Kẻ Thù Bên Gối - Chương 261



Bạch Tấn Sinh ra lệnh cho hai cô gái kia.

Hai cô gái thấp thỏm lo âu, chậm chạp không vào.

"Cút đi vào." Thuộc hạ thô lỗ đem các cô đẩy mạnh vào.

Hai người vào phòng bao, phát hiện thuộc hạ này đã đem Hàn Giai đặt trên ghế sofa, có một thuộc hạ khác đang cởi nút áo của cô ấy.

Hai cô gái sắc mặt đại biến, vô cùng hoảng loạn.

Cô gái tóc quăn cẩn thận nói: "Bạch tổng, ngài đang muốn làm gì? Ngài muốn chơi phụ nữ, chúng tôi hầu hạ ngài, cô gái kia chẳng có gì đặc sắc, toàn thân đều là máu, vô cùng bẩn thỉu, ngài hãy bỏ qua cho cô ấy đi."

"Đúng vậy, cô ấy đã xỉu rồi, chơi cũng chơi chưa tẫn hứng, để chúng tôi hầu hạ ngài đi."

Cô gái tóc đỏ cũng nói, "Chúng tôi sẽ hầu hạ ngài thật tốt, ngài hãy bỏ qua cho cô ta đi."

Mặc dù các cô có gây gỗ với Hàn Giai, gây gổ đánh nhau một chút cũng không hàm hồ, nhưng khi nhìn thấy Hàn Giai rơi xuống cái kết cục này, các cô vẫn không đành lòng, dù sao đều là phụ nữ, huống chi Hàn Giai hiện tại cũng đã bị như vậy, những người đàn ông này còn muốn vũ nhục cô, cái này cũng quá không phải là người rồi.

"Hai người các cô không phải mới vừa rồi thật sự khoa trương sao? Còn động thủ đánh người, hiện tại sao lại cầu tình cho cô ta?" Bạch Tấn Sinh buồn cười nói, "Sao nào? Hiện tại muốn làm người tốt?"

"Chúng tôi cũng không phải là muốn làm người tốt, đều là phụ nữ, thấy cô ấy như vậy cũng không đành lòng."

Cô gái tóc quăn nhẹ nói, "Cô ấy bị xỉu, toàn thân là máu, ngài sao có thể hạ thủ được?"

"Pằng!" Bạch Tấn Sinh hung hăng cho hai cô gái một bạt tay, "Tiện nhân, ngươi là đang nói tôi ác độc?"

"Tôi không dám..." Cô gái tóc quăn bụm mặt, cúi đầu, không dám ở nói chuyện.

"Tôi nói cho các ngươi biết, hôm nay chuyện này là do các ngươi gây ra !"

Bạch Tấn Sinh chĩa tay về phía các cô nói, "Các ngươi gây gỗ với cô ta, nhìn cô ta không vừa mắt, động thủ đánh người, nhưng vẫn chưa hết giận, sau đó thỉnh cầu tôi ra mặt thây, cho nên tôi mới có thể xử lý cô ta tốt được. Việc này nếu như truyền đi, người thân, bạn bè của cô ta cũng là tìm các ngươi báo thù, mà không phải tìm tôi!"

"A? ?" Hai cô gái kia chấn kinh đến trợn mắt há hốc mồm.

Cô gái tóc quăn không dám tin nói: "Không thể nào? Bạch tổng, chúng tôi lúc nào thì thỉnh cầu ngài ra mặt cho chúng tôi? Chúng tôi không nói gì thêm a."

"Đủ rồi, đừng nói nữa." Cô gái tóc đỏ thấp giọng nói, "Cô còn không hiểu sao? Bạch tổng này là ở vì hành vi của mình tìm một cái cớ hợp lý."

"Nhưng mà..." Cô gái tóc quăn còn muốn nói điều gì, cô gái tóc đỏ lắc đầu nói, "chúng ta không thể nói thêm gì nữa, đừng nói ."

Cô gái tóc quăn đành phải câm miệng, các cô ở đây trà trộn nhiều năm như thế, rất rõ ràng minh bạch, nhân tính của những thứ kia - đại gia đã sớm cho chó ăn rồi, có đôi khi bọn họ làm một chút việc táng tận lương tâm, thuần túy chính là tìm kiếm kích thích, hoặc là chính là một lời không hợp, cái gì đạo đức luân lý lương tri, bọn họ đều cho là rác rưởi.

"Như thế mới đúng." Bạch Tấn Sinh trào phúng cười lạnh, "Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt! ! !"

"Bạch tổng, nếu đã ngài không cần chúng tôi, vậy chúng tôi đi trước."

Cô gái tóc đỏ cẩn thận hỏi, "Ngài yên tâm, chúng tôi tuyệt đối sẽ không nói việc này ra ngoài, chúng tôi cũng không muốn tìm phiền toái."

"Bớt nhảm đi." Bạch Tấn Sinh đem cô gái tóc đỏ đẩy ngã ở trên ghế sofa, tà ác ra lệnh, "Cởi!"

"Bạch tổng..."

"Tôi nói cô cởi! ! !" Bạch Tấn Sinh hung dữ chĩa về phía các cô, "Lập tức! ! !"

Cô gái tóc đỏ không dám nói nhiều, chỉ được làm theo.

Cô gái tóc quăn bị dọa sắc mặt tái nhợt, đứng ở một bên không dám thở mạnh.

"Cô..." Bạch Tấn Sinh chỉ cô gái tóc quăn ra lệnh, "lau máu sạch sẽ cho cô gái kia, sau đó đem quần áo của cô ta thây cho cô ta (Hàn Giai)."

"A a a."

Cô gái tóc quăn lúc này mới biết dụng ý của Bạch Tấn Sinh, thì ra hắn muốn lấy quần áo của cô gái tóc đỏ đổi cho cô ta (Hàn Giai).

"Đi tìm một cái camera, đợi lát nữa mấy người các ngươi chơi cho thất tốt cho tôi, tôi tự mình quay camera."

Bạch Tấn Sinh u ám cười , "Chụp mấy tấm này gửi cho Cung nhị tiểu thư xem thật kỹ, thuận tiện ở trên mạng truyền bá truyền bá, để Cung nhị tiểu thư xem xem kết cục bạn của cô ta."

"Vâng, thuộc hạ ngay lập tức đi xử lý."

Hai cô gái kia giờ mới biết, thì ra Bạch Tấn Sinh có quan hệ với bạn của Hàn Giai, cho nên mới khai đao với cô ấy, các cô hai người chẳng qua là ngụy trang mà thôi. .

Các cô không muốn tham dự vào những chuyện ác ôn này, nhưng mà bây giờ các cô đã đâm lao phải theo lao, vô pháp dừng lại, làm sao bây giờ?

Hai cô gái thây đồ cho Hàn Giai phát hiện di động của cô ấy còn đang vang lên, điện thoại gọi đến là anh trai, các cô rất muốn nghe điện thoại, nói cho người thân của Hàn Giai cô ấy đang gặp nguy hiểm, cô gái tóc quăn thừa dịp người khác không chú ý, chuẩn bị cầm di động, nhưng mà lúc đó, một thuộc hạ đã phát hiện, một cước đá cô ta, đem di động đoạt đi, trực tiếp nhét vào trong hồ cá.

"Muốn chơi tôi sao, muốn chết à! ! !" Bạch Tấn Sinh trong cơn giận dữ, " đánh mạnh vào cho tôi!"

"Vâng"

Thuộc hạ kéo hai cô gái qua lên quyền đấm cước đá, hai cô gái ôm đầu khóc rống, căn bản cũng không có còn tay để đỡ.

"Được rồi, mấy người các ngươi chơi đùa một chút cho vui đi, đỡ phải đêm dài lắm mộng, bị người tìm đến."

Bạch Tấn Sinh ra lệnh, "Tận tình hưởng lạc, để lại mạng là được rồi."

"Vâng." Ba người thuộc hạ vây quanh, bắt đầu cởi quần.

Hai cô gái bị đánh mặt mũi bầm dập, gắn bó co rúc ở góc tường, nhìn thấy Hàn Giai như vậy nhưng lại bất lực, hai người đều cúi đầu...

Lăng Ngạo một mình ngồi trong phòng bao riêng uống rượu, uống rất nhiều rất nhiều rượu, trong dạ dày dời sông lấp biển khó chịu, xông vào toilet nôn mửa, hoàn toàn không có phát hiện, di động bị rớt ở trên ghế sofa, đang không ngừng vang lên chấn động, điện thoại gọi đến là Hàn Bắc.

Hàn Bắc gọi mười cuộc cho Hàn Giai, không có ai nhận, vừa rồi trực tiếp không gọi được nữa, hiện tại anh ta đành phải gọi cho Lăng Ngạo, vẫn không có người nào tiếp nghe, Hàn Bắc vô cùng sốt ruột, không biết rõ Lăng Ngạo đem Hàn Giai đi đâu.

Ngũ Ca đang lái xe, nhíu lại mi nói: "Lăng Ngạo sẽ không phải là đưa Hàn Giai về nhà rồi chứ? Nếu không chúng ta đi đến nhà hắn tìm xem?"

"Cũng được" Hàn Bắc gật gật đầu, "Tôi đoán chừng là con bé về nhà. Nếu không còn có thể đi nơi nào."

"Nhà hắn cách nơi này không xa, chúng ta bây giờ đi chắc nhanh sẽ tới"

Ngũ Ca nhanh chóng tăng tốc xe, "Cậu thử gọi lại Hàn Giai đi, có lẽ con bé không có nghe thấy đó."

"Tôi dùng điện thoại của anh gọi, khả năng hắn chê tôi phiền, không muốn nhận điện thoại của tôi."

Hàn Bắc lấy điện thoại của Ngũ Ca bị gọi điện thoại, lúc này, di động của Ngũ Ca có người gọi đến, là một số xa lạ, anh ta đưa di động cho Ngũ Ca, "Ngũ ca, điện thoại của anh."

"Cậu nhận đi, khai handsfree." Ngũ Ca nói, "Số lạ, đoán chừng là quảng cáo."

Hàn Bắc tiếp nghe điện thoại, mở ra handsfree, "Alo" một tiếng, đầu bên kia điện thoại vang lên giọng nói vội vàng: "Ngũ ca, tôi là Tiểu Lục, vừa rồi nhìn thấy một cô gái bị người khi dễ, còn kéo vào phòng bao, giống như là Hàn Giai."

"Cái gì? Có ý gì?" Hàn Bắc sợ hãi nói, "Đến cùng phải Hàn Giai hay không?"

"Đừng nói trước cái này, người ở đâu?" Ngũ Ca phản ứng nhanh, "Có phải ở Heaven Dark Bar?"

"Đúng, Dark Bar, phòng V088." Tiểu Lụcnói.

Ngũ Ca lập tức quay đầu chạy về hướng Dark Bar, đồng thời phân phó: "Tiểu Lục, cậu nhanh đi tìm Quản lý Triệu, nói hắn ngăn cản việc này, mặc kệ cô gái kia có phải Hàn Giai hay không, xảy ra chuyện ở Dark Bar, hắn phải giải quyết. Nếu như là Hàn Giai, chúng tôi tuyệt sẽ không bỏ qua cho hắn."

"Tôi vừa rồi đã nói với Quản lý Triệu rồi, Quản lý Triệu nói tôi chớ xen vào việc của người khác."

Tiểu Lụcthấp giọng nói, "Tôi đang núp ở trong toilet gọi điện thoại cho anh, người kia là ông chủ của Bạch gia, nghe nói lai lịch không nhỏ, Quản lý Triệu cũng đắc tội không được."

Tiểu Lục là phục vụ của Dark Bar, trước kia bọn họ - Ngũ Ca Lăng Tuyết biểu diễn ở đây, Tiểu Lục bị khách làm khó dễ, Ngũ Ca đã giúp hắn, Tiểu Lục liên tục rất cảm kích hắn, cũng biết rõ quan hệ giữa bọn họ mấy người, cho nên bất chấp nguy hiểm gọi cho Ngũ Ca.

"Tôi mặc kệ người nào là ông chủ của Bạch gia hay là Hắc gia, nếu mà hắn dám đụng đến một sợi tóc của em gái tôi, tôi liền giết hắn! ! !" Hàn Bắc kích động rống giận.

"Tiểu Lục, cậu vì sao nói không xác định có phải Hàn Giai hay không?" Ngũ Ca vừa lái xe một bên vừa hỏi.

"Tôi nhìn thấy Hàn Giai và Lăng Ngạo cùng nhau vào, tôi còn chào hỏi cô ấy."

Tiểu Lục nói, "Nhưng mà lúc xảy ra chuyện, cô gái kia giống như bị thương, toàn thân đều là máu, đi đường lung la lung lay, thấy không rõ lắm, hơn nữa, tôi cảm thấy được nếu như là Hàn Giai, Lăng Ngạo không sẽ không để cô ấy như vậy, để bộ dáng một mình rời đi đi?"

"Vậy khẳng định là Hàn Giai, Lăng Ngạo tên súc sinh kia! ! ! !" Hàn Bắc đã giận điên, "Tôi không nên tin tưởng hắn! !"

"Hàn Bắc, cậu trước hết đừng kích động."

Ngũ Ca tỉnh táo hơn, tiếp tục phân phó nói, "Tiểu Lục, tôi mặc kệ cậu dùng phương pháp gì, bây giờ lập tức đi tìm Hàn Giai, kéo dài thời gian cũng tốt, quấy rối cũng tốt, không thể để bọn họ tổn thương Hàn Giai, chúng ta lập tức tới liền!"

"Ngũ Ca, không phải là tôi không giúp anh, người kia là ông chủ của Bạch có rất nhiều thuộc hạ, tôi lực bất tòng tâm a." Tiểu Lục thật sự khó khăn.

"Cậu gọi thêm mấy người, liền nói Ngũ ca tìm bọn họ hỗ trợ, tôi tin tưởng quán bar vẫn còn người chịu nể mặt tôi."

Ngũ Cavội vàng nói, "Tiểu Lục, cậu giúp chúng tôi lần này, tôi và Hàn Bắc cũng sẽ cảm kích cậu cả đời! ! ! Ngũ ca van cầu cậu."

"Được rồi, vậy tôi đi thử một chút."

Tiểu Lục đáp ứng, "Ngũ ca, các người phải nhanh lên một chút chạy qua đây, tôi sợ tôi sẽ không ứng phó được."

"Biết rồi, sẽ rất nhanh, không nói nữa, cậu làm nhanh đi. Tôi gọi điện thoại cho anh em ở gần đó chạy qua."

"Được được được."

...

Cúp điện thoại, Ngũ Ca mạnh mẽ vang dội ra lệnh: "Hàn Bắc, cậu nhanh gọi cho Lăng Tuyết đi, tôi gọi cho anh em khác."

"Lúc này gọi cho Lăng Tuyết làm gì?" Hàn Bắc mặc dù nghi hoặc, vẫn là lập tức làm theo.

"Tiểu Lục nói người kia là ông chủ của Bạch gia – một trong ngũ đại gia tộc, tôi sợ mấy người chúng chạy qua cũng ứng phó không được, cho nên chỉ có thể gọi cho cô ấy."

Ngũ Ca lúc nói chuyện đã bấm gọi cho anh em, "Lão Hổ, Báo, các cậu còn ở Dark Bar không hoặc là gần đó? Nhanh giúp một tay, em gái của tôi xảy ra chuyện rồi."

...

Lăng Tuyết đang đọc sách, Thân Đồ Dạ vừa mới tắm rửa xong đi ra, đang chuẩn bị ngủ, di động Lăng Tuyết đột nhiên vang lên, cô nhìn số gọi đến, trong lòng thấp thỏm bất an, lúc này gọi điện, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?

Cô lập tức nghe điện thoại: "Hàn Bắc!"

"Lăng Tuyết, Hàn Giai xảy ra chuyện rồi, giúp anh một chút."

1 comment: