
Viện trưởng Quách còn muốn nói gì, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa dồn dập, tùy tùng lo lắng bẩm báo: "Chủ nhân, Lăng tiểu thư, tỉnh !"
Nghe được câu này, Thân Đồ Dạ lập tức xông ra ngoài, viện trưởng Quách cũng vội vàng đi theo qua, Lãnh Thanh Mặc đang tỉ mỉ đỡ cô.
Thân Đồ Phong Hoa quan sát nhất cử nhất động của Lãnh Thanh Mặc, cảm giác hắn cũng không có cái gì ngoài ý muốn hoặc là tâm tình kích động, theo lý thuyết, hắn để ý Lăng Tuyết như vậy, Lăng Tuyết bị nghiêm trọng như thế, hiện tại thật vất vả mới tỉnh lại, hắn phải rất kích động chạy đến mới đúng.
Nhưng hắn vì cái gì vẫn lạnh nhạt như vậy? Giống như đã sớm đoán được Lăng Tuyết sẽ tỉnh lại lúc này vậy.
...
Thân Đồ Dạ ở ngoài phòng bệnh mặt chỉ nghe thấy tiếng của Lăng Tuyết giống như bệnh tâm thần la khóc: "bé cưng của tôi, bé cưng..."
"Lăng tiểu thư, ngài nén bi thương." Nhóm nhân viên cứu hộ đang trấn an Lăng Tuyết.
Tâm tình Lăng Tuyết hết sức kích động, mặc kệ nhân viên cứu hộ an ủi như thế nào đều không thể ổn định được tâm tình của cô.
Thân Đồ Dạ nghe tiếng khóc Lăng Tuyết, thấy bộ dạng cực kỳ bi thương của cô, trong lòng vô cùng áy náy, thậm chí không biết nên đối mặt với cô như thế nào.
Nhưng mà dù không thể đối mặt, anh cũng muốn đối mặt.
Nghĩ tới đây, Thân Đồ Dạ hít sâu một cái, để lấy dũng khí đẩy cửa ra đi vào...
"Thân Đồ tiên sinh đến."
Có một bác sĩ và y tá chăm sóc hô một tiếng.
Tất cả mọi người yên lặng, lặng lẽ lui qua một bên.
Chỉ có anh mắt là hoạt động, Lăng Tuyết nhìn thấy Thân Đồ Dạ, hai người cách nhau gần như thế, nhưng trong mắt cô có tia hận ý thấu xương, mà anh, không mặt mũi nào nhìn cô.
"Đều đi ra ngoài đi." Lôi Vân nhẹ giọng phân phó.
Những người kia tất cả đều lui ra ngoài.
Lôi Vân đóng cửa phòng lại, trả lại không gian cho Thân Đồ Dạ và Lăng Tuyết, để hai người bọn họ thoải mái nói chuyện.
Bên trong chỉ còn lại Lăng Tuyết và Thân Đồ Dạ, bầu không khí trở nên rất trầm tĩnh.
Lăng Tuyết không khóc, nhưng lại dùng một ánh mắt xa lạ đến đáng sợ gắt gao nhìn chằm chằm Thân Đồ Dạ.
"Thực xin lỗi!"
Thân Đồ Dạ không dám nhìn vào mắt cô, giọng nói khàn khàn nói ra câu này, mang cảm giác vô cùng áy náy.
Anh biết rõ, anh hiếu Lăng Tuyết một lời giải thích, nhưng ,à giờ khắc này, trừ ba chữ này, anh thật sự không biết rõ nên nói cái gì cho phải.
"Thực xin lỗi? ?" Lăng Tuyết trào phúng cười, nhưng mà ngăn không được nước mắt rơi xuống, "Đúng, tôi cũng nên nói một câu thực xin lỗi với anh, không có bảo vệ được bé cưng, thực xin lỗi! Là tôi quá xúc động quá tùy hứng, tôi không nên vào lúc đó đánh cuộc với anh, giận dỗi anh, bị ngã xuống cầu thang làm cho sinh non, cái này là trách nhiệm của tôi, tôi không phải là một người mẹ tốt; tôi không nên yêu anh, không nên cùng một chỗ với anh, không nên mang thai con của anh, nếu như bé cưng chưa xuất hiện, cũng không phải chịu tổn thương tàn nhẫn như thế..."
"Lăng Tuyết, em không nên như vậy..."
Nghe đến những lời này, Thân Đồ Dạ cảm giác mình trái tim như bị xé nứt, giọng nói của anh đều nghẹn ngào - -
"Anh biết là anh sai, anh không nên vào lúc đó chạy đi, là anh sai, anh biết rõ là sai , em không nên như vậy được hay không? Chúng ta còn trẻ, về sau còn sẽ có bé cưng ..."
"Sẽ không." Lăng Tuyết hít một hơi thật sâu, nghiến răng nghiến lợi nói, "Thân Đồ Dạ, tôi sẽ không mang bé cưng của anh nữa, vĩnh viễn cũng sẽ không! ! ! ! Từ khi anh vì một người phụ nữ khác qua lại, không để ý đến tôi, chúng ta hai người liền nhất đao lưỡng đoạn, về sau cũng không có bất cứ quan hệ nào! !"
"Lăng Tuyết..."
"Tôi Lăng Tuyết lớn như vậy làm bất cứ chuyện gì, từ trước đến giờ cũng không có hối hận, nhưng hiện tôi đang hối hận ."
Lăng Tuyết cuối cùng cũng nhịn không được nữa, rống giận nói- -
"Tôi thật sự rất hối hận đã ở cùng một chỗ với anh, nếu như tôi không có yêu anh, nếu như tôi chưa cùng một chỗ với anh, những bi kịch này cugnx sẽ không xảy ra, chị của tôi sẽ không chết thảm, Hàn Giai không bị làm nhục, Hàn Bắc Lăng Ngạo sẽ không bị thương, bé cưng của tôi cũng sẽ không có kết cục thê thảm như vậy, sẽ không! ! ! !"
Tâm tình của cô hết sức kích động, thân thể cũng theo đó khó chịu thêm.
Rống hết mấy lời này, máu từ trong ống tiêm chảy ngược lên, cả người đều cực độ khó chịu.
"Lăng Tuyết, em không nên như vậy..." Thân Đồ Dạ bị dọa hỏng, cuống quít tiến lên vịn lấy vai cô, trấn an nói, "Anh biết là anh sai, cái này hết thảy đều là anh sai, em có thể trách anh đánh anh mắng anh hận anh, nhưng mà em không thể hành hạ chính mình, hiện tại thân thể của em rất suy yếu, không thể chịu thêm kích thích ..."
"Buông tôi ra, không nên chạm vào tôi, không nên chạm vào tôi - - "
Lăng Tuyết phẫn nộ đẩy, đánh Thân Đồ Dạ, hai đấm ở trên mặt và cơ thể anh không ngừng đánh, làm cho kim tiêm rớt ra, trên mu bàn tay tràn đầy máu tươi.
Thân Đồ Dạ đau lòng tự trách, hận không thể giết mình, vì để cho Lăng Tuyết không tiếp tục nổi điên, anh đem cô ôm sít sao vào trong ngực.
Lăng Tuyết còn không hết hận, hung hăng cắn lên vai của anh, dùng hết khí lực toàn thân, giống như muốn đem anh nuốt vào vậy.
Chỉ chốc lát sau, vai của Thân Đồ Dạ toàn máu, thấm ướt cả cái áo sơ mi trắng, nhưng anh giống như căn bản cũng không có cảm giác gì vậy, vẫn như cũ không hợp tác, chỉ là nghẹn ngào nói: "Thực xin lỗi, thực xin lỗi, thực xin lỗi..."
Anh bây giờ chỉ biết nói ba chữ này, liên tục chỉ có ba chữ này.
Nước mắt Lăng Tuyết hòa cùng với máu tươi rơi xuống.
Cô không hiểu, tình yêu đến tột cùng là cái thứ gì, vì cái gì người đàn ông luôn miệng nói yêu lại nhẫn tâm làm tổn thương cô?
Vì cái gì một ngày trước người đàn ông này còn thề non hẹn biển nói muốn vĩnh viễn cùng một chỗ, ngày thứ hai liền đi bảo vệ người phụ nữ khác?
Đến cùng là ở trong mắt Thân Đồ Dạ, Lăng Tuyết cô được tính là cái gì?
Tính là cái gì? ?
...
Bên ngoài, Lãnh Thanh Mặc đỡ viện trưởng Quách đi vào, hai người muốn vào phòng bệnh.
Lôi Vân vội vàng ngăn cản bọn họ: "Trước hết để cho Thân Đồ tiên sinh và Lăng tiểu thư nói chuyện một lúc đi."
"Có cái gì tốt mà nói? Cung nhị tiểu thư của chúng tôi đều bị bị thương thành bộ dạng gì rồi ?" nữ đầy tớ của Cung gia ở kế bên quát to lên, "Nhị tiểu thư, Lãnh tiên sinh và viện trưởng Quách đến đón ngài về nhà, nhị tiểu thư..."
"Câm miệng." Lôi Vân tức giận gầm lên.
"Cho bọn họ đi vào." Thân Đồ Dạ quát khẽ.
Lôi Vân chỉ có thể nhường đường, cho Lãnh Thanh Mặc và viện trưởng Quách đi vào phòng bệnh.
"Tiểu Tuyết!" Viện trưởng Quách nhìn thấy Lăng Tuyết, nhịn đau không được khóc, " Tiểu Tuyết đáng thương của mẹ."
Viện trưởng Quách tới ôm Lăng Tuyết, nước mắt Lăng Tuyết ngăn không rơi xuống, con ngời vào lúc yếu đuối này sẽ rơi lệ, cô cũng không ngoại lệ.
Người than ôm ấp là an ủi tốt nhất, cô không cách nào ngụy trang chính mình nữa khóc rống lên, nhào vào trong lòng viện trưởng Quách gào khóc.
Tiếng khóc này mỗi người nghe được đều chua xót.
Thân Đồ Dạ đỏ mắt, Lãnh Thanh Mặc cũng cúi đầu.
Thân Đồ Phong Hoa đứng bên cửa, lẳng lặng nhìn một màn này, trong lòng như có sóng lớn mãnh liệt cuồn cuộn, cảm giác không thể nói nên lời.
Vì bé cưng của Lăng Tuyết chết đi mà cảm thấy tiếc hận, vì Lăng Tuyết bi thương mà đau lòng, cũng vì tình cảm của Lăng Tuyết và Thân Đồ Dạ mà lo lắng.
Thân là một người từng trải, cô cô rất hiểu rõ cảm nhận của Lăng Tuyết hiện tại, đây là một loại tuyệt vọng tê tâm liệt phế.
Loại tuyệt vọng này sẽ làm cho người ta chùn bước với tình yêu, cho nên, Lăng Tuyết đại khái... Trong thời gian ngắn sẽ không tha thứ cho Thân Đồ Dạ .
...
Khóc thật lâu, tâm tình Lăng Tuyết cuối cùng có hơi chút bình phục, viện trưởng Quách lau nước mắt nói: "Tiểu Tuyết, mẹ Quách hôm nay là đến đón con, con có muốn đi cùng mẹ Quách không?"
"Muốn." Lăng Tuyết không chút do dự trả lời, "Con muốn đi thôi, rời đi..." Cô hận thấu xương trừng mắt Thân Đồ Dạ, "cái người này!"
"Lăng Tuyết..."
"Tốt!" Viện trưởng Quách cắt đứt lời Thân Đồ Dạ nói, gật gật đầu nói, "Trước hết mẹ cùng con về Cung gia, Thanh Mặc nói Cung gia có phòng y tế, trang thiết bị y tế và dược phẩm đầy đủ hết, Thanh Mặc sẽ đích thân trị liệu cho con, trong khoảng thời gian này mẹ sẽ chăm sóc con, chờ con khỏe lại, chúng ta cùng nhau về cô nhi viện, phòng của con vẫn còn giữ, Cô giáo Phùng đã cho người dòn dẹp, bất cứ lúc nào con có thể trở về ở."
"Ừ." Lăng Tuyết rưng rưng gật đầu, đối với cô mà nói, cái này là an bài tốt nhất.
"Không được, anh không đồng ý." Thân Đồ Dạ vội vàng nói, "Lăng Tuyết, thân thể em rất suy yếu, hiện tại không thể tùy ý chuyển viện, còn có, em không thể..." giọng anh run rẩy, "Không thể rời khỏi anh!"
"Vừa rồi tôi đã nói rất rõ ràng"
Lăng Tuyết không có nhìn anh, lãnh khốc vô tình nói, "Từ lúc anh vứt bỏ tôi một khắc kia, chúng ta cũng đã không có bất cứ quan hệ nào. Trước kia có đứa bé, có lẽ còn có chút liên quan, hiện tại bé cừng đều không còn, giữa chúng ta đã nhất đao lưỡng đoạn!"
"Lăng Tuyết..."
Thân Đồ Dạ còn muốn nói gì, Lăng Tuyết đã vén chăn lên, gượng chống người muốn rời giường.
Viện trưởng Quách cuống quít khuyên can: "Tiểu Tuyết con chớ lộn xộn, mẹ gọi bác sĩ lại đây chuẩn bị."
"Không có anh ta cho phép, bác sĩ không dám đưa con đi."
Lăng Tuyết đỡ khung giường muốn xuống giường, Thân Đồ Dạ muốn tiến lên ngăn cản, mà lúc này, Lãnh Thanh Mặc một cái bước xa tiến đến, lao đến như một cơn gió mạnh cởi áo khoát ra đắp lên trên người Lăng Tuyết, sau đó bế cô lên.
"Lãnh Thanh Mặc bỏ cô ấy xuống cho tôi." Thân Đồ Dạ tất nhiên gầm lên.
Lãnh Thanh Mặc căn bản là không để ý tới anh, ôm Lăng Tuyết liền đi ra ngoài, Thân Đồ Dạ muốn ngăn cản, viện trưởng Quách lập tức ngăn cản lại anh: "Cậu không nên náo loạn nữa, Tiểu Tuyết thành ra như vậy, lẽ nào cậu nhất định muống làm ra mạng người sao?"
Thân Đồ Dạ muốn vượt qua viện trưởng Quách, viện trưởng Quách lập tức gắt gao giữ chặt cánh tay anh, tận tình khuyên bảo nói: "Cậu buông tha cho Tiểu Tuyết đi, trước hết để cho con bé tĩnh dưỡng thật tốt, con bé hiện tại hận cậu thấu xương, cậu cưỡng chế đem con bé giữ ở bên người, sẽ chỉ làm con bé thống khổ hơn thôi."
"Bà buông ra!" Thân Đồ Dạ không dám đẩy viện trưởng Quách, cũng không dám động một sợi tóc của bà, vì vậy tiến thoái lưỡng nan.
Mắt thấy Lãnh Thanh Mặc sắp ôm Lăng Tuyết ra khỏi phòng, lúc này, Thân Đồ Phong Hoa ngăn cản Lãnh Thanh Mặc lại: "Hiện tại không có thể đem người đi."
Lãnh Thanh Mặc nhướng mày, dùng thủ ngữ nói: "Bà muốn thế nào?"
"Cậu còn không có tư cách nói chuyện với tôi." Thân Đồ Phong Hoa lạnh lùng lườm hắn một cái, chuyển mắt nhìn Lăng Tuyết nói, "Lăng Tuyết, chuyện này Thân Đồ Dạ xác thực có trách nhiệm rất lớn, con muốn trách nó hận nói phải rời khỏi nó, cô cô cũng có thể hiểu, cô cô cũng không phản đối con đổi nơi tĩnh dưỡng. Nhưng mà cô cô hoài nghi chuyện này có âm mưu, con sinh non không nhất định tất cả đều do ngã xuống cầu thang tạo thành, rất có thể trước đó đã trúng độc, cho nên, cô cô đã cho Cố Huy lấy máu con đi xét nghiệm. Cho dù con muốn đi, cũng nên đợi đến lúc có kết quả rồi đi không?"
[…] Kẻ Thù Bên Gối Chương 307 […]
ReplyDelete