Kẻ Thù Bên Gối - Chương 308



"Trúng độc?"

Lăng Tuyết nghe được hai chữ này, chỉ cảm thấy da đầu tê dại, rợn cả tóc gáy.

Kỳ thật Thân Đồ Phong Hoa nói như vậy không phải không có lý do, cô nhớ lại tình hình vừa xảy ra, trước lúc ngã xuống cầu thang cô cũng đã rất không thoải mái, lúc ra khỏi phòng bụng đã quặn đau, đi trên đường thì bị lung la lung lay, cho nên mới bị té xuống cầu thang.

Lẽ nào chuyện này thật sự có vấn đề?

Lãnh Thanh Mặc chuyển mắt nhìn Lăng Tuyết, dùng thủ ngữ nói: "Trong khoảng thời gian này em luôn ở nhà Thân Đồ, chưa bao giờ rời đi, đến anh muốn gặp em một lần đều rất khó, ai có thể hạ độc em được?"

"Đúng..." Lăng Tuyết nghĩ đến trong khoảng thời gian này, thật sự là giống như Lãnh Thanh Mặc đã nói, sau khi cô mang thai, Thân Đồ Dạ liền đặc biệt cẩn thận, căn bản là không cho cô đi ra ngoài, nói đi cũng chỉ có lúc Hàn Giai xảy ra chuyện, còn có 2 lần cô đi cô nhi viện, nhưng khi đó bên cạnh đều có người bảo vệ cô, căn bản sẽ không có khả năng bị người khác hạ độc.

Huống chi, cho dù thật sự mấy lần đó lúc ra cửa bị người ta hạ độc, cũng không thể nào chờ tới bây giờ mới phát tác.

Lại nói, cho dù thật sự có vấn đề, Thân Đồ Dạ trong lúc mấu chốt bỏ cô một mình, không để ý đến là sự thật.

Bất kể như thế nào, cô cũng sẽ không tha thứ cho Thân Đồ Dạ, hiện tại cô chỉ muốn đi thôi, rời khỏi Thân Đồ Dạ...

Nghĩ tới đây, Lăng Tuyết thấp giọng nói: "Cô cô, con biết rõ ngài là vì tốt cho con, nhưng bây giờ con chỉ muốn rời khỏi đây thôi, nếu như ngài điều tra ra được gì, trong máu con thật sự có vấn đề gì, ngài nói cho con biết sau. Nhưng mà, cho dù con thật sự bị trúng độc dẫn tới sinh non, con cũng sẽ không tha thứ cho Thân Đồ Dạ ..."

"Lăng Tuyết..."

"Kính nhờ ngài." Lăng Tuyết cắt đứt lời Thân Đồ Phong Hoa, bi thương nói, "Để cho con đi thôi."

Thân Đồ Phong Hoa cơ bản còn muốn khuyên nhủ Lăng Tuyết, nhưng khi nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Lăng Tuyết, bộ dạng suy yếu vô lực, lại không đành lòng miễn cưỡng cô.

Thật ra vừa rồi cô cô đã cho tùy tùng lặng lẽ đi tìm Cố Huy, Cố Huy nói bác sĩ nói ít nhất mất hơn một tiếng nữa mới có cho ra kết quả, nhưng Lăng Tuyết, phỏng đoán không thể bình tĩnh chờ đợi thêm một giờ.

Trong lúc này, nếu mà Lăng Tuyết chịu đã kích lần nữa, chỉ sợ sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe.

Huống chi, với bộ dạng một Lãnh Thanh Mặc định thần nhàn trước mắt này, Thân Đồ Phong Hoa cũng lo lắng suy đoán của mình là sai lầm, vạn nhất tra ra Lăng Tuyết không có bị trúng độc, con bé còn khẳng định là người Thân Đồ bọn họ cố ý trốn tránh trách nhiệm, đến lúc đó chỉ sợ sẽ càng thêm oán hận Thân Đồ Dạ, giống như lời nói, chuyện giữa bọn họ mà ngay cả hy vọng cuối cùng cũng không có .

Nghĩ tới đây, Thân Đồ Phong Hoa bất đắc dĩ thở dài một hơi, yên lặng lui qua một bên.

Lãnh Thanh Mặc ôm Lăng Tuyết đi ra khỏi phòng bệnh...

"Lăng Tuyết..." Thân Đồ Dạ đẩy viện trưởng Quách ra, đuổi theo ngăn cản.

"Để cho con bé đi đi." Thân Đồ Phong Hoa kéo anh lại, "Con bé hiện tại cần tỉnh táo, Con miễn cưỡng đem con bé giữ ở bên người sẽ chỉ làm con bé thêm thống khổ, bác sĩ cũng nói, con bé không thể chịu thêm kích thích, con nếu mà thật sự muốn tốt cho con bé, phải cho con bé một ít thời gian đi, mọi chuyện để sức khỏe của nó tốt lên rồi hãy nói sau."

"Không được, con không thể để cho cô ấy rời khỏi con..."

Thân Đồ Dạ quật cường đuổi theo, đúng lúc này, di động anh đột nhiên vang lên, là Lỗi Lạc gọi tới, Lỗi Lạc nếu như không có chuyện gì lớn sẽ không gọi điện thoại cho anh, anh lập tức nghe điện thoại, "Alo!"

"Thân Đồ Dạ, cậu đang làm cái gì ? ? ? sao có thể giết người trong phạm vi quản lý của mình, còn bị người khác vạch trần và bẩm báo với Dạ Thần rồi."

Nghe được câu này, Thân Đồ Dạ bỗng dừng lại bước chân, kinh ngạc hỏi: "Cậu nói cái gì?"

"Có người nói cậu giết Bạch Tấn Sinh, còn đem chứng cớ liên quan tung ra, chỉ có nửa giờ là điều kiện tiên quyết để họ giao qua chỗ Dạ Thần thôi, hiện tại Dạ Thần đã triệu tập Long Cửu, Đế Phong và tôi, cùng nhau bàn luận về chuyện này, quyết sách nên xử lý như thế nào. Tôi đang trên đường đi, cái này đến cùng là thế nào? Cậu thật sự giết Bạch Tấn Sinh? ?"

Lỗi Lạc đang trong tình trạng lòng nóng như lửa đốt, từ trước đến nay anh ta là người trầm ổn nhưng lần này lại hết sức ngưng trọng, thấy rõ chuyện này không phải là chuyện đùa.

Thân Đồ Dạ cầm lấy di động, không nói gì, đôi mắt nhìn chằm chằm Lãnh Thanh Mặc cùng Lăng Tuyết đi xa dần, không tự chủ được dừng bước.

Trọng tâm của vở kịch cuối cùng cũng đến, tất cả đối sách đều tập trung vào lúc này, như thế này mới có thể làm cho Thân Đồ Dạ anh bị thương nặng! ! !

Lãnh Thanh Mặc, chiêu này của mày thật sự là âm ngoan cực kỳ!

Đi đến khúc quanh Lãnh Thanh Mặc quay đầu lại nhìn Thân Đồ Dạ, bên môi giương cao một nụ cười thắng lợi, đôi mắt trong suốt lóe lên hàn quang âm lãnh! !

Lăng Tuyết suy yếu rúc vào trong lòng Lãnh Thanh Mặc, cũng không quay đầu lại lúc rời đi, cô giống như đối với Thân Đồ Dạ triệt để hết hy vọng.

Thân Đồ Dạ đứng ở tại chỗ, trơ mắt nhìn thân ảnh Lăng Tuyết biến mất ở ánh mắt, chỉ cảm giác tinh thần trong nháy mắt hạ nhiệt độ thấp đến giống như song băng ở bắc cực. .

Toàn bộ thế giới phản bội anh đều không có vấn đề gì, chỉ cần Lăng Tuyết ở bên người, Thân Đồ Dạ có thể chống lại toàn bộ thế giới.

Nhưng mà, hiện tại cô ấy đã đi rồi.

Anh có một loại cảm giác thất bại mà trước đó chưa từng có...

"Thân Đồ Dạ, Thân Đồ Dạ..." tiếng Lỗi Lạc trong điện thoại lo lắng kêu gọi, "Cậu nghe thấy tôi nói chuyện không? Nghe thì phải trả lời một tiếng."

"Nghe thấy" Thân Đồ Dạ phục hồi tinh thần lại, nhàn nhạt đáp lại, "Chuyện này, tôi tự mình xử lý, cậu không cần ra mặt thây tôi, đắc tội Dạ Thần."

"Cái gì gọi là tự mình giải quyết?" Lỗi Lạc nổi giận, "Thân Đồ Dạ, cậu nói đàng hoàng cho tôi biết, cậu đến cùng có giết Bạch Tấn Sinh hay không? Có hay không?"

Thân Đồ Dạ không trả lời vấn đề này, trực tiếp cúp điện thoại.

Cái vấn đề này, tôi không thể trả lời, nếu là thành thật trả lời nói không có, như vậy bọn họ nhất định sẽ tra được trên người Lăng Tuyết, đến lúc đó chuyện sẽ trờ nên càng thêm phức tạp.

Nếu mà trả lời là có, vậy anh chẳng khác nào nhận tội.

Hậu quả không thể tưởng tượng nổi.

"Thân Đồ, đừng quá khổ sở, chờ chúng ta điều tra rõ sở chân tướng, Lăng Tuyết nhất định sẽ về bên cạnh con." Thân Đồ Phong Hoa nhẹ giọng khuyên nhủ.

"Chân tướng?"

Thân Đồ Dạ lầm bầm hai chữ này, trong đầu suy nghĩ lung tung, đúng như Thân Đồ Phong Hoa đã nói, chuyện xảy ra với Lăng Tuyết rất kỳ quặc, nhất định là có vấn đề, có lẽ trước đó cô ây thật sự đã bị trúng độc rồi sao? Có một chút độc dược mạn tính, hoàn toàn có thể làm cho cô vài ngày sau mới tái phát nữa.

Lãnh Thanh Mặc là một bác sĩ y thuật cao siêu, khống chế thuốc rất tốt, làm ra được như thế này, cũng không phải là cái việc khó gì.

Nhưng mà, Lãnh Thanh Mặc rốt cuộc đã dùng phương pháp gì mới có thể đem thời gian tính đến hoàn hảo như vậy? Đúng lúc Thân Đồ Dạ vì Nhan Nhược Hi mà rời khỏi nhà thì Lăng Tuyết liền xảy ra chuện, để anh gánh chịu tất cả trách nhiệm; mới vừa nãy lúc Lãnh Thanh Mặc mang Lăng Tuyết đi, Dạ Thần bên kia liền triệu tập hội nghị quyết sách.

Thời gian tính toán vô cùng chuẩn xác, trùng hợp đến nỗi làm cho người ta không dám tin.

Nếu quả thật đều là do Lãnh Thanh Mặc an bài, khả năng duy nhất chính là hắn đã hợp tác với Hoắc Phi Vân, Nhan Nhược Hi.

Nhưng mà bệnh tim của Nhan Nhược Hi tái phát là thật, bất cứ lúc nào cũng đều có nguy hiểm đến tính mạng, cái này có tính là cô ta bị xúc động quá hay không nhưng cũng không thể nào lấy tính mạng của mình ra đặt bẫy được.

Còn Dạ Thần triệu tập hội nghị quyết sách thì sao, chuyện này có cái gì đó rất khó hiểu, từ lúc Lăng Tuyết giết chết Bạch Tấn Sinh, Thân Đồ Dạ liền biết sẽ có một ngày như thế.

Trên thế giới không có tường nào gió không lọt qua được.

Đêm hôm đó mọi chuyện xảy ra cũng chỉ là chuyện ngoài ý muốn, Thân Đồ Dạ không kịp sắp xếp cái gì hết, cũng không có mang vài người ra ngoài, lúc chuyện xảy ra những người ở đó cũng biết rõ ai với ai, nhưng cũng không thể bảo đảm không có người khác làm nhân chứng.

Bọn họ nhìn thấy Thân Đồ Dạ đi vào phòng bao, nghe thấy bên trong có tiếng súng, những thứ này đều là manh mối và chứng cứ phạm tội.

Mặc dù sau đó Lôi Quân có xử lý qua, Hàn Vũ Thần không thể tra ra cái gì, nhưng mà nếu là đổi một người khác đi điều tra, cũng không phải là cái gì cũng không thể tra ra.

Huống chi, chuyện đêm hôm đó cơ bản là rất đáng để hoài nghi, Thân Đồ Dạ đã hoài nghi là có người đặt bẫy, cố ý đem Bạch Tấn Sinh dẫn tới bar bóng đêm, để Bạch Tấn Sinh rat ay với Hàn Giai, sau đó bức Lăng Tuyết ra tay...

Chuyện này giống như đã có người lên kế hoạch từ trước.

Có người đã bố trí rất chặt chẻ từ lúc bắt đầu, người thì ở bên ngoài thả mồi, từng bước từng bước đem Lăng Tuyết sập bẫy.

Chỉ cần Lăng Tuyết rơi vào, Thân Đồ Dạ đã ở trong bẫy đó!

Cho dù anh có sáng suốt lợi hại hơn nữa, cũng không cách nào khoanh tay đứng nhìn Lăng Tuyết bị mắc bẫy được, ở trước mặt Lăng Tuyết, anh lúc nào cũng phá vỡ nguyên tắc, một lần lại một lần thất sách, cho nên mới có cục diện như hôm nay. . . .

"reng reng - -" di động của Thân Đồ Phong Hoa vang lên, là Lỗi Lạc gọi tới, cô cô lập tức nghe, "Lỗi Lạc."

"Phong Hoa đang ở cùng Thân Đồ Dạ sao?" Lỗi Lạc gọn gàng dứt khoát hỏi.

"Đúng vậy, cùng một chỗ, như thế nào? Mới vừa rồi là Lạc gọi điện thoại cho nó? Nó đang xảy ra chút chuyện..."

"Phong Hoa hãy nghe tôi nói." Lỗi Lạc nghiêm túc nói, "Thân Đồ Dạ xảy ra chuyện lớn rồi, chuyện này không phải chuyện đùa, đang có bất cứ chuyện gì cũng phải bỏ xuống, nói cậu ấy lập tức trở về Anh."

"Chuyện gì vậy?" Thân Đồ Phong Hoa quá sợ hãi, "chuyện của Ngũ đế?"

"Có người tố cáo Thân Đồ Dạ giết Bạch Tấn Sinh, hiện tại đã đem tất cả chứng cớ đến chỗ Dạ Thần rồi, Dạ Thần triệu tập hội nghị quyết sách, tôi, Long Cửu, Đế Phong cũng đã chạy tới Anh, Thân Đồ Dạ không muốn thất bại thảm hại thì lập tức lăn đến Anh để giải thích rõ ràng! ! !"

"Tại sao có thể như vậy?" Thân Đồ Phong Hoa vô cùng khiếp sợ, "Thân Đồ Dạ làm sao có thể giết người dưới tay mình quản lý được? Cái này là điều cấm kỵ của ngũ đế, nó làm sao có thể ngốc như vậy? Nhất định có người vu oan cho nó."

"Nhưng cậu ấy không có phủ nhận." Lỗi Lạc cực kỳ tức giận, "Vừa rồi tôi gọi điện thoại cho cậu ấy, chất vấn cậu ấy chân tướng sự tình, cậu ấy không có trả lời gì cả liền cúp điện thoại ."

"Như vậy càng thêm giải thích rõ nó chưa từng làm qua." Thân Đồ Phong Hoa nói như chém đinh chặt sắt "tính cách của Thân Đồ Dạ tôi hiểu rất rõ, nếu chuyện nó đã làm tuyệt đối sẽ không phủ nhận, nếu nó đã không có, cái này giải thích rõ nó căn bản cũng không có làm qua."

"Tôi cũng tin tưởng cậu ấy, nhưng mà ba người kia có tin hay không?" Lỗi Lạc nóng nảy, "Long Cửu luôn là đối thủ một mất một còn của cậu ấy, tên Đế Phong không có lộ diện kia cũng cũng bất mãn với cậu ấy, Dạ Thần xem như trung lập, chỉ dựa vào một mình tôi và đạo lý thì không thể bảo hộ quyền lợi của cậu ấy? Còn nữa, cho dù tôi có thể bảo vệ cậu ấy, chính cậu ấy cũng phải chứng minh mình trong sạch chứ?"

"Lạc nói đúng." Thân Đồ Phong Hoa gật đầu liên tục, "Tôi sẽ nghĩ mọi biện pháp để thuyết phục nó cùng tôi về Anh, bên Dạ Thần kia nhờ Lạc giúp nó nhìn chằm chằm trước, có động tĩnh gì lập tức cho tôi biết."

"Tôi biết rõ." Giọng của Lỗi Lạc trở nên nhu hòa, "Phong Hoa đã đủ vất vả rồi, vốn là không muốn quấy nhiễu, nhưng mà chuyện lớn như thế, tôi nếu mà không thương lượng với Phong Hoa, sợ Phong Hoa về sau sẽ trách tôi."

1 comment: