Kẻ Thù Bên Gối - Chương 316

17번째 이미지

Lãnh Thanh Mặc cũng chưa có trả lời, Tần Tuệ cũng tập mãi thành thói quen, hiện tại, so với trước kia chị ta càng thêm sùng bái ỷ lại Lãnh Thanh Mặc, bởi vì là Lãnh Thanh Mặc từ ranh giới địa ngục cứu chị ta ra.

Đối với Tần Tuệ mà nói, Lãnh Thanh Mặc chính là một ông thần sống, mọi việc hắn làm, mỗi một câu hắn nói đều là chân lý, không cần nghi vấn.

Thân Đồ Dạ bị thương, một thân một mình lái xe rời đi, trên đường, anh lái xe cực kỳ anh, chỉ muốn nhanh về đến nhà để xử lý miệng vết thương, nếu không về sau sẽ lưu lại vết sẹo.

Lăng Tuyết không thích trên người anh có vết sẹo, còn nhớ có một lần, cô ấy vuốt ve vết thương của anh, đau lòng nói: "Sao lại nhiều vết sẹo như thế, chạm vào thật thô thô a, về sau anh phải cẩn thận bảo vệ mình, cũng không thể để cho mình bị thương nữa."

Khi đó, Thân Đồ Dạ cảm thấy trong lòng vô cùng ấm áp, anh hôn lên trán của Lăng Tuyết, dịu dàng nói: "Yên tâm, về sau cho dù bị thương, anh cũng sẽ không để mình có vết sẹo, đỡ cho em sờ không thoải mái."

"Hì hì, chán ghét..."

Lăng Tuyết làm nũng nhào vào trong lòng anh, mặt như hoa đào, ngượng ngùng đáng yêu.

Nhớ tới những hình ảnh kia, bên môi Thân Đồ Dạ còn câu dẫn ra đường cong mê người, những thứ tốt đẹp kia lần nữa hiện lên trong lòng, vẫn như cũ mang một cảm xúc hạnh phúc ngọt ngào.

Chỉ là một lần nữa dư vị chua xót cỗ lòng liền vọt lên trong lòng, làm anh cảm thấy phức tạp khó tả, tìm mọi cách cũng không thấy được tư vị gì.

Cung gia.

Đêm khuya, Lãnh Thanh Mặc thủy chung chưa từng đi ra khỏi phòng Lăng Tuyết, bên ngoài nữ đầy tớ nhìn đồng hồ, đã vài giờ, chẳng lẽ Lãnh tiên sinh đêm nay muốn qua đêm trong phòng Lăng tiểu thư?

Bên trong phòng, Lăng Tuyết còn đang ngủ say, Lãnh Thanh Mặc đã lau xong người cho cô, mặc đồ ngủ, đắp kín mền, sau đó tự mình đi vào phòng tắm rửa mặt thay quần áo.

Chỉ chốc lát sau, hắn mặc một bộ đồ ngủ màu trắng đi ra, sau đó vén chăn lên ngủ bên cạnh Lăng Tuyết, cánh tay đặt dưới cổ của cô, thân mật ôm lấy cô ngã vào vai hắn, đem cô ôm vào vòm ngực rắn chắc của mình, quyến luyến hôn lên trán của cô.

Tắt đèn, hắn còn dùng thủ ngữ nói: "Tiểu Tuyết, em và chị của em đều hoàn mỹ, anh sẽ yêu em thật tốt, bảo vệ em thật tốt ..."

Trong giấc mộng Lăng Tuyết không có chút nào phát giác được những vấn đề này, vẫn ngủ say như cũ.

Lãnh Thanh Mặc ôm thật chặt cô, mê luyến hôn lên môi cô, nhịn không được hô hấp dồn dập, trong mắt dục vọng rục rịch, nhưng mà hắn nhịn xuống, hắn biết rõ, lúc này không thể đụng vào Lăng Tuyết, nếu không cô ấy sẽ lưu lại di chứng rất rất nghiêm trọng, về sau lại cũng không cách nào sinh con.

Hắn còn muốn cô sinh cho hắn một đứa bé đâu. .

Nghĩ tới đây, Lãnh Thanh Mặc lại ôm chặt Lăng Tuyết, đôi môi gợi cảm mỏng nhẹ nhàng vuốt ve trán Lăng Tuyết, nhưng không có làm động tác khác.

...

Tần Tuệ về đến nhà, vừa vào cửa liền hỏi: "Lãnh tiên sinh đâu?"

"Ách... sắc mặt nữ đầy tớ lúng túng khó coi, giống như không biết nên trả lời như thế nào.

"Ngươi là người câm? Đang hỏi ngươi đó, Lãnh tiên sinh đâu?" Tần Tuệ lần nữa chất vấn.

"Lãnh tiên sinh ở trong phòng nhị tiểu thư." Nữ đầy tớ nhẹ nói.

"A, hắn nhất định là đang kiểm tra trị liệu cho cô ấy, nhị tiểu thư vừa mới sinh non, cần trị liệu..." Tần Tuệ nói được một nửa liền dừng lại, "Nhưng mà vì cái gì không ở phòng y tế? trong phòng ngủ không có tiện đâu?"

Nữ đầy tớ cúi đầu không nói.

Tần Tuệ nhìn nữ đầy tớ một cái, lại nhìn một chút nữ đầy tớ khác, phát hiện ánh mắt mọi người đều rất kỳ quái, chị ta vội vàng hỏi: "Bọn họ đi vào đó bao lâu ?"

"Từ lúc trở về đến bây giờ, hơn ba giờ, Lãnh tiên sinh luôn ở trong phòng nhị tiểu thư." Giọng nói của nữ đầy tớ rất nhỏ, "Vừa lúc bắt đầu chúng tôi có ở trong đó để giúp đỡ, nhưng mà Lãnh tiên sinh cho tất cả chúng tôi lui ra."

"Trong phòng không có người khác? Chỉ có Lãnh tiên sinh và nhị tiểu thư?" Tần Tuệ lần nữa hỏi.

"Dạ" Nữ đầy tớ gật gật đầu.

Sắc mặt Tần Tuệ bỗng chốc liền thay đổi, tại sao có thể như vậy? Lăng Tuyết vừa mới sinh non, nếu bây giờ cần trị liệu, cũng nên để y tá hoặc hộ lý nữ chăm sóc, dù sao chuyện này thật sự là khó nói, cần rửa sạch chỗ đó, Lãnh Thanh Mặc thế nhưng đem tất cả nữ đầy tớ và nữ y tá, hộ lý đuổi ra ngoài, một mình hắn làm thế nào để chăm sóc Lăng Tuyết?

Thật sự là bị suy nghĩ tỉ mỉ đến sợ hãi! ! !

Tần Tuệ cảm thấy là lạ, trong lòng không hiểu đây là tư vị gì.

"Tần quản gia, Lãnh tiên sinh có phải hay không..."

Nữ đầy tớ muốn nói cái gì đó, lại bị Tần Tuệ ném cho một ánh mắt bén nhọn hù dọa im bặt.

"Lãnh tiên sinh làm bất cứ chuyện gì đều là đúng, chúng ta nên tuyệt đối tín nhiệm hắn, không được nghi ngờ ngài ấy." Tần Tuệ cường thế ra lệnh, "Lăng tiểu thư trong lòng bị đã kích, có khả năng Lãnh tiên sinh đang làm tâm lý trị liệu cho cô ấy."

"Vâng."

Nữ đầy tớ cúi đầu xuống, không dám thở mạnh.

Nhưng mà trên thực tế, các cô cũng không thừa nhận lời của Tần Tuệ, loại chuyện này cơ bản là làm trái với luân lý, nếu mà cơ thể của Lăng Tuyết bình thường, ý thức rõ ràng, tự nguyện cùng Lãnh Thanh Mặc phát sinh cái gì, cái kia cũng không tính là vấn đề gì, dù sao chuyện tình cảm nam nữ ai cũng nói không rõ ràng, nhưng mà bây giờ Lăng Tuyết vừa mới sinh non, ý thức mơ mơ màng màng, Lãnh Thanh Mặc làm như thế là quá không giống như lời nói.

Những đạo lý này, Tần Tuệ đương nhiên cũng là hiểu rõ, chỉ là trước mặt người giúp việc, chị ta muốn bảo vệ uy nghiêm Lãnh Thanh Mặc.

Cho nên, chị ta chỉ có thể dùng phương pháp này để xoa dịu và giải quyết vấn đề này thôi, suy nghĩ một chút, chị ta nhìn nữ đầy tớ nói: "Đi lấy thức ăn khuya đi, tự tôi sẽ đưa qua cho nhị tiểu thư."

"Vâng" Nữ đầy tớ vội vàng đi lấy một chút thức ăn thanh đạm bưng cho Tần Tuệ.

Tần Tuệ bưng khay bước nhanh đi lên lầu, đi đến của phòng Lăng Tuyết, nhìn thấy ánh đèn hiệu sáng lên không nên quấy rầy, trong lòng chị ta lại là bất an, Lãnh tiên sinh cái này là muốn làm gì vậy? Hắn cũng không thể hồ đồ như vậy. .

Nghĩ tới đây, Tần Tuệ kiên gõ cửa "thùng thùng thùng".

Bên trong không có đáp lại, Tần Tuệ lại gõ vài tiếng, một lát sau, Lãnh Thanh Mặc tới mở cửa, nhưng mà hắn chỉ mở ra một khẻ hở nhỏ, trong phòng mờ tối, đèn bàn cũng không mở, không có chút ánh sáng nào, ánh sáng bên ngoài chiếu vào qua khe hở, chiếu lên mặt của Lãnh Thanh Mặc, hơn nữa giọng nói của chị ta nhỏ cẩn thận nói: "Lãnh tiên sinh, tôi vừa trở về, biết được ngài và nhị tiểu thư chưa ăn gì, ngài đã một ngày cũng không có ăn cái gì rồi."

Bởi vì phải đợi hắn đáp lời, chị ta theo thói quen nhìn đôi mắt của hắn, cũng nhìn thấy đồ hắn mặc trên người là áo choàng tắm, trong lòng lại dâng lên cảm thấy kinh ngạc.

Lãnh Thanh Mặc ở trong phòng Lăng Tuyết mặc áo choàng tắm, này...

Hắn mới vừa rồi là đang ngủ sao?

Là ngủ cùng Lăng Tuyết? ? ? ?

"Không cần." Lãnh Thanh Mặc lạnh lùng trừng Tần Tuệ một cái, duỗi tay đóng cửa phòng lại.

Âm thanh rất nhẹ, nhưng trong lòng Tần Tuệ vẫn là "nảy lên" một cái, không hiểu sao lại có một loại cảm giác sợ hãi.

Chị ta cảm giác được, Lãnh Thanh Mặc đối với Lăng Tuyết, không đúng, chính xác mà nói là tình cảm đối với Cung Thiên Long đã chết là một loại tình cảm bệnh hoạn, loại bệnh hoạn này đã đến lúc mất đi lý trí! ! !

Cung gia nhiều tùy tùng người hầu như vậy nhìn ở trong mắt, hắn thế nhưng không cố kỵ chút nào, tự nhiên thân cận Lăng Tuyết như thế.

Hắn không sợ ngày mai Lăng Tuyết tỉnh lại phát hiện vấn đề sao?

Nếu mà những người giúp việc kia không cẩn thận nói chút gì đó thì làm sao bây giờ? ?

Chuyện này sớm muộn gì cũng xảy ra vấn đề.

Tần Tuệ thấp thỏm bất an, thậm chí có chút ít khủng hoảng.

"Tần quản gia!" Lúc này, dưới lầu vang lên giọng nói của tùy tùng đến bẩm báo "Có người tên là Năm Khúc đến tìm nhị tiểu thư."

Tần Tuệ ngẩn người một chút mới nhớ tới Năm Khúc là bạn tốt của Lăng Tuyết, lúc trước đã cùng Lăng Tuyết, Lăng Ngạo và bọn họ mấy người tạo thành ban nhạc, Lăng Tuyết đối với người anh này vô cùng coi trọng.

Mặc dù Tần Tuệ không thích đám người kia, cũng không thích Lăng Tuyết và những người kia tiếp xúc quá nhiều, nhưng mà Năm Khúc lúc này đến là chuyện tốt.

Tần Tuệ vội vàng đáp lại: "Đó là bạn của nhị tiểu thư, mời vào."

"Vâng." Tùy tùng lập tức đi mời Năm Khúc vào.

Năm Khúc vội vã đi tới, mới vừa đi vào phòng liền nhìn chung quanh: "Lăng Tuyết đâu?"

"Đoàn tiên sinh." Tần Tuệ đem khay giao cho tùy tùng, lập tức đi xuống lầu, "Hoan nghênh anh tới Cung gia!"

"Tần quản gia!" Năm Khúc lo lắng hỏi, "Lăng Tuyết đâu? Con bé sao rồi?"

Buổi chiều viện trưởng Quách gọi cho Năm Khúc nói về chuyện của Lăng Tuyết, sau đó Năm Khúc lại gọi Lăng Tuyết, là Tần Tuệ nghe, khi đó Lăng Tuyết vẫn còn thanh tỉnh, Tần Tuệ ở trước mặt cô ấy đương nhiên không dám thất lễ với bạn của cô ấy, cho nên đã đơn giản giải thích một chút.

Bây giờ Năm Khúc đi đến Cung gia, mọi chuyện đều là thuận lý thành chương, hoàn toàn không lộ vẻ đột ngột.

Năm Khúc vừa gọi xong cho Lăng Tuyết, Thân Đồ Dạ lại gọi tới, nói kính nhờ đi chăm sóc Lăng Tuyết không phải một người là anh ta, mà còn có Hàn Vũ Thần, để bọn họ hai người có tâm lý nắm chắc, có thể hai bên chiếu ứng.

Về sau Năm Khúc gọi Hàn Vũ Thần, biết rõ Hàn Vũ Thần hôm nay vẫn đang xử lý hậu sự cho Bạch Tấn Sinh, cho nên, Năm Khúc trước hết chạy qua Cung gia.

"Nhị tiểu thư thân thể khó chịu, bây giờ còn đang mê man." Tần Tuệ cố ý phóng đại âm lượng, "Sao khuya như vậy rồi mà anh còn muốn thăm nhị tiểu thư? Hiện tại chỉ sợ là không quá thuận tiện a."

Mặc dù Tần Tuệ rất hy vọng Năm Khúc có thể ngăn cản hành vi của Lãnh Thanh Mặc, nhưng lúc bắt đầu nhất định phải từ chối một câu tượng trưng.

"Tôi chỉ là muốn thăm cô ấy, xác định cô ấy an toàn, trong tâm của tôi cũng an tâm." Năm Khúc trầm trọng nói, "Viện trưởng Quách, Cô giáo Phùng, Hàn Bắc, Hàn Giai, Lăng Ngạo, còn có bọn nhỏ cô nhi viện đều rất lo lắng cho Lăng Tuyết, làm phiền toái chị có thể dẫn tôi đi thăm con bé một chút? Tối này tôi mà không thể báo bình an cho bọn họ, thì ngày mai bọn họ sẽ đích thân đến thăm Lăng Tuyết ."

Lời nói của Năm Khúc nghe như tùy ý, kỳ thật cũng có một loại ám hiệu cường thế, anh ta muốn nói cho Tần Tuệ, nếu như đêm nay anh ta nhìn không thấy được Lăng Tuyết, như vậy ngày mai sẽ sẽ có một đám người sẽ chạy qua Cung gia quấy rầy.

"Cái này..." Tần Tuệ tỏ ra có chút khó khăn, "Lãnh tiên sinh còn đang trị liệu cho nhị tiểu thư, để tôi đi bẩm báo một tiếng trước đã?"

"Được" Năm Khúc gật gật đầu.

"Trước hết mời anh ngồi." Tần Tuệ khách khí nói, "pha trà."

"Vâng" Nữ đầy tớ lập tức mang cho Năm Khúc trà bánh, Năm Khúc liền ngồi ở trên ghế sofa chờ.

Tần Tuệ lên lầu gõ cửa phòng Lăng Tuyết lần nữa, "thùng thùng thùng" vài tiếng, cửa phòng lập tức mở ra, lần này, Lãnh Thanh Mặc đã mặc quần áo chỉnh tề, hơn nữa cửa phòng cũng mở ra bình thường, chỉ là đôi mắt kia trở nên âm u, lạnh lẽo.

Vừa rồi lúc Tần Tuệ nói chuyện với Năm Khúc hắn đều nghe thấy, với sự thông minh của hắn, trong lòng Tần Tuệ nghĩ như thế nào, muốn làm cái gì, hắn như lòng bàn tay.

"Lãnh tiên sinh, bạn của nhị tiểu thư Năm Khúc đến thắm, muốn gặp gặp nhị tiểu thư." Tần Tuệ nhát gan bẩm báo, "Không biết rõ có tiện hay không."

1 comment: