Kẻ Thù Bên Gối - Chương 309

double heart

"Lạc làm như vậy là đúng." Thân Đồ Phong Hoa cảm thấy hết sức vui mừng, "Cảm ơn Lạc!"

"Người một nhà, nói mấy lời khách khí làm gì." Lỗi Lạc ôn nhu nói, "Thân Đồ không chỉ là anh em của tôi, cũng là người thân của Phong Hoa, tôi làm chút ít này cũng là chuyện nên làm. Được rồi, tôi cần an bài một ít chuyện, không nói với Phong Hoa nữa, Phong Hoa nhớ khuyên cậu ấy một chút, chuyện tư tình nhi nữ trước hết để qua một bên, nếu mà cậu ấy thất bại thảm hại, mà ngay cả cơ hội đoạt Lăng Tuyết trở về cũng không có. Hiện tại nhất định phải giải quyết được những rắc rối này đã!"

"Tôi biết rõ. Chuyện bên này giao cho tôi, Lạc đi làm gì thì làm mau đi."

"Được"

...

Cúp điện thoại, tâm tình Thân Đồ Phong Hoa vô cùng trầm trọng, mặc dù cô cô không tham dự vào chuyện của Thân Đồ Dạ, nhưng mà cũng biết rõ chuyện này rất nghiêm trọng.

Kỳ thật năm đó địa vị ngũ đế về cơ bản là ngang hàng, năm người vì phòng ngừa vạn nhất, lập ra một quy củ, cho nên mới có cái cấm kỵ này, sau đó đề cử ra một người cầm đầu có thực lực mạnh nhất là Dạ Thần.

Nhưng mà Dạ Thần bình thường rất ít quản chuyện của bọn họ, thứ nhất là bởi vì hắn vốn là một người cà lơ phất phơ, không kiềm chế được; thứ hai là vì thực lực của ngũ đế đều rất mạnh, cũng tự giác tuân thủ quy tắc, căn bản không cần hắn quản cái gì.

Mười năm trở lại đây, ngũ đế mỗi người thủ một phương, bình an vô sự, hiện tại Thân Đồ Dạ lại chạm đến cái cấm kỵ kia, còn bị bẩm báo với Dạ Thần.

Dạ Thần mặc dù là người đứng đầu Ngũ Đế chỉ là ngoài mặt và một cái tên mà thôi, nhưng hắn vẫn rất có tiếng tăm, hắn nếu mà thật sự muốn xử trí chuyện gì, ba người còn lại cũng sẽ ủng hộ hắn, mà hắn cũng tuyệt đối có năng lực đem Thân Đồ Dạ kéo xuống đài.

Dạ Thần lần đầu tiên triệu tập hội nghị, thi hành quyết sách, đây cũng không phải là chuyện nhỏ.

Long Cửu và cái người thần bí khó lường Đế Phong kia cơ bản là đang khắp nơi nhằm vào Thân Đồ Dạ, chỉ có một mình Lỗi Lạc đứng bên Thân Đồ Dạ, Dạ Thần khẳng định là trung lập, lần này, Thân Đồ Dạ thật sự là như rơi lòng địch rồi! ! !

...

Thân Đồ Phong Hoa đi ra khỏi phòng bệnh, muốn tìm Thân Đồ Dạ nói chuyện, lại phát hiện Thân Đồ Dạ đã không còn ở đây, cô cô vội vã hỏi Lôi Vân: "Thân Đồ đi đâu rồi?"

"Thân Đồ tiên sinh đi rồi." Lôi Vân nhíu mày trả lời.

"Đi ? Đi chỗ nào?" Thân Đồ Phong Hoa lo lắng hỏi, "Trong lúc nước sôi lửa bỏng này, nó sao có thể đi đâu?"

"Tôi cũng không biết ngài ấy đi chỗ nào, ngài ấy cũng không nói gì liền vội vã rời đi,tự mình lái xe, tùy tùng cũng không có mang theo."

Lôi Vân sầu mi khổ kiểm nói, "Tôi đuổi theo hỏi, ngài ấy gầm lên nói tôi cút ngay, tôi còn tưởng rằng ngài ấy đuổi theo Lăng tiểu thư, nhưng khi nhìn thấy hướng xe ngài ấy chạy không cùng chiều với xe của Lăng tiểu thư, đường kia phải không thể nào là đường vòng đuổi theo cô ấy."

"Có phải nó đi làm việc hay không?" Thân Đồ Phong Hoa tin tưởng Thân Đồ Dạ sẽ không không đúng mực như vậy, lúc này nó nhất định là đi điều tra chân tướng.

"Không biết rõ." Lôi Vân muốn nói lại thôi, "Cũng có thể là..."

"Cô muốn nói cái gì?" Thân Đồ Phong Hoa hỏi.

"Trước khi đi Thân Đồ tiên sinh có nghe điện thoại." Lôi Vân yếu ớt nói, "Tôi liếc một cái, hẳn là Hoắc Phi Vân gọi tới."

"Cái gì? ? ?" sắc mặt Thân Đồ Phong Hoa đại biến, "Lúc này là lúc nào rồi, thế nhưng nó còn chạy đi tìm Hoắc Phi Vân? ? ? ? Không đúng, Hoắc Phi Vân gọi điện cho nó nhất định là nói chuyện của Nhan Nhược Hi, nó thế nhưng..."

Thân Đồ Phong Hoa tức giận đến nói không ra lời, lập tức lấy điện thoại ra gọi Thân Đồ Dạ.

Một lát sau, Thân Đồ Dạ nghe: "có chuyện gì?"

"Con bây giờ đang ở đâu?" Thân Đồ Phong Hoa tức giận chất vấn, "Không phải là đi tìm Nhan Nhược Hi chứ?"

"Đúng" Thân Đồ Dạ thẳng thắn trả lời, "Hoắc Phi Vân gọi điện thoại nói bệnh tình của Nhược Hi nguy cấp, đang tiến hành cứu chữa cuối cùng, con qua xem một chút."

"Thân Đồ Dạ, đầu óc con bị nước vào sao?" Thân Đồ Phong Hoa trong cơn giận dữ, "Lăng Tuyết vừa mới sinh non, con của các con không còn, con bé còn bị Lãnh Thanh Mặc mang đi, mà bên cạnh con còn một đống cục diện rối rắm chưa xử lý được, lúc này, con lại chạy đi gặp Nhan Nhược Hi? ? ? ? có phải con bị điên hay không? ? ? Con như vậy là thật sự yêu con bé sao? ? ?"

"Nói xong chưa?" Thân Đồ Dạ lạnh lùng nói, "Nói xong rồi thì có thể về Anh được rồi, không nên ở chỗ này làm phiền con."

Nói xong, Thân Đồ Dạ liền trực tiếp cúp điện thoại ...

Thân Đồ Phong Hoa đang tức muốn chết, quả thực muốn nhảy đến đem Thân Đồ Dạ bóp chết, cô cô nghiêng đầu nói với tùy tùng: "Chuẩn bị xe, tôi muốn bắt Thân Đồ Dạ trở về."

"Vâng"

"Lôi Vân, cô và cùng các tùy tùng hỗ trợ Cố Huy điều tra chân tướng, sau đó mọi chuyện nghe theo Cố Huy an bài."

"Vâng"

Chiếc Rolls Royce phiên bảng dài vững vàng chạy về Cung gia, Lăng Tuyết suy yếu nằm ở trên ghế tràng kỷ, Lãnh Thanh Mặc chích cho cô một mũi, ôn nhu vuốt ve mái tóc của cô, dùng thủ ngữ nói: "Ngủ đi, ngủ một giấc thì sẽ tốt hơn."

Hắn tựa hồ có một loại ma lực, có thể làm cho người ta vô điều kiện tin tưởng ma lực đó.

Tất nhanh Lăng Tuyết cũng cảm giác mí mắt sập xuống trầm trọng, mơ hồ trong tầm mắt, Lãnh Thanh Mặc đến gần hôn một cái lên trán cô, cô có cảm giác môt thoáng như trong mơ, không chân thực như vậy, lập tức ngủ.

Lãnh Thanh Mặc đắp kín mền cho Lăng Tuyết, chậm rãi dọn dẹp đồ dùng y tế và thuốc.

"Thanh Mặc, Tiểu Tuyết không có sao chứ?" viện trưởng Quách lo lắng hỏi, " thiết bị y tế của Cung gia thật sự đủ sao? Có muốn đưa con bé đi bệnh viện hay không?"

"Không cần." Lãnh Thanh Mặc mỉm cười nhìn viện trưởng Quách, "Ngài yên tâm, thiết bị y tế trong phòng y tế của Cung gia khẳng định đủ, nếu thật sự không đủ, tôi cũng có thể từ bệnh viện điều lại đây, đích xác không cần đưa đến Cung gia bệnh viện, cũng chỉ cách nhau mười mấy phút thôi."

"Uh, vậy là tốt rồi. ."  viện trưởng Quách gật gật đầu, nhìn Lăng Tuyết, thủy chung vẫn còn có chút bất an, "Tôi là sợ cậu không tiện trị liệu cho con bé, dù sao cậu là một người đàn ông, con bé bị loại vấn đề này, lúc nào cũng phải có phụ nữ giúp đỡ mới tốt."

"Hiện tại rất nhiều đàn ông làm bác sĩ phụ sản, tôi đối với Tiểu Tuyết tình cảm thuần khiết như tuyết trắng, không có bất kỳ tà niệm." Lãnh Thanh Mặc giải thích, "Huống chi, trong nhà có rất nhiều y tá và điều dưỡng, lúc cần thiết, tôi sẽ cho các cô ấy hỗ trợ."

"Tốt" viện trưởng Quách không có nói cái gì nữa, chỉ là thở dài một hơi thật sâu, trong lòng rất là thương cảm.

Lãnh Thanh Mặc vỗ vỗ tay lên lưng của bà, chờ lúc bà quay lại nhìn hắn, hắn dùng thủ ngữ nói: "viện trưởng Quách, tôi biết rõ ngài đau lòng Tiểu Tuyết, ngài yên tâm, với sự điều trị của tôi, cô ấy sẽ rất nhanh khỏe lại."

"Tôi tin tưởng y thuật của cậu, tôi chỉ là lo lắng..." viện trưởng Quách cầm tay Lăng Tuyết lạnh buốt, đỏ mắt nói, "Lo lắng trong lòng Tiểu Tuyếtbị thương vô pháp khôi phục!"

"Điểm này ngài cũng không cần lo lắng." Tần Tuệ nhịn không được nói chen miệng vào, " Lãnh tiên sinh của chúng tôi là chuyên gia tâm lý học đặc cấp, am hiểu các loại tâm lý trị liệu, ngài ấy nhất định có thể..."

Lời Tần Tuệ còn chưa nói hết liền bị dừng lại, Lãnh Thanh Mặc dùng một loại ánh mắt sắc bén trừng mắt chị ta, hù dọa chị ta mau ngậm miệng.

"A? cậu còn biết tâm lý trị liệu?" viện trưởng Quách kinh ngạc nhìn Lãnh Thanh Mặc, "Trước kia không có nghe nói qua đó."

"Tôi học rất nhiều thứ, tâm lý học chỉ là một người trong số đó mà thôi." Lãnh Thanh Mặc khẽ mỉm cười, "Hiện tại rất nhiều nhân sĩ thành công đều thích học tâm lý học, đề cao phong cách của mình, cái này đã rất phổ biến, không tính cái gì."

"Tôi tin tưởng cậu và những người kia không giống nhau, cậu học cái gì cũng rất giỏi."  viện trưởng Quách nghiêm túc nói, "Cậu đã học tâm lý học, đến lúc đó giúp Tiểu Tuyết một chút, lần này con bé bị tổn thương rất lớn trong lòng, tôi sợ con bé sẽ luẩn quẩn trong lòng."

"Tôi sẽ, ngài yên tâm." Lãnh Thanh Mặc gật gật đầu, lập tức ân cần hỏi, "Ngài đêm nay sẽ ở lại Cung gia? Có muốn gọi điện thoại về cô nhi viện hay không?"

"Tôi ngược lại muốn ở với Tiểu Tuyết, nhưng mà hôm nay cô nhi viện có một nhóm người tình nguyện không có ở đó, thầy giáo Hoàng lại về quê, chỉ có cô giáo Phùng một mình chăm sóc hơn một trăm đứa bé, tôi có chút không yên lòng..." viện trưởng Quách lâm vào tình thế khó xử, "Nhưng mà, Tiểu Tuyết ở đây, tôi cũng không yên tâm, vạn nhất con bé tỉnh lại tâm tình kích động thì làm sao bây giờ?"

"Tiểu Tuyết xác thực không thể lại bị kích thích." Lãnh Thanh Mặc ôn nhu nhìn Lăng Tuyết, "Vì để cho cô ấy giữ vững bình tĩnh, vừa rồi tôi đã chích một mũi thuốc ngủ cho cô ấy, đêm nay sẽ ngủ ngon giấc, mãi cho đến buổi sáng ngày mai mới tỉnh lại."

Hắn lại nhìn viện trưởng Quách, "Tối nay ngài ở chỗ này cũng không làm gì được, đại khái có thể về cô nhi viện trước, chờ bên đó có người rồi, tôi lại nói Tần quản gia đi đón ngài. Dù sao bệnh tình của Tiểu Tuyết không phải là một sớm một chiều có thể khỏe lại, cần thời gian dài điều dưỡng, về sau còn sẽ làm phiền ngài dài dài."

"Cũng đúng." viện trưởng Quách gật gật đầu, "Vậy tôi đi về trước, sắp xếp xong chuyện bên cô nhi viện đã."

"Được" Lãnh Thanh Mặc giương cao khóe môi, nhìn Tần Tuệ nói, "Đưa viện trưởng Quách về cô nhi viện!"

"Vâng" Tần Tuệ vội vàng đáp lại, "viện trưởng Quách, vì tiết tiết kiệm thời gian, chúng ta dừng lại ở đầu đường đổi xe đi, tôi trực tiếp đưa ngài về cô nhi viện."

"Nhanh như thế à?" viện trưởng Quách có chút ngoài ý muốn, bà mặc dù không yên tâm chuyện của cô nhi viện, nhưng cũng nghĩ mình có thể đưa Lăng Tuyết trở lại Cung gia mới an tâm.

"Ha ha..." Tần Tuệ cười giải thích, "Lăng tiểu thư thân thể khó chịu, lái xe phải rất chậm, nếu mà chơ tới lúc về tới Cung gia sẽ trễ lắm mới đưa ngài trở về thì tối lắm, buổi tối tôi còn muốn chạy trực đếm với Lăng tiểu thư, dù sao trước kia tôi có thói quen chăm sóc cô ấy, nếu mà để người giúp việc khác, sợ cô ấy sẽ không biết thói quen."

"Vậy cũng tốt." viện trưởng Quách cũng không muốn làm phiền bọn họ nữa, "Vậy thì tới đầu đường đổi xe đi. Thanh Mặc, một mình cậu chăm sóc cho Tiểu Tuyết không có vấn đề gì chứ?"

"Trong nhà có mười có mười y tá và điều dường, đều ở sau cửa, ngài không cần lo lắng." Lãnh Thanh Mặc thân thiết vỗ vỗ cánh tay viện trưởng Quách, " viện trưởng Quách, ngài hôm nay lăn qua lăn lại một ngày cũng mệt mỏi, trở về nghỉ ngơi thật tốt, chờ bên đó hết bận thì nhắn tin cho tôi, tôi lập tức cho người đi đón ngài."

"Tốt" viện trưởng Quách gật gật đầu, nghĩ tới Lãnh Thanh Mặc luôn làm tốt mọi việc, cũng sẽ không nói thêm gì nữa.

Rất nhanh, xe đã chạy đến t đầu đường, Tần Tuệ đỡ viện trưởng Quách xuống xe, đổi đến xe ở đằng sau kia.

Trước khi xuống xe, viện trưởng Quách còn lưu luyến không rời, hết lần này đến lần khác dặn dò Lãnh Thanh Mặc chăm sóc tốt cho Lăng Tuyết, Lãnh Thanh Mặc mỉm cười gật đầu, để cho bà an tâm.

...

Sau khi Viện trưởng Quách đi rồi.

Xe bên trong cũng chỉ còn lại Lăng Tuyết đang ngủ say và Lãnh Thanh Mặc, còn có hai nữ y tá.

Lãnh Thanh Mặc rốt cuộc cũng không cần khắc chế tình cảm của mình nữa, duỗi nhẹ tay khẽ vuốt vuốt má Lăng Tuyết, trong mắt tràn đầy tình yêu say đắm...

1 comment: