Kẻ Thù Bên Gối - Chương 314

恋与制作人 许墨 饭绘(cr:博斯藤壶)

 

Nữ đầy tớ đi rồi, Lãnh Thanh Mặc liền khóa cửa phòng lại, còn tắt hệ thống báo động, như vậy sẽ không có người tới quấy rầy bọn họ .

Ở bên ngoài, nhóm nữ đầy tớ nhìn trộm mặt nhau, sắc mặt hết sức khó xử, nhưng mà các cô đều có một cái tính chung, về chuyện của chủ nhân, các cô cũng sẽ không đi nhiều chuyện. Trong cuộc sống của hào môn thế gia này, rất nhiều lúc cần phải giả câm vờ điếc, mới có thể sinh tồn được, nếu không lúc nào thì đắc tội với người cũng không biết.

Giống như lúc trước Lăng Tuyết giả mạo Cung Thiên Long, các cô cũng chỉ có cảm kích, còn phải làm bộ cái gì cũng không biết, cũng may Lăng Tuyết và Cung Thiên Long thật sự rất giống, các cô chính mình cũng có ảo giác, cô ấy chính là Cung Thiên Long, cho nên không cần thật sự giả vờ cũng có thể làm được.

Hào môn đại gia tộc, tình yêu nam nữ, cơ bản là rất phức tạp, đều là nam nữ độc thân, ai thích ai, ai cùng ai cùng một chỗ, đều không phải là chuyện gì hiếm lạ.

Huống chi, Lãnh Thanh Mặc này cơ bản chính là cây trụ của Cung gia, hắn nếu mà thật sự cùng Cung nhị tiểu thư đi đến với nhau ngược lại cũng là chuyện tốt, đều là người trong nhà, về sau cũng sẽ bớt lăn qua lăn lại, đỡ phải lúc thì muốn cử hành hôn lễ, lúc lại muốn hủy bỏ, chỉ có bọn họ là người giúp việc chịu tội theo thôi.

...

Bên trong phòng. .

Lãnh Thanh Mặc tiếp tục lau cơ thể cho Lăng Tuyết.

Cơ thể Lăng Tuyết nhẹ như không, mặc dù ngủ say, nhưng mà vẫn ra rất nhiều mồ hôi, quần áo lót đã thấm ướt đẫm.

Lãnh Thanh Mặc trực tiếp thay tất cả quần áo cho cô, sau đó đổi một cái khăn mới, lau toàn than cho cô.

Động tác của hắn vô cùng dịu dàng, cầm cái khăn ướt nóng hổi lau mồ hôi từng điểm từng điểm trên người Lăng Tuyết, ngón tay trong lúc vô tình chạm nhẹn qua làn da mềm mại bóng loáng của cô, khẽ dừng lại một chút, cổ họng muốn động, trong mắt hiện lên tia sáng khác thường, nhưng hắn rất nhanh đã bình phục lại tâm tình của mình, giống như một bác sĩ bình thường vậy, không hề có tà niệm, tiếp tục lau toàn thân cho Lăng Tuyết.

Lăng Tuyết ngủ vô cùng sâu, hoàn toàn không có có một chút tri giác nào, căn bản là không biết mình đang ở bị người khác dòm ngó.

...

Cùng lúc đó, Tần Tuệ đã đưa viện trưởng Quách về cô nhi viện, cung kính nói: "Viện trưởng Quách, ngài nghỉ ngơi thật tốt, khi nào sắp xếp ổn thoa chuyện ở cô nhi viện thì gọi điện thoại cho tôi, tôi lập tức phái người đến đón ngài."

"Tôi biết rồi." Viện trưởng Quách gật gật đầu, "chị mau trở về đi thôi, đã rất trễ lắm rồi. Tiểu Tuyết còn chờ chị chăm sóc đó."

"Được" Tần Tuệ cười cười, "Vậy tôi đi trước, tạm biệt!"

"Tạm biệt."

...

Viện trưởng Quách đưa mắt nhìn Tần Tuệ xe rời đi, rồi xoay người vào cô nhi viện.

Tần Tuệ ở trên xe, từ trong kính chiếu hậu nhìn viện trưởng Quách, lạnh lùng cười một tiếng, quay đầu nói với tùy tùng: "Nói ngươi chuẩn bị đã chuẩn bị xong chưa?"

"Chuẩn bị tốt rồi, ngài yên tâm đi." Tùy tùng đáp lại, "Tôi bảo đảm viện trưởng Quách trong vòng tháng này sẽ bận tối mày tối mặt, không có thời gian chạy tới xen vào việc của người khác."

"Hay lắm" Tần Tuệ hài lòng gật đầu, " viện trưởng Quách này quá chướng mắt, nếu bà ta cả ngày đều ở cạnh Lăng tiểu thư lúc ẩn lúc hiện, phát hiện ra cái gì thì không tốt lắm."

"Ừ, ngài yên tâm, chỉ cần một mồi lửa, cô nhi viện đủ lăn qua lăn lại rồi." Tùy tùng nói, "Cô nhi viện nhiều trẻ em như vậy, viện trưởng Quách phải gấp rút giúp đỡ, bà ấy nào có thời gian chạy tới xen vào việc của người khác?"

"Tốt, chuyện này giao cho ngươi, ngươi nhất định phải hoàn thành tốt."

"Vâng"

...

Viện trưởng Quách trở lại cô nhi viện, đang chuẩn bị đi tìm Cô giáo Phùng giúp đỡ cùng nhau chăm sóc bọn nhỏ, chợt phát hiện ở phòng bếp đang dấy lên một đám khói dày đặc, trong lòng bà cả kinh, lập tức chạy tới phía bên đó, phòng bếp bị cháy, bà thất kinh hô to: "Cháy , cháy ..."

"Viện trưởng Quách." Cô giáo Phùng cùng Dì Chu và Vương đại gia cùng dẫn một đoàn trẻ em chạy đến, " bên cạnh đang cháy, còn có mấy đứa nhỏ ở bên trong."

"A! ! ! !" Viện trưởng Quách bị dọa hỏng, "nhanh gọi 119, nhanh a! ! ! !"

"A a a." Dì Chu vội vội vàng vàng gọi điện thoại.

Bọn nhỏ đều bị dọa hỏng, lộn xộn ầm ĩ thành một đoàn.

Phòng bếp cháy có mấy đứa trẻ bị hoảng sợ khóc kêu, tiếng thét chói tai tê tâm liệt phế.

"Bọn nhỏ đừng sợ, mẹ Quách sẽ cứu các con- - "

Viện trưởng Quách liều lĩnh xông vào bên trong, cô giáo Phùng liền giữ chặt bà ấy: "Viện trưởng Quách, không nên vọng động, quá nguy hiểm, bà như thế này chạy tới không chỉ cứu không được người, còn làm mình lâm vào cảnh nguy hiểm nữa."

"Để tôi đi qua, để tôi đi qua, tôi không thể bỏ mặc bọn nhỏ - -" viện trưởng Quách kích động khóc kêu.

"Nhưng mà lửa cháy lớn như thế, bà đi vào cũng cứu không được người a." Cô giáo Phùng kinh hoảng nói năng lộn xộn, "Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?"

"Tôi phải vào thôi, trong phòng bếp tôi hiểu rõ nhất."

Dì Chu chuẩn bị xông vào, lúc này, một giọng nói vang lên, "Toàn bộ rút lui, trong phòng bếp có hơi ga và rất nhiều ống dẫn ga, bất cứ lúc nào cũng sẽ nổ tung, bọn nhỏ ở lại đây quá nguy hiểm."

Mọi người quay đầu nhìn lại, lại là Thân Đồ Dạ.

Viện trưởng Quách sửng sốt: "Sao cậu lại ở chỗ này?"

"Trước hết không cần nói nhiều như thế, vội vàng mang bọn nhỏ rút khỏi đây, nhanh a! ! !" Thân Đồ Dạ lo lắng hô to.

"Đúng đúng đúng, tranh thủ rút lui đi."

Viện trưởng Quách phản ứng lại đây, lập tức thúc giục cô giáo Phùng mang bọn nhỏ rời đi.

Mọi người vẫn còn bận rộn, Thân Đồ Dạ trực tiếp xông vào đám chay trong phòng bếp.

"Thân Đồ Dạ..." Viện trưởng Quách kêu một tiếng, Thân Đồ Dạ đã xông vào trong biển lửa.

"Trời ạ, cậu ta sao lại xông vào như thế? Quá nguy hiểm" Dì Chu kinh hoảng hô to.

"Báo cảnh sát chưa?" Viện trưởng Quách hỏi.

"Báo báo rồi, nhưng mà còn chưa đến." Vương đại gia nói, "Làm sao bây giờ a? Vạn nhất phòng bếp nổ tung làm sao bây giờ?"

Đang nói, Thân Đồ Dạ một tay ôm một đứa nhỏ vọt ra, ở khoản cách xa đã ném đứa bé qua, sau đó liền quay đầu tiếp tục cứu những đứa khác.

Hai đứa bé được cứu "Oa" lên một tiếng liền khóc, viện trưởng Quách vội vàng chạy lên ôm hai đứa bé cẩn thận kiểm tra, phát hiện bọn nhỏ chỉ bị cháy tóc, ngoài ra không có bất kỳ chỗ nào bị thương.

"A - -" Dì Chu đột nhiên kêu to.

Viện trưởng Quách ngẩng đầu nhìn lên, trong phòng bếp đã có một góc bị nổ tung, cửa phòng bếp đều sụp đổ xuống, chặn cửa chính, Thân Đồ Dạ căn bản cũng không có biện pháp đi ra.

"Trời ơi, làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?" Dì Chu gấp đến độ khóc ròng.

"Chíp bông, bên trong còn có vài cái bạn học?" Viện trưởng Quách hỏi hai đứa bé vừa mới được cứu ra.

"Còn có bốn bạn nữa." hai đứa bé bị hù dọa đến phát run.

"Lão Vương, anh trước đem hai đứa bé này đến chỗ cô giáo Phùng, nhanh lên." Viện trưởng Quách đem kia hai đứa bé giao cho lão Vương.

"A a a." Lão Vương lập tức mang hai đứa bé đi chỗ cô giáo Phùng.

Viện trưởng Quách nhìn tình hình trước mắt, đã quyết định bất cứ giá nào, cũng phải phá được cửa lớn, đã tìm được một cọc gỗ bên cạnh muốn dùng cọc gỗ phá cửa phòng bếp ra.

Nhưng mà cọc gỗ rất dài rất thô, ôm lên rất phí sức lực, viện trưởng Quách lung la lung lay làm không được, Dì Chu ngay lập tức tiến lên hỗ trợ, hai người nâng lên đạp vào cửa, lúc này, chỉ nghe "Ầm" một tiếng vang thật lớn, một thân ảnh vọt ra như đang phi ngựa...

Viện trưởng Quách cùng Dì Chu đều sửng sốt, kinh ngạc nhìn hình ảnh trước mắt người này từ đầu tới chân được bao bọc.

Thân Đồ Dạ vén cái chăn bông cũ rách trên người xuống, trên bờ vai, cánh tay để xuống mỗi hai đứa bé, tổng cộng có bốn đứa bé tất cả đều cứu được ra.

Bọn nhỏ đang bị dọa đến phát sợ, giống như bạch tuộc quấn ở trên người Thân Đồ Dạ, rất sợ bị rớt xuống.

"Đậu đậu, bé Sao..."

Viện trưởng Quách cùng Dì Chu lập tức đi qua ôm bốn đứa bé, bọn nhỏ chỉ bị thương ngoài da, nhưng đều không nghiêm trọng.

Mà Thân Đồ Dạ, đầu tóc bị đốt cháy, trên mặt, trên cổ, trên tay, những chỗ nào lộ ra có vết thương, chỗ bị che lấp không biết có bị thương không.

Thấy một màn như vậy, viện trưởng Quách cảm động đến khóc, muốn nói cái gì đó...

"Cẩn thận! ! !" Thân Đồ Dạ đột nhiên nhào tới bảo vệ các cô, sau lưng" ầm "Một tiếng vang thật lớn, phòng bếp lần nữa nổ tung, một mảnh vỡ văng ra đập tới, tất cả đều trên người Thân Đồ Dạ, mà ở dưới cơ thể anh mọi người đều rất an toàn.

Bọn nhỏ hù dọa gào khóc, viện trưởng Quách cùng Dì Chu cũng bị dọa hỏng.

Qua một hồi lâu, Thân Đồ Dạ mới động động, viện trưởng Quách cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, anh chưa chết, còn sống.

Thân Đồ Dạ chỉ cảm giác sau lưng mình sắp gẫy rồi, ngực ngột ngạt đau nhức, khí lực toàn thân cũng bị hút hết rồi, nhưng mà anh vẫn cắn răng, ương ngạnh bò dậy, còn dọa dì Chu bị ngốc luôn, viện trưởng Quách cùng bọn nhỏ đều đỡ anh dậy.

Viện trưởng Quách kéo Thân Đồ Dạ trên dưới kiểm tra, khóc hỏi: "Thân Đồ Dạ, cậu không có sao chứ? A? Cậu có bị thương không? tôi lập tức gọi xe cứu thương."

"Tôi không sao." Thân Đồ Dạ cố gắng vẻ tươi cười, cố gắng làm cho giọng của mình tỏ ra bình thường, bình tĩnh, "Yên tâm, chỉ là bị thương ngoài da một chút mà thôi, không có việc gì ."

"Nhưng mà..."

"Dì Chu, mau dẫn bọn nhỏ trước đi khỏi chỗ này trước đi." Thân Đồ Dạ đẩy Dì Chu.

"A a a." Dì Chu lập tức mang bốn đứa bé vội vã chạy tới chỗ cô giáo Phùng.

Thân Đồ Dạ muốn đi lên phía trước, nhưng mà vừa mới bước vài bước thì ngã xuống đất, viện trưởng Quách lập tức đỡ hắn: "Thân Đồ Dạ..."

"Không có việc gì, không có việc gì."

Thân Đồ Dạ cắn môi dưới gượng chống, đột nhiên, lỗ tai anh động động, cách đó không xa trong rừng cây vang lên động tĩnh, ánh mắt anh nheo lại một cái, lập tức lấy khí thế sét đánh trong nháy mắt xông tới đem người áo đen kia bắt lấy.

"Thân Đồ tiên sinh tha mạng." tên áo đen cầm lấy di động, đang gọi điện thoại, mới vừa rồi còn chưa có ai bắt máy, hiện tại đã có người bắt máy, đầu bên kia điện thoại vang lên tiếng Tần Tuệ "Như thế nào?"

Tên áo đen không dám nói lời nào, nhát gan nhìn Thân Đồ Dạ.

Thân Đồ Dạ ra hiệu, tên áo đen cuống quít nói: "chuyện đã làm tốt."

"Làm tốt là được. Ngươi tranh thủ rút lui đi, không để cho người ta phát hiện." Tần Tuệ ra lệnh, "Tôi đã nghe thấy tiếng còi của xe cứu hỏa, chắc bọn họ báo cảnh sát."

"Vâng, tôi biết rồi." Tên áo đen đáp một tiếng, lập tức cúp điện thoại, lập tức hướng Thân Đồ Dạ cầu xin tha thứ, "Thân Đồ tiên sinh tha mạng, tôi chỉ là phụng mệnh làm việc mà thôi."

"Cậu yên tâm, tôi sẽ không giết cậu." Thân Đồ Dạ nhếch môi cười, "Tôi còn muốn trọng dụng cậu."

"A?" Tên áo đen không hiểu ra sao. .

1 comment: