![- Lấy = Follow [ Tiá»u Bất Äiá»m ]](https://i.pinimg.com/564x/c5/40/ab/c540abd6b260bd25e8e8b6a7beea344e.jpg)
Lăng Ngạo thấy cô ta như vậy, trong lòng có chút áy náy, cảm giác mình có phải quá mức làm khó dễ tiểu trợ lý này hay không? Bởi vì nhất thời tâm tình mình vấn đề, liền đối người ta phát giận, làm hại cô ta bị chửi không nói, còn bị đánh, làm không tốt công việc sau này đều không có việc.
Lăng Ngạo giọng nói nhuyễn xuống: "Được, cô đi xuống trước đi."
"Cảm ơn!" tiểu trợ lý kia hướng hắn cong hạ thắt lưng, sau đó liền đi, lúc xoay người, trong mắt dấy lên một ngọn lửa phẫn nộ, ở trong lòng mắng, có gì đặc biệt hơn người ? Không phải là một người không liên quan sao? Ở trước mặt tôi diễu võ dương oai, ngươi lại không phải là chủ nhân của tôi, tôi dựa vào cái gì chịu tội chứ?"
"Lăng tiên sinh, thật sự là thẹn thùng, thủ hạ tiểu trợ lý không hiểu chuyện, làm việc tình một chút cũng không chu đáo, cho anh ngột ngạt, tôi bây giờ lập tức cho người khác đi xử lý việc này, giúp anh lấy số điện thoại cũ về, bất kể như thế nào cũng muốn làm cho anhhài lòng." Hoắc Phi Vân tươi cười rạng rỡ nói.
Lăng Ngạo nghe được câu này trong lòng cảm thấy rất giả tạo, hắn vẫn là thích Lăng Tuyết hơn cái loại tính tình ngây thơ ngay thẳng, hắn cảm thấy như Hoắc Phi Vân này, loại phụ nữ khéo léo căn bản chính là một con hồ ly, mỗi tiếng nói cử động đều giấu giếm tâm cơ, hắn không thích nhất là cùng loại người này có quan hệ, giống như bất cứ lúc nào cũng sẽ bị cô ta tính kế.
Nhưng mà, Lăng Ngạo bây giờ còn đang ở địa bàn của bọn họ địa bàn của Hoắc gia, hơn nữa còn đang cần sự hỗ trợ của cô ta, dù nói thế nào cũng phải liên lạc với cha hắn mới được.
Nghĩ tới đây, Lăng Ngạo khách khí nói: "Vậy thì làm phiền cô, Hoắc tiểu thư."
Hoắc Phi Vân cười cười: "Không phiền toái, việc Thân Đồ dặn dò, chúng tôi làm sao dám thất lễ đâu!"
Lăng Ngạo lông mày lại nhăn lại đến, ba câu của cô ta đều nhắc đến Thân Đồ Dạ, xem ra mọi thứ đều là vì mặt mũi Thân Đồ Dạ, hắn Lăng Ngạo là cái gì đều không phải là sao?
"Đúng rồi, tôi hiện tại đi sắp xếp, gọi bác sĩ chịu trách nhiệm chữa trị cho các vị bằng hữu kia của anh lại đây báo cáo tình hình của họ cho anh nghe. Sau đó tôi phải rời đi trước một chút..."
Hoắc Phi Vân nhìn đồng hồ đeo tay, thuận miệng nói, "Bởi vì anh tôi đang ở bệnh viện này trị liệu. Hôm nay anh ấy cần làm vật lý trị liệu, tôi đi thây chị dâu tôi chăm sóc anh ấy."
Lăng Ngạo nghe đến những lời này, tâm tình rất phức tạp, Hoắc Phi Vân là thật sự không biết rõ người đâm anh trai cô ta là bộ dáng nào hay sao? Ở trước mặt hắn nhắc tới những chuyện này, thế nhưng có thể mây trôi nước chảy như thế? Giống như là chuyện gì cũng đều chưa từng xảy ra vậy?
Nếu như cô ta thật sự không biết rõ, vậy hắn có thể hiểu, nhưng mà, nếu như tất cả cô ta đều biết rõ, chỉ là ngụy trang giả tao không biết, như vậy người nữ này rất giỏi che giấu tâm tình như vậy, người này có thể thật sự là tâm cơ sâu như biển rộng ?
"Lăng tiên sinh, anh còn có chuyện gì cần tôi đi xử lý không?" Hoắc Phi Vân khách khí hỏi.
"Không có, cô đi hỏi giúp bác sĩ của bọn họ qua là được, có cái gì những chuyện khác tôi sẽ gọi ý ta và hộ lý bọn họ sẽ giúp xử lý, không cần phiền toái cô liên tục ở đây."
Lăng Ngạo bây giờ nói chuyện ngược lại khách khí, lúc hắn còn chưa có liên lạc được với cha hắn Lãnh Khôn, không dám cùng Hoắc Phi Vân trở mặt mặt, bằng không Hoắc Phi Vân sẽ đem hắn giết chết tại bệnh viện này cũng không biết. Thân Đồ Dạ khẳng định cũng sẽ không vì hắn mà ra mặt, xảy ra chuyện ngày hôm qua, Thân Đồ Dạ chỉ sợ là hận không thể cho hắn chết sớm một chút, đỡ phải để hắn thêm phiền toái.
"Được, vậy tôi đi trước, anh nghỉ ngơi thật tốt."
Hoắc Phi Vân dặn dò một tiếng liền đi, lúc mở cửa phòng, còn dặn dò y tá và hộ lý phía ngoài nói, "Các ngươi đi gọi bác sĩ chịu trách nhiệm chữa trị cho mấy vị ở lầu dưới kia đều gọi đến, Lăng tiên sinh có chuyện muốn hỏi bọn họ."
"Vâng, Hoắc tiểu thư." Nhân viên hộ lý lập tức đi gọi ngay.
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân, Hoắc Phi Vân đi, có một cô y tá trẻ tuổi xinh đẹp đi tới, đối Lăng Ngạo khom người chào, cung kính nói: "Lăng tiên sinh ngài khỏe, tôi gọi Tiểu Vân, sẽ phụ trách chăm sóc ngài bên người lúc còn ở bệnh viện, ngài có cái gì cần có thể phân phó cho tôi."
"Không cần, tôi cần nghỉ ngơi, cô đi ra ngoài đi." Lăng Ngạo liếc cô ta một cái.
"Được, tôi ở bên ngoài, ngài có bất cứ việc gì lúc nào cũng có thể gọi tôi."
Tiểu Vân cười cười với hắn, sau đó rời đi.
Trong phòng trở nên yên tĩnh, Lăng Ngạo nhìn xung quanh, không có phát hiện ra camera nào, hoặc là các loại dụng cụ quan sát nào, vì vậy cầm lấy kia di động mới thử nhớ lại, xem một chút có thể nhớ được số của cha hắn Lãnh Khôn không.
Hắn mơ hồ còn nhớ vài cái con số, nhưng không thể nhớ rõ ràng toàn bộ, vì vậy dựa vào ký ức gọi vài lần, tất cả đều là sai.
Bất quá Lăng Ngạo cũng không ngu ngốc, hắn lập tức download QQ, mặc dù hắn đổi số điện thoại, hắn còn nhớ rõ mật mã QQ của hắn, đăng nhập QQ, hắn phát hiện danh sách bạn tốt tất cả đều là những người bạn cũ trước kia, lúc thành lập ban nhạc về sau, hắn cũng rất ít dùng QQ, Lãnh Khôn càng không khả năng dùng mấy cái này, vi tính cũng không cần.
Nhưng cái này không có vấn đề gì, chỉ cần có thể liên lạc với người là được.
Lăng Ngạo gọi thử cho vài anh em lúc trước, liên tục gọi vài người, tất cả mọi người không có trả lời, đại khái là không online đi, hắn từng bước từng bước tìm, rốt cuộc tìm được số của cô giáo Phùng của cô nhi viện đang online.
Lăng Ngạo giống như gặp được cứu tinh vậy, lập tức dùng gọi cho Giáo viên Phùng nói: "Giáo viên Phùng, con là Lăng Ngạo, con hiện tại có chút việc gấp cần ngài hỗ trợ, ngài có ở đó không?"
Giáo viên Phùng rất mau tỉnh lại: "Cô đây, Lăng Ngạo, con bị làm sao? Con có chuyện gì a?"
Tối hôm qua phát sinh những chuyện kia, người của cô nhi viện cũng không biết, Lăng Tuyết, Ngũ Ca, bọn họ đều không muốn làm kinh động đến viện trưởng Quách và giáo viên Phùng, sợ bọn họ lo lắng. Cho nên giáo viên Phùng hiện tại nhận được cuộc gọi của Lăng Ngạo cảm thấy có chút ít ngoài ý muốn.
Lăng Ngạo lập tức tránh nặng tìm nhẹ giải thích: "Con xảy ra chút chuyện, di động lại bị vỡ, liên lạc không được với cha của con, phiền toái ngài giúp con tới Lãnh gia tìm cha con. Nói cho ông ấy biết con đang ở bệnh viện Thánh Tâm, kêu ông ấy tới tìm con."
Sau đó Lăng Ngạo nói địa chỉ của Lãnh gia cho giáo viên Phùng.
Giáo viên Phùng nhận được tin, cảm thấy có chút nghi hoặc nói: "Lăng Ngạo, con không nhớ rõ số của ba ba con sao? Con trực tiếp gọi cho cho ông ta không được sao?"
Lăng Ngạo buồn rầu nói: "Con chính là không nhớ rõ số điện thoại của ông ấy, con đã quen biết cũng hai ba tháng rồi, con chỉ lưu trong điên thoại thôi, chưa từng nhớ số, đều là trực tiếp từ danh bạ điện thoại gọi thôi. Số điện thoại trong nhà con cũng không nhớ rõ. Con bây giờ là QQ gọi, cha mẹ con bọn họ cũng không dùng vi tính, cũng không dùng QQ, thủ hạ của ông ấy cũng không có, con đã kiểm tra, bọn họ cũng không dùng cái phần mềm này, con hiện tại trên QQ đều là bạn cũ lúc trước, con vừa hỏi vài người không có bắt máy, chỉ gặp được cô, cho nên cũng chỉ có thể làm phiền cô."
"Được được được, con đừng có gấp, cô hiện tại bắt đầu đi đến nhà các người tìm cha con, nhắn với ông ấy, nhưng mà cô nhi viện cách Phong Thành mấy trăm km, cô hiện tại đi bắt xe trước, phỏng đoán cũng muốn hơn nửa ngày a."
"Cô không cần đi xe bus vòng tới vòng lui a, trực tiếp bao một chiếc xe đưa ngài đi đi qua rất nhanh. Tiền con sẽ trả. Cô chạy nhanh qua, càng nhanh càng tốt, con lo lắng thời gian dài có thể sẽ gặp chuyện không may."
"Được được được, cô chào viện trưởng Quách một tiếng, sau đó lập tức đi tới. ."
"Chờ một chút." Lăng Ngạo đột nhiên nhớ tới, "Chỗ Viện trưởng Quách không chừng có số của ba ba con, cô giúp con đi hỏi viện trưởng Quách một chút, nếu như có có số điện thoại, cô không cần tự mình chạy tới ."
"Đúng nga, cô sao nghĩ không ra chuyện quan trọng như vậy." Giáo viên Phùng nói, "Vậy cô bây giờ lập tức đã đi tìm viện trưởng hỏi một chút, hỏi xong sẽ gọi cho con, QQ của con bất cứ lúc nào cũng phải online."
"Được được, cảm ơn cô, con chờ tin tức của cô."
Lăng Ngạo vừa mới nói xong này câu, bên ngoài liền vang lên tiếng đập cửa, một giọng nói dễ nghe truyền đến: "Lăng tiên sinh, bác sĩ lại đây, có thể vào không?"
Lăng Ngạo để điện thoại di động xuống đáp lại: "Vào đi."
Lập tức, y tá Tiểu Vân liền mang vài vị bác sĩ đi tới, trong đó có một bác sĩ người ngoại quốc, mấy người khác đều là người Hoa, xem ra đều rất có tiếng tăm, bác sĩ ngoại quốc nói một tràng lưu loát tiếng Anh, Lăng Ngạo một câu nói cũng không hiểu, mày nhăn lại đến, nói thẳng: "Phiền toái các người trực tiếp nói Trung văn, tôi nghe không hiểu tiếng chim."
Các bác sĩ kia hai mặt nhìn nhau, không biết rõ nói như thế nào mới tốt, trong đó một bác sĩ ho khan một cái, lúng túng giải thích: "Lăng tiên sinh, không biết rõ anh là muốn bệnh nhân ở phương diện nào? anh cứ việc hỏi chúng tôi. Chúng toi sẽ cặn kẽ giải thích với anh."
"Vừa rồi người kia nói cái gì?" Lăng Ngạo hỏi.
"Vừa rồi vị kia bác sĩ chủ trị của chúng tôi Khải tiên sinh, hắn nói chính là lời chúng tôi vừa hỏi anh." Bác sĩ lễ phép nói, "Chính là lời chào hỏi mà thôi."
Lăng Ngạo không nói thêm gì nữa, hỏi: "Như thế này đi, tôi muốn biết tình trạng hiện giờ của Hàn Giai, cô ấy... cô ấy như thế nào ?
Bác sĩ liền lấy ra một chồng lớn tài liệu đưa cho Lăng Ngạo, giải thích: Hàn tiểu thư tình huống không quá lạc quan, cô ấy bị người ta, làm cho cơ thể bị thương, hơn nữa còn có cái khác cũng bị thương..."
Bác sĩ dùng thuật ngữ rất chuyên nghiệp nói về hậu quả sau khi phụ nữ bị cưỡng hiếp, Lăng Ngạo quả thực là nghe không vô, đưa tay đánh ngắt lời hắn, "Không nên nói nữa."
Những lời kia tựa như một cây dao hung hăng đâm vào trong lòng hắn, máu tươi đầm đìa, đau đến không muốn sống...
Lăng Ngạo đưa tay che trán, cố gắng bình phục tâm tình, một lát sau, lại hỏi: "Anh nói cho tôi biết, cô ấy về sau, về sau sẽ như thế nào?"
Bác sĩ nói: "Nếu như đơn giản thể bị thương, kỳ thật cũng không tính là cái gì gọi là tổn thương trí mạng, qua một chút trị liệu, lại tĩnh dưỡng một hai tháng có thể khôi phục, nghiêm trọng nhất chính là tâm lý bị thương của cô ấy. Hàn tiểu thư hiện tại tâm tình đặc biệt không tốt, đoán chừng là tinh thần chịu đả kích đến nghiêm trọng, đã sắp xếp bác sĩ tâm lý, vấn đề kia có khả năng cần một thời gian rất dài mới có thể xử lý tốt, về vấn đề tâm lý, nếu như anh còn muốn hiểu cụ thể, tôi có thể gọi bác sĩ tâm lý của Hàn tiểu thư lại đây nói với anh."
"Không cần ..."
[…] Kẻ Thù Bên Gối – Chương 271 […]
ReplyDelete