở bên cạnh chăm sóc làm bạn với anh, Lăng Tuyết cái gì cũng không làm qua, cuối cùng còn vứt bỏ anh, cùng người đàn ông khác ở cùng nhau..."

"Đủ rồi, đừng nói ." Lăng Ngạo cắt đứt lời Hàn Giai, sa sút che trán nói "Cô đi đi, tôi muốn một mình yên lặng một chút."

"Anh đừng có lại tự mình cam chịu ." Hàn Giai vẫn tận tình khuyên nhủ, "Vì một người không yêu mình đi phá hủy chính mình, không đáng!"

"Con mẹ nó tôi bảo cô đừng nói ." Lăng Ngạo bực bội đập vỡ khay trà, sắp khống chế không nổi tâm tình của mình, "Hàn Giai, cô có phải không tự trọng hay không? Tôi không yêu cô, không yêu cô, kính nhờ cô đừng quấn lấy tôi nữa, lập tức cút cho tôi! ! !"

"Em cút anh sẽ vui vẻ sao?" Hàn Giai cũng bất cứ giá nào, kích động hô to, "Trừ em ra, còn có ai sẽ quản anh? Nếu như anh hít thuốc phiện đến chết, Lăng Tuyết cũng không sẽ vì anh rơi một giọt lệ nào đâu! ! !"

"Pằng!" Lăng Ngạo hung cho cô ấy một bạt tai.

Bởi vì dùng sức quá mạnh, Hàn Giai ngã quỵ tại chỗ, trán đụng vào góc trên của bàn trà, lập tức máu tươi chảy ròng ròng.

Lăng Ngạo sửng sốt, kinh ngạc nhìn cô, hắn vừa rồi tức giận, một thời trong cơn giận dữ, cho nên mới mất khống chế đánh cô, bây giờ nhìn thấy Hàn Giai bị thương đổ máu, cả người hắn đều cứng đờ, một hồi lâu mới phục hồi tinh thần lại, cuống quít đỡ dậy Hàn Giai: "Hàn Giai, cô... cô không có sao chứ?"

Hàn Giai ngẩng đầu lên, máu đầy mặt, trán bị rách một vết thương lớn, máu tươi còn đang chảy ra.

"Thực xin lỗi, tôi, tôi không phải cố ý ." Lăng Ngạo thất kinh nói, "Tôi đưa cô đi bệnh viện."

"Không cần." Hàn Giai lần này không khóc, ngược lại bình tĩnh dị thường, chỉ là đẩy hắn ra, sau đó đứng dậy đi ra ngoài...

"Hàn Giai, cô muốn đi đâu?" Lăng Ngạo giữ chặt cô, "Cô như vậy ra ngoài rất nguy hiểm, tôi đưa cô đi bệnh viện."

"Lăng Ngạo, cái này không phải là lần đầu tiên anh động thủ với em, xem ra anh thật sự rất chán ghét em?"

Hàn Giai thế nhưng cười, cười đến rất bi thương, giọng nói có chút run run, "Về sau em không sẽ lại quấn quít lấy anh nữa, anh vui vẻ không? Nhưng mà Lăng Ngạo, anh phải nhớ kỹ, trên cái thế giới này, trừ ra em Hàn Giai ra, bên ngoài, không có người nào là thật lòng yêu anh."

Nói xong, cô ấy che chỗ bị thương, lung la lung lay đi ra ngoài.

Lăng Ngạo nhìn theo bóng lưng cô, trong lòng vô cùng áy náy, kỳ thật hắn cũng không có chán ghét Hàn Giai như vậy, ít một từ trước đến giờ đều không muốn làm cô tổn thương, chỉ là đối với anh mà nói, Lăng Tuyết chính là một điều cấm kỵ, Hàn Giai một lần lại một lần nhắc nhở hắn, Lăng Tuyết không thích hắn, tâm tình sẽ không tự chủ được mất khống chế, thậm chí thay đổi thành bạo lực...

Nhưng mà khi hắn thật tổn làm Hàn Giai bị thương, nội tâm cưa hắn là sợ hãi, áy náy.

Lần trước, hắn phát giận ném này nọ, cũng không phải là muốn tổn thương cô ấy, mà là phát giận với thuộc hạ, cuối cùng làm cho cô ấy bị thương, hoàn toàn là ngộ thương, nhưng mà lần này, hắn đã thật sự động thủ với Hàn Giai.

Hắn hiện tại rất áy náy, nhưng mà, hắn không có đuổi theo ra ngoài...

Bởi vì hắn biết rõ, chỉ cần hắn chịu đựng không đuổi theo ra, Hàn Giai về sau cũng sẽ không quấn quít lấy hắn nữa.

Cô ấy không cần giống như hắn yêu một cách ti tiện, hắn thường xuyên xem thường chính mình, hắn không hy vọng Hàn Giai theo gót hắn, hắn thử qua muốn buông tay Lăng Tuyết, thử qua muốn có cuộc sống mới, nhưng mà, hắn làm không được, thật thật sự làm không được.

Huống chi, hiện tại hắn đã đi trên con đường không lối về, quay đầu không được, hắn không muốn làm Hàn Giai khổ sở thêm nữa. . .

Nghĩ như thế, khóe miệng lại nhếch lên nụ cười cười khổ tự giễu, tự nói với mình, cứ như vậy đi, dù sao hắn đã không cứu được nữa, không nên đi gieo họa cho người khác.

Thất tình thống khổ, nhiều một bất quá mấy tháng sẽ trở lại bình thường, Hàn Giai sẽ đi ra ngoài, một ngày nào đó, cô ấy sẽ tìm được hạnh phúc thuộc về mình...

Hàn Giai đi ra khỏi phòng bao, nước mắt liền rơi như mưa, máu tươi không ngừng chảy xuống, làm áo sơ mi trắng của cô ấy nhuộm thành màu đỏ, giống như cô ấy không hề hay biết gì, chết lặng đi về phía trước, chỉ là bước chân kia lung lay sắp đổ, dường như bất cứ lúc nào cũng sẽ ngã xuống.

Bên tai tất cả đều là những lời tàn nhẫn Lăng Ngạo mới vừa nói, những lời đó hung hăng đâm vào trong lòng cô.

Nước mắt giống như chuỗi ngọc bị đứt không ngừng rơi, cô lại cắn môi dưới không cho phép mình khóc, cô sợ hãi làm kinh động đến Lăng Ngạo, cho dù lòng tự trọng cũng đã bị hắn chà đạp thành cặn bã, cô vẫn không muốn làm cho hắn có chút áy náy...

Cô làm như tự mình bị thương và lẳng lặng rời đi, đi ra khỏi thế giới của hắn.

Có lẽ như vậy, hắn sẽ vui vẻ một chút.

Di động không ngừng vang lên, từ lúc trước rất lâu rồi đã vang lên, Hàn Giai thế nhưng thật giống như không nghe thấy, căn bản không để ý tới, tiếp tục đi về trước.

Đi ngang qua ai cũng kinh ngạc nhìn cô, tất cả đều lựa chọn làm như không thấy, còn có người nói cô bị ném vào ngõ cực kỳ bẩn a, không có một người nào để ý đến sự chết sống của cô, dường như cô sống sót chính là một loại châm chọc.

Đối diện, mấy từng người đàn ông ôm các cô gái gợi cảm xinh đẹp chạm mặt đi qua, tay không có nhàn rỗi, không ngừng bóp bóp sờ soạng trên người các cô gái, làm cho các cô gái liên tục thét chói tai cười nịnh nọt.

"Người này ai a? nhìn ngán như thế."

Có người nhìn thấy Hàn Giai, khoa trương kêu to lên, đám người kia đều nhìn sang, trong đó có hai cô gái vừa rồi Quản lý Triệu gọi cho Lăng Ngạo - "Công chúa", lúc trước còn ở trong phòng báo của Lăng Ngạo gây thù chuốc oán với Hàn Giai.

Hai người nhìn một cái liền nhận ra Hàn Giai, trong đó một cô gái tóc đỏ hưng phấn cười nhạo: "A, người này không phải là vị hôn thê của Lăng tổng sao? Mới vừa rồi còn hung hãn như vậy, bây giờ sao thế? Bị đánh ? Bộ dạng này thật đúng là quyến rũ mê người a, ha ha ha..."

"Lăng tổng? Người kia là Lăng tổng?" người đàn ông trung niên cầm đầu hỏi.

"Tôi nghe phục vụ nói, hắn tên đầy đủ gọi Lăng Ngạo."

Cô gái tóc đỏ khinh miệt nói, "Lúc trước còn ở trong phòng bao ca hát, về sau không biết rõ như thế nào đã phát đạt, ở đây diễu võ dương oai ."

"Lăng Ngạo?" người đàn ông trung niên híp mắt, "anh em của Lăng Tuyết..."

"Cái gì Lăng Tuyết? Ai vậy?" hai cô gái này mới tới, cũng không nhận ra Lăng Ngạo và Lăng Tuyết.

"Nha đầu là ai?" Người đàn ông trung niên cẩn thận quan sát Hàn Giai, " là hôn thê của Lăng Ngạo?"

"Đúng vậy, cô ta tự mình nói như thế, nhưng mà Lăng tổng hoàn toàn không đem cô ta để ở trong lòng." Cô gái tóc đỏ cười nhạo nói, "Như thế nào? Bạch tổng, ngài đối với cô ta cảm thấy hứng thú?"

Không có sai, người đàn ông trung niên này chính là Bạch Tấn Sinh, bị Thân Đồ Dạ chèn ép sau đó không ra hồn gì Bạch Tấn Sinh, trong lòng bị chặn một ngụm ác khí Bạch Tấn Sinh, đang tìm cơ hội trả thù Lăng Tuyết, Bạch Tấn Sinh, hoàn toàn đem Lăng Tuyết điều tra rõ ràng... Hiện tại, hắn cuối cùng cũng có cơ hội ! ! !

"Mặt đều không thấy rõ lắm, dám nói cái gì mà hứng thú?"

Người đàn ông trung niên nguy hiểm nhìn chằm chằm Hàn Giai, cố ý thêu dệt chuyện, "Các ngươi lại còn có thể để cho một con nhóc bắt nạt? Thật là không có tiền đồ nha?"

"Mới không có đâu" Cô gái tóc đỏ bỗng chốc liền bị kích động , "Vừa rồi chúng tôi ở trong phòng bao đánh một trận với cô ta, nếu không phải là Lăng tổng ngăn lại, chúng tôi cũng sẽ không khách khí với cô ta."

"Đúng vậy." Một gái tóc quăn khác lập tức đi lên ngăn cản lại Hàn Giai, cười lạnh nói, "Tiện nhân, mới vừa rồi còn lớn lối như vậy, hiện tại lớn lối nữa đi cho chúng tôi xem một chút nha."

"Tránh ra." Hàn Giai choáng đầu hoa mắt, không muốn tiếp tục dây dưa với các cô ấy.

"Cô còn dám ra lệnh cho tôi? Cô là cái gì vậy?" Cô gái tóc quăn há miệng mắng to, "Nhưng mà đàn ông không chỉ bỉ ổi thôi đâu, ở trong mắt Lăng tổng, cô so với ngay cả chúng tôi cũng không bằng, cô có cái gì tốt mà cao ngạo ?"

"Câm miệng!"

Hàn Giai bỗng chốc bị khơi màu tức giận rống to, phất tay muốn đánh cô gái tóc quăn một cái, nhưng mà hiện tại cô toàn thân vô lực, bàn tay vung lên, lại không đánh được nhiều mạnh, chỉ là phất qua má của cô gái tóc quăn.

Nhưng mà cô gái tóc quăn vẫn thẹn quá hoá giận, phất tay cho Hàn Giai một bạt tai: "Tiện nhân, cô dám đánh tôi? Một cái tát này là trả lại cho cô."

"CMN, bỉ ổi, còn dám đánh người."

Mặt khác, cô gái tóc đỏ cũng đi đến chuẩn bị giúp chị em của mình trút giận, nhưng mà Hàn Giai cơ thể lay động vài cái, đột nhiên ngã trên mặt đất.

"AAAAA!" Hai cô gái sợ hết hồn.

Cô gái tóc quăn sợ : "Không thể nào, tôi chỉ đánh cô ta một bạt tai mà thôi, cô ta sẽ không? Sẽ không phải là lừa tôi chứ?"

"Cô ta vốn đã bị thương, khẳng định là vấn đề của mình, không cần phải để ý đến cô ta." Cô gái tóc đỏ kéo cô gái tóc quăn muốn đi.

"Người ta bị thương nghiêm trọng như thế, còn té xỉu, các ngươi tại sao có thể thấy chết mà không cứu vậy? Quá tàn nhẫn?" Bạch Tấn Sinh đi đến, dùng chân đá đá đầu Hàn Giai, "Xem ra thật sự đã bất tỉnh nhân sự rồi. Mang cô ta tới phòng bao đi."

"A?" Cô gái tóc quăn sửng sốt , "Bạch tổng, ngài này là..."

"Bạch tổng là muốn cứu người sao?" Cô gái tóc đỏ nghĩ đến rất đơn giản, "việc này giao cho Quản lý Triệu đi làm là được, tôi sẽ gọi cho hắn."

"Gọi cái gì mà gọi." Bạch Tấn Sinh lập tức ngăn cản cô gái tóc đỏ "Tự chúng ta giải quyết."

"Có ý gì..." Hai cô gái đều không hiểu.

"Mang đi." Bạch Tấn Sinh ra hiểu, thuộc hạ của hắn lập tức đem Hàn Giai kéo vào phòng cách đó không xa, Bạch Tấn Sinh tà ác cười một tiếng, nhìn hai cô gái nói, "Các cô có thể đi"

"Này..." Những cô gái kia trộm mặt nhau, không hiểu trong hồ lô của Bạch Tấn Sinh đang mua bán là thuốc gì.

Bạch Tấn Sinh làm cho cái màu sắc, thuộc hạ của hắn tức đưa ra một cọc tiền lớn phân cho mấy cô gái này, phân phó nói: "Việc này ai cũng không cho nói ra ngoài, nếu không thì các cô liệu hồn đó."

"Vâng vâng vâng, chúng tôi cái gì cũng không có thấy, cái gì cũng không biết." Các cô gái đều rất thức thời, cầm tiền chạy lấy người.

"Hai người các cô, cùng tôi vào."

1 comment: