Kẻ Thù Bên Gối - Chương 269

How about I kiss you?

"Ngài hoài nghi Lãnh Ngạo không phải là con trai của Lãnh Khôn?" Lôi Vân lập tức nghe ra ý tứ của Thân Đồ Dạ, "Kỳ thật lúc trước tôi cũng có dạng nghi vấn này, nhưng là tôi nghe anh tôi nói, lúc trước bọn họ ở Mỹ đã làm xét nghiệm DNA ."

"DNA có thể làm giả." Thân Đồ Dạ lạnh lùng nói, "Máu cũng có thể đổi."

"Cái này thì dễ xử lý, tôi đi lấy máu của bọn họ, một lần nữa làm xét nghiệm." Lôi Vân nói.

"Cô vẫn nên bảo vệ thật tốt Lăng Tuyết." Thân Đồ Dạ nhướng mày, "Việc này tôi giao cho anh trai cô đi làm."

"Được rồi." Lôi Vân gật đầu, "Vậy tôi còn có thể làm những thứ gì?"

"Nhiệm vụ của cô là bảo vệ tốt Lăng Tuyết, những chuyện khác đều không cần cô hỏi đến." Thân Đồ Dạ phân phó, "Cô đi xuống trước đi."

"Vâng" Lôi Vân lui ra.

Lôi Quân gọi điện thoại cho Thân Đồ Dạ báo cáo tình hình, Thân Đồ Dạ phân phó anh ta đi điều tra Lãnh Khôn, đồng thời lấy được mẫu máu của Lãnh Khôn và Lăng Ngạo, một lần nữa làm xét nghiệm DNA cho bọn họ.

Lôi Quân ngay lập tức đi xử lý.

Sau đó, Cố Huy gọi điện thoại tới, nói tình hình về bệnh viện bên kia, trước mắt đã xuer lý tốt, Hoắc Phi Vân biết rõ Lăng Ngạo cũng được đưa vào bệnh viện của bọn họ, mặc dù có chút ngoài ý muốn, nhưng mà cũng không nói thêm gì.

Thân Đồ Dạ đáp một tiếng, chuẩn bị cúp điện thoại.

Cố Huy nghi hoặc không hiểu hỏi: "Chủ nhân, ngài thật sự yên tâm để bọn họ ở bệnh viện Hoắc gia? Mặc dù trong chốc lát thì không có chuyện gì, nhưng mà nhập viện bình thường, chỉ sợ Hoắc tiểu thư sẽ khống chế không nổi tâm tình tìm Lăng Ngạo báo thù. Đến lúc loạn lên, Lăng tiểu thư..."

Tính tình của Lăng Tuyết, bọn họ đều biết rõ, cô đối với bản thân mình không nhất định rất coi trọng, nhưng mà ai nếu là tổn thương đến bạn bè bên cạnh, cái kia cô khẳng định chắc là sẽ không bỏ qua, đến lúc đó nếu mà hỏi tới, lại trách cứ Thân Đồ Dạ.

"Cậu yên tâm, tôi tự có sắp xếp." Thân Đồ Dạ cũng không có nhiều lời, "Cậu ở lại bệnh viện, chủ yếu là trong bóng tối bảo vệ bọn Hàn Bắc, Hàn Giai và Ngũ Ca , Lăng Ngạo không cần phải để ý đến."

"Vâng, tôi biết rõ ."

Cố Huy yên lòng, mặc dù Thân Đồ Dạ không có giải thích thêm, nhưng anh nếu đã nói như thế, vậy thì trong lòng nhất định có chừng mực, cậu ta cũng không cần lo lắng.

Cúp điện thoại, Thân Đồ Dạ nhíu mày nhìn di động, trong đầu có nhiều suy nghĩ...

Lăng Ngạo đã đi lệch đường, không nên đem hắn bức đến tuyệt đường lui, trước mặt hắn nói rõ chân tướng, hắn sẽ không chết tâm quay đầu lại, mà Lăng Tuyết cũng sẽ không tin tưởng anh khi nói ra mọi chuyện.

Huống chi, Thân Đồ Dạ không biết là chuyện đêm nay chỉ là một việc ngoài ý muốn.

Bình thường Bạch Tấn Sinh căn bản sẽ không đi Dark Bar, nơi chỉ dành cho tuổi trẻ, hắn ta đều đi đến những hộp đêm hạng sang, đêm nay sao lại khéo như vậy, đúng lúc xuất hiện ở trong quán bar? sao lại khéo đúng lúc gặp được Hàn Giai như vậy? Chính là mấy chuyện này thật sự chỉ là trùng hợp, hay hắn ta đã có lá gan dám phát rồ như thế? Sau lưng của hắn nhất định có người giật giây.

Hoặc là nói, có người không ngừng tảy não hắn, nói Thân Đồ Dạ hiện thời trước mặt sau lưng đều là địch, tự lo không xong, không đủ thời gian để dẹp họa lớn, cho nên Bạch Tấn Sinh mới không có sợ hãi Thân Đồ Dạ như trước kia sao, muốn chờ đến cơ hội làm một hồi, có lẽ có thể tìm đường sống trong cõi chết! ! !

Người sau lưng này đến cùng là ai?

Nếu quả thật có một người như thế, như vậy người này không chỉ có thế lực khổng lồ, tâm tư kín đáo, hắn còn hiểu rõ nhất cử nhất động của Thân Đồ Dạ...

Như vậy xem ra, tình hình phức tạp hơn nhiều.

Lúc nữa đêm Lăng Tuyết bị ác mộng ngạc, khóc đến tê tâm liệt phế, Thân Đồ Dạ ôm thật chặt cô, không ngừng an ủi: "Đừng sợ, có anh ở đây, chỉ là cơn ác mộng mà thôi."

"Là em hại Hàn Giai, là em hại cô ấy."

Lăng Tuyết khóc rất thương tâm, cái loại cảm giác áy náy mãnh liệt làm cho cô không ngừng tự trách, trong lòng phảng phất có một vết thương đang không ngừng rách ra, biến thành vết thương lớn, máu tươi đầm đìa, đau đến không muốn sống.

"Đừng khổ sở." Thân Đồ Dạ ôn nhu vuốt ve mái tóc dài của cô, "Việc này không phải là em sai."

"Là anh sai." Lăng Tuyết khóc nói, "Nếu như không phải là bởi vì em, Bạch Tấn Sinh sẽ không tổn thương Hàn Giai như vậy, sẽ không ..."

Thân Đồ Dạ cảm giác từ ngữ của mình rất ít, anh không biết phải an ủi cô như thế nào, vô luận anh nói cái gì, cô giống như đều không nghe lọt.

"Em muốn đi tìm bọn họ." Lăng Tuyết xoay người rời giường, vội vội vàng vàng tìm quần áo, "Quần áo của em đâu? Em muốn đi tìm Hàn Giai..."

"Bây giờ còn sớm, em tối hôm qua cả đêm ngủ không được ngon giấc, ngủ tiếp một lát nữa đi." Thân Đồ Dạ kéo cô, "Chờ em nghỉ ngơi tốt, anh sẽ đi với em."

"Không cần, em hiện tại muốn đi." tâm tình Lăng Tuyết hết sức kích động, "Bọn họ biến thành như vậy, anh bảo em làm sao mà ngủ được? Em vừa nhắm mắt lại liền thấy ác mộng, em cảm thấy hiện tại sống sót chính là một loại tội ác! ! !"

"Lăng Tuyết..." Thân Đồ Dạ nổi giận, tức giận quát khẽ, "Em đủ rồi, anh đã nói việc này không liên quan đến em, Bạch Tấn Sinh trả thù anh, em cũng là người bị hại, em không nên đem tất cả tội ác ôm đồm lên thân mình, em hiện tại đang mang thai, em là một người mẹ, an nguy của bạn bè em thì quan trọng, an nguy của con em thì không quan trọng sao? ! Bác sĩ  nói, nếu như em không duy trì tâm tình ổn định tâm tình, bé cưng sẽ..."

Lời anh còn chưa nói hết, Lăng Tuyết liền đẩy anh ra, trực tiếp đi ra ngoài.

"Em muốn đi đâu?" Thân Đồ Dạ lập tức ngăn cản cô lại "Không nên lại tùy hứng được hay không?"

"Em muốn đi bệnh viện, lập tức đi ngay."

Tâm tình Lăng Tuyết rất kích động, cô căn bản nghe không lọt lời Thân Đồ Dạ nói, hiện tại trong đầu cô đều là áy náy, căn bản qua không được bản thân mình, cô muốn đi tìm bọn Hàn Giai.

"Em..." Thân Đồ Dạ tức giận cực kỳ, nhưng mà nhẫn nại tính tình dụ dỗ cô, "Được rồi, anh sẽ đi với em, em xem hiện tại mới tám giờ sáng, bọn họ khẳng định đều đang ngủ, em hiện tại đi qua chỉ biết quấy rầy bọn họ. Em còn chưa có rửa mặt, hiện tại đi rửa mặt thay quần áo trước, ăn bữa sáng xong chúng ta cùng nhau nữa đi, ngoan ngoãn!"

Lăng Tuyết lần này nghe lời anh nói, ngoan ngoãn đi rửa mặt thay quần áo.

Thân Đồ Dạ lo lắng cô ở phòng tắm trượt té bị thương, gọi tới hai nữ đầy tớ chăm sóc cô, còn cho Lôi Vân ở trong phòng phòng đợi, sau đó đi thư phòng rửa mặt.

Thân Đồ Dạ tối hôm qua giao phó xong việc đã hừng đông, vừa mới nằm xuống chưa tới một tiếng đồng hồ, Lăng Tuyết liền tỉnh, bởi vì anh tối hôm qua không có ngủ, hiện tại sớm như vậy phải cùng Lăng Tuyết đi bệnh viện, kỳ thật cảm giác rất mệt mỏi, nhưng mà không có cách nào, anh không yên tâm để một mình cô đi, cho dù mang thêm nhiều tùy tùng, cũng không bằng chính anh đích thân bảo vệ mới chu toàn.

Bệnh viện.

Lăng Ngạo dần dần tỉnh lại, mơ mơ màng màng mở mắt ra, trông thấy một dáng người cao quý ưu nhã đứng ở bên giường, lời nói nhẹ nhàng cùng Bác sĩ  nói chuyện với nhau: "ý Bác sĩ  Hoàng là đùi phải của hắn không dễ dàng trị liệu, nhưng mà chân trái mới bị thương không phải là vấn đề lớn lao gì, đúng không?"

"Đúng vậy, Hoắc tiểu thư." Bác sĩ  Hoàng gật đầu đáp lại, "Mặc dù một dao kia đâm cực kỳ sâu, nhưng mà không có làm bị thương đến xương cốt, chưa tính là vấn đề đặc biệt gì, bất quá..."

"Bất quá cái gì?" Hoắc Phi Vân vội vàng truy vấn.

"Máu của hắn đã xét nghiệm ra có vấn đề." Bác sĩ  Hoàng cẩn thận nói, "Hắn... nhiễm ma túy."

Hoắc Phi Vân hơi ngẩn ra, nghiêng đầu nhìn Lăng Ngạo, lúc này mới phát hiện Lăng Ngạo đã tỉnh.

Lăng Ngạo híp mắt nhìn chằm chằm cô ta, âm thanh khàn khàn trầm thấp: "Cô là ai?"

Kể từ sau khi hắn trở lại Lãnh gia, bên cạnh liền thỉnh thoảng sẽ xuất hiện rất nhiều người nhìn như rất có lai lịch rất có thân phận, nhưng mà mỗi người đều là rắp tâm bất lương, hơn nữa tối hôm qua mới vừa vặn xảy ra việc như vậy, hắn đối với bất kỳ người nào đều có một loại đề phòng tâm.

"Tôi gọi Hoắc Phi Vân." Hoắc Phi Vân mỉm cười nhìn hắn, "Anh nên biết tôi mới phải?"

"Em gái Hoắc Vân Phong?"

Lăng Ngạo đương nhiên biết rõ, cha hắn Lãnh Khôn mỗi ngày đều nói với hắn, Hoắc gia là đối thủ một mất một còn, năm đó hắn bị người ta ôm đi, cũng là do Hoắc gia sai khiến, hai nhà bọn họ cừu hận không đội trời chung.

Cho nên, lúc cha hắn nói để hắn lái xe đụng Hoắc Vân Phong, hắn mặc dù do dự thật lâu, cuối cùng vẫn đáp ứng.

Cha hắn đã nói qua, thương trường như chiến trường, người không vì mình trời tru đất diệt, không đủ ngoan độc không đủ quả quyết thì không có châu báu, Thân Đồ Dạ cũng là thành công như thế! Đâm chết Hoắc Vân Phong chính là hắn bước về phía thành công bước thứ nhất! ! !

Cho nên, hắn liền đi làm.

Kỹ thuật lái xe của hắn xuất quỹ nhập thần, lúc trước kỹ thuật đua xe của Lăng Tuyết đều là hắn dạy, mặc dù có một chân xảy ra vấn đề, nhưng mà không chút ảnh hưởng nào.

Đêm hôm đó, hắn đâm xe Hoắc Vân Phong tứ phía, sau đó liền thuận lợi đào thoát, không có để lại nửa điểm dấu vết, cảnh sát đều không có tìm được chứng cứ trên đầu của hắn, Lãnh Khôn vẫn còn kiêu ngạo, hắn vừa lúc mới bắt đầu thấp thỏm bất an, trong lòng còn có áy náy, còn cảm thấy như này hại chết một người mới quen biết rất tàn nhẫn.

Nhưng mà qua nhiều lần Lãnh Khôn thôi miên, dần dà, Lăng Ngạo cũng liền tiếp nhận.

Mấy tháng này, Lãnh Khôn làm cái gì đều mang theo Lăng Ngạo, để Lăng Ngạo chứng kiến thương trường thực tế tàn nhẫn như thế nào, cũng để cho hắn chứng kiến người nhân từ nương tay với kẻ thù cuối cùng dẫn đến thê thảm kết cục như thế nào, hắn được truyền thụ tâm huyết thà rằng ta phụ người trong thiên hạ, không cho thiên hạ phụ bá vương quan niệm của ta, để hắn hiểu được con đường đến thành công như thế nào.

Dần dần, Lăng Ngạo bị tảy não, đối với người của Hoắc gia không còn có cảm giác áy náy, ngược lại cảm giác mình vì gia tộc báo thù là đạo lý hiển nhiên, không có bất cứ vấn đề gì.

Nhưng mà, tối hôm qua những chuyện xảy ra đã thay đổi ý tưởng của hắn, Hàn Giai bởi vì hắn mà rơi vào kết cục thê thảm như thế, hắn bắt đầu một lần nữa xem kỹ hết thảy những việc mình làm có chính xác hay không...

Hắn cảm giác tội trạng hiện tại của mình tất cả đều báo ứng ở trên người Hàn Giai, nếu như hắn không có bị nghiện ma túy, nếu như hắn không có tự mình cam chịu đi quán bar chơi phụ nữ, nếu như hắn không có ra tay với Hàn Giai, mọi chuyện đều sẽ không xảy ra. . .

Hiện tại, Lăng Ngạo đang quanh quẩn ở biên giới chính tà, nhìn thấy Hoắc Phi Vân, trong lòng đã có một loại cảm giác áy náy.

"Anh biết anh trai tôi?" Hoắc Phi Vân tươi cười rạng rỡ nhìn Lăng Ngạo, cô ta giả vờ  mình không biết chuyện, như vậy mới có thể làm Lăng Ngạo không đề phòng.

"Cô không biết tôi?" Lăng Ngạo thật sự bất ngờ, hắn cho rằng thế lực Hoắc gia đã có thể tra được.

"Biết a." Hoắc Phi Vân cười nói, "Anh là bạn của Lăng Tuyết mà, tôi đã nghe nói qua về anh."

"Cô sao lại ở chỗ này?" vẫn như cũ Lăng Ngạo rất đề phòng.

"Thân Đồ cho người đưa anh đến nơi đây, đây là bệnh viện của Hoắc gia chúng tôi." Hoắc Phi Vân thuận miệng nói, "Anh ấy đặc biệt dặn dò tôi nên chăm sóc anh chu đáo, cho nên tôi mới ở chỗ này."

1 comment: