
Nhìn thấy Hàn Vũ Thần đang do dự, Thân Đồ Dạ nhăn mày lại: "Hàn Vũ Thần, cậu không phải vẫn luôn nói cậu là bạn tốt của Lăng Tuyết sao? Cậu vì Lăng Tuyết, một chuyện nhỏ này cũng không chịu làm?"
"Tôi đương nhiên làm." Hàn Vũ Thần trả lời ngay, "coi như nếu anh không nói, tôi cũng vậy sẽ đi bảo vệ Lăng Tuyết. Nhưng mà, anh tới tìm tôi chính là vì nói chuyện này sao? Không có chuyện gì khác muốn nói?"
"Còn có một chuyện." Thân Đồ Dạ nhếch môi cười, "Người cung cấp manh mối và chứng cớ cho cậu, để cho cậu tố cáo tôi, nhưng mà khẳng định hắn không có tìm được thi thể Bạch Tấn Sinh."
"Không có sai." Hàn Vũ Thần lập tức cảnh giác, "Anh đem thi thể cậu tôi giấu ở nơi nào ?"
Thân Đồ Dạ cũng không nói gì, chỉ là nghiêng đầu nhìn những cây ngô đồng của pháp ở đằng kia.
"Ở chỗ đó!"
Hàn Vũ Thần bỗng chốc liền lĩnh ngộ, cuống quít chạy tới tra xét, cái cây này rất lớn, bên cạnh có rất nhiều lá rụng và cỏ dại, hiển nhiên người giúp việc đã lười biếng đã lâu không có quyét dọn, nhìn qua cũng giống như nhưng cây cối bình thường khác thôi, nhưng Hàn Vũ Thần vẫn phát hiện mảnh đất phía bên phải kia có chút dấu vết, xem ra thật sự có người động tới.
Hắn kích động vạn phần, lập tức đi lấy này nọ chuẩn bị đào lên xem một chút, nhưng mà lúc quay đầu lại, hắn lại phát hiện Thân Đồ Dạ đã đi, hắn cuống quít đuổi theo: "Thân Đồ Dạ..."
"Đừng quên chuyện cậu đã đồng ý với tôi."
Thân Đồ Dạ cũng không quay đầu lại mà nói này câu, lập tức tung người nhảy lên, vượt qua tường, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.
Hàn Vũ Thần sững sờ ở tại chỗ, có chuyện không biết theo ai, hắn biết rõ, Thân Đồ Dạ nói cho hắn biết chỗ thi thể Bạch Tấn Sinh, chính là vì đáp cảm ơn hắn chuyện đã đồng ý bảo vệ Lăng Tuyết.
Nhưng mà như vậy, tội trạng của Thân Đồ Dạ chẳng phải là càng thêm lộ rõ sao?
Thân Đồ Dạ thật sự chẳng lẽ không vì mình suy nghĩ một cái?
Anh ta thật sự chẳng lẽ không sợ ngũ đế trừng trị sao?
Nhưng mà anh ta đã vi phạm điều cấm kỵ .
Chắc không thể nào, người bí ẩn kia nói, chuyện lần này đối Thân Đồ Dạ mà nói chính là một đòn chí mạng, rất có thể anh ta sẽ trọn đời vô pháp xoay người.
Cái này không có khả năng là giả.
Nếu chuyện đã ở thế nghiêm trọng như vậy, Thân Đồ Dạ vì cái gì không hợp tác?
Giải thích duy nhất là, đối với tiền đồ mà nói, anh ta lại quan tâm an nguy của Lăng Tuyết hơn.
Nhưng mà, nếu quả thật như thế, vậy tại sao anh trước khi kết hôn phải chạy tới chăm sóc người phụ nữ khác?
Còn ở trong điện thoại gây gổ với Lăng Tuyết, làm cho tâm tình Lăng Tuyết mất khống chế, gặp thảm cảnh sinh non...
Thân Đồ Dạ đến cùng là nghĩ như thế nào?
Hàn Vũ Thần càng nghĩ càng nghĩ không ra, nhưng mà trước mắt nếu chuyện cũng đã trở thành như vậy, hắn cũng chú ý không được nhiều nữa, trước hết đào lên thi thể của cậu rồi an tang cho tốt, thay hắn giải quyết thân hậu sự, sau đó lại đi Cung gia tìm Lăng Tuyết.
Nghĩ tới đây, Hàn Vũ Thần lập tức trở vào biệt thự hô to: "Người đâu đến đây, đến đây! ! !"
Hắn gọi vài tiếng, mới có một người giúp việc già vội vã chạy qua đến, kinh ngạc hỏi, "Hàn thiếu, sao ngài lại đến ?"
"Mau gọi thêm mấy người cầm công cụ lại đây, tôi muốn đào lên chỗ này." Hàn Vũ Thần lo lắng ra lệnh.
"A? Đào chỗ này làm gì?" Người giúp việc nghi hoặc hỏi.
"Gọi ông đi thì đi đi, nhanh lên."
"Được được được, tôi đi liền."
...
Rất nhanh đã có bốn người người giúp việc đến, mọi người cầm lấy công cụ đào mảnh đất kia lên, Hàn Vũ Thần nhắc lại: "Cẩn thận một chút, nhẹ một chút."
"Hàn thiếu, bên trong có bảo vật gì?" Người giúp việc hiếu kỳ hỏi.
"Đừng nói nhảm, nhanh đào lên."
...
Qua hơn một giờ, cuối cùng cũng đào lên hết mảnh đất kia, một cái cái bộc bằng vải dù xanh lá cây lộ ra, bên trong bốc mùi hôi thối.
Vài người cảm thấy nghi hoặc, có người phát hiện một con dòi liền run rẩy, hù dọa kêu to: "Mẹ ơi! ! !"
Hàn Vũ Thần bỏ công cụ xuống, nhảy xuống mở tấm vải dù ra vừa nhìn, quả nhiên là Bạch Tấn Sinh.
"Trời ạ, là Bạch tổng! ! !" Người giúp việc kích động hô to, "Bạch tổng mất tích lâu như thế, nguyên lai là bị người ta hại chết. Hàn thiếu, chúng ta đi báo cảnh sát đi."
"Uh" Hàn Vũ Thần gật gật đầu, thương cảm thở dài, "Đi báo cảnh sát đi!"
Mặc dù biết đã sớm phá không được vụ án, thậm chí cũng khó có khả năng sẽ quản chuyện này, nhưng Hàn Vũ Thần là muốn dựa theo trinh tự bình thường mà làm.
Hắn là một người dân lương thiện, cùng những thế lực tư nhân kia không giống nhau.
Hiện tại, tâm tình hắn rất phức tạp, nhất là vì cái chết của cậu - Bạch Tấn Sinh mà cảm thấy bi thống, tiếp theo cũng là bởi những hành động của Thân Đồ Dạ mà trăm mối như tơ vò.
Thân Đồ Dạ đến cùng tại sao phải nói cho hắn biết thì thể Bạch Tấn Sinh ở chỗ nào? Như vậy, tội nghiệt của anh ta thật sự sẽ rất rõ ràng, anh ta đến cùng là nghĩ như thế nào?
Kỳ thật ấn theo lẽ thường đến nói, Hàn Vũ Thần đã điều tra rõ chân tướng, thay Bạch Tấn Sinh lấy lại công đạo, bây giờ còn tìm được thi thể Bạch Tấn Sinh, hắn đã đạt được mục đích của mình, hoàn toàn không cần thiết phải rối rắm cái gì, Thân Đồ Dạ nghĩ như thế nào, hậu quả sẽ như thế nào, cùng hắn một chút liên quan cũng không có, hắn căn bản không cần để ý.
Nhưng mà không biết rõ vì cái gì, Hàn Vũ Thần lúc nào cũng mơ hồ bất an, giống như làm cái gì việc không nên làm...
Thân Đồ Dạ rời khỏi Bạch gia, gọi cho Năm Khúc gọi một cú điện thoại.
Lúc Năm Khúc nhận điện thoại cũng không có cảm thấy kinh ngạc, mà là nói: "Tôi đang chuẩn bị gọi cho cậu, không nghĩ tới cậu lại gọi trước."
"Anh còn ở bệnh viện phải không? Tôi đến tìm anh, chúng ta gặp mặt." Thân Đồ Dạ lái xe, trực tiếp đi tới chỗ Năm Khúc.
"Uh, vậy tôi chờ cậu lại đây nói sau."
"Tốt"
...
Thân Đồ Dạ rất nhanh đã đến chỗ bệnh viện Năm Khúc ở, Năm Khúc ở bên ngoài chờ anh, xe ngừng lại, Thân Đồ Dạ hạ kính xe xuống, vẫy vẫy tay với Năm Khúc, Năm Khúc lên xe, đi thẳng vào vấn đề nói: "Viện trưởng Quáchgọi điện thoại nói chuyện của Lăng Tuyết... Đến cùng là chuyện gì xảy ra? Vì sao lại trở thành như vậy?"
"Anh tin tưởng tôi sao?"
Thân Đồ Dạ hỏi ngược lại, nếu như Năm Khúc tin tưởng anh, anh có thể giải thích một cái, nếu như không tin, anh nói cũng không có tác dụng gì cả.
"Nếu cậu đã tới tìm tôi, liền biết tôi nhất định sẽ tin tưởng cậu." Năm Khúc nghiêm túc nói.
"Rất tốt." Thân Đồ Dạ cười, "Tôi rất thích cùng người thông minh liên hệ."
Bạn bè của Lăng Tuyết, Năm Khúc và Hàn Vũ Thần đều là người thông minh trầm ổn có nhìn xa trông rộng, hơn nữa đáng giá để giao lưu bạn bè tốt.
Năm Khúc nói: "Chúng ta quen biết cũng không phải là chuyện một sớm một chiều, tôi nhìn ra được cậu là thật tâm yêu Tiểu Tuyết. Viện trưởng Quách đại khái đã nói chuyện xảy ra hôm nay, Hàn Bắc nghe xong lòng đầy căm phẫn, nhưng tôi cảm thấy được, cậu không giống như là một người không đúng mực như vậy, người bạn kia của cậu nhất định là bệnh được vô cùng nghiêm trọng, có nguy cơ đến sinh mệnh, cho nên cậu mới phải ra ngoài. Nhưng mà tôi không biết rõ là, Tiểu Tuyết từ trước đến nay cũng là một cô gái thông tình đạt lý, nếu như con bé biết rõ bạn của cậu bệnh tình nguy kịch, không thể nào không hiểu cậu, vì cái gì lại nổi điên như vậy, làm cho mình sinh non? Trong đó có phải có cái gì hiểu lầm hay không? Là cậu chưa giải thích rõ ràng với con bé, hay là con bé nhận được tin gì lầm phải không?"
Lời Năm Khúc nói bỗng chốc nhắc nhở Thân Đồ Dạ, lúc đầu Thân Đồ Dạ nghĩ ra rất nhiều vấn đề, nhưng mà chính là không có nghĩ đến điểm này.
Lúc anh rời nhà rất vội vội vàng vàng, không kịp giải thích rõ ràng, chỉ nói là Nhan Nhược Hi bệnh cũ tái phát, tình huống vô cùng nghiêm trọng, anh chạy tới bệnh viện một chuyênts. Khi đó Lăng Tuyết còn nói có muốn cùng đi hay không, từ khi đó tình trạng của cô xem ra vẫn là rất ổn định, nói cách khác, cô ấy tức giận cũng không phải là bởi vì chuyện anh đi bệnh viện, mà là lúc anh ở bệnh viện ngây người quá lâu chưa có trở về.
Lúc sau cô ấy gọi điện thoại lại hỏi anh lúc nào thì về, giọng nói của anh thật sự không tốt, bây giờ suy nghĩ một chút thật sự là áy náy, nếu như khi đó anh có thể kiên nhẫn giải thích rõ ràng với cô ấy, có lẽ cô ấy cũng sẽ không tức giận như vậy...
Nhưng mà, trong điện thoại giống như cô ấy vẫn luôn đang hoài nghi tình trạng của Nhan Nhược Hi là chân thật, nếu anh giải thích cô, cô cũng nghe lọt.
Năm Khúc vừa mới nói lời nói dối, sẽ không thật sự tồn tại?
"Cậu phải cho người đi điều tra chi tiết đi?" Năm Khúc hỏi, "Chút chuyện này cậu từ trước đến nay đều rất có chừng mực."
"Ân." Thân Đồ Dạ gật gật đầu, "Tôi sẽ cho người đi điều tra một chút vấn đề chi tiết này, cảm ơn anh đã nhắc nhở tôi."
"Hiện tại Tiểu Tuyết đã về nhà họ Cung?" Năm Khúc trực tiếp hỏi vào trọng điểm, "Cậu có tính toán gì không? Có phải không yên tâm, muốn tôi đi qua bảo vệ con bé phải không?"
"Nói chuyện với anh thật sự là sảng khoái." Thân Đồ Dạ cảm thán nói, "Anh so với trong tưởng tượng của tôi còn thông minh hơn nhiều. Không có sai, cho nên tôi mới tìm anh, thứ nhất là muốn anh đi bảo vệ Lăng Tuyết, kỳ thật tôi đã tìm một người, nhưng tôi lo lắng còn chưa đủ, vì vậy lại tới tìm anh, bởi vì tiếp đến có thể sẽ có một đoạn thời gian rất dài, tôi không ở Hải Thành, cô ấy có chuyện gì, tôi cũng không có biện pháp đúng lúc chạy tới, cho nên nhất định phải sắp xếp tốt đường lui cho cô ấy."
"Có phải cậu xảy ra chuyện gì phải không?" Năm Khúc nhướng mày, "Viện trưởng Quách nói với tôi, Lãnh Thanh Mặc đem Lăng Tuyết mang về Cung gia, tôi đã cảm thấy rất kỳ quái, với tính cách của cậu, sẽ không dễ dàng buông tay mới đúng. Trừ phi bản thân cậu khó bảo toàn, vì an nguy của con bé mà suy nghĩ, mới có thể tạm thời để con bé trở lại Cung gia."
"Tôi thật sự là xảy ra chút chuyện, nhưng cũng không phải là chuyện lớn như thế, chỉ là cần rất nhiều thời gian đi xử lý." Thân Đồ Dạ tránh nặng tìm nhẹ nói, "Trong khoảng thời gian này, tôi phải đi khỏi Hải Thành, không thể bảo vệ Lăng Tuyết, huống chi, hiện tại cô ấy hận tôi thấu xương, nếu mà tôi an bài người bảo vệ cô ấy, cô ấy cũng sẽ không tiếp nhận."
"Vậy ngươi vì cái gì cậu không an bài người trong bóng tối bảo vệ con bé? Ngươi trước kia cũng làm như thế " Năm Khúc thủy chung cảm thấy Thân Đồ Dạ có chuyện không nói ra, "cậu đến cùng là đang lo lắng cái gì? Là ai muốn làm tổn thương Lăng Tuyết? Kẻ địch của cậu, hay là người bên cạnh Lăng Tuyết."
"Anh cũng đã nhìn thấy thấu triệt như thế, tôi không đề phòng nói thẳng đi." Thân Đồ Dạ nghiêm túc nói, "Người tôi muốn đề phòng là Lãnh Thanh Mặc! ! !"
"Lãnh Thanh Mặc?" Năm Khúc kinh ngạc, "Vì cái gì? Hắn đối Lăng Tuyết tốt như vậy, sao phải làm con bé tổn thương được?"
"Mỗi người đều hỏi như thế." Thân Đồ Dạ khổ sở cười một tiếng, "Xem ra hình tượng Lãnh Thanh Mặc thật sự rất tốt, tất cả mọi người cảm thấy hắn thiện lương có thể tin cậy, không ai hoài nghi hắn là người xấu, cũng chính vì như thế, tôi mới muốn đề phòng hắn."
"Đến cùng là chuyện gì xảy ra?" Năm Khúc lo lắng truy vấn, "chuyện Lăng Tuyết sinh non có liên quan đến Lãnh Thanh Mặc sao?"
"Lăng Tuyết sinh non không phải là bởi vì ngã xuống cầu thang, mà là vì trúng độc." Thân Đồ Dạ nhớ tới chuyện này thì hận thấu xương, "Trong máu cô ấy bị nhiễm một loại độc mãn tính, đại khái là bảy tám ngày trước, chuyện hôm nay chẳng qua là một loại ngòi nổ..."
[…] Kẻ Thù Bên Gối Chương 312 […]
ReplyDelete